"Ngươi muốn dùng một tờ giấy rách để phủi sạch ba năm thâm tình, hay muốn dùng cách này để ép bổn vương phải quỳ xuống cầu xin ngươi?"
Tờ đơn hòa ly viết bằng mực đen trên giấy tuyên thành trắng muốt bay sột soạt trong gió đông, trước khi đập thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c bọc giáp sắt lạnh ngắt của Cố Trường Phong rồi rơi rụng xuống nền gạch đầy tro tàn.
Hắn vừa trở về từ doanh trại ngoại ô sau một trận tiểu chiến dẹp loạn, trên vai giáp vẫn còn dính vài vệt m.á.u khô chưa kịp lau và mùi khói s.ú.n.g nồng nặc. Nghe gia nhân bẩm báo b.úp bê sứ ngoan ngoãn ở hậu viện đột nhiên ra tay tàn nhẫn với Ngô v.ú già, lại dùng thủ đoạn quỷ dị phong tỏa toàn bộ sản nghiệp của Thịnh gia, hắn thậm chí chưa kịp cởi chiến bào đã đằng đằng sát khí bước qua ngưỡng cửa này. Hắn nghĩ mình sẽ đối mặt với một Thịnh Thanh Hoài đang lên cơn điên cuồng vì ghen tuông, hoặc một kẻ đang khóc lóc t.h.ả.m thiết để cầu xin sự chú ý như mọi khi.
Nhưng nàng chỉ ngồi đó, bất động và lạnh lẽo như một pho tượng tạc từ băng tuyết chốn hoàng tuyền.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Phạn Nguyệt khẽ ngẩng đầu. Thân xác của Thịnh Thanh Hoài dưới sự điều khiển của nàng không hề có một chút run rẩy nào trước sát khí ngút trời của gã Chiến thần từng nhuốm m.á.u vạn người. Đôi mắt nàng phẳng lặng như mặt nước giếng cổ quanh năm không thấy ánh mặt trời, sâu thẳm, trống rỗng và vô tình đến mức khiến người ta cảm thấy rợn ngợp.
"Cầu xin?" Phạn Nguyệt khẽ nâng chén trà thô sơ lên nhấp một ngụm, thanh âm dịu nhẹ, trong trẻo như sương đêm rơi trên lá mục, "Vương gia nghĩ nhiều rồi. Thâm tình của Thịnh Thanh Hoài vốn đã c.h.ế.t từ ngày ngươi đem quân nhu của nàng đi nuôi hồng nhan tri kỷ. Thứ trên mặt đất kia, không phải giấy rách, đó là đường sống duy nhất mà ta ban cho Tuyên vương phủ các người."
Mỗi một chữ nàng thốt ra đều không mang theo nửa phần oán hận, nhưng chính sự dửng dưng tuyệt đối ấy lại giống như một thanh đoản đao không lưỡi, chậm rãi cứa vào lòng kiêu hãnh của Cố Trường Phong.
Hắn cúi xuống, thô bạo nhặt tờ giấy tuyên thành lên. Trên đó, hai chữ "Hòa ly" được viết bằng nét chữ ngay ngắn, sắc sảo nhưng cứng cỏi, hoàn toàn khác với nét chữ nhỏ nhắn, mềm mại đầy rụt rè của Thịnh Thanh Hoài trước đây. Phía dưới, một dấu vân tay bằng m.á.u đỏ thẫm ch.ói mắt dập ngay ngắn bên cạnh tên nàng.
Nhìn dấu vân tay đẫm m.á.u ấy, l.ồ.ng n.g.ự.c Cố Trường Phong bỗng nhiên co thắt dữ dội, một cơn đau nhói vô cớ từ sâu trong tim lan ra khắp lục phủ ngũ tạng. Hắn nhìn chằm chằm vào vết sẹo lồi lõm ẩn hiện nơi cổ tay gầy guộc của nàng dưới lớp tay áo sờn rách, thốt lên đầy giận dữ để che giấu sự bất an đang dâng trào: "Hòa ly? Thịnh Thanh Hoài, ngươi lấy tư cách gì để đòi hòa ly với bổn vương? Toàn bộ Kinh Bắc này ai mà không biết ngươi chỉ là một kẻ bệnh tật ho ra m.á.u, nếu không có cái danh Vương phi này che chở, ngươi ra khỏi cửa phủ liền biến thành một đống xương khô! Ngươi đừng có đem cái c.h.ế.t ra để đe dọa bổn vương!"
Nữ t.ử phàm trần một khi đã yêu là sẽ đem cả mạng sống ra làm vũng bùn để nam nhân giẫm đạp, Thịnh Thanh Hoài kiếp trước chính là loại người ngu muội như thế. Nàng nghĩ rằng chỉ cần mình chịu đựng, chỉ cần mình ngoan ngoãn dâng hiến, gã nam nhân này sẽ nhớ lại những lời thề dưới lều tuyết năm xưa. Nhưng nàng quên mất, sói dữ ăn quen thịt sống, sẽ không bao giờ cảm kích kẻ dâng m.á.u cho nó mỗi ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Che chở?" Phạn Nguyệt nghe thấy hai chữ này liền khẽ bật cười. Tiếng cười của nàng trầm thấp, khàn đặc do cơ thể suy kiệt, nhưng nghe vào tai Cố Trường Phong lại chát đắng và đầy châm biếm: "Cố Trường Phong, ngươi dùng bạc của ta để đúc giáp sắt, dùng d.ư.ợ.c liệu của nhà ta để giữ mạng cho quân sĩ dưới trướng, giờ lại đứng đây nói rằng phủ Tuyên vương đang che chở cho ta? Ngươi dùng đôi mắt sáng ngời kia để nhìn thiên hạ thái bình, nhưng có bao giờ ngươi nhìn xuống xem đôi chân mình đang giẫm lên m.á.u của ai chưa?"
