Sau lễ cập kê chưa đầy nửa tháng, thiệp mời đầu tiên gửi đến Thanh Nguyệt viện.
Chủ tiệc là nhị tiểu thư phủ Thái sư, con gái thứ hai của đích mẫu phủ ấy. Phủ Thái sư nhiều năm giao hảo với Trấn Quốc Công phủ, qua lại thân thiết, lễ nghĩa chu toàn. Lần này mở tiệc trà đầu xuân, mời các tiểu thư thế gia cùng tuổi tụ họp.
Quốc công phu nhân nhìn thiệp, khẽ gật đầu.
“Đây là lúc con nên xuất hiện.”
Ba năm qua, Lục Vân Nguyệt tuy danh tiếng nổi lên, nhưng phần lớn là vì sóng gió. Lần này, nàng sẽ chính thức lộ diện với tư cách đích nữ thế gia, được hoàng thượng đặc cách ghi tên trong chiếu chỉ.
Sáng hôm ấy, trời trong.
Vân Nguyệt chọn một bộ váy màu thiên thanh, thêu nhành mai trắng nơi cổ tay áo. Không đeo châu ngọc rực rỡ, chỉ cài trâm phượng vàng hôm cập kê, tóc vấn gọn, dáng người thẳng như trúc.
Nàng không phải kiểu mỹ nhân khiến người ta hít thở gấp vì tuyệt sắc.
Nhưng khi bước xuống kiệu trước cổng phủ Thái sư, ánh mắt bao người vẫn khựng lại.
Dung mạo nàng thanh tú, ngũ quan hài hòa, đôi mắt sáng mà sâu, tựa hồ đọc được kinh sử. Khí chất không phô trương, lại tự nhiên khiến người ta phải nhìn lâu hơn một chút.
Hoa viên phủ Thái sư rực rỡ đào xuân, bàn trà bày giữa đình thủy tạ. Các tiểu thư thế gia tụm năm tụm ba, tiếng cười khe khẽ như chuông bạc.
Khi Vân Nguyệt xuất hiện, tiếng nói chuyện chợt nhỏ lại.
Ánh mắt dò xét, tò mò, thậm chí có chút kính nể.
Đích nữ Trấn Quốc Công phủ.
Người được cùng ngày cập kê với công chúa.
Có người khẽ thì thầm:
“Ta cứ tưởng nàng kiêu ngạo lắm.”
“Trông lại rất bình hòa.”
Vân Nguyệt chỉ mỉm cười, hành lễ đủ nghi thức, không cao không thấp, vừa đủ để người khác cảm thấy được tôn trọng mà không hề bị áp chế.
Giữa lúc trà vừa rót xong, bên ngoài vang lên tiếng thông báo.
“Thất công chúa giá lâm.”
Cả vườn đồng loạt đứng dậy.
Thất công chúa bước vào trong bộ váy lụa hồng nhạt, tóc cài trâm ngọc bích. Dung mạo xinh đẹp, thần thái sáng sủa, mang theo sự vô tư được nuôi dưỡng trong cung vàng điện ngọc.
Ánh mắt nàng lướt một vòng, rồi dừng lại nơi Vân Nguyệt.
Chỉ một thoáng, liền bật cười.
“Lục tiểu thư.”
Giọng thân thiện như đã quen lâu ngày.
Trong lễ cập kê, hai người tuy không nói chuyện nhiều, nhưng ánh mắt từng chạm nhau giữa hai nghi thức song song. Hôm nay gặp lại, cảm giác lại tự nhiên như đã quen từ trước.
Vân Nguyệt khẽ hành lễ.
“Công chúa điện hạ.”
Thất công chúa kéo nàng ngồi cạnh mình.
“Ta nghe mẫu hậu nói, hôm ấy ở Quốc công phủ, lễ của ngươi cũng rất trang trọng. Ta vốn muốn xem, tiếc là không thể ra cung.”
Vân Nguyệt mỉm cười:
“Được cùng ngày với điện hạ đã là phúc phận của thần nữ.”
