Quán Trọ Âm Dương: Kiếp Sau Không Gặp Lại

Chương 2



"Con ả bệnh tật này vẫn chưa c.h.ế.t sao? Ho lớn như vậy, muốn làm kinh động đến vương gia và Thẩm tướng quân đang dùng tiệc ở sảnh trước à?"

Một giọng nói chua ngoa, khinh khỉnh vang lên từ phía cửa. Một mụ v.ú già có dáng người đẫm đà, tay bưng một bát cháo loãng nguội ngắt bước vào, thô bạo ném bộp xuống bàn tròn, nước cháo văng cả ra ngoài.

Mụ ta là người của Thẩm Thư Dao cài vào để ngầm hành hạ nguyên chủ. Kiếp trước, Thịnh Thanh Hoài vì tính cách nhu nhược, lại nể tình Cố Trường Phong nên luôn nhẫn nhịn chịu đựng sự sỉ nhục của đám gia nhân này, khiến chúng càng ngày càng lấn lướt.

Phạn Nguyệt không nói gì, từ từ ngồi dậy. Khí chất yếu ớt, cam chịu của Thịnh Thanh Hoài trước đây phút chốc biến mất, thay vào đó là một sự trầm mặc lạnh lẽo đến đáng sợ. Nàng nhìn bát cháo loãng trên bàn, rồi ngước mắt nhìn mụ v.ú già.

Ánh mắt ấy phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, không có tức giận, không có oán hận, chỉ có cái c.h.ế.t ch.óc sâu thẳm của cõi âm.

Mụ v.ú già bỗng rùng mình một cái, cảm thấy sống lưng lạnh toát vô cớ, nhưng cậy thế vương gia không quan tâm đến viện này, mụ chống nạnh quát lớn: "Nhìn cái gì? Mau ăn đi rồi câm cái miệng lại! Vương gia có lệnh, đêm nay Thẩm tướng quân ở lại dùng cơm, cấm ngươi không được bước ra ngoài nửa bước làm mất hứng của người khác!"

Phạn Nguyệt khẽ bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh ngắt. Nàng đi đến bên bàn, ngón tay mảnh khảnh lướt qua thành bát sứ sứt mẻ.

"Ngươi vừa nói, ai ở lại dùng cơm?" Phạn Nguyệt dịu giọng hỏi, âm thanh trong trẻo, nhẹ nhàng như gió thổi qua rèm lụa, nhưng lại khiến người nghe nổi da gà.

"Thì là Thẩm tướng quân! Người ta là bậc kỳ tài quân sự, tương lai là vương phi danh chính ngôn thuận, đâu như loại phế vật suốt ngày chỉ biết uống t.h.u.ố.c đợi c.h.ế.t như ngươi..."

Xoảng!

Mụ v.ú già chưa kịp nói hết câu, Phạn Nguyệt đã cầm bát cháo thô bạo hất thẳng vào mặt mụ ta. Nước cháo nguội ngắt lẫn mảnh sứ sứt mẻ rạch một đường dài trên má mụ, m.á.u tươi lập tức rỉ ra.

"A!" Mụ v.ú già hét lên một tiếng thất thanh, ôm lấy mặt, không thể tin nổi đứa con gái yếu ớt quanh năm không bước nổi ba bước hôm nay lại dám ra tay. "Ngươi... ngươi điên rồi! Kẻ hèn mọn này dám đ.á.n.h ta? Ta phải bẩm báo vương gia..."

Phạn Nguyệt không để mụ ta có cơ hội lùi lại. Nàng tiến lên một bước, động tác nhanh như một bóng ma, bàn tay gầy guộc nhưng gân cốt cứng rắn như sắt đá chộp lấy mái tóc b.úi c.h.ặ.t của mụ v.ú già, giật mạnh xuống.

Bốp!