Nàng đứng dậy, động tác tao nhã, chậm rãi quét qua không gian tịch mịch của căn phòng mục nát. Khí chất cao ngạo, lạnh lùng của chủ tiệm Âm Dương bao trùm lấy thân xác nhỏ bé, yếu ớt của nguyên chủ, tạo nên một sự tương phản quỷ dị đầy áp lực. Nàng tiến lại gần hắn, khoảng cách gần đến mức Cố Trường Phong có thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc trộn lẫn với cái lạnh bết bát của cõi âm phát ra từ người nàng.
"Ba năm trước, ngươi quỳ trong tuyết cầu xin ta cứu mạng. Ba năm sau, ngươi đứng trong phòng ta quát tháo, bảo ta dùng cái c.h.ế.t để đe dọa ngươi." Phạn Nguyệt ngước đôi mắt thẳm sâu không đáy nhìn thẳng vào đồng t.ử đang co rụt của hắn, giọng nói dịu đi vài phần, nhưng từng chữ lại lạnh tựa băng đao: "Ngươi yên tâm, ta sẽ không c.h.ế.t. Ta phải sống thật tốt, sống để nhìn xem không có huyết sâm của Thịnh gia áp chế hàn độc trong xương tủy, đôi mắt Chiến thần của ngươi... liệu có thể sáng được bao lâu."
Bịch.
Cố Trường Phong vô thức lùi lại một bước, bàn tay siết c.h.ặ.t tờ giấy hòa ly đến mức nát bấy. Luồng khí lạnh từ lời nói của nàng giống như một lời nguyền rủa chốn hoàng tuyền, khiến vết thương cũ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c hắn bỗng chốc nhói đau kịch liệt. Hắn nhìn nữ t.ử trước mặt, hàm răng nghiến c.h.ặ.t đến rỉ m.á.u, trong lòng dấy lên một nỗi hoảng sợ vô hình mà hắn không dám thừa nhận.
Nàng không còn khóc nữa. Nàng nhìn hắn, giống như đang nhìn một vong hồn đã c.h.ế.t từ lâu bên bờ Vong Xuyên, dửng dưng và tuyệt tình đến tận cùng xương tủy.
Đúng lúc này, từ phía cửa viện, Thẩm Thư Dao khoác chiến bào bạc, eo dắt trường kiếm vội vã bước vào. Ả ta nhìn thấy Cố Trường Phong sắc mặt tái nhợt đứng trơ trọi, liền lập tức bày ra vẻ mặt lo lắng, đi đến bên cạnh khẽ đỡ lấy tay hắn: "Trường Phong, chàng vừa lập chiến công trở về, sao lại đứng ở nơi âm u này làm gì? Thịnh muội muội cơ thể yếu ớt, nếu có điều gì không phải, chàng cứ trách thiếp, đừng làm tổn hại đến hòa khí vương phủ."
Thẩm Thư Dao vừa nói vừa liếc mắt nhìn tờ giấy nát trong tay Cố Trường Phong, đáy mắt lóe lên một tia đắc ý ngầm ẩn. Ả ta thích nhìn Thịnh Thanh Hoài quỳ rạp dưới đất khóc lóc, thích nhìn loại thiên kim thế gia cao quý này bị giẫm đạp đến mức không ngẩng đầu lên được.
Phạn Nguyệt nhìn hai kẻ một xướng một họa trước mặt, khóe môi nhếch lên một nụ cười tuyệt tình, nhàn nhạt quay người đi về phía giường tre: "Nếu Thẩm tướng quân đã thích cái phủ Tuyên vương này đến thế, vậy thì cứ việc cầm lấy đi. Đồ của Thịnh gia ta, ba ngày nữa sẽ thu hồi sạch sẽ. Đến lúc đó, hy vọng hai người vẫn có thể ngồi đây dùng tiệc rượu linh đình."
"Thịnh Thanh Hoài! Ngươi đứng lại đó cho bổn vương!" Cố Trường Phong mất khống chế gầm lên một tiếng, nhưng Phạn Nguyệt thậm chí không thèm quay đầu lại, tà áo trắng thản nhiên khuất sau bức rèm lụa sờn rách, để lại một đại sảnh c.h.ế.t lặng giữa gió đông rít gào.
Lồng n.g.ự.c Cố Trường Phong phập phồng dữ dội, hắn cúi xuống nhìn tờ giấy hòa ly đẫm dấu m.á.u vân tay trong tay, cảm giác hối hận và bất an như một ngọn lửa đen ngòm bắt đầu thiêu đốt tâm trí hắn, chậm rãi nhưng đau đớn tột cùng. Hắn biết, sợi dây ràng buộc duy nhất giữa hắn và người nữ t.ử năm xưa... đã hoàn toàn đứt gãy vào đêm nay.