Không khí trong phòng y tế dường như vừa xảy ra một sự chuyển biến vi diệu.
Thì ra cậu ta chính là Bạch Ý!
Người đầu tiên được Phùng Dị công khai thừa nhận là Omega!
Đỗ Mặc không khỏi sinh lòng kính nể. Trong nguyên tác, vị Omega này tuyệt đối không tầm thường. Ban đầu chỉ là sinh viên ngành hộ lý, nhưng nhờ thành tích xuất sắc, lại có Phùng Dị chống lưng, cộng thêm việc đăng ký học thêm nhiều chương trình y khoa, cuối cùng tốt nghiệp với bằng của hệ y học chính quy.
Khoảnh khắc này chính là bước ngoặt lịch sử trong cốt truyện – Phùng Dị và Bạch Ý gặp mặt, cốt truyện chính thức bắt đầu.
Tim Đỗ Mặc đập thình thịch.
Con người sống là để thỏa mãn lòng hiếu kỳ, Đỗ Mặc cũng không ngoại lệ. Khi đọc tiểu thuyết, cậu từng tò mò vì sao Phùng Dị lại biến thành hải vương. Giờ đã quen biết Phùng Dị được bốn năm, cậu càng thêm tò mò. Với tài mạo xuất chúng, học lực ưu tú, được các đảng phái coi trọng làm sao Phùng Dị lại trở thành kẻ ăn chơi, cờ bạc, gái gú như trong nguyên tác?
Đỗ Mặc trực giác: Bạch Ý chính là nhân vật then chốt.
“Chào cậu...”
Giọng nói của Omega nhẹ nhàng, mang theo chút căng thẳng:
“Nơi này... Alpha không được vào.”
Chính là giọng này!
Đỗ Mặc gào thét trong lòng.
Phùng Dị chính là thích kiểu này!
Anh không thích kiểu ngoan ngoãn, mà thích những người có chút phản kháng. Càng khó chinh phục, anh càng hứng thú.
Không lạ gì Bạch Ý lại trở thành người yêu đầu tiên của Phùng Dị.
Lần đầu gặp mặt đã dám đuổi Phùng Dị ra ngoài — khí chất này không phải ai cũng có! Phải biết rằng, cái tên Phùng Dị trong giới Omega và Beta là cực kỳ nổi tiếng. Đỗ Mặc dám chắc, trong trường không có Omega nào không biết đến anh.
Đỗ Mặc thấy ánh mắt Phùng Dị dừng lại trên người mình một lát, sau đó lông mày khẽ nhíu.
Có phải mình nên rút lui không?
Cậu không muốn làm bóng đèn giữa Phùng Dị và Bạch Ý, phá hỏng hứng thú của đại ca.
Vì cốt truyện nguyên tác đã xác định mối quan hệ, trong tiềm thức Đỗ Mặc đã mặc định Phùng Dị và Bạch Ý là một đôi — dù hai người mới gặp lần đầu.
May mà vết thương đã xử lý xong, không cần để Phùng Dị nhìn chằm chằm trong lúc Bạch Ý băng bó.
Ánh mắt Phùng Dị vẫn chưa rời khỏi cậu.
Đỗ Mặc đành phải lên tiếng:
“Phùng tiên sinh... chào buổi tối.”
Giọng cậu khô khốc, cả buổi trưa chưa uống nước.
“Các cậu quen nhau à? Vậy để tôi ra ngoài lấy nước cho cậu, hai người cứ nói chuyện.”
Bạch Ý đặt khay xuống, vẫn mỉm cười. Dù lãnh địa bị Alpha lạ xâm nhập, cậu vẫn không hề tức giận.
Đúng là một Omega dịu dàng, tinh tế.
Phùng Dị sao có thể nhẫn tâm làm tổn thương một người tốt như vậy!
Đỗ Mặc tức giận mắng thầm trong lòng:
Quá đáng!
Giây tiếp theo, cậu nhắm mắt lại, đầy thống khổ.
Sai rồi, sai rồi.
Phùng Dị là đại ca tốt nhất vũ trụ, đáng tin cậy nhất, luôn nghĩ cho tiểu đệ!