Đầu mụ v.ú già đập mạnh xuống cạnh bàn gỗ, tiếng xương va chạm vang lên khô khốc. Mụ ta choáng váng, quỳ sụp xuống đất, m.á.u mũi m.á.u miệng trào ra.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Phạn Nguyệt từ trên cao nhìn xuống, tay vẫn giữ c.h.ặ.t tóc mụ ta, khóe môi khẽ cong lên một độ cong quỷ dị, thì thầm bên tai mụ: "Bẩm báo? Ngươi đi đi. Tiện thể nói với Cố Trường Phong, bảo hắn đem theo Thẩm Thư Dao đến đây nhặt xác cho ngươi."

Nói đoạn, nàng tùy ý rút một cây trâm xương trắng trên tóc, thẳng tay đ.â.m mạnh xuống mu bàn tay mụ v.ú già, găm c.h.ặ.t t.a.y mụ xuống nền đất. Tiếng hét t.h.ả.m thiết của mụ v.ú già x.é to.ạc màn đêm biệt viện hoang vu.

Phạn Nguyệt thản nhiên rút một chiếc khăn lụa bên cạnh, lau đi vệt m.á.u b.ắ.n trên ngón tay mình, rồi ném chiếc khăn bẩn lên mặt mụ ta. Nàng quay người đi về phía cửa viện, ánh mắt hướng về phía chính sảnh phủ Tướng quân nơi đèn hoa rực rỡ, tiếng cười nói yến tiệc mơ hồ vọng lại.

Cố Trường Phong, đôi mắt của ngươi dùng có tốt không?

Nàng khẽ sửa lại hồng y, từng bước đi ra khỏi bóng tối của biệt viện. Cuộc vui của các người, từ hôm nay, do Phạn Nguyệt ta làm chủ.

Tại chính sảnh phủ vương gia, tiệc rượu đang độ nồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cố Trường Phong ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình cao lớn khôi ngô khoác một bộ cẩm bào màu đen thêu chỉ vàng, khí chất vương giả, uy nghiêm bất phàm. Đôi mắt hắn sáng rực, sắc bén như chim ưng, đang chăm chú nhìn nữ t.ử mặc giáp nhẹ ngồi bên cạnh – Thẩm Thư Dao.

"Trường Phong, trận chiến ở biên thùy phía Bắc lần này, nếu không có mưu kế của chàng, quân ta khó lòng đại thắng." Thẩm Thư Dao nâng ly rượu, đôi mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ và tình ý nồng đượm.

Cố Trường Phong khẽ mỉm cười, nâng ly đáp lại: "Cũng nhờ có Thư Dao nàng trấn giữ hậu phương, bổn vương mới có thể yên tâm tiến quân. Ly rượu này, bổn vương mời nàng."

Hắn uống cạn rượu trong ly, nhưng khi dòng chất lỏng cay nồng trôi xuống cổ họng, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn bỗng nhói lên một cái đầy khó chịu. Cảm giác này dạo gần đây thường xuyên xuất hiện, mỗi khi hắn nhìn thấy ánh đèn hoa lệ, nhìn thấy thịt rượu linh đình, trong lòng hắn lại dấy lên một nỗi bất an vô cớ. Hắn chợt nhớ đến biệt viện phía sau, nơi có một người vĩnh viễn nằm trong bóng tối, hơi thở thoi thóp.

Hắn nhíu mày, tự nhủ: Nàng ta có thần y thế gia chăm sóc, t.h.u.ố.c tốt không thiếu, bổn vương đã nhân từ ban cho nàng nơi chốn bình an, nàng còn muốn gì nữa? Việc nàng bệnh tật là do mệnh, không thể trách bổn vương.

Chính lúc hắn đang định rót thêm ly nữa để đè nén sự khó chịu trong lòng, từ phía cửa chính sảnh, một bóng người chậm rãi bước vào.

Tiếng cười nói trong sảnh bỗng chốc đông cứng lại. Gia nhân, binh sĩ hai bên đồng loạt nín thở, tròn mắt nhìn vị khách không mời mà đến.

Nữ t.ử mặc một bộ y phục màu trắng đơn giản đến tội nghiệp, vạt áo hơi sờn, mái tóc chỉ cài duy nhất một thanh trâm gỗ, gương mặt nhợt nhạt không chút huyết sắc do bệnh lâu ngày. Thế nhưng, nàng đi thẳng vào sảnh, lưng thẳng tắp như một cây trúc cô độc giữa trời đông, gót chân bước đi không một tiếng động, khí chất cao ngạo, lạnh lùng lấn át toàn bộ sự xa hoa của tiệc rượu.

