Quán Trọ Âm Dương: Kiếp Sau Không Gặp Lại

Chương 4



CHƯƠNG 3: KHẾ ƯỚC ĐỔI MẠNG VÀ CÁI CHẾT TRÊN VÁCH NÚI

"Trường Phong, dải lụa đỏ treo ở cổng phủ hôm nay, là để đón nàng ta vào cửa, hay là để tiễn vong linh ta lên đường?"

Thanh âm vỡ nát của Thịnh Thanh Hoài dội vào vách đá, bị tiếng gió rít gào chốn u minh nghiền thành từng mảnh nhỏ.

Khói trà "Hồi ức" trong Quán Trọ Âm Dương một lần nữa bốc lên ngùn ngụt, sắc tím thẫm ban đầu đã chuyển hoàn toàn sang màu đỏ bầm dữ dội. Bức màn ánh sáng giữa khoảng không không còn hiện lên những dải tuyết trắng thanh thuần của thung lũng năm xưa, mà được thay thế bằng một sắc đỏ ch.ói mắt, sắc đỏ của hỷ sự phàm trần trộn lẫn với m.á.u tươi từ n.g.ự.c trái.

Cảnh tượng cuối cùng trong ký ức của nguyên chủ bắt đầu đảo điên, kéo cả không gian lùi về ngày định mệnh ấy.

Ngày mười sáu tháng mười một, Tuyên vương phủ chăng đèn kết hoa, hồng lụa trải dài mười dặm từ cổng chính kinh thành dẫn thẳng vào chính sảnh. Tiếng kèn trống hỷ nhạc vang trời, náo nhiệt đến mức dẫu có trốn ở căn biệt viện hẻo lánh nhất, Thịnh Thanh Hoài vẫn có thể nghe rõ từng nhịp đập.

Hôm ấy là ngày Cố Trường Phong nạp Thẩm Thư Dao làm Trắc phi. Hắn nói chỉ là Trắc phi để giữ thể diện cho vị trí Vương phi chính thất của nàng, nhưng lại dùng nghi lễ mười dặm hồng trang, cho phép Thẩm Thư Dao mặc y phục tân nương màu đỏ rực – đặc quyền vốn chỉ dành cho thê.

Thịnh Thanh Hoài ngồi trước chiếc gương đồng mờ mịt, tự tay khoác lên mình bộ hồng y cũ kỹ từ ngày xuất giá. Nàng ho, từng ngụm m.á.u nhỏ xuống tà áo, cánh hoa huyết sắc nở rộ trên nền vải sờn. Nàng không ghen tuông, tim nàng đã c.h.ế.t một nửa từ ngày cha và ca ca bị hành hình, nửa còn lại đang thoi thóp chút hơi tàn để chờ một câu giải thích.

Nhưng câu giải thích chưa đến, thì tàn dư địch quốc phục kích gài bẫy đã phóng hỏa biệt viện. Trong hỗn loạn, nàng bị một bàn tay thô bạo đ.á.n.h ngất, khi mở mắt ra, bốn bề chỉ có gió lạnh cắt thịt và vực sâu không thấy đáy.

Vách núi Đoạn Hồn.

Hai sợi dây thừng thô ráp treo hai người phụ nữ lơ lửng giữa trời không. Một bên là Thẩm Thư Dao mặc chiến bào nhẹ khoác khăn voan đỏ, một bên là Thịnh Thanh Hoài sắc mặt xám xịt như tro tàn.

Dưới chân núi, vạn quân Tuyên vương phủ vây kín, sát khí ngút trời. Cố Trường Phong cưỡi trên lưng chiến mã đen tuyền, tay cầm trường cung, đôi mắt chim ưng sáng rực ngước nhìn lên. Đôi mắt ấy từng nhìn Thịnh Thanh Hoài đầy hứa hẹn, giờ đây lại mang theo sự dứt khoát, lạnh lùng của một bậc đế vương không vướng bận hồng trần.

Kẻ cầm đầu toán cướp đứng trên rìa đá, lưỡi đao sáng loáng kề sát dây thừng, gầm lên điên cuồng: "Cố Trường Phong! Ngươi g.i.ế.c vạn quân ta, hôm nay ta bắt ngươi phải tự tay chọn lựa. Thần y cứu mạng và Hồng nhan tri kỷ, ngươi chỉ được giữ lại một người. Sợi dây bên trái, hay sợi dây bên phải?"

