Sau tiệc trà phủ Thái sư, cái tên Lục Vân Nguyệt dường như được nhắc đến nhiều hơn trong cung.
Không ồn ào, không phô trương.
Chỉ là trong những câu chuyện nhỏ nơi Ngự thư phòng, hay khi Thất công chúa ríu rít kể với mẫu hậu về “vị Lục tiểu thư hiểu thơ Đỗ Phủ hơn cả ta”, ánh mắt của người nghe dần trở nên suy tư.
Một buổi chiều, tại Ngự thư phòng.
Hoàng đế đặt b.út xuống, nhìn về phía con trai đứng trước án.
Thái t.ử thần sắc vẫn điềm đạm, dáng đứng thẳng như tùng.
“Trẫm nghe nói, hôm trước ở phủ Thái sư, con đã gặp Lục gia đích nữ.”
Thái t.ử cúi đầu.
“Nhi thần có gặp.”
Hoàng đế khẽ gật.
“Lâm gia trung nghĩa nhiều năm. Lục gia tuy từng có chuyện nội trạch, nhưng đích nữ ấy giữ mình đoan chính, lại được Quốc công phủ dạy dỗ. Xuất thân tương xứng, tính tình không kém. Nếu ban hôn cho con, cũng coi như hợp lẽ.”
Câu nói nhẹ nhàng, nhưng ý tứ đã rất rõ.
Thái t.ử khẽ trầm mặc.
Hôn sự của Đông cung chưa bao giờ là chuyện riêng tư. Đó là thế cân bằng giữa các thế gia, là bước đi cho triều cục sau này.
Lục Vân Nguyệt,
Đích nữ Trấn Quốc Công phủ.
Cháu ngoại duy nhất của Lâm Thế Kiệt.
Hai vị biểu huynh của nàng đều là nhân tài hiếm có.
Người nhị biểu huynh hai năm trước đỗ bảng vàng, nay được triều đình cử đi Giang Nam xử lý đê điều, tiếng tăm liêm chính đã bắt đầu truyền về kinh.
Người trưởng t.ử thì ở biên ải, vừa gửi chiến báo thắng trận lớn, khiến triều đình chấn động.
Nếu kết thân với Lâm gia, chẳng khác nào nắm trong tay một phần văn, một phần võ.
Về lý, không có gì để chê.
Nhưng Thái t.ử chậm rãi đáp:
“Nhi thần tạ phụ hoàng quan tâm. Chỉ là… hôn sự là đại sự của Đông cung. Nhi thần muốn hiểu rõ vị Lục tiểu thư ấy hơn, xem nàng có thật sự đoan chính như lời đồn hay không, rồi hãy thỉnh phụ hoàng định đoạt.”
Hoàng đế nhướng mày.
“Con nghi ngờ?”
“Không phải nghi ngờ.” Thái t.ử bình thản nói. “Chỉ là nhi thần không muốn chỉ nhìn vào gia thế.”
Ngự thư phòng lặng đi một lát.
Rồi hoàng đế bật cười.
“Được. Đông cung của con, phải có người xứng đáng đứng bên cạnh. Trẫm cho con thời gian.”
Ý chỉ ban hôn, vì thế tạm thời dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tin tức trong cung vốn kín kẽ, nhưng chuyện lớn như vậy, không thể không có gió lọt ra ngoài.
Chẳng bao lâu, một vài lời bóng gió đã truyền tới Trấn Quốc Công phủ.
Quốc công phu nhân nghe xong, chỉ im lặng uống trà.
Lâm Thế Kiệt nhìn cháu ngoại đang chép sách nơi án thư, ánh mắt phức tạp.
“Nguyệt nhi.”
Vân Nguyệt đặt b.út xuống.
“Ngoại tổ phụ.”
“Nếu một ngày, con phải bước vào nơi sâu nhất của cung đình, con có sợ không?”
Nàng khẽ mỉm cười.
“Sợ thì có ích gì?”
Giọng nàng bình tĩnh như mặt hồ cuối thu.
“Ba năm trước, khi bị tung tin bất hiếu, con đã hiểu. Muốn đứng vững, không thể dựa vào sợ hãi.”
Lâm Thế Kiệt nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng thở dài mà cũng là nhẹ nhõm.
Đứa trẻ năm xưa đã thực sự lớn rồi.
Ở một nơi khác trong kinh thành, khi Triệu di nương nghe phong thanh tin tức, sắc mặt trắng bệch.
“Thái t.ử… để mắt tới nó?”
Nếu hôn sự ấy thành, Lục Vân Nguyệt sẽ trở thành thái t.ử phi tương lai.
Khi đó, Lục phủ chẳng những không thể chèn ép nàng, mà còn phải cúi đầu.
Triệu di nương siết c.h.ặ.t t.a.y.
Con trai bà ta còn nhỏ, tương lai còn dài. Nhưng nếu Vân Nguyệt bước vào Đông cung, bà ta sẽ vĩnh viễn không còn đường lật lại thế cờ.
Trong Thanh Nguyệt viện, Vân Nguyệt lại vô cùng yên tĩnh.
Nàng biết mình đã lọt vào tầm mắt.
Nhưng nàng cũng hiểu rõ ánh nhìn ấy chưa phải lựa chọn cuối cùng.
Thái t.ử muốn quan sát.
Muốn biết nàng có thật sự “thi thư đoan chính”, hay chỉ là lớp vỏ được mài giũa bởi Quốc công phủ.
Vân Nguyệt khẽ khép sách.
Nếu đã là ván cờ, nàng không ngại để đối phương nhìn rõ từng nước đi.
Chỉ cần khi đến bước quyết định, người đứng lại sau cùng… vẫn là nàng.
Ngoài kia, trời xuân dần chuyển hạ.
Một ý chỉ chưa ban, nhưng đã đủ làm dậy sóng lòng người.