Mình không nên để Bạch Ý đi lấy nước!
Việc nhỏ như vậy, tự mình làm là được. Sao lại phiền đến Bạch Ý? Đây là người sẽ trở thành “chị dâu” trong một thời gian dài sắp tới!
Lỗ mãng quá rồi.
Nghĩ vậy, Đỗ Mặc định xuống giường nhường chỗ cho Phùng Dị và Bạch Ý.
Nhưng vừa tiêm t.h.u.ố.c xong, cậu không có sức, đứng không nổi, càng đừng nói đến việc rời khỏi phòng.
Phùng Dị có lẽ đã để ý đến kim truyền trên mu bàn tay cậu. “Tiêm t.h.u.ố.c gì?"
“...Không biết.”
Thật ra Đỗ Mặc rất hiểu d.ư.ợ.c lý, có nền tảng từ kiếp trước, sang thế giới này còn đọc thêm tài liệu. Nhưng lúc tiêm t.h.u.ố.c thì cậu đang mê man, không thấy được lọ thuốc.
Phùng Dị hỏi tiếp:
“Ngủ bao lâu rồi?”
“...Không biết.”
Trong phòng không có đồng hồ, tỉnh lại cũng không thấy ai bên cạnh.
Phùng Dị lại hỏi:
“Khi nào bắt đầu?”
Cái gì bắt đầu?
Đỗ Mặc ngơ ngác, chớp mắt.
“Phát sốt.”
“...Có lẽ là sau khi về ký túc xá buổi trưa.”
Phùng Dị không nói nữa. Ánh mắt anh rơi xuống khay sứ trắng bên mép giường – nơi Bạch Ý để đồ.
Đỗ Mặc nghĩ thầm: Quả nhiên vẫn là nhớ thương Omega!
Mau đi tìm Bạch Ý đi!
Cậu lại thấy đầu đau nhói.
Biểu cảm của Phùng Dị trở nên kỳ lạ. Trong vẻ lạnh lùng thường thấy, lại có thêm một chút... phẫn nộ?
Vậy là đau đầu là do Phùng Dị giận.
Nhưng... giận vì cái gì?
Chẳng lẽ thấy mình dư thừa?
Đỗ Mặc theo ánh mắt Phùng Dị nhìn lại, lập tức cứng người.
Trên khay là miếng băng gạc vừa được cắt ra từ vai cậu. Do vết thương nhiễm trùng sinh mủ, Bạch Ý đã dùng povidone làm sạch, sau đó cắt lớp băng gạc cũ ra... Nhưng - lớp trong của băng gạc không có chút dấu vết nào của t.h.u.ố.c mỡ.
Gan cậu lớn lắm rồi.
Thuốc mỡ Phùng Dị đưa mà dám không dùng, lại còn bị phát hiện.
Đỗ Mặc không khỏi tự kính nể chính mình. Toàn bộ tinh hệ chắc không tìm ra Beta thứ hai như cậu.
Ngẩng đầu nhìn Phùng Dị đang đứng ở cửa như một vị thần hộ mệnh, Đỗ Mặc ngượng ngùng đ.á.n.h trống lảng: “Vậy... Phùng tiên sinh tới phòng y tế là... bị thương sao?”
Sáng nay nhìn vẫn khỏe mạnh mà...
Trường chưa chính thức khai giảng, phòng y tế chỉ còn trực ban. Trời đã tối, giáo viên chắc chắn đã tan ca, cả tòa nhà lúc này có lẽ chỉ còn lại một mình Bạch Ý.
Vì Alpha hiếm khi bị thương — thể chất mạnh mẽ đủ để họ tự bảo vệ mình trước nguy hiểm. Nếu có chuyện xảy ra, bệnh nhẹ thì tự khỏi, bệnh nặng thì phòng y tế không xử lý nổi, phải chuyển thẳng đến bệnh viện. Vì thế, phòng y tế mới dám yên tâm giao ca trực cho một sinh viên Omega.