Gió vách núi thổi lộng, hất tung chiếc voan đỏ của Thẩm Thư Dao, lộ ra gương mặt đẫm nước mắt, tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng: "Trường Phong... thiếp không sợ c.h.ế.t, thiếp chỉ tiếc không thể cùng chàng nhìn thấy thiên hạ thái bình... Hãy cứu Thịnh muội muội, muội ấy cơ thể yếu ớt..."

Lời nói của Thẩm Thư Dao nghe như nhường nhịn, nhưng từng chữ lại đ.á.n.h thẳng vào lòng kiêu hãnh và sự dằn vặt của nam nhân. Ả nhắc cho hắn nhớ, ả là người cùng hắn vào sinh ra t.ử, là người xứng đáng sống để phò tá hắn.

Cố Trường Phong siết c.h.ặ.t dây cương, khớp ngón tay trắng bệch. Hắn nhìn sang Thịnh Thanh Hoài.

Nàng không khóc, không kêu la. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn hắn bằng đôi mắt khô khốc, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng vì cơn đau từ vết sẹo cũ hành hạ. Nàng đang dùng chút hy vọng cuối cùng để cá cược xem gã nam nhân mình dùng m.á.u tim nuôi dưỡng suốt ba năm, liệu có còn một chút lương tri.

Nhưng giây phút hắn mở miệng, thế giới của nàng hoàn toàn sụp đổ.

"Buông Thẩm tướng quân ra." Giọng Cố Trường Phong vang lên, trầm ổn, không một chút rạn nứt. Hắn không nhìn Thịnh Thanh Hoài, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào Thẩm Thư Dao. "Thanh Hoài, cơ thể ngươi vốn đã suy kiệt, sống trên đời cũng chỉ là chuỗi ngày chịu khổ bằng t.h.u.ố.c bắc. Thư Dao còn phải cùng bổn vương dẹp loạn biên cương. Hôm nay, coi như ngươi vì đại cục của Tuyên vương phủ mà hy sinh, bổn vương... sẽ lập bài vị, đời đời nhớ ơn ngươi."

Bài vị. Đời đời nhớ ơn.

Hắn cho rằng việc nàng c.h.ế.t là một sự giải thoát cho thân xác bệnh tật, hắn cho rằng một cái bài vị bằng gỗ có thể đổi lấy ba năm m.á.u tim ròng rã của thiên kim thế gia. Sự ích kỷ của một gã nam nhân nắm giữ binh quyền được hắn bọc ngoài bằng hai chữ "đại cục" thật nực cười làm sao.

"Đại cục?" Thịnh Thanh Hoài bỗng bật cười. Tiếng cười của nàng khàn đặc, yếu ớt nhưng chứa đựng sự khinh miệt thấu tận tâm can. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt sáng rực của hắn — đôi mắt mà mỗi giọt m.á.u từ n.g.ự.c trái của nàng đã từng nuôi dưỡng để nó không bị thối rữa bởi kịch độc. Nàng thốt lên câu nói cuối cùng: "Cố Trường Phong, đôi mắt ngươi đang dùng để nhìn Thẩm Thư Dao, thực chất là một thứ dơ bẩn nhất thế gian."

Phựt.

Lưỡi đao lạnh lùng c.h.ặ.t đứt dây thừng bên phải.

Thân hình nhỏ bé trong bộ hồng y tân nương rách nát rơi tự do xuống vực sâu muôn trượng. Gió rít gào luồn qua tóc, xé rách tà áo đỏ. Trong khoảnh khắc cơ thể đập vào những rặng đá nhọn hoắt dưới đáy vực, xương cốt vỡ vụn, m.á.u tươi b.ắ.n ra nhuộm đỏ những nhành cỏ khô, nàng vẫn trơ mắt nhìn lên đỉnh núi.

Trên đó, Cố Trường Phong đã phi thân lên vách đá, ôm c.h.ặ.t lấy Thẩm Thư Dao vào lòng, ân cần che chở, dốc lòng vỗ về. Hắn thậm chí không quay đầu nhìn xuống cái đáy vực đang nuốt chửng nàng.

Nàng c.h.ế.t không toàn thây, linh hồn vất vưởng mang theo nỗi hận thấu trời xanh, đi thẳng xuống hoàng tuyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong không gian tĩnh lặng của Quán Trọ Âm Dương, bức màn mộng mị tan biến.

Thịnh Thanh Hoài quỳ sụp dưới nền gỗ, oán khí màu đỏ ngầu quanh thân bộc phát đến mức cực hạn, quất mạnh vào quầy gỗ, tạo nên những tiếng bốp bốp khô khốc. Nàng không có nước mắt để rơi, nhưng từ hai hốc mắt, hai dòng huyết lệ đặc quánh tuôn dài, nhỏ xuống mảng sàn gỗ đen thẫm, ăn mòn thành những vệt xám xịt.

"Hắn lập bài vị cho ta... Hắn dùng cái mạng của Thịnh gia ta, dùng m.á.u tim của ta để đổi lấy đại cục của hắn!" Thịnh Thanh Hoài gào lên, âm thanh quằn quại như tiếng dã thú bị dồn vào đường cùng. "Chủ quán! Ta không muốn đầu thai! Ta muốn hắn phải biết thế nào là sống không bằng c.h.ế.t, muốn hắn tự tay móc đôi mắt đó ra trả lại cho ta!"

Phạn Nguyệt ngồi yên vị sau quầy gỗ dài, ngón tay thanh mảnh vẫn nhịp nhàng gạt đi lớp bọt trà màu đỏ bầm trong chén sứ. Gương mặt nàng dưới ánh đèn l.ồ.ng xương trắng diễm lệ mà tịch mịch, phẳng lặng tựa mặt hồ ngàn năm không gió.

Nàng không hề xúc động trước tiếng khóc ra m.á.u của vong hồn, bởi nàng đã chứng kiến quá nhiều lời thề non hẹn biển biến thành lưỡi d.a.o đ.â.m ngược lại thâm tình. Thế nhưng, khi nghe đến cụm từ "bài vị đời đời nhớ ơn", khóe môi nàng khẽ cong lên một độ cong quỷ dị, mang theo cái lạnh thấu xương của đáy sông Vong Xuyên.

Nàng càng tức giận, giọng nói lại càng dịu dàng, trầm thấp như tiếng đàn đêm: "Phàm nhân thật biết cách tự lừa mình dối người. Dùng m.á.u của thê t.ử để nuôi mắt, dùng mạng của nhạc gia để định giang sơn, cuối cùng ban một tấm bài vị gỗ để tỏ lòng từ bi. Cố Trường Phong này, quả thực khiến ta được mở rộng tầm mắt."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nàng đứng dậy, tà áo đen rộng thùng thình quét qua nền gỗ, phát ra tiếng sột soạt cô độc giữa đại sảnh quán trọ. Nàng bước đến trước mặt Thịnh Thanh Hoài, từ trên cao nhìn xuống oán hồn đang co rúm vì hận thù.

"Khế ước đổi mạng, một khi đã ký, linh hồn ngươi vĩnh viễn thuộc về Quán Trọ Âm Dương, không có kiếp sau, không màng luân hồi. Ngươi... có hối hận không?" Phạn Nguyệt nhàn nhạt hỏi, đôi mắt đen thẳm không đáy dán c.h.ặ.t vào vong hồn.

"Không hối hận! Chỉ cần bắt bọn họ trả giá, tan thành mây khói ta cũng cam lòng!" Thịnh Thanh Hoài dập đầu mạnh xuống nền gỗ, tiếng động vang vọng khô khốc.

Phạn Nguyệt khẽ lật tay phải, một tờ sớ bằng da thuộc đen thẫm, rìa ngoài cháy xém bởi lửa minh phủ hiện ra giữa hư không. Trên mặt sớ, những dòng chữ cổ màu vàng kim tự động hiện lên, ghi lại toàn bộ giao kèo bằng linh hồn.

"Ấn dấu tay của ngươi vào đây." Phạn Nguyệt dịu giọng truyền ra mệnh lệnh.

Thịnh Thanh Hoài không một chút lưỡng lự, đưa bàn tay trong suốt rỉ m.á.u của mình ấn mạnh xuống góc tờ sớ da thuộc. Một luồng sáng đỏ bầm bùng lên, tờ sớ cuộn lại rồi hóa thành một vệt khói đen bay thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c phẳng lặng không có tiếng tim đập của Phạn Nguyệt.

Khế ước đã thành.

Phạn Nguyệt xoay người, bước về phía chiếc đèn l.ồ.ng bằng xương trắng treo sát cửa chính của quán trọ. Nàng khẽ phất tay áo rộng, dải lụa đỏ ngầu mang theo toàn bộ oán niệm và linh hồn rách nát của Thịnh Thanh Hoài lập tức bị hút vào bên trong l.ồ.ng đèn. Ánh sáng đỏ từ chiếc đèn l.ồ.ng bỗng chốc rực lên dữ dội, soi rõ khuôn mặt lạnh lùng tuyệt tình của chủ tiệm Âm Dương.

"Để lại oán hận chốn này." Phạn Nguyệt khẽ nhắm mắt, thanh âm lơ lửng giữa ranh giới sinh t.ử. "Ta đi thay ngươi... nghịch chuyển càn khôn."

Khụ... khụ khụ...

Cơn đau buốt từ n.g.ự.c trái đột ngột ập đến như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, kéo theo một dòng m.á.u tanh ngọt dâng lên tận cổ họng.

Phạn Nguyệt mở mắt. Cảnh tượng ma mị của bờ Vong Xuyên đã biến mất, thay vào đó là trần nhà bằng gỗ mục nát, mạng nhện giăng đầy ở bốn góc tường. Nàng đang nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp, tấm chăn bông mỏng dính rách rưới không đủ che đi cái lạnh của tiết trời chớm đông.

Mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc trộn lẫn với mùi ẩm mốc của căn biệt viện hẻo lánh vây lấy khứu giác. Nàng đã nhập hồn thành công vào thân xác của Thịnh Thanh Hoài ở thời điểm ba tháng trước ngày bi kịch vách núi diễn ra.

Lúc này, Thịnh gia vẫn chưa bị gán tội thông địch, cha nàng vẫn là một danh y đáng kính, nhưng bản thân nàng thì đã bị Cố Trường Phong giam lỏng ở căn biệt viện phía sau phủ Tuyên vương với lý do "yếu ớt cần tĩnh dưỡng", dọn đường cho Thẩm Thư Dao tùy ý ra vào chính sảnh.

Phạn Nguyệt từ từ ngồi dậy, ngón tay chạm vào vết sẹo lồi lõm nơi n.g.ự.c trái dưới lớp y phục thô sơ. Cơn đau này là do nguyên chủ mỗi tháng tự rạch n.g.ự.c lấy m.á.u tim làm t.h.u.ố.c dẫn cứu gã nam nhân kia mà thành. Nàng khẽ vuốt ve vết sẹo, khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh tanh không chút ấm áp.

"Cơ thể suy kiệt, sống trên đời chỉ là chuỗi ngày chịu khổ sao?" Phạn Nguyệt thì thầm, giọng nói của Thịnh Thanh Hoài nhưng cốt cách đã là của chủ tiệm Âm Dương. "Cố Trường Phong, kiếp này ta sẽ để ngươi nếm thử, thế nào là chuỗi ngày cầu sinh không được, cầu c.h.ế.t không xong."

Tiếng bước chân dồn dập và tiếng cười nói huyên náo từ phía chính sảnh vương phủ mơ hồ vọng lại qua những bức tường loang lổ. Đêm nay, vương phủ mở tiệc ăn mừng Chiến thần đại thắng trở về, hồng đăng treo cao, rượu ngon thịt béo phục vụ quý khách. Còn căn viện này, đến một ngọn nến thắp sáng cũng bị cắt xén không còn một mẩu.

Phạn Nguyệt thản nhiên bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh ngắt như băng. Nàng đi đến bên chiếc tủ gỗ cũ kỹ, tìm kiếm thanh trâm xương trắng – vật định tình duy nhất mà Cố Trường Phong tặng nàng năm xưa, cài gọn gàng lên mái tóc dài đen nhánh.

Nàng không còn là Thịnh Thanh Hoài nhu nhược, cam chịu giấu mình trong bóng tối để nhìn nam nhân của mình sủng ái kẻ khác.

Bước chân nàng tiến về phía cửa viện, tà áo trắng sờn rách bay nhẹ trong gió đông lạnh lẽo. Ánh mắt nàng hướng thẳng về phía ánh đèn hoa lệ của chính sảnh, nơi gã nam nhân đang dùng đôi mắt nuôi bằng m.á.u tim của nàng để định đoạt thiên hạ.

Kiếp trước ngươi chọn cứu Thẩm Thư Dao, chọn hy sinh nàng vì "đại cục".