Phượng Quy Danh Môn

Chương 11



 

Tin tức về việc Đông cung tạm hoãn ban hôn tuy chưa công khai, nhưng người trong cuộc đều hiểu  Lục Vân Nguyệt đã bước một chân vào bàn cờ hoàng thất.

 

Triệu di nương không thể ngồi yên.

 

Trong hậu viện Lục phủ, bà ta ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, ánh mắt tối lại.

 

Nếu Thái t.ử thật sự chọn Vân Nguyệt, thì cả đời này bà ta và các con chỉ có thể cúi đầu.

 

Nhưng trong cung, đâu chỉ có một vị hoàng t.ử.

 

Ngoài Thái t.ử, còn có Tứ hoàng t.ử  con trai của Đức phi.

 

Tứ hoàng t.ử nhỏ hơn Thái t.ử ba tuổi, tính tình nóng nảy, hiếu thắng. Trong triều ai cũng biết hắn ngấm ngầm đối đầu Đông cung. Chỉ cần là thứ Thái t.ử để mắt, hắn đều muốn tranh.

 

Mà điểm yếu lớn nhất của vị hoàng t.ử ấy là mê nữ sắc.

 

Triệu di nương mỉm cười lạnh.

 

Nếu không thể kéo Thái t.ử xuống, vậy hãy đẩy một quân cờ khác lên bàn.

 

Đêm ấy, bà ta cho gọi Lục Vân Nhi vào phòng.

 

Thiếu nữ mười lăm tuổi bước vào, sắc mặt tái nhợt. Từ sau tiệc trà phủ Thái sư, nàng càng hiểu rõ khoảng cách giữa mình và Vân Nguyệt.

 

Triệu di nương nhìn con gái, ánh mắt vừa lạnh lùng vừa tính toán.

 

“Con có biết Tứ hoàng t.ử không?”

 

Vân Nhi khẽ giật mình.

 

“Con… có nghe qua.”

 

“Ngài ấy sắp mở yến tiệc ở phủ Đức phi. Con sẽ tìm cách tham dự.”

 

Vân Nhi ngẩng phắt đầu.

 

“Mẫu thân muốn con làm gì?”

 

Triệu di nương thản nhiên đáp:

 

“Làm điều con gái nên làm.”

 

Câu nói ấy khiến lòng Vân Nhi lạnh buốt.

 

Nàng hiểu ý.

 

“Con là thứ xuất.” Giọng nàng khàn lại. “Dù có được Tứ hoàng t.ử để mắt, cũng không thể làm chính phi.”

 

Triệu di nương đập mạnh tay xuống bàn.

 

“Chính phi?” Bà ta cười khẩy. “Với thân phận của con, đừng mơ.”

 

Vân Nhi c.ắ.n môi.

 

Nàng ghen tị với Vân Nguyệt, điều đó là thật. Nhưng nàng không ngu ngốc.

 

Hoàng t.ử cưới chính phi, tất phải là đích nữ thế gia. Còn nàng cùng lắm chỉ có thể làm trắc phi, thậm chí là thiếp thất.

 

“Con không muốn…” nàng lẩm bẩm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chát!

 

Một cái tát giáng xuống.

 

Vân Nhi loạng choạng, má bỏng rát.

 

Triệu di nương đứng dậy, giọng lạnh lẽo:

 

“Không muốn? Con có quyền không muốn sao?”

 

“Con là con gái. Hôn sự của con, vốn dĩ chỉ là bậc thang cho đệ đệ con bước lên.”

 

Nàng run rẩy nhìn mẫu thân.

 

“Đệ đệ còn nhỏ. Sau này muốn đứng vững trong Lục phủ, phải có chỗ dựa. Nếu con được Tứ hoàng t.ử sủng ái, ai dám xem thường nó?”

 

Triệu di nương cúi xuống, nâng cằm con gái lên.

 

“Làm thiếp thì sao? Chỉ cần giữ được tâm phu quân, đích phi cũng chẳng làm gì được con.”

 

“Trong nội trạch, người thắng không phải kẻ có danh phận cao nhất, mà là kẻ giữ được nam nhân.”

 

Ánh mắt bà ta ánh lên thứ ánh sáng lạnh lẽo của tham vọng.

 

Vân Nhi cảm thấy tim mình co thắt.

 

Nàng biết mẫu thân từng bước đi lên từ thân phận thiếp thất. Trong mắt bà ta, danh phận không quan trọng bằng quyền lực thật sự.

 

Nhưng nàng vẫn là thiếu nữ mười lăm tuổi.

 

Nàng từng mơ một cuộc hôn nhân bình ổn, một phu quân chỉ thuộc về mình.

 

Giấc mơ ấy, dưới ánh đèn dầu, tan thành khói.

 

Vài ngày sau, tin tức truyền đến, phủ Đức phi mở tiệc ngắm hoa.

 

Thiệp mời gửi đến Lục phủ.

 

Triệu di nương tự mình chọn y phục cho con gái: váy lụa hồng đào, cổ áo khoét sâu hơn lệ thường, thắt eo mảnh mai.

 

“Con phải biết mình có gì.” Bà ta nói.

 

Vân Nhi nhìn mình trong gương đồng, ánh mắt xa lạ.

 

Nàng không ngây thơ. Nàng biết con đường này dẫn đến đâu.

 

Nhưng trong Lục phủ, nàng chưa từng có lựa chọn.

 

Ở một nơi khác trong kinh thành, Lục Vân Nguyệt đang đọc sách bên cửa sổ, không hề hay biết một quân cờ mới đã được đẩy ra.

 

Hoặc có lẽ… nàng đã sớm đoán được.

 

Triệu di nương chưa từng là người chịu thua.

 

Mà Tứ hoàng t.ử, kẻ luôn muốn tranh với Thái t.ử nếu biết người Đông cung đang cân nhắc, rất có thể sẽ động tâm.

 

Gió đêm thổi qua mái ngói Lục phủ.

 

Trong bóng tối, mỗi người đều đang đi nước cờ của riêng mình.

 

Chỉ là không phải ai cũng biết có những nước đi tưởng như chủ động, thực ra lại là tự đưa mình vào thế hiểm.