Từ khi đến thế giới này, Đỗ Mặc đã quen với việc một mình ngồi bên cửa sổ ngắm sao, dùng ánh tinh quang để xoa dịu những nỗi buồn không thể nói thành lời.
Cậu và gia đình vốn xa cách. Phụ thân là điển hình của chế độ hôn nhân ghép đôi kiểu đế quốc, tính cách bất hòa, ngoài kỳ động d.ụ.c mỗi năm thì gần như không sống chung một mái nhà.
Đỗ Mặc luôn là một người cô độc, hít thở khí lạnh ban đêm, làm bạn với bầu trời đầy sao. Bầu trời Mạt Tinh rất thấp, vào mùa đông – nhất là sau khi tuyết vừa rơi — chỉ cần giơ tay lên là như thể có thể chạm vào những vì sao sáng rực nơi chân trời.
Cậu lặng lẽ đi sau Phùng Dị, cảm thấy mình nên nói gì đó, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Phòng y tế nằm gần khu sinh hoạt của Omega. Xét đến việc Alpha mang khí chất mạnh mẽ có thể gây uy h.i.ế.p tiềm tàng với Omega chưa bị đ.á.n.h dấu, nơi này cách xa khu quân sự của Phùng Dị, gần như kéo dài qua toàn bộ khuôn viên trường. Bên ngoài là một vườn hoa nhỏ, được nhóm Omega chăm sóc cẩn thận – dù đã cuối thu, vẫn xanh tươi rực rỡ.
Cậu không ngờ Phùng Dị lại chủ động đến tìm mình... Câu nói “Tôi đến tìm cậu” khiến cả Đỗ Mặc và Bạch Ý đều lúng túng. Việc cậu bật thốt số điện thoại của Phùng Dị như một trò hề, Bạch Ý nghiêm túc ghi lại cũng thành trò hề – đặc biệt là khi Phùng Dị nói xong liền kéo Đỗ Mặc đi, không thèm chào hỏi ai.
Đỗ Mặc bất an, không biết hành động này có ảnh hưởng gì đến cốt truyện không... Đầu vẫn đau âm ỉ, cậu không thể phán đoán.
Kim truyền trên mu bàn tay đã bị cậu tháo ra trước khi rời khỏi phòng. Cậu không cần nằm giường lâu, mạch m.á.u cũng không yếu đến mức không chịu nổi một mũi kim – giữ lại chỉ thêm phiền.
“Vì sao không mang theo điện thoại?”
Câu này thì Đỗ Mặc có thể trả lời:
“Bạn cùng phòng đưa tôi đến, lúc đó mơ mơ màng màng, không nhớ lấy theo.”
Cậu không phải kiểu người nghiện điện thoại vì chẳng ai tìm cậu cả.
Bạn bè rất ít. Đỗ Mặc đoán là do hệ thống cố tình củng cố nhân vật “pháo hôi vô danh” của mình, nên cậu mãi không kết được bạn.
Rõ ràng hồi cấp ba, cậu thân với bạn cùng bàn. Họ học ở tinh hệ Poth bên cạnh, từng đạt được mức độ hữu nghị chiến lược về ngôn ngữ. Hứa hẹn sau khi tốt nghiệp sẽ giữ liên lạc. Nhưng chưa kịp nhập học, họ đã cắt đứt.
Tin nhắn gửi đi như đá chìm đáy biển, không hồi âm. Gửi cho người khác cũng vậy. Buổi tụ họp bạn học như thể là dấu chấm hết cho quãng đời cấp ba của Đỗ Mặc – mọi thứ đột ngột im lặng.
Mới nhập học, Đỗ Mặc thật sự rất cô đơn. Khoa tài chính hiếm Beta, ngoài cậu chỉ có hai nữ Beta. Đối mặt với Alpha và nữ Beta, cậu không biết mình giỏi ứng phó với loại nào hơn. Giờ nghỉ, trưa, tối, cuối tuần... Đỗ Mặc luôn một mình.
Cậu thấy ngồi một mình trong lớp quá xấu hổ, bèn cầm điện thoại gửi tin nhắn cho từng người bạn cũ – dù biết chẳng ai trả lời.
Không ngờ, Phùng Dị trả lời.
Nhìn lại những tin nhắn đầy tâm trạng cậu từng gửi, rồi nhìn dòng hồi âm ngắn gọn của Phùng Dị:
“Đỗ Mặc?”
