Phùng Dị cao ráo, chân dài, một bước của anh bằng hai bước của cậu.
Xuống gara ngầm, Đỗ Mặc có chút mong chờ. Trong nguyên tác, về sau khi Phùng Dị bắt đầu “thả thính” Omega, anh toàn lái xe thể thao, không bao giờ trùng lặp. Đỗ Mặc từng rất muốn tận mắt chứng kiến dáng ngồi của Phùng Dị – thậm chí còn tự tưởng tượng cảnh anh bước xuống xe, chắc không mấy Omega có thể chống đỡ nổi.
Nhưng gara rộng lớn chỉ đậu đúng một chiếc Jeep.
Chiếc tối qua.
Đỗ Mặc: “..”
Hình ảnh Phùng Dị bước xuống xe đầy khí chất trong đầu cậu lập tức biến thành cảnh chính mình vụng về bò lên xe.
Vừa ngồi vào, một mùi rượu nhàn nhạt lan tỏa. Mùi này quen lắm. Đỗ Mặc ngửi ngửi áo hoodie trên người — không sai, giống hệt.
Trong xe có mùi thì còn hiểu được, nhưng trên quần áo... sao vẫn còn? Không giặt sạch?
Người hầu nhà họ Phùng không thể nào sơ suất như vậy.
“Túi thơm treo xe.”
Phùng Dị chỉ vào món đồ trang trí duy nhất trong xe.
Đỗ Mặc không ngờ mình lại được Phùng Dị giải thích. Càng không ngờ... Phùng Dị dùng nước hoa.
Một Alpha dùng túi thơm? Là thấy tin tức tố của mình không dễ ngửi, hay chưa đủ nồng? Loại này chẳng phải Beta dùng sao?
Trên thị trường, các sản phẩm thương mại đều do Alpha hoặc Omega làm đại diện. Riêng nước hoa là ngoại lệ. Alpha và Omega không muốn quảng bá cho nước hoa vì nó ảnh hưởng đến mùi tin tức tố của họ. Dù có quảng bá, họ cũng không dùng. Vì thế, hương phân luôn là mảnh đất riêng của các ngôi sao Beta nổi tiếng.
Nói thật, đây là lần đầu tiên Đỗ Mặc thấy một Alpha dùng nước hoa.
Nhân lúc Phùng Dị đang lái xe, mắt nhìn thẳng phía trước, Đỗ Mặc lén cúi đầu ngửi tay áo — cậu rất tò mò, mùi hương nào có thể khiến một Alpha tin tức tố siêu cấp như Phùng Dị yêu thích.
Một mùi cồn nhẹ len vào khoang mũi.
Khoan đã... mùi cồn?
Nước hoa này... có phải hơi rẻ tiền không?
Nửa giờ sau, khi thấy bảng hiệu quen thuộc và các cửa hàng ven đường, Đỗ Mặc dè dặt hỏi:
“Tôi xuống ở gần đây được không?”
Phùng Dị liếc cậu một cái:
“Không ăn cơm à?”
Đỗ Mặc ngơ ngác:
“...Ăn chứ ạ.”
Phùng Dị: “Ngồi yên, chưa tới.”
"À à, vâng."
Thực ra, vị trí hiện tại vẫn còn cách đại học Đông Thành một đoạn. Chỉ là Đỗ Mặc thấy ngồi xe Jeep của Phùng Dị chạy thẳng vào cổng trường thì... hơi phô trương. Nên mới liều lĩnh xin xuống trước. Nhưng nếu Phùng Dị không ngại... thì cậu đành phải ngại thay.
Do thường xuyên giúp Omega chạy việc, bảo vệ cổng trường đều biết mặt cậu. Nghĩ đến cảnh lát nữa mấy chú bảo vệ thấy cậu ngồi ghế phụ xe Phùng Dị, Đỗ Mặc cảm thấy... muốn xỉu quá đi. Nhưng chắc cũng ổn? Các chú đều là Alpha đã giải ngũ, chắc hiểu rõ cái gì nên nói, cái gì không nên nói... Thôi, cứ để thuận theo tự nhiên vậy.
Cảnh vật ven đường lùi dần. Đỗ Mặc còn đang nghĩ lát nữa nên ăn gì ở căn tin, thì phát hiện xe vừa lướt qua cổng trường đại học Đông Thành.
Khoan đã?!
Cậu lập tức ngồi thẳng dậy:
“Phùng tiên sinh... không về trường sao?”
Phùng Dị im lặng hai giây:
“Đi ăn trước.”
Đỗ Mặc đầu óc rối tung, theo phản xạ đáp:
“À à, vâng, đi ăn cơm.”
Nói xong mới nhận ra:
Khi nào thì thành ra đi ăn cùng Phùng Dị vậy?!
Cậu chỉ định về trường ăn một bữa cơm sinh viên bình thường thôi mà!
Bất an liếc nhìn Phùng Dị, gương mặt lạnh lùng kia thoáng hiện chút mất kiên nhẫn. Trong nguyên tác, Phùng Dị chưa từng ăn cơm cùng Đỗ Mặc.
“Có kiêng gì không?”
“À không có đâu ạ!”
Đỗ Mặc hoảng loạn đáp.
Phùng Dị mà quan tâm cấp dưới không ăn món gì á?
Sao thái độ của anh với cậu lại không giống nguyên tác — lạnh nhạt, xa cách?
Xe vẫn chạy đều. Đỗ Mặc đan tay, cúi đầu suy nghĩ.
Nguyên tác chỉ miêu tả sơ lược về đời sống đại học của Phùng Dị, nhấn mạnh anh từng có hai bạn trai. Còn về Đỗ Mặc thì rất ít thông tin — chỉ biết là sinh viên tài chính xuất sắc tốt nghiệp. Chẳng lẽ hai người từng thân thiết, rồi sau đó xảy ra chuyện gì, nên mới thành quan hệ cấp trên - cấp dưới như bây giờ?
Thông tin quá ít, Đỗ Mặc không nghĩ ra được. Nhưng dù sao, đến giờ cậu vẫn chưa đau đầu, chứng tỏ mọi hành động đều không vi phạm Phùng Dị, cũng không trái hệ thống.
Cậu không hy vọng mối quan hệ bạn học cấp ba với Phùng Dị sẽ phát triển thành tình bạn thật sự. Trong xã hội ABO này, khoảng cách giai cấp giữa ba giới tính là quá lớn. Đỗ Mặc không ảo tưởng mình sẽ trở thành người tiên phong vượt tầng lớp.
Cậu chỉ hy vọng, khi cốt truyện kết thúc, có thể rời khỏi Phùng Dị, làm điều mình muốn.
Ví dụ như quay lại học y, nghiên cứu sâu về sáu giới tính trong ABO. Đỗ Mặc thật sự rất tò mò!
Phùng Dị đưa Đỗ Mặc đến một nhà hàng có mặt tiền cổ điển.
Nếu không biết trước là đi ăn, Đỗ Mặc tuyệt đối không nghĩ nơi này là nhà hàng. Dù không quá xa đại học Đông Thành, nhưng cậu đã ở đây hơn hai năm mà chưa từng đặt chân tới. Không hổ là thiếu gia nhà họ Phùng — nơi ăn cơm cũng cao cấp thế này.
Phùng Dị rõ ràng là khách quen. Nhân viên giữ xe vừa thấy biển số đã cú người chào, sau đó mở khóa bãi đậu xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xe dừng lại, Phùng Dị bước xuống xe một cách tiêu sái.
Không, phải nói là... đứng xuống. Chân anh vừa chạm đất là đứng vững ngay.
Đỗ Mặc nhìn theo đầy ngưỡng mộ, rồi cúi đầu nhìn khoảng cách từ cửa xe đến mặt đất...