Đỗ Mặc có lý do để suy đoán: Phùng Dị chính là Alpha đầu tiên được phòng y tế tiếp đón trong năm nay.
Gương mặt Phùng Dị lạnh tanh, không nói một lời. Ánh mắt ấm áp khi nãy – lúc Bạch Ý còn trong phòng — đã tan biến không còn dấu vết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cơn đau đầu âm ỉ như một lời nhắc nhở: Phùng Dị đang không vui.
Đỗ Mặc hừ nhẹ trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính:
“Giờ này giáo viên phòng y tế đều tan ca rồi. Bạch Ý là sinh viên hộ lý... nhưng rất xuất sắc, mấy bệnh vặt cậu ấy đều xử lý được.”
Phùng Dị nhìn cậu bằng ánh mắt khó đoán. Một lúc sau, anh nói:
“Cậu hiểu rõ thật đấy.”
Hiểu gì đâu, chỉ là nhớ rõ nguyên tác thôi.
Cảm thấy trong người đã có chút sức lực, Đỗ Mặc cài lại khuy áo, thử xuống giường. Cậu muốn tranh thủ lúc Bạch Ý chưa quay lại để biến khỏi tòa nhà này.
Dù biết rõ quá trình này sẽ phải đi ngang qua Phùng Dị.
Cuộc đời luôn có vài lần phải tự mình đi chịu c.h.ế.t. Đỗ Mặc tự an ủi:
Cứ dũng cảm đối mặt đi...
Lỡ đâu vừa đến cửa thì đau đầu phát tác, ngã đè lên người Phùng Dị thì sao?
Này mà bị Bạch Ý nhìn thấy thì không phải hiểu lầm to rồi à.
Hệ thống có tha cho mình không?
Đỗ Mặc chậm rãi bước về phía Phùng Dị.
Một bước... hai bước...
Đến trước mặt.
Nhưng lạ thật – đầu không đau thêm, mà còn nhẹ đi?
Đỗ Mặc mừng thầm:
Đoán đúng rồi. Rời đi lúc này là lựa chọn chính xác.
Nhưng cũng hơi lo: lỡ đâu Phùng Dị thấy cậu chủ động “chịu c.h.ế.t” lại càng vui thì sao?
“Cậu xuống giường làm gì vậy? Cậu còn cần nghỉ ngơi!” Bạch Ý quay lại, tay bưng hai ly nước — chắc là chuẩn bị cho cậu và Phùng Dị mỗi người một ly.
Omega luôn chu đáo như thế. Đổi lại là Alpha, chắc chẳng ai nghĩ đến chuyện chuẩn bị cho cả hai. Alpha chỉ biết sai Beta đi lấy nước, chứ không tự làm.
Không sao, hai người cứ ở lại nói chuyện, khát thì có nước uống.
Đỗ Mặc nghĩ thầm, Bạch Ý đã quay lại, Phùng Dị chắc sẽ không chú ý đến mình nữa.
“Hồi ký túc xá còn có việc...” Cậu cố gắng tỏ ra ôn hòa, hy vọng để lại ấn tượng tốt trong lòng Bạch Ý — tiểu đệ lấy lòng chị dâu, phải thế chứ.
“Hôm nay muộn rồi, tôi về nghỉ ngơi. Mai quay lại lấy thuốc, không làm phiền cậu nữa.”
“Cũng được, về ký túc xá nghỉ ngơi thoải mái hơn.” Bạch Ý hơi ngập ngừng, rồi mỉm cười: “Mai cứ đến tìm tôi là được, giáo viên chắc không có ở đây, tôi trực ban.”
“Tốt.”
Đỗ Mặc cảm kích đáp.
Nhưng ngay khoảnh khắc cậu chuẩn bị lướt qua Phùng Dị...
Sau gáy như bị gõ một cái.
Như có ai dùng búa gỗ gõ nhẹ, như tiếng chuông tụng kinh.
Đỗ Mặc: ...
Mình vừa chủ động nhường chỗ cho Phùng Dị và Bạch Ý, hệ thống không lý gì lại phạt mình.
Chỉ có một khả năng: Phùng tiểu công t.ử không vui.