Cậu trăm mối ngổn ngang, thần sắc phức tạp, rơi vào trạng thái hoang mang về tương lai.
Phùng Dị chắc nghĩ cậu bị điên. Có khi còn thấy việc phá lệ đưa cậu vào đại học Đông Thành là một sai lầm. Có khi... không muốn nhận cậu làm tiểu đệ nữa.
Nhưng rồi, mọi chuyện lại rẽ sang hướng không ai ngờ tới — Đỗ Mặc bắt đầu gửi “báo cáo sinh hoạt” cho Phùng Dị mỗi tuần.
Ban đầu không có bạn bè, cậu viết rất chân thành. Sau này thân với bạn cùng phòng, tìm được ý nghĩa tồn tại trong hội Beta, thì những bản báo cáo ấy dần biến thành “lời khen có cánh” gửi cho Phùng Dị. Không biết anh có đọc không, đọc lúc nào, cảm nhận ra sao – chỉ biết bản thân cậu không dám nhìn lại.
Đỗ Mặc nhìn bóng lưng Phùng Dị đi trước, chỉ một phần tư gương mặt lộ ra cũng đủ khiến người ta nghẹt thở. Anh bước chậm rãi, dưới ánh trăng tĩnh lặng, sao trời lấp lánh, cành khô, lá rụng, cánh hoa rơi đầy đất... Cảnh tượng ấy khiến Đỗ Mặc bất giác nảy ra một ý nghĩ lỗi thời:
Hai người họ... giống như đang tản bộ.
Nghĩ đến đây, Đỗ Mặc không kìm được mà rùng mình.
Phùng Dị dừng bước, nghiêng đầu nhìn Đỗ Mặc:
“Lạnh à?”
Đỗ Mặc lập tức đáp:
“Không lạnh!”
Biểu cảm của Phùng Dị vẫn lạnh nhạt như thường, nhưng Đỗ Mặc lại đọc được trên gương mặt ấy hai chữ to đùng:
Không tin.
Alpha này lúc nào cũng mang dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng.
Đỗ Mặc không khỏi hoài nghi:
Mình vừa rồi có nhìn nhầm không? Sao lại thấy ánh mắt Phùng Dị có chút ấm áp?
Hơn nữa, anh rời đi dứt khoát như thế, chẳng hề lưu luyến gì với Bạch Ý.
Nhiều năm sống dưới tay đại lão, Đỗ Mặc đã rèn được thói quen phân tích nguyên tác mỗi khi gặp chuyện không rõ. Cậu lặng lẽ suy nghĩ:
Có lẽ chưa đến thời điểm?
Dù sao Phùng Dị vẫn chưa bị điều khỏi quân khu... Trong nguyên tác, dấu hiệu đầu tiên của đời sống hỗn loạn là khi anh rời quân khu.
Gió lay cành tùng, lùm cây vang lên tiếng côn trùng rả rích. Khu này vốn có nhiều mèo hoang, ch.ó hoang — động vật dường như cũng biết Beta và Omega dễ bị bắt nạt. Quân khu thì không có con nào, nhưng dưới ký túc xá Omega thì luôn có vài con mèo phơi nắng. Có thể là do Omega có lòng tốt, thời gian rảnh nhiều, hay mang đồ ăn xuống cho chúng. Alpha thì cả ngày bị thao luyện như chó, chẳng có tâm tư nuôi thú cưng.
Trước mỗi học kỳ, hội Beta sẽ dẫn đầu, mời một đống Alpha tình nguyện, tổ chức xử lý sinh vật hoang trong trường. Đỗ Mặc là người phụ trách một nhóm, nên rất quen khu vực này.
“Phía trước là Đông Huy Lâu, tôi đi xuyên qua đó, rẽ một đoạn là tới ký túc xá...”
Ý là:
Tới đây là chia đường rồi.
Dù sao quân khu và ký túc xá khoa tài chính nằm ở hai hướng khác nhau.
Phùng Dị hỏi:
“Giờ này còn mở cửa không?”
“Có mở đấy, Phùng tiên sinh. Khu này không phong tỏa.”
Đỗ Mặc đáp. Khu dạy học thuộc quân khu thì sau 8 giờ tối sẽ đóng cửa, trừ ba tòa nhà thực nghiệm. Còn khu ngoài quân khu, hầu hết đều không phong.
Phùng Dị gật đầu, quay người đi theo hướng Đông Huy Lâu mà Đỗ Mặc chỉ.