Thật ra cậu cũng muốn thử xem mình có thể xuống xe một cách soái khí không.
Vừa định thử, thì thấy Phùng Dị đang nhìn chằm chằm qua kính chắn gió.
Đỗ Mặc run lên, hai chân lập tức không nghe lời. Cuối cùng, cậu xuống xe giống hệt như lúc lên – bò.
May mà có Phùng Dị ở đây, nhân viên giữ xe không dám nhìn về phía này.
Đi sau lưng Phùng Dị, Đỗ Mặc bỗng dâng lên một nghi vấn: Tối qua mình xuống xe kiểu gì?
Hình như... chỉ có một đáp án.
Đỗ Mặc: ...
Trước mắt tối sầm.
Vừa bước vào tiệm, Phùng Dị chỉ nhẹ một cái, lập tức có nhân viên phục vụ tiến đến tiếp đón. Hai người đi xuyên qua sảnh lớn, được dẫn lên ghế lô tầng hai.
Trong tiệm gần như không có khách. Tầng một lác đác vài bàn, tầng hai thì hoàn toàn trống – ít nhất trong tầm mắt của Đỗ Mặc là vậy. Nội thất bên trong còn tinh xảo hơn vẻ ngoài, từng bước một đều là cảnh trí. Suốt đoạn đường từ cửa vào đến tầng hai, Đỗ Mặc phải cố gắng kiềm chế bản năng “nhà quê lên phố” của mình, không dám liếc ngang liếc dọc.
Sau khi bày xong bộ đồ ăn, nhân viên lễ phép hỏi:
“Ngài dùng món luôn chứ ạ?”
“Đưa thực đơn.”
Phùng Dị vừa nói vừa chỉ về phía Đỗ Mặc, ý là để cậu gọi món.
Là một công cụ Beta chưa từng thấy qua sự đời, lại chẳng hiểu gì về văn hóa ẩm thực của tinh cầu này, Đỗ Mặc không nghĩ mình có thể gọi đúng món. Vội vàng nói:
“Tôi không kiêng gì cả, món gì cũng được, không cần phiền đâu ạ.”
Phùng Dị hơi nheo mắt.
Đỗ Mặc: “.”
Hôm nay hình như cậu đã từ chối Phùng Dị hơi nhiều lần rồi. Có chút... kiêu ngạo.
May mà Phùng Dị không tỏ vẻ khó chịu, chỉ nghiêng đầu dặn dò vài câu, rồi khoát tay cho nhân viên lui xuống.
Ghế lô rất yên tĩnh. Đỗ Mặc giả vờ chăm chú nhìn hoa văn trên muỗng, như thể đang nghiên cứu nghiêm túc.
“Thiên Thịnh chương văn”
Đỗ Mặc giật mình. Dù học lịch sử không giỏi, cậu vẫn biết “Thiên Thịnh chương văn” là văn tự của đế quốc cũ. Trước đây chỉ tầng lớp Alpha thống trị mới được dùng, giờ lại trở thành hoa văn trang trí trên muỗng?
“Mười năm trước, đế quốc sụp đổ. Từ đó, chương văn trở thành một loại họa tiết trang trí phổ thông.”
...Đúng là nơi Phùng Dị chọn. Đại học Đông Thành vốn là trường đại học của đế quốc Thiên Thịnh, chính thống tám đời truyền thừa. Vậy mà cậu chưa từng thấy muỗng ở căn tin khắc chương văn.
Hỏi sâu thì không hợp thân phận. Đỗ Mặc quyết định về trường tra cứu sau.
Nửa tiếng sau, nhân viên đẩy xe thức ăn vào. Hai người mặc đồng phục đen đi trước, phía sau là một đầu bếp đội mũ trắng.
