Kinh thành đổi mấy lần hoa nở, mấy độ tuyết tan. Những lời đồn năm nào dần lắng xuống, tựa như mặt hồ sau cơn bão, chỉ còn lại lớp sóng ngầm mà người trong cuộc hiểu rõ.
Lục Vân Nguyệt nay đã mười lăm.
Từ tiểu cô nương gầy gò năm ấy, nàng lớn lên trong Trấn Quốc Công phủ họ Lâm, phong thái đoan chính, khí độ trầm tĩnh. Mấy năm qua, nàng theo Quốc công phu nhân học lễ nghi, theo Quốc công gia học kinh sử, lại được danh sư chỉ dạy cầm kỳ thư họa. Dáng người thon dài như trúc, ánh mắt trong mà sâu.
Mùa xuân năm ấy, kinh thành đón một tin vui.
Hoàng đế Đại Dực hạ chỉ: năm nay Thất công chúa đến tuổi cập kê, sẽ cử hành lễ tại cung đình. Đồng thời, vì Lục Vân Nguyệt là đích nữ thế gia, lại có thân phận cháu ngoại Trấn Quốc Công, phẩm hạnh đoan lương, đặc cách cho nàng cùng công chúa cử hành lễ cập kê trong cùng ngày.
Chiếu chỉ vừa ban, triều dã xôn xao.
Cùng ngày, cùng nghi thức.
Đó không phải vinh sủng tầm thường.
Dẫu lễ nghi tất nhiên khác biệt, công chúa cử hành trong điện Ngọc Hoa, có hoàng hậu đích thân cài trâm; còn Vân Nguyệt làm lễ tại phủ Quốc công theo quy cách cao nhất của thế gia, nhưng việc được ghi tên trong chiếu chỉ, đã đủ để khẳng định thân phận nàng.
Người tinh ý đều hiểu: đây không chỉ là ân điển.
Đó còn là lời khẳng định trước thiên hạ, Lục Vân Nguyệt được hoàng thất nhìn nhận.
Tin tức truyền đến Lục phủ, bầu không khí lập tức nặng nề.
Triệu di nương ngồi trên giường mỹ nhân trong viện, tay siết c.h.ặ.t khăn lụa.
Con gái đầu của bà ta, Lục Vân Nhi, sinh sau Vân Nguyệt sáu tháng. Cùng tuổi, cùng năm cập kê.
Thế nhưng, thân phận thứ xuất.
Lễ cập kê của Vân Nhi chỉ có thể làm trong nội viện, mời vài họ hàng thân cận, cài trâm xong là xong. Không chiếu chỉ, không ban thưởng, càng không thể so với nghi thức long trọng của công chúa.
“Chỉ hơn có sáu tháng…” Triệu di nương c.ắ.n răng, “chỉ hơn sáu tháng mà số mệnh đã khác trời vực.”
Ma ma bên cạnh khẽ khuyên:
“Di nương đừng động khí, trong bụng người còn tiểu thiếu gia…”
Ba năm trước, bà ta bị cấm túc chờ sinh. Sau đó hạ sinh một nam hài, địa vị tạm thời vững vàng hơn. Nhưng cấm túc tuy được giải, quyền quản gia đã mất. Lục đại nhân vì tiền đồ quan lộ, không dám để bà ta tiếp tục lộng hành.
Triệu di nương hiểu rõ.
Chỉ cần Lục Vân Nguyệt còn đứng vững ở Trấn Quốc Công phủ, bà ta vĩnh viễn không thể trở mình.
Mà nay, lễ cập kê cùng công chúa, chẳng khác nào dẫm thẳng lên mặt bà ta.
Trong khi đó, tại Trấn Quốc Công phủ, không khí lại rộn ràng.
Quốc công phu nhân tự mình chọn ngày, chuẩn bị trâm cài. Trâm làm từ vàng ròng, khảm minh châu, hình phượng vươn cánh, không vượt quy chế, nhưng tinh xảo tuyệt luân.
