"Binh đoàn mười vạn người của Tuyên vương phủ xuất chinh ba năm, không dùng một cắc từ quốc khố, người ngoài đều khen Cố Trường Phong ngươi trung quân ái quốc, tự bỏ tiền túi nuôi quân."
Phạn Nguyệt khẽ lật qua một trang sổ bọc da dê đã ố vàng, đầu ngón tay trắng bệch miết nhẹ lên những con số mực đen mực đỏ đan xen. Khóe môi nàng hiện lên một nụ cười nhạt nhẽo, thanh âm trầm thấp loãng ra trong thư phòng trống trải: "Hóa ra, cái gọi là tiền túi của Tuyên vương, lại là ba mươi sáu hiệu t.h.u.ố.c lớn nhỏ và mười hai vạn lượng bạc ròng của Thịnh gia ta."
Gió đông lay động cánh cửa sổ khép hờ, hắt vào vài bông tuyết vụn, rơi xuống mặt bàn gỗ lim rồi nhanh ch.óng tan thành những vệt nước lạnh ngắt.
Biệt viện phía sau vẫn còn vương vất tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Ngô v.ú già, nhưng ở thư phòng chính viện này, Phạn Nguyệt đã ngồi lật giở sổ sách suốt nửa đêm. Bản lĩnh của chủ quán tiệm Âm Dương không chỉ nằm ở chỗ nhìn thấu oán niệm của người c.h.ế.t, mà còn là bóc trần những chiếc mặt nạ ngụy quân t.ử của người sống. Kiếp trước, Thịnh Thanh Hoài dâng lên toàn bộ sản nghiệp gia tộc, đem chìa khóa kho quỹ trao tận tay gã nam nhân kia, để hắn quang minh chính đại lấy tiền của nàng đi rước lấy vinh quang thiên hạ. Hắn dùng bạc của nàng mua quân lương, dùng d.ư.ợ.c liệu của gia tộc nàng để cứu chữa binh sĩ, biến bản thân thành một vị Chiến thần bất bại, một Vương gia thanh liêm chính trực trong mắt người phàm.
Đến khi hắn đứng trên đỉnh cao, hắn lại chê hương vị t.h.u.ố.c bắc trên người nàng quá nồng, chê sản nghiệp của nàng bốc mùi đồng hôi hầm cập, không có cái khí chất thanh cao, hiên ngang của Thẩm Thư Dao tướng quân.
Nam nhân thế gian luôn thích dùng tiền của nữ t.ử để lập nghiệp, nhưng khi thành nghiệp rồi, họ lại đem cái nghèo khó ngày xưa gán thành vết nhơ, muốn gột rửa sạch sẽ.
"Tiểu thư... người thật sự muốn thu hồi toàn bộ sao?"
Trong góc tối của thư phòng, một bóng người gầy gò khẽ bước ra. Đó là Thịnh An, chưởng quầy trung thành nhất của Thịnh gia y quán, người duy nhất còn sót lại ở thành Kinh Bắc này chưa bị người của vương phủ mua chuộc. Ông nhìn nữ t.ử trước mặt, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ xen lẫn lạ lẫm. Đại tiểu thư của ông ngày xưa nhìn thấy sổ sách liền đau đầu, mỗi lần gặp vương gia đều cung kính, khép nép như sợ làm hắn phật lòng. Nhưng hôm nay, vị tiểu thư này ngồi đây, sóng lưng thẳng tắp, ánh mắt nhìn thấu hồng trần, mỗi cái lật tay đều như đang định đoạt sinh t.ử của một bàn cờ lớn.
"Thu hồi?" Phạn Nguyệt không ngẩng đầu, thanh âm dịu dàng như gió lướt qua mặt hồ đóng băng, "Không. Đồ của Thịnh gia, dẫu có đem đốt thành tro, cũng không đến lượt Tuyên vương phủ dùng để nuôi đại cục."
