Quán Trọ Âm Dương: Kiếp Sau Không Gặp Lại

Chương 1: 1



CHƯƠNG 1: ĐIỂM DỪNG CHÂN BÊN BỜ VONG XUYÊN

Người c.h.ế.t rồi thì không biết khóc, bởi nước mắt thuộc về dương gian, mà hoàng tuyền thì quá lạnh, vừa rơi xuống liền hóa thành băng vụn.

Nhưng oán khí thì có thể đặc quánh lại thành màu m.á.u, giống như thứ tơ hồng vặn vẹo rỉ ra từ kẽ móng tay của kẻ c.h.ế.t oan, quấn c.h.ặ.t lấy chân cầu Nại Hà không chịu buông xuôi.

"Nếu đã đến rồi, sao không vào uống một chén trà lãng quên?"

Thanh âm ấy không cao không thấp, mang theo cái lạnh thấu xương của sương đêm bên bờ Vong Xuyên, nhưng lại có một thứ ma lực kỳ lạ khiến những âm hồn đang gào thét ngoài kia bỗng chốc im bặt.

Nơi giao thoa giữa sinh và t.ử, sương mù vĩnh viễn giăng lối, dày đặc và xám xịt như tro tàn phế tích. Giữa khoảng không hư vô ấy, một tòa lầu hai tầng bằng gỗ mun sậm màu hiện ra, im lìm như một ngôi mộ cổ đứng biệt lập. Từ dưới mái hiên cong v.út, rủ xuống những chiếc l.ồ.ng đèn được đục đẽo từ xương trắng phơi sương vạn năm, bên trong không đốt nến, chỉ có thứ ánh sáng đỏ rực, đặc quánh như m.á.u tươi đang chuyển động.

Trên tấm bảng hiệu treo lệch, bốn chữ lớn đen thẫm như dùng oán niệm mà khắc thành: QUÁN TRỌ ÂM DƯƠNG.

Phạn Nguyệt ngồi sau quầy gỗ dài, những ngón tay trắng bệch, thon dài và gầy guộc lướt nhẹ trên miệng một chiếc chén sứ men xanh. Nàng không có tim. Nơi l.ồ.ng n.g.ự.c ấy phẳng lặng, không có tiếng đập phập phồng của sự sống, cũng chẳng có chút ấm áp nào của hơi thở nhân gian. Người hạ giới đồn đại về nàng như một vị thần, kẻ dưới hoàng tuyền lại coi nàng là quỷ dữ ma mị, nhưng nàng chỉ tự nhận mình là kẻ giữ cửa, mượn chấp niệm của người khác để g.i.ế.c thời gian đằng đẵng chốn u minh.

Nàng lật ngược chiếc ly ngọc, gạt đi lớp bọt trà đang sủi tăm màu tím thẫm. Nàng chưa bao giờ khóc, bởi lẽ một người nhìn thấu dòng chảy nhân tâm suốt ngàn năm như nàng đều biết, nước mắt là thứ vô dụng nhất trên đời. Khi một nữ t.ử bắt đầu khóc, nghĩa là nàng ta đã giao lưỡi d.a.o vào tay kẻ khác để tự đ.â.m chính mình.

Keng... keng...

Tiếng chuông gió treo bên cửa bỗng vang lên khô khốc. Đó không phải chuông đồng, mà là những mẩu xương ngón tay của người c.h.ế.t đập vào nhau khi có oán khí cực nặng lướt qua.

Cánh cửa gỗ nặng nề tự động mở ra một khe hẹp. Sương mù từ bên ngoài tràn vào, mang theo mùi của đất ẩm dưới vực sâu và mùi m.á.u tươi tanh nồng chưa kịp cạn.

Một bóng người lảo đảo bước qua bậc cửa. Đó là một nữ t.ử, hay nói đúng hơn, là mảnh linh hồn rách nát của một nữ t.ử. Nàng ta mặc một bộ hồng y tân nương, nhưng dải lụa đỏ thắm ấy đã bị rách mướp, từng vệt m.á.u sẫm màu loang lổ bám đầy trên tà áo, khiến người ta không rõ đâu là sắc đỏ của hỷ sự, đâu là màu của t.ử vong. Toàn thân nàng ta bao bọc bởi một tầng oán khí màu đỏ ngầu, dày đặc đến mức che khuất cả dung mạo, chỉ để lộ ra đôi mắt đang chảy xuống hai dòng lệ m.á.u đỏ thẫm.

