Phượng Quy Danh Môn

Chương 12



 

Phủ của Đức phi ngày xuân rực rỡ hơn thường lệ.

 

Hồ sen phía đông vừa thay nước, mặt nước trong veo phản chiếu mái ngói lưu ly xanh biếc. Hoa đào trong viện nở rộ, từng cánh mỏng như sương, rơi lả tả trên lối đá trắng.

 

Yến tiệc ngắm hoa năm nay được tổ chức khá long trọng.

 

Danh nghĩa là thưởng xuân, nhưng ai cũng hiểu đây cũng là dịp để các hoàng t.ử kết giao thế gia, dò xét nhân tâm.

 

Trong sân trước, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên. Các tiểu thư thế gia lần lượt bước vào, váy áo thướt tha, màu sắc nhã nhặn đúng mực.

 

Giữa dòng người ấy, một bóng hồng xuất hiện khiến ánh mắt xung quanh chững lại.

 

Lục Vân Nhi.

 

Nàng mặc váy lụa hồng đào, eo thắt cao, cổ áo trễ hơn lệ thường một chút. Không quá lộ liễu, nhưng đủ để khác biệt giữa một rừng áo váy đoan chính.

 

Có người khẽ thì thầm:

 

“Đây là con gái Lục phủ?”

 

“Nghe nói là thứ xuất.”

 

“Trang phục… có phần quá.”

 

Vân Nhi nghe được những lời ấy.

 

Tim nàng đập mạnh, nhưng bước chân không dừng.

 

Mẫu thân đã dặn: Phải nổi bật giữa đám đông, nếu không, ai sẽ nhìn thấy con?

 

Trong góc sân, Tứ hoàng t.ử Đại Dực đang đứng bên hành lang, tay cầm chén rượu ngọc.

 

Hắn khoảng mười chín tuổi, dung mạo tuấn tú nhưng ánh mắt không che được vẻ phóng túng. Nụ cười nửa miệng luôn mang theo ý tứ dò xét.

 

Ánh nhìn của hắn dừng lại nơi bóng váy hồng đào đang tiến vào.

 

Khác với những tiểu thư cúi đầu e lệ, nàng ngẩng mặt vừa đủ, ánh mắt thoáng qua như vô tình rồi khẽ cụp xuống.

 

Không quá lâu.

 

Nhưng đủ.

 

Tứ hoàng t.ử bật cười khẽ.

 

“Thú vị.”

 

Yến tiệc diễn ra nửa canh giờ, Vân Nhi mới khẽ xin cáo lui.

 

Nàng đi về phía hậu viện nơi hồ nhỏ vắng người.

 

Đây là lộ trình đã được tính toán.

 

Quả nhiên, chưa đầy một khắc sau, tiếng bước chân vang lên phía sau.

 

“Tại sao lại rời tiệc một mình?”

 

Giọng nam nhân trầm mà mang ý cười.

 

Vân Nhi quay lại, vội vàng hành lễ.

 

“Thần nữ tham kiến Tứ hoàng t.ử điện hạ.”

 

Nàng cúi thấp, để lộ cần cổ trắng mảnh.

 

Tứ hoàng t.ử tiến gần hơn, nhìn kỹ dung mạo nàng.

 

Không phải tuyệt sắc khuynh thành.

 

Nhưng da trắng môi hồng, ánh mắt long lanh như có sương. Quan trọng hơn ánh nhìn ấy không hoàn toàn ngây thơ.

 

“Ngươi là tiểu thư nhà nào?”

 

“Thần nữ… là nhị tiểu thư Lục phủ.”

 

“Lục phủ?” Hắn nhướng mày. “Lục Tự thiếu khanh?”

 

Vân Nhi khẽ gật đầu.

 

Ánh mắt Tứ hoàng t.ử lóe lên tia thích thú.

 

Con gái nhà quan.

 

Lại dám ăn mặc thế này trong phủ Đức phi.

 

Hắn bước vòng quanh nàng một bước, ánh nhìn không hề che giấu.

 

“Ngươi biết nơi này là đâu không?”

 

“Là phủ của Đức phi nương nương.”

 

“Vậy còn dám một mình ra đây?”

 

Vân Nhi khẽ c.ắ.n môi, giọng nhỏ lại:

 

“Thần nữ… chỉ muốn yên tĩnh một chút.”

 

Giọng nói run nhẹ, không rõ vì sợ hay vì diễn.

 

Tứ hoàng t.ử bật cười khanh khách.

 

Trong mắt hắn, sự e lệ ấy chẳng qua là lớp vỏ mỏng. Thiếu nữ biết cách chọn nơi vắng vẻ, biết cách thu hút ánh nhìn làm sao có thể hoàn toàn vô tội?

 

Hắn giơ tay nâng cằm nàng lên.

 

“Lục nhị tiểu thư… ngươi có biết mình đang làm gì không?”

 

Vân Nhi không trả lời.

 

Chỉ khẽ thở ra một hơi, ánh mắt lấp lánh.

 

Khoảnh khắc ấy, Tứ hoàng t.ử cảm thấy hứng thú dâng cao.

 

“Người đâu.”

 

Một nội thị lập tức tiến lên.

 

“Đi tra cho ta. Lục nhị tiểu thư ta muốn biết tất cả.”

 

Hắn nhìn theo bóng nàng rời đi, môi cong lên.

