Quán Trọ Âm Dương: Kiếp Sau Không Gặp Lại

Chương 5



Kiếp này, Phạn Nguyệt ta sẽ khiến cái "đại cục" của ngươi biến thành một cái huyệt mộ lớn nhất, chôn vùi toàn bộ vinh quang, binh quyền và cả cái mạng của hai kẻ phụ tình các người.

Dư âm tiếng chuông gió bằng xương từ Quán Trọ Âm Dương như còn vang vọng bên tai, báo hiệu màn đêm dài nhất của Tuyên vương phủ... chính thức bắt đầu.

CHƯƠNG 4: TỈNH GIẤC Ở HẬU VIỆN, NGƯỜI CŨ CỐT CÁCH MỚI

"Vương phủ không nuôi thứ phế vật chỉ biết tốn cơm tốn t.h.u.ố.c. Muốn c.h.ế.t thì cút ra ngoài mà c.h.ế.t, đừng nằm đây ám quẻ, làm bẩn mắt Thẩm tướng quân."

Bát cháo loãng nguội ngắt thô bạo ném bộp xuống chiếc bàn tròn loang lổ vết ẩm mốc. Nước cháo đục ngầu văng tung tóe lên mép giường tre ọp ẹp, thấm vào lớp chăn bông mỏng dính, bốc lên một mùi chua nồng, ti tiện.

Người vừa nói là Ngô v.ú già, một bà t.ử có thân hình đẫm đà, cơ mặt chảy xệ xám xịt. Mụ ta khinh khỉnh phủi tay phủi áo, đôi mắt ti hí chứa đầy sự độc ác, trơ trẽn nhìn nữ t.ử đang nằm bất động trên giường.

Ở Tuyên vương phủ này, ai mà chẳng biết Thịnh Thanh Hoài chỉ là một cái vỏ rỗng. Đã từng là ơn nhân cứu mạng của vương gia thì sao chứ? Vương gia hiện tại nắm vạn binh quyền, tâm trí đều đặt trên người Thẩm Thư Dao tướng quân oai phong lẫm liệt. Một kẻ quanh năm ho ra m.á.u, đi không vững ba bước như nàng, ngay cả việc giữ lại cái mạng này cũng là nhờ vương gia “bố thí” thương hại. Gia nhân nhìn chủ t.ử mà đạp lên, đối với một phế vật bị giam lỏng ở biệt viện hẻo lánh không một ánh đèn này, mụ ta có hành hạ đến c.h.ế.t cũng chẳng ai thèm ngó ngàng.

Thế nhưng, mụ v.ú già chờ đợi một tiếng khóc nấc nghẹn ngào hay sự nhẫn nhịn cam chịu như mọi khi, thì không gian lại im ắng đến kỳ lạ.

Khụ...

Một tiếng ho khan cực nhẹ vang lên, phá vỡ cái lạnh tịch mịch của gian phòng mục nát.

Nữ t.ử trên giường tre chậm rãi mở mắt.

Cảm giác đầu tiên dội vào linh thức của Phạn Nguyệt là một cơn đau nhói buốt tận tâm can từ l.ồ.ng n.g.ự.c bên trái truyền đến, kéo theo một luồng khí lạnh thấu xương tủy chạy dọc các đường kinh mạch suy kiệt. Khứu giác nàng tràn ngập mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc trộn lẫn với mùi tro tàn hoang phế. Thân xác này quả thực đã bị tàn phá từ bên trong, từng hơi thở đều mỏng manh, rách nát như dải lụa phơi sương vạn năm.

Nàng đã nhập hồn thành công. Thịnh Thanh Hoài của quá khứ, giờ đây mang cốt cách của chủ tiệm Quán Trọ Âm Dương.

Phạn Nguyệt không vội ngồi dậy, nàng nghiêng đầu, đôi mắt phẳng lặng nhìn mụ v.ú già đang khoanh tay đứng hách dịch bên giường. Đó là một đôi mắt đen thẳm không đáy, đồng t.ử không có một chút hơi ấm, lạnh lùng, tĩnh tại tựa như vầng trăng bạc cô độc soi rọi xuống dòng sông Vong Xuyên rợn người. Khuôn mặt nhợt nhạt, tái bợt vì thiếu dưỡng khí của nguyên chủ dưới ánh nhìn ấy bỗng chốc toát ra một thứ uy áp vô hình, ma mị và tà dị đến tột cùng.

Mụ v.ú già bỗng rùng mình một cái, cái lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu vô cớ. Mụ ta chột dạ, nhưng nhìn bộ dạng gầy gò, yếu ớt của "Thịnh Thanh Hoài", mụ lại lấy lại vẻ trơ trẽn, tiến lên một bước định giật phăng tấm chăn mỏng: "Nằm trơ mắt ra đó làm cái gì? Đừng có giả c.h.ế.t trước mặt ta! Vương gia nói đêm nay Thẩm tướng quân sẽ đến phủ dùng tiệc, cấm ngươi không được bước ra ngoài nửa bước làm mất hứng của người khác. Có nghe thấy không?"

Phạn Nguyệt từ từ chống tay ngồi dậy. Động tác của nàng rất chậm, tao nhã như một vị thần điện đang thưởng trà, nhưng lại mang theo cái lạnh lẽo của cõi c.h.ế.t. Nàng bước xuống giường, đôi chân trần gầy guộc chạm vào nền gạch đầy bụi bặm và sương giá.

"Ngươi vừa nói, ai ở lại dùng tiệc?" Phạn Nguyệt dịu giọng hỏi, thanh âm trong trẻo, nhẹ nhàng như gió thổi qua rèm lụa nơi linh đường, không nghe ra một chút tức giận nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mụ v.ú già cậy thế vương gia bèn hếch cằm, thô bạo quát: "Thì là Thẩm tướng quân! Người ta là bậc kỳ tài quân sự, cùng vương gia vào sinh ra t.ử, tương lai chính là nữ chủ nhân thực sự của cái phủ này. Đâu có như loại phế vật suốt ngày chỉ biết nằm một chỗ tiêu tốn d.ư.ợ.c liệu như ngươi... Á!"

Lời chưa kịp dứt, một tiếng rắc khô khốc vang lên giữa không gian tối tăm.

Không một ai nhìn rõ Phạn Nguyệt đã ra tay từ lúc nào. Động tác của nàng nhanh như một bóng ma lướt qua màn sương mù chốn hoàng tuyền. Một tay nàng đã chộp lấy cổ tay mụ v.ú già, năm ngón tay gầy guộc, trắng bệch như xương khô nhưng gân cốt cứng rắc như sắt đá, trực tiếp bẻ gập khớp xương của mụ ngược ra phía sau.

"A! Tay ta! Buông ra... con ả điên này!" Ngô v.ú già thét lên đau đớn, gương mặt đẫm đà co rúm lại, mồ hôi hột đổ ra như tắm. Mụ ta định dùng tay còn lại đ.ấ.m vào người Phạn Nguyệt, nhưng ánh mắt đối diện lại khiến mụ c.h.ế.t lặng.

Người phụ nữ trước mặt không hề có sự phẫn nộ của một kẻ bị sỉ nhục, nàng bình thản đến đáng sợ. Khóe môi nàng khẽ cong lên một độ cong quỷ dị, đôi mắt đen thẳm nhìn mụ v.ú già giống như đang nhìn một vong hồn đã c.h.ế.t từ lâu dưới đáy Minh phủ.

"Biết tại sao ta yếu ớt thế này không?" Phạn Nguyệt áp sát gương mặt nhợt nhạt của mình vào sát tai mụ bà t.ử, thanh âm dịu dàng như tiếng thì thầm của quỷ dữ chốn hoàng tuyền: "Bởi vì m.á.u của ta, đã nuôi sống chủ t.ử của ngươi suốt ba năm qua. Ngươi dùng cơm của vương phủ, thực chất là đang uống m.á.u của ta để sống đấy."

Xoảng!

Phạn Nguyệt thẳng tay ấn mạnh đầu mụ v.ú già xuống chiếc bàn gỗ tròn. Mặt mụ đập mạnh vào cạnh bàn mục nát, bát cháo loãng nguội ngắt lật úp, mảnh sứ vỡ rạch những đường dài trên da thịt mụ, m.á.u tươi trào ra, hòa cùng nước cháo đục ngầu loang lổ.

Mụ v.ú già choáng váng, quỳ sụp xuống đất, tiếng khóc rên rỉ như lợn bị chọc tiết vang lên khàn đặc. Mụ ta sợ rồi, thực sự sợ rồi. Đây không phải là Thịnh Thanh Hoài nhu nhược, cam chịu giấu mình khóc thầm năm xưa. Người trước mặt mụ là một con quỷ tàn nhẫn bước ra từ cõi âm.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Muốn đi bẩm báo vương gia không?" Phạn Nguyệt từ trên cao nhìn xuống, bàn tay thản nhiên rút cây trâm xương trắng cài trên tóc của nguyên chủ ra.

Cây trâm này là vật định tình duy nhất mà Cố Trường Phong tặng nàng năm xưa, thô sơ, không đáng tiền, nhưng kiếp trước Thịnh Thanh Hoài lại nâng niu như mạng sống. Phạn Nguyệt cầm cây trâm, lật qua lật lại dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua khe cửa, rồi không một chút dằn vặt, nàng thẳng tay đ.â.m mạnh mũi trâm sắc nhọn xuống mu bàn tay đang run rẩy của mụ v.ú già.

Phập.

Cây trâm xuyên qua mu bàn tay, găm c.h.ặ.t bàn tay mụ v.ú già xuống nền gạch lạnh ngắt. Tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của mụ ta bị Phạn Nguyệt dùng một chiếc khăn bẩn nhét c.h.ặ.t vào miệng, chỉ còn lại những tiếng ư ử đau đớn tận cùng.

"Nói với Cố Trường Phong, bảo hắn đem theo Thẩm Thư Dao đến đây nhặt xác cho ngươi." Phạn Nguyệt dịu giọng thả lại một câu, ánh mắt không thèm nhìn lại đống m.á.u thịt bầy nhầy dưới đất.

Nàng thản nhiên đi đến bên bồn nước, dùng gáo nước lạnh rửa sạch những vệt m.á.u b.ắ.n trên ngón tay mình. Từng giọt nước lạnh buốt rơi xuống, gột rửa đi chút hơi tàn yếu đuối cuối cùng của Thịnh Thanh Hoài, để lại một cốt cách hoàn toàn mới: tỉnh táo, tàn nhẫn và tuyệt tình.

Nàng ngước mắt nhìn về phía chính sảnh vương phủ đằng xa, nơi những chiếc l.ồ.ng đèn đỏ hoa lệ đang thắp sáng cả một vùng trời, tiếng hỷ nhạc yến tiệc mơ hồ vọng lại qua những bức tường loang lổ.

Cố Trường Phong, đôi mắt của ngươi dùng ba năm qua để nhìn thiên hạ thái bình, nhìn hồng nhan tri kỷ, có bao giờ ngươi ngửi thấy mùi m.á.u tươi từ n.g.ự.c trái của ta chưa?

Phạn Nguyệt khẽ vuốt lại tà áo trắng sờn rách, từng bước đi ra khỏi bóng tối của hậu viện. Sự nhẫn nhịn của Thịnh Thanh Hoài đã c.h.ế.t cùng nàng ta dưới đáy vực Đoạn Hồn rồi. Kiếp này, Quán Trọ Âm Dương mở cửa ở dương gian, nợ m.á.u... phải trả bằng m.á.u.