Quán Trọ Âm Dương: Kiếp Sau Không Gặp Lại

Chương 3



CHƯƠNG 2: LY TRÀ KỂ CHUYỆN OÁN TÌNH

"Hóa ra vị của m.á.u tim khi nhỏ vào chén t.h.u.ố.c bắc, lại có màu đen thẫm như lòng người lúc thay đen đổi trắng."

Phạn Nguyệt buông một câu hờ hững, ngón tay thanh mảnh đẩy nhẹ chiếc chén sứ men xanh về phía vong hồn đang run rẩy trước mặt. Khói trà bốc lên, không có hương thơm thanh khiết của thảo mộc nhân gian, chỉ có mùi vị của những mẩu ký ức mục nát, nồng đượm cái lạnh của sương tuyết và vị tanh ngọt của huyết nhục.

Đây là trà "Hồi ức". Kẻ sống uống vào sẽ thấy trăm năm trôi qua như một giấc mộng, người c.h.ế.t uống vào lại phải nếm trải lại một lần nữa nỗi đau thấu xương tủy trước khi tan biến.

Thịnh Thanh Hoài ngồi thụp trên chiếc ghế gỗ đen thẫm, bộ hồng y tân nương rách nát như những dải lụa ma quái rủ xuống nền nhà. Nàng đưa đôi bàn tay trong suốt, có thể nhìn thấu cả những làn khói xám phía sau, run rẩy bưng chén trà lên. Nước trà màu tím thẫm phản chiếu khuôn mặt đầy vệt lệ m.á.u của nàng, nhạt nhòa, thê lương.

Nàng nhắm mắt, hớp một ngụm nhỏ.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Ù...

Tiếng gió tuyết của ba năm trước đột ngột gào thét trong không gian tĩnh mịch của Quán Trọ Âm Dương. Màn sương xám cuộn trào, biến thành một bức màn ánh sáng, hiển hiện rõ mồn một từng thước phim quá khứ mà Thịnh Thanh Hoài đã dùng cả mạng sống để đ.á.n.h cược, rồi thua đến trắng tay.

Trong gương mộng, căn biệt viện của Thịnh gia ngập trong tuyết trắng. Một nam t.ử cao lớn ngồi trên giường tre, đôi mắt quấn rách một dải lụa trắng rỉ m.á.u đen, gương mặt góc cạnh tái nhợt vì kịch độc c.ắ.n xé. Đó là Cố Trường Phong của ba năm trước, gã tướng quân sa cơ, hơi thở mỏng manh như ngọn đèn trước gió.

Bên cạnh hắn, một thiếu nữ mười sáu tuổi, dung mạo thanh tú, đôi mắt sáng như sao trời đang c.ắ.n c.h.ặ.t môi, tay cầm con d.a.o găm nhỏ sắc lẹm. Nàng không run rẩy, chỉ có l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì sợ hãi và kiên định.

Phập.

Mũi d.a.o đ.â.m vào l.ồ.ng n.g.ự.c bên trái. Máu tươi trào ra, nóng hổi, nhỏ từng giọt đỏ thẫm vào bát t.h.u.ố.c bắc đang sủi tăm trên bếp lò. Thiếu nữ ấy trán đẫm mồ hôi hột, gương mặt cắt không còn giọt m.á.u, chịu đựng cơn đau thấu tâm can để lấy đủ một chén m.á.u tim làm chất dẫn t.h.u.ố.c.

Nàng bưng bát t.h.u.ố.c đến bên giường, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi cẩn thận đút từng muỗng cho gã nam nhân mù.

Cố Trường Phong uống xong ngụm t.h.u.ố.c đắng chát lẫn vị tanh ngọt, khẽ ho khan, bàn tay to lớn, thô ráp đầy vết chai sạn vì cầm binh đao mò mẫm nắm lấy bàn tay gầy gò, lạnh ngắt của nàng. Hắn áp mu bàn tay nàng lên gò má mình, giọng trầm thấp, khàn đặc vì xúc động: "Thanh Hoài, vị t.h.u.ố.c này sao lại có vị ngọt kỳ lạ đến thế? Có phải nàng lại lén bỏ mật ong vào không? Nàng đối với bổn vương tốt như vậy, bổn vương biết lấy gì đền đáp?"

