Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 5



 

Đỗ Mặc hơi thấp thỏm. Nhìn bản tin sáng sắp kết thúc, cậu đoán tám phần là sắp đến đoạn trò chuyện... Nhưng cậu có thể nói gì với Phùng Dị? Tình hình chính trị hiện tại thì học dở tệ, chẳng lẽ lại ngồi kể chuyện mấy đàn em Omega ở đại học Đông Thành?

Mà nói thật, cậu đúng là rất hiểu nhóm Omega ở Đông Thành.

Xét về môi trường học đường lâu năm bất công, Beta và Omega buộc phải ôm nhau sưởi ấm. Mỗi mùa nhập học, các đàn anh Beta nhất định phải tập hợp lại để hướng dẫn tân sinh cách sống sót trong trường. Còn Đỗ Mặc, vì lâu năm sống giữa đám Alpha mà vẫn bình an vô sự, thậm chí có chút tiếng tăm, nên nghiễm nhiên được xem là “đồng cấp”. Trong số tân sinh xuất sắc, hội trưởng BO của Hội Học Sinh còn định đề cử cậu làm người giới thiệu chính thức.

“Chủ tịch phe cấp tiến sẽ đến Đông Thành, hai bên sẽ tổ chức một loạt diễn đàn xoay quanh tương lai phát triển của tinh cầu Parsingen, thúc đẩy hợp tác giữa hai đảng.”

Giọng phát thanh viên kết thúc bản tin. Phùng Dị khẽ chạm vào vòng tay đen ánh kim, màn hình hologram giữa hai người lập tức biến mất.

Đỗ Mặc: “...”

Cậu có nên mở miệng không?

Đến giờ vẫn chưa đau đầu, chứng tỏ tâm trạng Phùng Dị không tệ.

...Tối qua còn lạnh như băng, giờ đã đổi chiều. Tâm trạng của Phùng Dị đúng là biến đổi nhanh như thời tiết.

Phùng Dị hỏi như thể tiện miệng:

“Không đi làm?”

...Nhìn quanh là biết nơi này cách xa trung tâm thành phố, nãy giờ chẳng nghe tiếng xe nào. Muốn đi làm cũng phải có xe chứ! Đỗ Mặc liếc đồng hồ, trong lòng c.h.ử.i thầm: Đã hơn 9 giờ rồi, giờ mới hỏi tôi có đi làm không?

Bề ngoài vẫn cung kính:

“Tôi đang nghỉ phép do t.a.i n.ạ.n lao động.”

Vì vẫn là sinh viên, Triệu chủ nhiệm đặc cách cho cậu nghỉ ba ngày, cộng thêm cuối tuần, tổng cộng được năm ngày. Đây là kỳ nghỉ dài đầu tiên của Đỗ Mặc từ khi thực tập – đổi bằng một vết thương.

Nói đến nghỉ phép, Đỗ Mặc cực kỳ ghen tị với Alpha và Omega — mỗi tháng đều có ba ngày nghỉ thêm, chưa kể kỳ động d.ụ.c còn được nghỉ mười ngày. Omega thường động d.ụ.c khoảng bảy ngày, mỗi nửa năm một lần. Sau khi phe cấp tiến lên nắm quyền, để bảo vệ Omega và khuyến khích họ tham gia xã hội, đã ban hành quy định “Tuần trăng mật” kéo dài mười ngày.

Đáng tiếc, Beta không có kỳ động dục. Đỗ Mặc chỉ biết ngồi hâm mộ.

Nhưng nếu hỏi cậu có muốn nằm dưới một Alpha cường tráng suốt mười ngày, đầu óc và cơ thể hoàn toàn mất kiểm soát... thì câu trả lời là không. Cậu từng đọc tài liệu chuyên ngành: Omega về mặt sinh lý và tâm lý đều không thể kháng cự Alpha. Một khi bị đ.á.n.h dấu, sẽ trở thành người phụ thuộc.

Dù phe cấp tiến cổ vũ Omega chưa bị đ.á.n.h dấu bước ra xã hội, làm quen nhiều Alpha hơn – thì bản chất vẫn không thay đổi. Trước đây, việc kết hôn của Omega do đế quốc quyết định, dựa trên mức độ phù hợp của tin tức tố. Khoa học chứng minh con sinh ra sẽ có gen tốt, nhưng rõ ràng chẳng ai xem Omega là con người.