 

“Có nhan sắc, lại biết điều… nếu biết hầu hạ, giữ lại làm thông phòng cũng không tệ.”

 

Giọng nói hờ hững như đang nói về một món đồ trang trí.

 

Đối với hắn, thân phận thứ xuất không quan trọng. Con gái quan lại mà dám chủ động như vậy, trong mắt chàng càng thêm phần “thú vị”.

 

Nếu ngoan ngoãn, may ra cho làm thiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Còn không… cũng chỉ xứng làm nô tì thông phòng.

 

Ba ngày sau, kết quả dò hỏi được đưa tới.

 

Tứ hoàng t.ử cầm tờ giấy, đọc rồi bật cười lớn.

 

“Con gái thứ xuất của Lục phủ?”

 

“Đúng vậy, điện hạ.”

 

Hắn ngửa đầu cười sảng khoái.

 

“Không ngờ con gái quan lại cũng có kẻ lẳng lơ như thế.”

 

Ánh mắt hắn lộ rõ khoái chí.

 

Thái t.ử để mắt tới đích nữ Lục phủ.

 

Còn hắn nếu nạp thứ nữ Lục gia vào phủ, chẳng phải cũng là một kiểu tranh?

 

“Chuẩn bị sính lễ.”

 

“Điện hạ muốn…?”

 

“Cho người đến Lục phủ. Nói ta ưng nhị tiểu thư.”

 

Nội thị khẽ do dự:

 

“Chỉ là thứ xuất…”

 

“Thứ xuất thì sao?” Tứ hoàng t.ử nhếch môi. “Ta đâu nói sẽ lập làm chính phi.”

 

Giọng hắn lười nhác:

 

“Đưa vào phủ trước đã. Làm thông phòng. Nếu hiểu chuyện, sau này nâng làm thiếp cũng được.”

 

Tin tức truyền đến Lục phủ như một viên đá rơi xuống mặt nước tĩnh lặng.

 

Lục Tự thiếu khanh cầm thư, sắc mặt hơi biến đổi.

 

“Tứ hoàng t.ử… muốn nạp Vân Nhi?”

 

Ông thật sự bất ngờ.

 

Ông không hề hay biết con gái thứ xuất của mình có qua lại gì với hoàng t.ử.

 

Triệu di nương quỳ dưới sảnh, dáng vẻ cung kính.

 

“Thiếp thân không dám giấu lão gia. Chỉ là hôm yến tiệc, điện hạ có hỏi thăm vài câu. Thiếp thân cũng không ngờ…”

 

Giọng bà ta vừa đủ khiêm nhường, nhưng ánh mắt lại ánh lên tia tự đắc khó giấu.

 

Lục đại nhân trầm ngâm.

 

Tứ hoàng t.ử tuy không phải Đông cung, nhưng vẫn là hoàng t.ử được Đức phi sủng ái.

 

Nếu Vân Nhi vào phủ hoàng t.ử — dù chỉ là thiếp — đối với Lục phủ cũng không hại.

 

Trái lại, còn là một mối liên kết.

 

Đông cung để mắt tới Vân Nguyệt.

 

Tứ hoàng t.ử lại muốn nạp Vân Nhi.

 

Dù bên nào thắng thế, Lục phủ cũng có đường lui.

 

Lục đại nhân đặt thư xuống.

 

“Ta đến viện ngươi.”

 

Đêm ấy, ông bước vào viện Triệu di nương.

 

Đèn trong phòng đã thắp sẵn.

 

Triệu di nương quỳ xuống, giọng nhỏ nhẹ:

 

“Lão gia.”

 

“Ngươi sớm biết chuyện này?”

 

Bà ta cúi đầu:

 

“Thiếp thân chỉ nghĩ… nếu Vân Nhi có thể vào phủ hoàng t.ử, cũng là phúc phần.”

 

Lục đại nhân nhìn bà ta hồi lâu.

 

Ông hiểu rõ Triệu di nương không phải người đơn thuần.

 

Nhưng lần này, toan tính của bà ta lại trùng với lợi ích của ông.

 

“Điện hạ nói rõ danh phận chưa?”

 

“Chỉ nói muốn đưa vào phủ.”

 

Hai người im lặng một lát.

 

Lục đại nhân chậm rãi nói:

 

“Thông phòng trước. Sau này nếu được sủng ái, nâng làm thiếp.”

 

Triệu di nương khẽ siết tay áo.

 

Thông phòng, tức là chưa có danh phận chính thức.

 

Nhưng bà ta không phản đối.

 

Bà ta từng bắt đầu từ vị trí thấp hơn thế.

 

Chỉ cần con gái giữ được lòng nam nhân, mọi thứ đều có thể thay đổi.

 

“Thiếp thân hiểu.”

 

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua hàng trúc.

 

Trong Thanh Nguyệt viện của Trấn Quốc Công phủ, Lục Vân Nguyệt đang đọc thư từ biên ải gửi về tin chiến thắng mới của biểu huynh khiến cả phủ vui mừng.

 

Nàng chưa biết, ở Lục phủ, một cuộc hôn sự khác đang âm thầm định đoạt.

 

Hai chị em cùng tuổi.

 

Một người được Đông cung cân nhắc.

 

Một người chuẩn bị bước vào phủ hoàng t.ử dưới thân phận thông phòng.

 

Bàn cờ càng lúc càng rộng.

 

Mà mỗi quân cờ được đặt xuống, đều mang theo cái giá riêng của nó.