Thiếu nữ trong gương mộng mỉm cười, nén cơn đau nhói từ vết thương trên n.g.ự.c, giọng nói dịu dàng như gió xuân: "Chỉ cần mắt chàng sáng lại, chỉ cần chàng bình an, Thanh Hoài không cần đền đáp."

Khi ấy, Cố Trường Phong đã ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, ghé sát tai nàng, từng lời thốt ra chắc chắn như định hải thần châm: "Thanh Hoài, đôi mắt này của ta sau này sáng lại, người đầu tiên ta muốn nhìn thấy là nàng. Ta thề, khi vinh quang trở về, kiệu hoa tám người khiêng sẽ rước nàng vào cửa chính phủ vương gia, đời này kiếp này, chỉ tôn sùng một mình nàng làm thê, vĩnh viễn không nạp thiếp."

Kịch cảnh trong sương mù bỗng chốc đảo lộn, tuyết trắng tan biến, thay vào đó là ánh đèn hoa lệ của thành kinh Bắc ngày đại thắng.

Cố Trường Phong đứng trên đài cao vinh quang, đôi mắt chim ưng sáng rực, sắc bén quét qua vạn quân. Hắn không còn là gã tướng quân mù lòa nằm trong căn phòng ngập mùi t.h.u.ố.c nữa. Hắn là Chiến thần, là Tuyên vương quyền khuynh triều dã, là người đàn ông mà mọi nữ t.ử trong kinh thành đều khao khát.

Nhưng bên cạnh hắn, người cùng hắn đứng trên đài cao nhận sự tung hô của vạn dân, không phải là thiên kim Thịnh gia gầy gò bệnh tật.

Mà là Thẩm Thư Dao.

Nữ tướng quân khoác chiến giáp bạc, oai phong lẫm liệt, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời mùa hạ. Nàng ta có thể cùng hắn bàn luận binh pháp, có thể cùng hắn cưỡi ngựa b.ắ.n cung, có thể vì hắn mà đỡ một mũi tên trên sa trường.

Còn Thịnh Thanh Hoài lúc này đang làm gì?

Nàng ngồi trong chiếc xe ngựa xập xệ dừng ở góc khuất con phố, vén rèm nhìn phu quân của mình đang dắt tay người nữ t.ử khác. Nàng ho khan dữ dội, chiếc khăn lụa trắng nhuộm đỏ một đóa hoa bằng m.á.u tươi. Thân xác nàng đã héo úa từ bên trong. Ba năm dùng m.á.u tim làm dẫn t.h.u.ố.c, lục phủ ngũ tạng của nàng đã kiệt quệ, một luồng gió nhẹ của mùa đông cũng có thể khiến nàng ngã bệnh hàng tháng trời.

Nàng đi không vững, mặt mày luôn mang nét xám xịt của người đoản mệnh.

Cố Trường Phong trở về phủ vương gia, nhìn thấy nàng nằm trên giường bệnh, chân mày hắn nhíu c.h.ặ.t lại thành một đường thẳng tắp. Trong mắt hắn không còn sự xót xa, không còn nét ân cần của ngày xưa, chỉ còn lại sự sốt ruột và chán ghét ngầm ẩn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Thanh Hoài, sao nàng lại gầy yếu đến mức này? Ngự y nói nàng không có bệnh hiểm nghèo, chỉ là tâm bệnh ích kỷ, suy nghĩ quá nhiều." Giọng hắn lạnh lùng, đứng cách giường nàng ba bước, ngay cả việc tiến lại gần nắm tay nàng hắn cũng cảm thấy phiền phức. "Thư Dao vì đại cục mà bôn ba, nàng ở trong phủ hưởng vinh hoa phú quý, sao lại cứ phải ra vẻ đáng thương để bổn vương thêm nặng lòng?"

Thịnh Thanh Hoài ngước đôi mắt đẫm nước nhìn hắn, giọng nghẹn ngào: "Trường Phong, chàng quên lời thề năm xưa trong căn lều tuyết rồi sao? Chàng nói đời này chỉ cưới một mình ta..."

"Đủ rồi!" Cố Trường Phong thô bạo ngắt lời nàng, sắc mặt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. "Lời thề lúc hoạn nạn sao có thể đ.á.n.h đồng với đại kế giang sơn? Thư Dao có công với triều đình, bổn vương cưới nàng ấy làm Trắc phi là điều hợp tình hợp lý. Nàng vẫn là Vương phi chính thất, bổn vương chưa từng bạc đãi nàng về mặt của cải, nàng còn muốn định vị cái gì nữa? Đừng dùng ân tình cũ để trói buộc bổn vương, điều đó chỉ khiến bổn vương thấy nàng thật tầm thường và ích kỷ."

Kẻ ích kỷ, rốt cuộc là ai?

Hắn cho rằng nàng đang giả vờ đáng thương, hắn cho rằng y học thế gia của nàng có thần d.ư.ợ.c nuôi mạng, hắn đâu biết mỗi một ngày hắn dùng đôi mắt sáng ngời để nhìn Thẩm Thư Dao, là một ngày Thịnh Thanh Hoài phải trả giá bằng tuổi thọ của chính mình.

Sự trơ trẽn của Cố Trường Phong chưa dừng lại ở đó.

Thẩm Thư Dao vì muốn nhổ cỏ tận gốc, đã ngụy tạo thư từ thông địch của Thịnh gia, gán cho cha nàng tội danh phản quốc. Ngày đại họa ập xuống, Thịnh gia trăm miệng ăn bị bắt giam vào ngục tối, tiếng khóc than vang động cả trời xanh.

Thịnh Thanh Hoài dùng chút sức tàn cuối cùng, quỳ gối trước thư phòng của hắn suốt một ngày một đêm dưới trời mưa tầm tã. Nàng dập đầu đến mức m.á.u chảy ròng ròng trên trán, hòa cùng nước mưa chát đắng. Nàng cầu xin hắn, chỉ xin hắn niệm tình ba năm cứu mạng mà đứng ra điều tra lại, cho cha nàng một cơ hội phân trần.

Nhưng cửa thư phòng đóng c.h.ặ.t, lạnh lùng như phiến đá mộ.

Bên trong chỉ truyền ra giọng nói đầy dứt khoát, không một chút gợn sóng của Cố Trường Phong: "Thịnh gia tội chứng như núi, Thư Dao đã tự tay thẩm định, không thể sai sót. Bổn vương là Chiến thần của triều đình, tuyệt đối không vì một nữ t.ử mà mang tiếng dung túng phản thần. Thịnh Thanh Hoài, bổn vương giữ lại mạng cho ngươi, đã là giới hạn cuối cùng của sự dung túng rồi."

Ngày hôm sau, Thịnh gia bị tru di tam tộc ở pháp trường kinh Bắc. Máu của cha nàng, của các ca ca, của những đứa trẻ vô tội nhà họ Thịnh nhuộm đỏ cả nền đất chính ngọ.

Thịnh Thanh Hoài bị giam lỏng ở biệt viện phía sau, nàng không được khóc, không được ra ngoài, mỗi ngày chỉ có thể nhìn lên bầu trời xám xịt, nghe tiếng chuông tang vọng lại từ đằng xa. Nàng mất tất cả, gia tộc, thanh xuân, và cả người nam nhân nàng từng dùng mạng để yêu thương.

Bức màn sương mù biến mất, tiếng gió tuyết ngừng thổi. Bi kịch khép lại trong sự im lặng đáng sợ của Quán Trọ Âm Dương.

Thịnh Thanh Hoài quỳ rạp trên sàn gỗ, hai tay ôm mặt, những giọt lệ m.á.u lách qua kẽ ngón tay nhỏ xuống, ăn mòn một mảng gỗ đen. Oán khí quanh thân nàng ta cuồn cuộn như sóng dữ, nhuộm đỏ cả một góc phòng.