Đỗ Mặc: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đi theo tôi làm gì?
Tôi là Beta, không phải Omega yếu đuối, không cần ngài phát huy tinh thần Alpha, đưa tôi đến tận dưới lầu.
Nhìn nhận khách quan, Phùng Dị đúng là làm rất tốt khoản này.
Được nuôi dạy theo kiểu tinh anh từ nhỏ, anh sinh ra đã hiểu trách nhiệm của Alpha với Beta và Omega. Nhưng trong mắt Đỗ Mặc, kiểu tinh thần này hơi... khắc nghiệt. Ví dụ như: việc vặt là của Beta; làm bảng tin là của Omega; còn bê đồ nặng thì Alpha phải gánh.
Hồi cấp ba, Đỗ Mặc từng nhận không ít ân huệ từ Phùng Dị. Ban đầu cậu rất thấp thỏm, nghĩ: Làm sao dám để đại lão giúp mình dọn sách? Theo lý, Phùng Dị phải ngồi vắt chân chờ, để Đỗ Mặc dọn sách cho anh mới đúng.
Nhưng sau này quen rồi, cậu thậm chí còn dám sai vặt Phùng Dị vài lần.
Nhớ có lần trường tổ chức hoạt động, Đỗ Mặc phụ trách dọn vệ sinh. Quét dọn xong thì đã khuya, cậu ra hành lang thì thấy Phùng Dị đang đọc sách trong phòng hoạt động. Thấy Đỗ Mặc bước ra, anh gập sách lại, bước ra ngoài. Khi đó, khí chất lạnh lẽo của tiểu thiếu gia chưa rõ rệt, môi mỏng khẽ mở, cõng cặp sách, động tác vừa tiêu sái vừa soái khí: “Đưa cậu về.”
Lúc ấy, Đỗ Mặc chẳng thấy anh soái chút nào. Trong lòng chỉ có một câu:
“Vãi chưởng.”
Ngài không đến giúp, lại trốn một góc đọc sách? Là người sao?
Tôi cần ngài đưa về à?
Ngài đến sớm giúp tôi một tay, tôi đã xong từ một tiếng trước rồi, còn cần đưa về làm gì?!
Hai người không nói gì, đi đến dưới ký túc xá. Phùng Dị đột nhiên hỏi: “Buổi tối ăn cơm chưa?”
Cảnh tượng trong nguyên tác hiện lên rõ mồn một. Đỗ Mặc trợn mắt, vội nói:
“Không cần không cần!”
Vừa nói vừa tay chân phối hợp bò lên ghế phụ.
Ngu thì ngu, chứ cậu không dám giành đãi ngộ của bạch nguyệt quang nguyên tác.
Ngồi yên rồi, Phùng Dị cũng lên xe từ phía bên kia. Đỗ Mặc sợ anh giận, dù biết anh chỉ đùa, nhưng vẫn lo. Nghĩ kỹ lại, được Phùng Dị bế lên xe là giấc mơ của biết bao Omega. Cậu lén liếc nhìn Phùng Dị, muốn đoán tâm trạng anh. Cậu rất giỏi quan sát biểu cảm vi mô của Phùng Dị, luôn đoán đúng tâm trạng anh.
...Ngoại trừ chuyện tình cảm sau này. Nhớ lại việc đoán sai thái độ của Phùng Dị với Bạch Ý, Đỗ Mặc tự nhủ phải cẩn thận hơn.
Giây tiếp theo, đúng lúc cậu bắt gặp ánh mắt Phùng Dị – Đỗ Mặc lập tức đơ người.
Alpha lạnh lùng kia... khóe môi lại hơi cong lên, nghiêng đầu nhìn cậu. Trong bóng đêm, ngũ quan anh càng nổi bật, ánh mắt mang theo một tia ý cười.
Đỗ Mặc hoảng hốt, dụi mắt. Không nhìn nhầm.
Phùng Dị... thật sự cười!
Cậu biết động tác leo lên xe của mình rất ngốc.
Nhưng đâu đến mức khiến người ta cười như vậy?!
Tiếng động cơ vang lên. Cùng lúc đó, chiếc áo khoác đen sang trọng mà Phùng Dị từng khoác cho cậu tối qua lại được đặt lên đầu ghế.
“Khoác vào đi.”
Giọng Alpha kia... hình như cũng mang theo một chút ý cười.
Thế là Đỗ Mặc như bị ma ám, ngoan ngoãn khoác áo lên người.