Móng tay nàng ta găm c.h.ặ.t vào nền gỗ, kéo lê một vệt dài đen b.úa. Nàng ta là Thịnh Thanh Hoài.

"Nơi này... có thể đòi mạng người sao?" Thịnh Thanh Hoài ngẩng đầu, giọng nói run rẩy, vỡ nát như tiếng gốm sứ bị đập vụn dưới chân ngựa chiến. "Ta muốn đòi nợ... Ta muốn kẻ đó... phải vạn tiễn xuyên tâm, nếm trải nỗi đau của ta hôm nay!"

Phạn Nguyệt không ngẩng mắt, ngón tay vẫn nhịp nhàng gạt bọt trà, thanh âm dịu nhẹ đến mức đáng sợ: "Quán trọ Âm Dương đón khách bốn phương, không quản chuyện dương gian, chỉ thu oán niệm chốn hoàng tuyền. Muốn đòi mạng, ngươi lấy gì để trả?"

"Hồn phách của ta!" Thịnh Thanh Hoài gào lên, oán khí quanh thân bùng phát, làm lay động cả những chiếc đèn l.ồ.ng xương trắng ngoài hiên. "Dẫu có phải tan thành mây khói, vĩnh viễn không nhập luân hồi, ta cũng muốn nhìn hắn thân bại danh liệt! Thần y thế gia của ta bị tru di ba họ, m.á.u nhuộm đỏ thành kinh Bắc, còn hắn... hắn ôm ả nữ tướng quân kia bước lên đỉnh cao vinh quang. Tại sao chứ?"

Phạn Nguyệt lúc này mới từ từ nâng mi mắt. Đôi mắt nàng đen thẳm, đồng t.ử phẳng lặng không một chút gợn sóng, lạnh lùng tựa như vầng trăng bạc cô độc treo trên đỉnh núi hoang chốn địa phủ. Nàng khẽ đẩy chiếc chén sứ về phía trước, bên trong dòng nước màu tím thẫm phản chiếu khuôn mặt đầy sẹo và m.á.u của Thịnh Thanh Hoài.

"Ngồi xuống, uống chén trà này rồi kể ta nghe." Phạn Nguyệt nhàn nhạt nói. "Càng hận, trà càng đắng. Càng đau, trà càng đậm. Để ta xem, chấp niệm của ngươi có đáng để ta tự tay bẻ gãy một kiếp người hay không."

Thịnh Thanh Hoài quỳ rạp xuống bên bàn gỗ, đôi bàn tay trong suốt ôm lấy chiếc chén sứ, run rẩy hớp một ngụm. Phút chốc, dòng nước trà khơi gợi ký ức trào dâng, biến thành những hình ảnh sống động hiển hiện giữa không trung quán trọ.

Năm đó, Cố Trường Phong là một vương gia khác họ, một vị tướng quân sa cơ bị kẻ thù truy sát, trúng kịch độc mù cả đôi mắt, nằm thoi thóp trong thung lũng đầy tuyết. Chính Thịnh Thanh Hoài – thiên kim của Thịnh gia y học thế gia – đã lén cha, mang hắn về biệt viện ẩn giấu.

Để giải thứ kịch độc c.ắ.n xé lục phủ ngũ tạng của hắn, y thư có chép cần một vị t.h.u.ố.c dẫn bằng m.á.u tim của nữ t.ử thuần âm, liên tục suốt ba năm không được gián đoạn.

Thành kinh Bắc năm ấy tuyết rơi dày đặc, Thịnh Thanh Hoài mỗi tháng một lần tự đ.â.m d.a.o vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình, hứng lấy thứ m.á.u tươi tinh khiết nhất, hòa cùng thảo d.ư.ợ.c sắc cho hắn uống. Ba năm đằng đẵng, n.g.ự.c nàng đầy vết sẹo chồng chất, cơ thể từ một thiếu nữ khỏe mạnh trở nên suy kiệt, yếu ớt bước đi không vững, ho ra m.á.u giữa đêm đông.

Khi ấy, Cố Trường Phong nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, đôi mắt quấn vải thưa rỉ m.á.u thề thốt: "Thanh Hoài, chờ ngày ta sáng mắt, ngày ta nắm lại binh quyền, ta sẽ dùng kiệu hoa tám người khênh cưới nàng làm thê duy nhất. Đời này kiếp này, nếu Cố Trường Phong ta phụ nàng, nguyện chịu vạn tiễn xuyên tâm, c.h.ế.t không đất chôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thế nhưng, lời thề của nam nhân lúc hoạn nạn, rốt cuộc chỉ là thứ trang sức rẻ tiền để lừa gạt nữ t.ử dân gian.