Cái tính khí gì thế này, thật khó chiều.
Đầu váng mắt hoa, sao bay đầy trời. Cúi đầu chờ một lúc, cảm giác búa gỗ kia dịu đi. Có lẽ vì cậu chưa chào hỏi mà đã định rời đi, khiến Phùng Dị thấy bị xúc phạm.
Đỗ Mặc vội nói:
“Phùng tiên sinh, tôi... về ký túc xá trước, còn chút việc cần làm.”
Không ngờ Phùng Dị đưa tay giữ lấy cánh tay cậu: “Từ từ.”
Chờ gì nữa? Chờ làm bóng đèn à!
Hai người đứng gần đến mức, Đỗ Mặc có thể ngửi thấy mùi hương phấn nhàn nhạt trên người Phùng Dị. Khoảng cách này nguy hiểm! Cảnh báo đau đầu trong đầu cậu lập tức vang lên.
Pháo hôi không thể đứng giữa Omega và Phùng Dị!
Cậu c.ắ.n răng, hít một hơi, chuẩn bị tinh thần ứng phó với cơn đau đầu dữ dội.
Phùng Dị cúi xuống nhìn cậu. Quần áo Đỗ Mặc xộc xệch, sau cổ lộ rõ, cổ áo trễ xuống để lộ xương bướm và một đoạn băng gạc.
Cánh tay bị véo đau.
Alpha đúng là thô bạo, chẳng biết nhẹ tay với cấp dưới.
May mà cậu là Beta, chứ nếu là Omega thì đã bị dọa chạy mất rồi.
Phía trên là Phùng tiểu công t.ử với biểu cảm âm u. Đỗ Mặc không dám ngẩng đầu, cũng không dám yêu cầu buông tay, chỉ có thể chịu đựng cơn đau đầu. Bỗng cậu thấy Bạch Ý đang nhìn mình – ánh mắt khó hiểu.
Phải đ.á.n.h lạc hướng Phùng Dị!
“Bạch... Bạch Ý lấy nước rồi, ngài có muốn uống không?”
Giọng lạnh lẽo từ phía trên truyền xuống:
“Tôi đến phòng y tế là để uống nước à?”
Tất nhiên không phải. Ngài đến để gặp Omega... À không, để khám bệnh.
Đỗ Mặc lí nhí:
“Giáo viên tan ca rồi.”
Bạch Ý bước tới, đặt ly nước xuống, giúp Đỗ Mặc giải vây:
“Sao vậy? Nghiêm trọng lắm à? Nếu cần thì để lại thông tin liên lạc, giáo viên đến tôi sẽ gọi cậu.”
Chị dâu đúng là người tốt!
Thấy Phùng Dị vẫn chưa phản ứng, Đỗ Mặc sốt ruột thay anh:
Còn chờ gì nữa? Cơ hội trao đổi liên lạc tốt thế cơ mà!
Cậu lén nhìn Phùng Dị, thấy ánh mắt anh đang dừng trên người Bạch Ý.
Thì ra là đang nhìn ngẩn người.
Dù hành vi này hơi lệch với hình tượng “hải vương”, nhưng xét đến việc Bạch Ý là người yêu đầu tiên của Phùng Dị thì... cũng có thể hiểu được.
Thế là Đỗ Mặc tự ý báo số điện thoại thay Phùng Dị. Thấy Bạch Ý ghi lại vào điện thoại, cậu thở phào – lần đầu làm trợ công, có vẻ thành công.
Nhưng... sao Phùng Dị vẫn chưa buông tay?
Đỗ Mặc lại phải lén nhìn Phùng Dị. Không khéo, ánh mắt hai người chạm nhau.
Sau gáy Đỗ Mặc lạnh toát, lông tơ dựng đứng.
Ánh mắt Phùng Dị như tia X-quang, ai bị nhìn chằm chằm đều biết.
Cậu nuốt nước bọt, hầu kết khẽ động, thở gấp:
“Phùng... Phùng tiên sinh.”
Ánh mắt Alpha kia u ám, giọng nói trầm hơn thường ngày: