Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 7



 

Phản ứng đầu tiên của Đỗ Mặc là:

May quá, mình đã xuống xe rồi.

Cái dáng bò lồm cồm kia mà bị bạn cùng phòng nhìn thấy thì đúng là mất hết mặt mũi.

Nhóm bạn cùng phòng đứng sững, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Một lúc sau, bạn cùng phòng A lên tiếng:

“Các cậu quen nhau à?”

Lần trước, Đỗ Mặc đã giải thích rất rõ với họ:

“Cùng học cấp ba thôi, tôi biết anh ấy, anh ấy từng gặp tôi, không thân lắm đâu.”

Tim cậu căng như dây đàn, nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình thản: “Bạn học cấp ba.”

Loại quan hệ không thân mà có thể ngồi xe Phùng Dị, mặc đồ của Phùng Dị, lại còn không về ký túc xá tối qua...

Ánh mắt nhóm bạn cùng phòng nhìn Đỗ Mặc bắt đầu thay đổi.

“Không phải, không có, các cậu đừng nghĩ nhiều!”

Đỗ Mặc định giải thích thêm vài câu, nhưng vừa nhớ đến chiếc Jeep đen vẫn đang đậu phía sau, cậu lập tức hoảng loạn.

Dựa theo suy đoán trước đó, hiện tại mối quan hệ giữa Phùng Dị và Đỗ Mặc không tệ. Bình thường, khi Phùng Dị tìm cậu hoặc gọi cậu đến quân khu, anh chưa bao giờ né tránh người khác. Chỉ là Đỗ Mặc luôn cẩn thận che giấu mối quan hệ này, không dám để ai biết rằng cậu và Phùng Dị... không xa cách như vẻ ngoài.

Là một Beta thành tích không nổi bật, lại vào nhầm khoa tài chính, Đỗ Mặc luôn lo sợ người ta phát hiện mình đi cửa sau vào đại học Đông Thành. May mà trong trường còn nhiều Alpha “không học vấn không nghề nghiệp”, phần nào giúp cậu che giấu được.

Thật ra, cậu nghĩ quá nhiều. Một Beta học dở mà vẫn vào được khoa tài chính, ai cũng đoán được là có bối cảnh. Không ai dám động vào cậu đó là lý do các Alpha trong lớp luôn khách khí, cũng là lý do hội trưởng Beta muốn cậu nhận chức.

Lúc này, nhóm bạn cùng phòng đã hoàn toàn hiểu rõ: Thì ra sau lưng Đỗ Mặc là Phùng Dị.

Cửa sổ xe phía sau hạ xuống, nhóm bạn cùng phòng chào hỏi Phùng Dị. Bạn cùng phòng A từng huấn luyện ở quân khu với Phùng Dị, có chút giao tình, nên đặc biệt kinh ngạc: “Tôi tưởng hai người không thân cơ mà.”

Bạn A là đại diện khoa tài chính đi quân khu, về ký túc xá ngày nào cũng nhắc đến Phùng Dị: nào là tin tức tố mạnh cỡ nào, chơi bóng thu hút bao nhiêu người xem, học giỏi, tự kiểm soát tốt, tin tức tố không bao giờ phát tán lung tung... Khi A kể, Đỗ Mặc chỉ im lặng, nhưng hai bạn cùng phòng còn lại thì rất tò mò, suốt ngày vây quanh hỏi.

A còn đùa:

“Phòng mình đúng là kỳ lạ. Beta thì không hỏi tôi về Phùng Dị, hai Alpha thì ngày nào cũng đuổi theo hỏi.”

Ở Đông Thành không thịnh hành AB luyến. Bên Bình khu thì lại rộ lên phong trào AB luyến. Đại học Đông Thành thậm chí còn cử nghiên cứu viên lên truyền thông không chính thức để mỉa mai hiện tượng này, gọi đó là hành vi vô trách nhiệm với xã hội loài người, khiến ai nấy đều chờ xem tỷ lệ dân cư Bình khu sau 10, 20 năm nữa.

Số liệu lịch sử cho thấy: AB kết hợp sinh Beta có xác suất cao hơn AO. Nếu cứ tiếp tục, dân số Alpha ở Bình khu sẽ giảm mạnh. Phe bảo thủ ngầm tỏ ra lạc quan – Alpha ít đi, sức chiến đấu cũng giảm. Họ vẫn nuôi mộng một ngày nào đó sẽ lật đổ phe cấp tiến, tái lập chế độ quân quyền Alpha.

Lúc ấy, Đỗ Mặc đang ngồi mặt không biểu cảm, viết một bài cảm nhận tình cảm dư thừa gửi Phùng Dị. Giữa những dòng chữ là đầy ắp sự biết ơn và quan tâm của cậu dành cho “đại ca Phùng”.

Vừa dứt lời, bạn A thấy Đỗ Mặc khựng lại, suýt nữa không thở nổi.