Ngày hắn sáng mắt, cũng là ngày hắn trở lại chiến trường, một lần nữa lập chiến công hiển hách, trở thành Chiến thần quyền khuynh triều dã, hoàng đế ban phong làm vương gia khác họ tôn quý bậc nhất. Bên cạnh hắn không còn chỗ cho một Thịnh Thanh Hoài suốt ngày bệnh tật, ốm yếu quặn quại trên giường bệnh nữa. Hắn chán ghét nhìn nàng ho khan, chán ghét mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc trên người nàng.

Hắn đem lòng yêu Thẩm Thư Dao – vị nữ tướng quân oai phong lẫm liệt, kẻ có thể cùng hắn cưỡi ngựa b.ắ.n cung, sát cánh sinh t.ử trên sa trường.

Hắn quên mất ai là người đã cho hắn đôi mắt để nhìn thấy giang sơn này. Hắn cho rằng việc nàng bệnh tật là do số mệnh nàng yếu ớt, thậm chí hắn còn nghi ngờ nàng dùng ân tình cũ để trói buộc, ngăn cản đại nghiệp của hắn.

Ả tiện nữ Thẩm Thư Dao vì muốn độc chiếm vị trí vương phi, đã cấu kết với ngoại địch, ngụy tạo chứng cứ vu oan cho Thịnh gia thông địch phản quốc. Một đạo thánh chỉ ban xuống, Thịnh gia trăm miệng ăn bị áp giải ra pháp trường, m.á.u chảy thành sông. Đêm đó, Thịnh Thanh Hoài quỳ rạp trước phủ vương gia dưới màn mưa tầm tã, dập đầu đến mức trán rách nát, m.á.u hòa cùng nước mưa, chỉ để cầu xin hắn điều tra lại vụ án.

Nhưng cửa phủ đóng c.h.ặ.t. Bên trong truyền ra giọng nói lạnh lùng của Cố Trường Phong: "Thịnh gia tội chứng rành rành, bổn vương không thể vì tư tình mà dung túng gian thần. Ngươi hãy về đi, niệm tình xưa, bổn vương sẽ giữ lại mạng cho ngươi."

"Giữ lại mạng?" Thịnh Thanh Hoài bật cười điên dại, dòng lệ m.á.u trên mặt càng chảy xiết. "Hắn giữ mạng cho ta, để rồi vào ngày hắn chuẩn bị lập Thẩm Thư Dao làm Trắc phi, tàn dư của địch quốc đột kích, bắt cóc cả ta và ả lên vách núi Đoạn Hồn."

Ký ức hiện lên đỉnh điểm bi kịch. Trên vách núi lộng gió, Thịnh Thanh Hoài và Thẩm Thư Dao bị treo lơ lửng trên sợi dây thừng rách nát qua vực sâu muôn trượng. Cố Trường Phong dẫn vạn quân đứng dưới, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị.

Kẻ thù cười lớn, đưa d.a.o lên dây thừng: "Cố Trường Phong, Chiến thần thiên hạ! Hôm nay ta cho ngươi chọn, một bên là thâm tình thề nguyện năm xưa, một bên là hồng nhan tri kỷ cùng vào sinh ra t.ử. Ngươi chọn cứu ai?"

Cố Trường Phong nhìn hai người phụ nữ. Ánh mắt hắn lướt qua Thịnh Thanh Hoài đầy ghét bỏ và mệt mỏi, rồi dừng lại trên người Thẩm Thư Dao đang khóc lóc t.h.ả.m thiết. Hắn không hề do dự, giọng nói vang vọng khắp vách núi: "Buông Thẩm tướng quân ra. Thịnh Thanh Hoài, ngươi yếu ớt như vậy, sống trên đời cũng chỉ chịu khổ, coi như hôm nay ngươi hy sinh vì đại cục của bổn vương đi."

Phựt.

Sợi dây thừng bị c.h.ặ.t đứt. Thịnh Thanh Hoài rơi tự do xuống vực sâu muôn trượng, gió rít bên tai như tiếng cười nhạo của số phận. Trong khoảnh khắc cơ thể chạm vào đá nhọn nát bấy, nàng nhìn thấy Cố Trường Phong vội vã lao đến ôm lấy Thẩm Thư Dao vào lòng, ân cần che chở.

Nàng c.h.ế.t không toàn thây đúng vào ngày sinh thần của mình, ngày mà gia tộc nàng vừa tròn ba mươi ngày c.h.ế.t oan.

Ký ức khép lại, chén trà trên bàn hóa thành một màu đỏ quánh như huyết tương. Thịnh Thanh Hoài quỳ rạp dưới chân Phạn Nguyệt, bấu víu lấy tà áo đen thẫm của nàng: "Chủ tiệm, ta hận! Ta hận chính bản thân mình năm xưa đã ngu muội rạch n.g.ự.c lấy m.á.u cứu hắn! Ta muốn hắn phải biết, đôi mắt hắn đang dùng để nhìn thiên hạ, được nuôi bằng thứ gì!"

Phạn Nguyệt cúi đầu nhìn oán hồn đang run rẩy, ngón tay lướt nhẹ qua mái tóc xơ xác của Thịnh Thanh Hoài. Khuôn mặt nàng vẫn không một chút gợn sóng, nhưng giọng nói lại dịu đi vài phần, trầm thấp và ma mị: "Hóa ra là m.á.u tim ba năm. Nam nhân phàm trần luôn nghĩ rằng giang sơn của họ là do họ tự tay đ.á.n.h vĩ, nào biết dưới gót ngựa chiến đều là xương cốt của nữ t.ử chịu trận."

Nàng đứng dậy, tà áo đen rộng thùng thình quét qua nền gỗ, phát ra tiếng sột soạt cô độc. Nàng nhìn ra ngoài cửa quán trọ, nơi sương mù Vong Xuyên đang cuồn cuộn cuộn lên như muốn nuốt chửng tất cả.

"Khế ước đòi mạng, lấy linh hồn làm giá." Phạn Nguyệt khẽ lật tay, một tờ sớ bằng da thuộc đen thẫm hiện ra giữa không trung. "Thịnh Thanh Hoài, từ giây phút này, linh hồn ngươi thuộc về Quán Trọ Âm Dương. Ta sẽ dùng thân xác ngươi, quay về ba tháng trước ngày bi kịch vách núi diễn ra. Những kẻ nợ ngươi, ta sẽ bắt chúng trả bằng cả m.á.u và tôn nghiêm."

Thịnh Thanh Hoài không một chút lưỡng lự, tự tay ấn dấu tay bằng m.á.u của mình lên tờ sớ da thuộc. Tờ sớ bùng cháy thành một ngọn lửa màu xanh biếc, rồi tan biến vào hư không.

"Uống cạn chén trà này đi." Phạn Nguyệt chỉ tay vào chiếc chén sứ đỏ quánh. "Để lại oán hận chốn này, ta đi thay ngươi... đòi nợ."

Thịnh Thanh Hoài bưng chén trà, uống cạn không một giọt dư thừa. Linh hồn nàng ta dần dần mờ nhạt, biến thành một đốm sáng màu đỏ thẫm bay vào bên trong chiếc đèn l.ồ.ng xương trắng treo trước cửa quán trọ.

Phạn Nguyệt nhắm mắt lại, cấm thuật nghịch chuyển thời gian bắt đầu vận hành. Linh thức của nàng tách rời khỏi cơ thể không tim, xuyên qua màn sương mù dày đặc của hoàng tuyền, lao thẳng về phía ánh sáng dương gian mờ mịt.

Khụ... khụ khụ...

Tiếng ho khan dữ dội xé rách màn đêm tịch mịch.

Phạn Nguyệt mở mắt. Cảm giác đầu tiên ập đến là một cơn đau nhói buốt tận tâm can từ l.ồ.ng n.g.ự.c truyền đến, kèm theo cái lạnh thấu xương của tiết trời chớm đông. Nàng đang nằm trên một chiếc giường tre ọp ẹp ở căn biệt viện hoang phế phía sau phủ Tướng quân. Gấm vóc trên giường đã sờn rách, chăn bông mỏng dính chẳng đủ che thân, mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc và mùi ẩm mốc trộn lẫn vào nhau tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nàng đã nhập vào thân xác của Thịnh Thanh Hoài ở thời điểm ba tháng trước ngày c.h.ế.t ch.óc. Lúc này, Thịnh gia vẫn chưa bị gán tội phản quốc, nhưng bản thân nàng thì đã bị Cố Trường Phong giam lỏng ở đây, danh nghĩa là dưỡng bệnh, thực chất là để nhường chỗ cho Thẩm Thư Dao ra vào chính sảnh.