Nàng gập cuốn sổ lại, tiếng động thanh gọn phá vỡ màn đêm: "Thịnh An, bắt đầu từ ngày mai, đóng cửa ba mươi sáu hiệu t.h.u.ố.c ở thành Kinh Bắc với lý do kiểm kê cuối năm. Toàn bộ d.ư.ợ.c liệu dự trữ, đặc biệt là huyết sâm và tuyết liên phục vụ cho quân y, lập tức chuyển vào kho mật ngầm dưới lòng đất."
Thịnh An giật mình, run giọng nói: "Nhưng... ba ngày nữa binh đoàn của Vương gia lại chuẩn bị đợt luyện quân mùa đông ở biên thùy. Nếu cắt nguồn d.ư.ợ.c liệu, những binh sĩ trúng thương, trúng hàn độc kia..."
"Họ trúng độc thì liên quan gì đến Thịnh gia ta?" Phạn Nguyệt khẽ nâng đôi mắt thẳm sâu không đáy nhìn ông, đồng t.ử lạnh lùng đến mức khiến người đối diện phải nín thở, "Kẻ ban phong vinh hiển cho họ là Hoàng đế, kẻ dẫn họ ra sa trường là Cố Trường Phong. Thịnh gia chúng ta mở cửa cứu người, chứ không mở cửa để nuôi béo những con sói phản chủ. Người cứu bọn họ kiếp trước đã c.h.ế.t không toàn thây dưới đáy vực Đoạn Hồn rồi."
Nàng cúi xuống, rút từ trong tay áo ra một xấp khế ước đất đai và ngân phiếu dập dấu đỏ. Đây là toàn bộ của hồi môn mà Thịnh Thanh Hoài mang vào phủ, trị giá bằng nửa tòa thành trì. Kiếp trước, số tiền này bị Thẩm Thư Dao lấy danh nghĩa "viên trợ quân nhu" để mua chuộc lòng quân, khiến vạn binh sĩ chỉ biết đến Thẩm tướng quân nhân từ mà quên mất người bỏ tiền ra là ai.
"Trong vòng ba ngày, đem toàn bộ ngân phiếu này đổi thành vàng ròng, thông qua đường dây buôn lậu đường thủy vận chuyển ra khỏi thành Kinh Bắc. Một cắc, một đồng cũng không được để lại Tuyên vương phủ." Phạn Nguyệt đem xấp khế ước đẩy về phía Thịnh An, từng chữ thốt ra dứt khoát như d.a.o c.h.é.m vào đá, "Ta muốn xem, không có tiền của Thịnh gia, gã Chiến thần thanh liêm của các người lấy gì để mua lòng quân, lấy gì để chế tạo giáp sắt cho hồng nhan tri kỷ của hắn ra trận."
Thịnh An run rẩy nhận lấy xấp giấy nặng trịch, dập đầu một cái thật sâu rồi lui vào bóng tối.
Thư phòng trở lại vẻ tịch mịch vốn có. Phạn Nguyệt đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía viện sảnh trước đang dần tắt đèn. Tiệc rượu đã tan, Cố Trường Phong có lẽ đang tiễn Thẩm Thư Dao ra về.
Nàng khẽ nâng bàn tay nhợt nhạt hứng lấy một bông tuyết rơi. Thân xác này của Thịnh Thanh Hoài hằng đêm đều đau nhức vì vết sẹo lấy m.á.u tim năm xưa, cơn đau c.ắ.n xé vào xương tủy, khiến nàng mỗi lần hít thở đều ngửi thấy vị tanh của huyết nhục. Nỗi đau này, nguyên chủ đã chịu đựng suốt ba năm trong sự cô độc, còn gã nam nhân kia thì ung dung dùng đôi mắt sáng ngời để tận hưởng vinh hoa.
"Đau sao?" Phạn Nguyệt khẽ thì thầm với chính l.ồ.ng n.g.ự.c mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười tuyệt tình, "Đau là đúng rồi. Phải giữ lại cơn đau này, để khi tự tay rạch nát l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, tay ta mới không bị run."