Lâm Thế Kiệt nhìn cháu ngoại mặc thử lễ phục, ánh mắt hiếm khi lộ ra vẻ dịu dàng.
“Nguyệt nhi, con có biết vì sao hoàng thượng đặc cách cho con không?”
Vân Nguyệt khẽ cúi đầu.
“Vì ngoại tổ phụ nhiều năm trung nghĩa, hoàng thượng tin tưởng.”
Lâm Thế Kiệt bật cười.
“Chỉ một phần.”
Ông nhìn nàng, ánh mắt sâu xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ba năm trước, khi ta dâng tấu sớ, không ít người nói ta lấy chuyện nội trạch làm lớn. Nhưng hoàng thượng không phạt, trái lại còn âm thầm tra xét. Ngài không thích kẻ sủng thiếp diệt thê, càng không thích người vì tư tình mà làm loạn gia pháp.”
Vân Nguyệt im lặng.
“Nguyệt nhi, con nhẫn ba năm, giữ mình không động, đó mới là điều khiến hoàng thượng nhìn thấy.”
Không tranh công, không khoe khoang, không gây thêm sóng gió.
Một đích nữ chịu oan mà vẫn giữ lễ, mới xứng đáng được nâng đỡ.
Ngày lễ cập kê đến.
Sáng sớm, trong hoàng cung, chuông vàng vang vọng.
Thất công chúa mặc lễ phục đỏ thẫm, tóc vấn cao, do chính tay hoàng hậu cài trâm. Văn võ bá quan cùng gia quyến có phẩm cấp đều được dự lễ.
Cùng giờ đó, tại Trấn Quốc Công phủ, đại sảnh treo đầy lụa đỏ.
Vân Nguyệt quỳ trước linh vị mẫu thân, dập đầu ba lần.
“Ngày hôm nay, nữ nhi cập kê. Xin mẫu thân trên trời chứng giám.”
Giọng nàng bình tĩnh, nhưng khi ngẩng đầu lên, ánh mắt đã không còn là thiếu nữ năm mười hai tuổi.
Quốc công phu nhân tiến lên, tay cầm trâm phượng.
“Lục thị Vân Nguyệt, hôm nay mười lăm tuổi, lễ cập kê thành. Từ nay hành xử đoan chính, giữ trọn danh môn.”
Trâm cài xuống, tóc vấn lên.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng chính thức bước vào hàng ngũ thiếu nữ có thể bàn chuyện hôn phối.
Tin tức hai lễ cập kê truyền khắp kinh thành.
Người ta bàn tán: một bên là công chúa duy nhất của hoàng hậu, một bên là đích nữ Trấn Quốc Công phủ, từng dậy sóng vì chuyện hồi môn năm nào.
Tên Lục Vân Nguyệt, lại một lần nữa xuất hiện trong miệng thế gia.
Ở Lục phủ, lễ của Lục Vân Nhi diễn ra lặng lẽ.
Triệu di nương ngồi nhìn con gái được cài một cây trâm bạc giản đơn, lòng như có lửa đốt.
Bà ta hiểu rõ.
Từ hôm nay, hôn sự của hai người con gái sẽ đi theo hai con đường hoàn toàn khác biệt.
Một người được thế gia tranh cầu.
Một người… chỉ có thể tìm chỗ dựa trong những nhà môn hộ tầm trung.
Triệu di nương siết c.h.ặ.t t.a.y, móng tay hằn vào da thịt.
“Vân Nguyệt… ta không tin ngươi cả đời thuận buồm xuôi gió.”
Ngoài kia, gió xuân thổi qua mái ngói Lục phủ.
Ở Trấn Quốc Công phủ, sau lễ cập kê, thiệp mời trà hội bắt đầu gửi đến như tuyết rơi đầu mùa.
Mà ở sâu trong hậu viện cung đình, cũng có ánh mắt đang lặng lẽ quan sát.
Một thiếu nữ cùng tuổi công chúa, lại được đặc cách ghi tên trong chiếu chỉ.