Đau quá trời ơi!

Cậu đưa tay day huyệt thái dương, thở dốc. Sao lại thế này? Phùng Dị giận à? Hay cậu vừa vi phạm nguyên tác?

Bạn A vốn thân với Đỗ Mặc, thường mượn bài tập, giờ phát hiện cậu quen Phùng Dị, lại càng thân thiết. A bước nhanh tới đỡ:

“Cậu không sao chứ?”

“Không sao...”

Đỗ Mặc cố giữ tỉnh táo, cố phân tích nguyên nhân đau đầu để tìm cách giải quyết. Nhưng đầu óc ngày càng mơ hồ, đau đến mức không thể tập trung.

Phùng Dị cả buổi sáng đều bình thường, không giống đang giận. Vậy là vi phạm nguyên tác? Nhưng nguyên tác đâu có nói Phùng Dị không quen bạn cùng phòng của Đỗ Mặc... Không đúng. Bạn A quen Phùng Dị thì liên quan gì đến mình!

“Về ký túc xá nghỉ ngơi đi. Có lên lầu được không? Có cần tôi đưa lên?”

Bạn A hỏi, “Hay là đến phòng y tế? Tối qua uống nhiều quá à? Cái ông Triệu chủ nhiệm kia không biết thương Beta yếu đuổi sao...”

Hai bên đầu Đỗ Mặc đau như bị kéo căng. Trước đây cũng đau, nhưng chưa bao giờ kiểu này. Cậu bắt đầu tin lời bạn A, nghi ngờ lần này đau đầu là do... hậu quả của việc uống rượu.

“Không sao đâu... Tôi tự lên được, không cần giúp.” Đỗ Mặc theo thói quen từ chối, quay đầu nói với Phùng Dị một câu, rồi một mình lảo đảo đi về phía ký túc xá.

Vì đau đầu, mắt cậu tối sầm từng đợt, không kịp nhìn biểu cảm của Phùng Dị, chỉ muốn rời khỏi anh càng nhanh càng tốt.

Nhóm bạn cùng phòng thấy Đỗ Mặc kiên quyết, cũng không ép. Trong mắt họ, Beta chịu khổ còn kiên cường hơn Omega. Với lại, ký túc xá ngay đó, có thang máy, giữa trưa người qua lại đông, đau đầu thôi mà, chắc không sao.

Hơn nữa, Đỗ Mặc không giống những Beta họ từng quen. Từ một góc độ nào đó, cậu... giống Alpha hơn. Ngoại trừ việc học hơi kém, còn lại đều ổn.

Trong xã hội này, phần lớn Omega không giỏi tự giải quyết vấn đề. Khi gặp khó khăn, phản ứng đầu tiên của họ là tìm người giúp đỡ. Beta thì quen nghe lệnh, chứ không quen tự hỏi. Điều này không phải không liên quan đến hệ thống giáo d.ụ.c cơ sở của Mạt Tinh – đặc biệt là ở các khu vực do phe bảo thủ quản lý.

Từ nhỏ, Omega đã được dạy rằng họ là người phụ thuộc vào Alpha, rằng Alpha sẽ bảo vệ họ. Còn Beta thì được giáo d.ụ.c rằng họ là thành phần quan trọng của xã hội, làm việc dưới sự lãnh đạo của Alpha, cống hiến vì tập thể.

Nhưng Đỗ Mặc xuyên đến muộn, tránh được nền giáo d.ụ.c ấy. Trước khi xuyên, cậu là sinh viên y khoa chuyên ngành ngoại khoa. Mỗi ngày theo giáo sư đi thăm bệnh, vào phòng mổ, tự hỏi về bệnh trạng, viết bệnh án, đọc X-quang, xác định vị trí mổ, lý do mổ, lượng mổ, hậu quả sau mổ, các tình huống có thể xảy ra trong quá trình mổ – và cách xử lý.

Cậu quen với việc tự hỏi, phát hiện vấn đề, rồi giải quyết vấn đề.

Nếu không phải tận mắt thấy Đỗ Mặc từ xe Phùng Dị bước xuống, bạn cùng phòng A cũng không thể tưởng tượng nổi một Beta như cậu lại có thể khiến người như Phùng Dị quan tâm đến vậy.

Khi bóng dáng Đỗ Mặc khuất sau cửa, cửa sổ xe của Phùng Dị cũng từ từ kéo lên, che khuất gương mặt anh. Tiếp theo là tiếng động cơ vang lên – chiếc Jeep đen rời đi, như một cơn gió.

Đỗ Mặc nằm nghỉ trên giường một lúc, vừa mới thấy buồn ngủ thì lại ngửi thấy mùi cồn nhàn nhạt vương trên áo hoodie. Cơn buồn ngủ lập tức bị xua tan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cậu bò xuống giường, thay lại quần áo của mình. Lúc này mới thực sự ngủ được.

“Đỗ Mặc.”

Bạn cùng phòng A lay cậu dậy, “Tỉnh đi, cậu sốt rồi.”

Toàn thân đau nhức, mắt mờ mịt. Đỗ Mặc theo phản xạ với tay tìm điện thoại xem giờ.

“Ba giờ hơn rồi.”

Bạn A nói, “Tôi định ra sân vận động, tiện đường ghé qua phòng y tế, để tôi đưa cậu đi.”

Đỗ Mặc mơ màng gật đầu.

Thế là cậu bị giáo viên phòng y tế “chơi đùa” một hồi, rồi bị giữ lại nằm nghỉ trên giường bệnh.

Không biết đã qua bao lâu, Đỗ Mặc dần tỉnh táo. Bên cạnh cậu là một Omega đang bận rộn, mu bàn tay cậu vẫn còn cắm kim truyền dịch.

“Cậu tỉnh rồi.”

Đỗ Mặc cố gắng ngồi dậy, nhưng quên mất vai trái bị thương, “Bịch” một tiếng ngã ngược lại giường.

“Mới tiêm t.h.u.ố.c xong, không có sức cũng là chuyện thường thôi.”

Omega mỉm cười dịu dàng, nhặt điều khiển từ xa nâng ván giường lên. “Là cánh tay bị thương à? Giáo viên nói cậu sốt là do vết thương bị nhiễm trùng.”

Đúng là bị thương. Đỗ Mặc mệt mỏi gật đầu. Cậu tưởng chỉ là vết thương ngoài da, không ngờ với Beta lại phiền phức đến vậy.

“Giáo viên bảo không nghiêm trọng, chỉ là xử lý không kịp thời nên mới nặng lên.”

Omega ngập ngừng, “Cậu ngủ suốt, tôi không kiểm tra được vết thương ở đâu... Giờ tôi xử lý giúp cậu nhé?”

Đỗ Mặc chỉ vào vai trái:

“Bị mảnh sứ vỡ đ.â.m vào...”

Được sự đồng ý, Omega ngồi xuống mép giường, giúp Đỗ Mặc cởi nút áo ngủ. Cơ thể gầy gò, lởm chởm của cậu lần đầu lộ ra trước người khác, khiến cậu hơi ngượng dù người kia là một Omega hiền lành và vô hại.

“Bị thương lúc nào vậy?”

Omega nhẹ nhàng xử lý vết thương, là sinh viên ngành hộ lý, nên rất hiểu Beta thật ra cũng rất sợ đau.

“Tối qua.”

Đỗ Mặc nhìn cậu thấy quen quen, nhưng không nhớ tên.

Omega nhận ra sự nghi hoặc, mỉm cười:

“Chúng ta gặp nhau ở tiệc đón tân sinh.”

“À à à...”

Đỗ Mặc đỏ mặt. Khoa tài chính không có Omega, số lượng Beta cũng rất ít. Cậu không giỏi giao tiếp với Omega, lần cuối cùng nói chuyện là ở lễ đón tân sinh năm ngoái.

Trước mắt là một Omega với nụ cười sạch sẽ, chân thành.

Mắt cong cong, khóe môi vẽ một đường cong đẹp. Làn da trắng hồng, đầu ngón tay chạm vào vai Đỗ Mặc dịu dàng, tóc màu nâu nhạt rũ xuống sau tai, che đi tuyến s.i.n.h d.ụ.c sau cổ nơi khiến Alpha mơ màng.



“Cậu xử lý trước đó rất tốt. Về sau nhớ cẩn thận, đừng để dính nước, dễ nhiễm trùng lắm.”

Đỗ Mặc cũng không kìm được mà mỉm cười đáp lại.

Trời ơi, Omega dịu dàng đúng là liều t.h.u.ố.c chữa lành nhất thế gian.

Cậu đã mang gương mặt u ám quá lâu, đến mức khi cười, khóe miệng kéo ra một hình dáng kỳ quặc.

“Cảm ơn cậu. Tôi là Đỗ Mặc... Còn cậu?”

“Bạch Ý.” Omega bưng khay sứ trắng, mặc áo dài trắng, sơ mi trắng bên trong cài nút chỉnh tề.

“Bạch′ trong màu trắng, ý trong ý nguyện.”

Bạch Ý?!

Đỗ Mặc ngẩn người trong một khoảnh khắc.

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

“Kẽo kẹt.”

Cửa chưa được phép đã mở ra.

Một Alpha mặc đồ đen bước vào, ngũ quan tuấn mỹ, giữa mày vương chút u ám chưa tan.

Omega dịu dàng giật mình quay lại. Ngay khoảnh khắc Omega xoay người, đôi mắt đen lạnh lẽo ngàn năm bất biến của Alpha kia dường như... có thêm một tia ấm áp.

Khoảnh khắc ấy, Đỗ Mặc như nghe thấy tiếng bánh răng vận mệnh bắt đầu chuyển động.