Cố Trường Phong đứng ở hoa viên, sắc mặt xám xịt, đôi mắt chim ưng chứa đầy sự bực dọc chưa tan. Đêm qua, câu nói của Thịnh Thanh Hoài ở chính sảnh giống như một cái dằm cắm sâu vào tâm trí hắn, khiến hắn cả đêm trằn trọc không sao chợp mắt. Cứ mỗi lần nhắm mắt lại, hắn liền nhìn thấy đôi mắt trống rỗng, lạnh lẽo chốn địa ngục của nàng, và l.ồ.ng n.g.ự.c hắn lại nhói lên một cơn đau vô cớ.
Hắn cho rằng nàng đang dùng thuật thao túng tâm lý để ép hắn chú ý, nhưng sự việc xảy ra sáng nay đã hoàn toàn vượt ra khỏi tầm kiểm soát của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Vương gia! Không xong rồi!"
Phó tướng quân y hoảng hốt chạy vào, quỳ rạp dưới đất, trán lấm tấm mồ hôi hột dù thời tiết đang đóng băng: "Hiệu t.h.u.ố.c lớn nhất của Thịnh gia ở thành Bắc đột ngột đóng cửa. Quân y viện sáng nay đến lấy huyết sâm để chế t.h.u.ố.c đông cho binh sĩ, nhưng chưởng quầy ở đó nói... nói rằng hiệu t.h.u.ố.c đã đổi chủ, không còn liên quan gì đến vương phủ nữa!"
Cố Trường Phong nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày, giọng lạnh như băng: "Đổi chủ? Khế ước hiệu t.h.u.ố.c đều nằm trong tay Thanh Hoài, nàng ta không mở miệng, ai dám đổi chủ? Đi tìm nàng ta bảo nàng ta ký lệnh xuất kho là được, chuyện nhỏ nhặt này cũng cần bẩm báo?"
"Không... không được ạ!" Phó tướng quân y run rẩy dập đầu, "Không chỉ hiệu t.h.u.ố.c đó, mà toàn bộ ba mươi sáu hiệu t.h.u.ố.c của Thịnh gia trên khắp kinh thành đều đồng loạt treo biển dừng hoạt động. Binh sĩ ngoài thành đang xếp hàng chờ t.h.u.ố.c độc phát tán mùa đông, nếu không có huyết sâm của Thịnh gia áp chế, đợt luyện quân lần này... e là chưa ra trận đã tổn thất một nửa quân số!"
Cố Trường Phong bỗng chốc đứng khựng lại, đồng t.ử co rụt.
Hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc, một ngày nào đó Thịnh gia sẽ cắt đứt nguồn d.ư.ợ.c liệu của hắn. Trong tiềm thức của hắn, tiền bạc và y quán của Thịnh Thanh Hoài chính là của hắn, nàng đem lòng yêu hắn sâu sắc như vậy, gả vào vương phủ rồi thì mọi thứ thuộc về nàng đương nhiên phải phục vụ cho đại cục của hắn. Hắn dùng đến mức quen tay, dùng đến mức cho rằng đó là điều hiển nhiên, thậm chí còn chưa từng một lần nói lời cảm ơn.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Hắn không thèm để lại một lời, sải bước dài đằng đằng sát khí hướng thẳng về phía biệt viện hoang phế phía sau vương phủ.
Rầm!
Cánh cửa gỗ mục nát của biệt viện bị Cố Trường Phong thô bạo đá văng, bụi bặm rơi lả tả.
Hắn bước vào phòng với gương mặt tràn đầy thịnh nộ, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến hắn khựng bước.
Phạn Nguyệt không nằm trên giường bệnh chờ c.h.ế.t như hắn nghĩ. Nàng đang ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ đã được lau dọn sạch sẽ, thản nhiên tự rót cho mình một ly nước ấm. Nàng khoác một bộ y phục màu trắng thuần khiết, không trang điểm, không trang sức, nhưng khí chất lại thanh cao, tĩnh tại vô cùng, hoàn toàn cô lập bản thân ra khỏi sự hỗn loạn và giận dữ của hắn.
Dưới đất, Ngô v.ú già vẫn đang quỳ sụp, bàn tay bị cây trâm xương trắng găm c.h.ặ.t xuống nền gạch, m.á.u đã khô thành một màu đen kịt, mụ ta chỉ còn biết rên rỉ ư ử trong vô vọng.