Đó là Thịnh Thanh Hoài. Nhưng Cố Trường Phong cảm thấy, người đang đứng trước mặt hắn hoàn toàn xa lạ. Đôi mắt nàng không còn sự quyến luyến, yếu đuối, không còn ánh nhìn sùng bái đầy nước mắt như mỗi lần nhìn hắn trước đây.

Nó trống rỗng, sâu thẳm và lạnh lẽo vô cùng.

"Thịnh Thanh Hoài? Ai cho phép ngươi tự ý rời khỏi biệt viện?" Cố Trường Phong đập mạnh ly rượu xuống bàn, sắc mặt lập tức sa sầm xuống. "Bổn vương đã nói, ngươi cần tịnh dưỡng, không được làm loạn ở đây!"

Thẩm Thư Dao ở bên cạnh cũng biến đổi sắc mặt, khẽ nhíu mày, lên tiếng với giọng điệu điềm đạm đáng thương: "Thịnh muội muội, vương gia là vì lo cho sức khỏe của muội. Hôm nay có khách quý, muội ăn mặc thế này ra ngoài, không sợ làm tổn hại đến thể diện của vương phủ sao?"

Phạn Nguyệt đứng giữa sảnh, ánh mắt lướt qua gương mặt của hai kẻ trước mắt. Một kẻ phụ tình xem mạng người như cỏ rác, một kẻ tâm cơ xảo quyệt hại c.h.ế.t trung thần.

Nàng khẽ nghiêng đầu, khóe môi khẽ nâng, thanh âm trong trẻo vang vọng khắp đại sảnh: "Thể diện của vương phủ? Thẩm tướng quân lo lắng thật chu toàn. Chỉ là ta muốn đến hỏi vương gia một câu..."

Nàng tiến lên hai bước, khoảng cách giữa nàng và Cố Trường Phong chỉ còn lại vài trượng. Ánh nến chiếu rọi vào gương mặt nhợt nhạt của nàng, khiến vết bớt hình hoa bỉ ngạn mờ nhạt nơi cổ tay nàng lộ ra dưới tay áo rộng.

"Ngươi muốn hỏi gì?" Cố Trường Phong nén cơn tức giận, thốt lên. Nhìn dáng vẻ gầy gò của nàng đứng dưới sảnh lớn, không hiểu sao tim hắn lại thắt lại một cái, cảm giác hối hận mơ hồ dấy lên nhưng nhanh ch.óng bị sự kiêu ngạo của một bậc vương giả gạt đi.

Phạn Nguyệt thản nhiên nhìn thẳng vào đôi mắt sáng rực của hắn, chậm rãi nói từng chữ, sắc bén như d.a.o cứa vào lòng đêm:

"Cố Trường Phong, đôi mắt của ngươi dùng ba năm qua, có bao giờ nhìn thấy... bóng tối dưới đáy vực sâu chưa?"

Cố Trường Phong đứng bật dậy, đồng t.ử co rụt lại. Câu nói ấy như một tia sét đ.á.n.h thẳng vào đại não hắn, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn bỗng chốc đau nhói lên một cách dữ dội, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu. Hắn không hiểu tại sao nàng lại nói câu này, nhưng ánh mắt tuyệt tình, thấu xương của nàng lúc này khiến hắn cảm thấy... mình dường như đã đ.á.n.h mất một thứ gì đó vô cùng trân quý, một thứ mà dẫu có dùng cả giang sơn này cũng vĩnh viễn không bao giờ tìm lại được.

"Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó?" Cố Trường Phong thịnh nộ quát, nhưng giọng nói đã có chút run rẩy mất khống chế.

Phạn Nguyệt không trả lời, nàng chỉ cười nhạt một tiếng đầy chế giễu, xoay người thản nhiên bước đi, để lại một đại sảnh c.h.ế.t lặng trong bầu không khí u ám, bi ai đằng đẵng.

Kịch hay, chỉ mới bắt đầu mà thôi.