Hai người trò chuyện từ thơ Đường đến cầm khúc, từ hoa mai trong ngự uyển đến cảnh tuyết ngoài thành. Càng nói càng hợp ý.
Thất công chúa vốn chán ghét những tiểu thư chỉ biết tâng bốc, nay gặp người có thể đối đáp tự nhiên, không hề xu nịnh, ánh mắt liền sáng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sau này ngươi vào cung chơi với ta.”
“Thần nữ tuân mệnh.”
Một câu nói đơn giản, nhưng ai nghe cũng hiểu ý nghĩa phía sau.
Giữa lúc không khí đang vui vẻ, một tiếng thông báo khác vang lên.
“Thái t.ử điện hạ đến.”
Trong đình, lại một lần nữa tĩnh lặng.
Thái t.ử Đại Dực bước vào, áo bào màu lam đậm thêu long văn giản lược. Dáng người cao, thần sắc ôn hòa nhưng ánh mắt sắc bén.
Chàng đến vì muội muội, vốn không định ở lâu. Thế nhưng khi nhìn thấy bên cạnh Thất công chúa là một thiếu nữ áo thiên thanh, ánh mắt hơi khựng lại.
Không phải vì dung mạo rực rỡ.
Mà vì khí chất.
Trong vườn hoa rực rỡ, nàng ngồi thẳng lưng, ánh mắt bình tĩnh, không vì sự xuất hiện của thái t.ử mà lộ vẻ luống cuống. Khi hành lễ, động tác đoan chính, không dư không thiếu.
Thái t.ử gật đầu nhẹ.
“Lục tiểu thư.”
“Thái t.ử điện hạ.”
Chỉ một câu chào hỏi, nhưng đủ để những ánh mắt xung quanh đổi sắc.
Ai cũng hiểu, thái t.ử không phải người dễ chú ý đến nữ quyến.
Mà hôm nay, ánh nhìn ấy đã dừng lại.
Ở góc vườn, Lục Vân Nhi siết c.h.ặ.t khăn tay.
Nàng được mời với tư cách con gái Lục phủ, nhưng thân phận thứ xuất khiến không ai chủ động bắt chuyện. Từ đầu buổi đến giờ, chỉ có vài tiểu thư lễ phép chào qua loa.
Trong khi đó, Vân Nguyệt lại ngồi giữa trung tâm.
Được công chúa kéo tay, được thái t.ử nhìn nhận.
Cùng tuổi.
Chỉ sinh trước nàng sáu tháng.
Vì sao mọi thứ đều nghiêng về phía đó?
Lục Vân Nhi cảm thấy cổ họng nghẹn lại, ánh mắt không kìm được hướng về phía chị cùng cha khác mẹ.
Nàng không hiểu, hoặc không muốn hiểu, rằng điều khiến người khác chú ý đến Vân Nguyệt không chỉ là thân phận.
Mà là khí độ được tôi luyện qua sóng gió.
Cuối buổi tiệc, Thất công chúa nắm tay Vân Nguyệt, cười tươi:
“Ta quyết định rồi. Từ nay ngươi là bạn thân của ta.”
Lời nói hồn nhiên, nhưng vang giữa đình hoa lại như một sự tuyên cáo.
Các tiểu thư xung quanh trao đổi ánh mắt.
Một người được công chúa thân thiết.
Một người được thái t.ử chú ý.
Con đường hôn sự của Lục Vân Nguyệt, e rằng sẽ không còn đơn giản.
Khi kiệu Trấn Quốc Công phủ lăn bánh rời đi, Vân Nguyệt vén rèm nhìn ra ngoài.
Nàng biết hôm nay chỉ là khởi đầu.
Lộ diện trước kinh thành, kết giao với công chúa, lọt vào mắt thái t.ử, tất cả đều là bước tiến.
Còn ở phía sau, ánh mắt ghen tị của Lục Vân Nhi, cùng sự cay độc của Triệu di nương, chắc chắn sẽ không chịu ngồi yên.