"Hắn nói hắn giữ mạng cho ta là sự dung túng..." Giọng Thịnh Thanh Hoài nghẹn đặc oán hận, tiếng cười vang lên như tiếng quỷ khóc. "Hắn đâu biết, nếu không có ba năm m.á.u tim của ta áp chế kịch độc, đôi mắt hắn đã thối rữa từ lâu, cái mạng Chiến thần của hắn sớm đã tan thành tro bụi! Ta hận... ta hận vì không thể tự tay móc đôi mắt đó ra khỏi hốc mắt của hắn!"

Phạn Nguyệt ngồi yên vị sau quầy gỗ, gương mặt diễm lệ dưới ánh đèn l.ồ.ng xương trắng không một chút biến đổi. Nàng không thương hại, cũng không kích động. Sự tức giận của chủ tiệm Âm Dương chưa bao giờ hiển hiện bằng tiếng quát tháo, nàng càng giận, giọng nói lại càng trở nên dịu dàng, dịu dàng đến mức lạnh thấu xương tủy.

"Một đôi mắt nuôi bằng m.á.u tim, lại dùng để nhìn một nữ t.ử khác bước lên vinh quang." Phạn Nguyệt khẽ gõ ngón tay xuống bàn, thanh âm nhẹ tênh như tiếng lá rụng. "Cố Trường Phong này, quả thực có một đôi mắt rất đẹp, nhưng tâm thì đã mù từ lâu rồi."

Nàng từ từ đứng dậy, tà áo đen rộng thùng thình bay nhẹ dù trong quán không có gió. Nàng đi đến trước mặt Thịnh Thanh Hoài, cúi người nâng cằm vong hồn lên, đối diện với đôi mắt đẫm m.á.u ấy.

"Khế ước đã lập, oán niệm của ngươi, ta nhận." Phạn Nguyệt khẽ thì thầm, hơi thở lạnh lẽo lướt qua gương mặt Thịnh Thanh Hoài. "Ba tháng trước ngày c.h.ế.t ch.óc, lúc này gia tộc ngươi vẫn còn, m.á.u tim của ngươi vẫn chưa cạn kiệt. Ta sẽ cho Cố Trường Phong nếm thử, cảm giác bị người mình khinh rẻ nhất, từng bước giẫm đạp lên tôn nghiêm sẽ có vị thế nào."

Nàng quay sang phía chiếc đèn l.ồ.ng xương trắng treo bên cửa, khẽ phất tay. Mảnh linh hồn của Thịnh Thanh Hoài lập tức hóa thành một dải lụa đỏ, bay thẳng vào trong l.ồ.ng đèn, sáp nhập cùng oán niệm vĩnh hằng.

Phạn Nguyệt nhắm mắt lại. Khi nàng mở mắt ra lần nữa, không gian ma mị của Quán Trọ Âm Dương đã biến mất.

Cơn đau nhói buốt quen thuộc từ l.ồ.ng n.g.ự.c trái ập đến, khiến nàng lảo đảo, phải bám tay vào thành giường tre ọp ẹp để giữ thăng bằng. Mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc và mùi ẩm mốc của căn biệt viện hoang phế vây lấy nàng. Nàng đã trở về, trong thân xác suy kiệt của Thịnh Thanh Hoài.

Nàng cúi đầu nhìn bàn tay gầy gò lộ rõ những đường gân xanh tím, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng, tuyệt tình.

Cố Trường Phong, kiếp trước ngươi nói nàng ích kỷ, nói nàng dùng ân tình cũ để trói buộc đại nghiệp của ngươi.

Kiếp này, Phạn Nguyệt ta sẽ không trói buộc ngươi nữa. Ta sẽ tự tay cắt đứt từng sợi dây liên kết, thu hồi lại từng giọt m.á.u, từng phương t.h.u.ố.c, để ngươi trơ mắt nhìn cái giang sơn vinh quang mà ngươi tự hào, từng chút một sụp đổ dưới chân ngươi.

Tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài viện vọng vào, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm đông. Kịch hay, đến lúc mở màn rồi.