Sau khi bày xong món, đầu bếp tiến lên: “Phùng tiên sinh, hôm nay ông Quản không có mặt. Các món ăn đều do tôi chuẩn bị theo yêu cầu của ngài. Nếu có gì chưa hài lòng, ngài cứ nói.” Phùng Dị liếc qua bàn ăn, gật đầu:
“Cứ như vậy. Có gì cần sẽ gọi.”
Ông Quản là ai? Trong nguyên tác không có nhân vật này.
Sau khi người phục vụ rời đi, Phùng Dị cầm đũa:
“Ăn đi.”
Đỗ Mặc nhìn bàn ăn, thấy món nào cũng có thể dùng, thầm cảm thấy may mắn.
Vận khí hôm nay không tệ.
Trên tinh cầu này có một số món chứa tin tức tố, Beta ăn vào dễ bị dị ứng, tiêu chảy, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng.
Ăn xong, Phùng Dị xem điện thoại, rồi nghịch chiếc vòng tay đen ánh kim. Đột nhiên hỏi:
“Khi nào các cậu bắt đầu đón tân sinh?”
Đón tân sinh?
Tim Đỗ Mặc đập mạnh một cái.
Thì ra Phùng Dị vẫn nhắm vào tân sinh!
Vừa mắng bản thân dễ dàng ăn phải “kẹo bọc đường” của hải vương, Đỗ Mặc vừa lấp lửng đáp: “Tháng sau ạ, nhưng tuần sau là bắt đầu chuẩn bị rồi.” Suốt bốn năm qua, Đỗ Mặc đã rèn luyện được kỹ năng nói chuyện chuyên biệt trước mặt Phùng Dị − có thể mơ hồ nội dung, nhưng tuyệt đối không được nói dối. Tính ra cũng không sai. Dù sao thì nửa năm nữa, khuôn viên Đông Thành sẽ xuất hiện đối tượng yêu đương đầu tiên được Phùng Dị công khai thừa nhận. Một Omega học hộ lý, quen nhau ở phòng y tế. Phùng Dị đã c.ắ.n tuyến s.i.n.h d.ụ.c của người đó ngay tại chỗ. Chuyện này từng gây chấn động, vì lúc đó bản chất “hải vương” của Phùng Dị chưa bị lộ, khiến nhiều người ghen tị với Omega bị đ.á.n.h dấu.
Phùng Dị xoay vòng tay, như đang suy nghĩ gì đó: “Đến lúc đó báo tôi một tiếng.”
“Vâng, Phùng tiên sinh.”
Đỗ Mặc bỗng thấy mình như đang... giúp Phùng Dị tuyển phi.
Trên đường về trường, Phùng Dị đột ngột nói:
“Lúc đón tân sinh... chú ý một chút.”
Chú ý cái gì?
Đỗ Mặc không hiểu:
“...Ý ngài là có người cần đặc biệt để ý, hay là ...?”
“Cứ xem như vậy.” Phùng Dị đáp.
Cái gì gọi là xem như?
Đỗ Mặc đang suy nghĩ thì nhớ ra: trong nguyên tác, Phùng Dị có một người bạn Omega — nhỏ tuổi hơn, xuất thân từ gia tộc Alpha thuần chủng. Mấy đời đều sinh Alpha, không hiểu sao đời này lại ra một Omega, cả nhà nâng như trứng.
Cậu lập tức hiểu — Đó là người cần chú ý.
Omega này không bình thường. Trong nguyên tác, bên cạnh Phùng Dị chỉ có hai người “trong sạch”: một là Đỗ Mặc, hai là Omega kia.
Vì đang chở Đỗ Mặc, Phùng Dị không ghé qua quân khu.
Vừa dừng xe ở ký túc xá, đúng lúc gặp nhóm bạn cùng phòng của Đỗ Mặc đang chuẩn bị đi ăn trưa ở căn tin.
Đỗ Mặc: “...”
Thì ra trong nguyên tác, bạn cùng phòng biết cậu quen Phùng Dị là vì... chuyện này.