Cố Trường Phong nhìn vệt m.á.u dưới đất, rồi nhìn cây trâm xương trắng quen thuộc, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nhiên thắt c.h.ặ.t lại một cái. Cây trâm đó là do chính tay hắn khắc tặng nàng trong thung lũng tuyết năm xưa, khi đôi mắt hắn còn mù lòa. Hắn từng nói cây trâm này là minh chứng cho việc hắn sẽ bảo vệ nàng cả đời. Giờ đây, nàng dùng nó để găm c.h.ặ.t t.a.y gia nhân của vương phủ xuống đất.
"Thịnh Thanh Hoài! Ngươi điên rồi sao?" Cố Trường Phong cố đè nén sự bất an trong lòng, quát lớn: "Ngươi đ.á.n.h đập gia nhân, cắt đứt nguồn d.ư.ợ.c liệu của quân đội, ngươi có biết hành vi này là đang hủy hoại đại cục của vương phủ, là đang tự tìm đường c.h.ế.t không?"
Phạn Nguyệt khẽ nâng ly nước ấm, nhấp một ngụm nhỏ, rồi từ từ ngước mắt nhìn hắn.
Ánh mắt ấy phẳng lặng như mặt gương, không một chút oán giận, không một giọt nước mắt, nhưng lại khiến Cố Trường Phong cảm thấy lạnh thấu xương tủy. Nàng càng nhìn hắn, giọng nói lại càng dịu nhẹ, trong trẻo như sương đêm:
"Cố Trường Phong, ngươi mở miệng ra là 'đại cục', ngậm miệng lại là 'vương phủ'. Nhưng ngươi quên rồi sao? Cái vương phủ này của ngươi, từng viên gạch, từng tấc đất, đều được mua bằng bạc ròng của Thịnh gia ta."
Nàng thản nhiên đứng dậy, tà áo trắng quét qua vệt m.á.u khô dưới đất, từng bước tiến lại gần hắn. Khí chất áp đảo của chủ tiệm Âm Dương khiến gã Chiến thần quyền khuynh triều dã lần đầu tiên phải lùi lại nửa bước trong vô thức.
"Ba năm qua, ngươi lấy tiền của ta để nuôi binh, lấy danh tiếng của ta để làm bàn đạp bước lên vị trí vương gia khác họ. Ngươi dùng đôi mắt sáng ngời này để nhìn thiên hạ vinh hoa, nhưng có bao giờ ngươi tự hỏi, tại sao một thiên kim thần y như ta, lại biến thành một phế vật ho ra m.á.u thế này không?"
Phạn Nguyệt khẽ nghiêng đầu, khóe môi nâng lên một nụ cười tuyệt tình, đ.â.m thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn:
"Huyết sâm của Thịnh gia dẫu có đem cho ch.ó ăn, ch.ó còn biết vẫy đuôi. Còn ngươi... ăn của ta, dùng của ta, cuối cùng lại chê mùi t.h.u.ố.c trên người ta quá đắng. Cố Trường Phong, trên đời này làm gì có chuyện nực cười như thế?"
Hành động dứt khoát của nàng, câu nói sắc bén như d.a.o cứa vào lòng hắn, khiến Cố Trường Phong c.h.ế.t lặng tại chỗ. Lồng n.g.ự.c hắn bỗng dưng co thắt dữ dội, một nỗi sợ hãi mơ hồ, chưa từng có trong đời bùng lên chèn ép lấy cuống họng hắn. Hắn muốn phản bác, muốn nói rằng hắn chưa từng ép nàng, nhưng đôi mắt lạnh lùng, tĩnh lặng như người c.h.ế.t của nàng lúc này đã hoàn toàn tước đi dũng khí của hắn.
Hắn đứng trơ trọi giữa căn phòng mục nát, trơ mắt nhìn người nữ t.ử từng yêu hắn hơn cả mạng sống, giờ đây bước qua người hắn một cách dửng dưng, vĩnh viễn không để lại một chút hơi ấm nào.