Vì thế, Đỗ Mặc chỉ thỉnh thoảng tò mò cảm giác bị c.ắ.n tuyến s.i.n.h d.ụ.c là thế nào. Có lúc còn nghĩ “thử một lần cũng được” – nhưng tuyệt đối không muốn trở thành Omega.

Phùng Dị khẽ nhíu mày.

Tim Đỗ Mặc lập tức thắt lại.

Không đến mức vậy chứ? Beta hồi phục chậm hơn một chút, nhưng nghe nói tôi được nghỉ mà đã nhíu mày rồi sao?

Cậu cúi đầu, giọng nhỏ:

“Kỳ nghỉ hè thực tập gần như kết thúc rồi, sắp khai giảng... Đông Sâm chắc không giao thêm hạng mục mới, nghỉ thêm vài ngày cũng không sao.”

Nghĩ đến khai giảng, Đỗ Mặc lại thấy đau đầu.

Cậu thừa nhận, lần này là lỗi của mình, không liên quan đến Phùng Dị. Thành tích không tốt, trừ môn toán thì các môn còn lại đều chỉ vừa đủ điểm qua nhờ cộng thêm điểm thực tập và giáo viên thương tình vì cậu là Beta.

Cuối kỳ học kỳ 1, hội trưởng Beta của Hội Học Sinh nhìn bảng điểm của cậu, tức đến mức nói:

“Đỗ Mặc... Cậu phải cố lên. Tôi chờ cậu nhận ca, đừng để thành tích kéo tụt danh tiếng của chúng ta.”

Toán học của tinh cầu Mạt Tinh không khác Lam Tinh là mấy, chỉ khác cách trình bày. Chương trình toán của khoa tài chính ở Đông Thành không khó, Đỗ Mặc đã làm quen với logic toán từ cấp ba, nên học như cá gặp nước.

Nhưng các môn khác thì không.

Tài chính học thiên về lý thuyết, chương trình thường đề cập đến lịch sử, địa lý, chính trị... Cậu từng đoạt giải môn lịch sử và địa lý của Lam Tinh, nhưng chính trị thì lại là chuyện khác. Phải hiểu rõ mối quan hệ phức tạp giữa các tinh cầu, thậm chí cả các tinh hệ. Học kỳ 1 có môn “Thương mại liên tinh hệ”, suýt nữa khiến Đỗ Mặc gục ngã. Cậu còn chưa hiểu nổi thương mại của Lam Tinh, giờ phải nghiên cứu cả vũ trụ...

Phùng Dị vẫn đang quan sát Đỗ Mặc, thấy cậu mặt mày ủ rũ, liền hỏi:

“Cậu muốn tham gia?”

Đỗ Mặc lập tức cảnh giác.

Thật không khó để đoán: nếu cậu nói “muốn tham gia”, Phùng Dị sẽ làm gì tiếp theo.

Thư báo trúng tuyển đại học Đông Thành trước đó cũng là như vậy mà đến.

“Tôi không nghĩ đến việc này.” Đỗ Mặc từ chối thẳng thừng, sợ nói vòng vo sẽ khiến Phùng Dị hiểu sai rồi đau đầu. Nhưng cậu vẫn bổ sung:

“Không phải không muốn, chỉ là tôi định tham gia đón tân sinh... hoặc là không có thời gian đi làm.”

Phùng Dị như nghe được chuyện gì mới mẻ, ánh mắt thoáng hiện hứng thú:

“Đón tân sinh?”

Đỗ Mặc lập tức cảm thấy áp lực đè nặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Truyền thống “cao niên cấp B dẫn tân sinh BO” là văn hóa nội bộ giữa Beta và Omega, gần như không Alpha nào biết. Cậu đột nhiên có cảm giác như đang dắt dê vào miệng sói.

Cẩn thận lựa lời:

“Chỉ là dẫn các tân sinh làm quen với trường, giới thiệu vài khu vực cơ bản...”

Ví dụ như tuyệt đối không được bén mảng đến khu quân sự, hay mấy tòa chuyên ngành kỹ thuật toàn bộ là ký túc xá Alpha. Cổng ra vào kiểm soát nghiêm ngặt, Alpha bên trong quanh năm không bước ra khỏi trường. Đỗ Mặc luôn nghi ngờ, trong mắt họ, Beta nóng tính cũng có thể bị xem là Omega – có lần cậu đi ngang qua khu đó lấy tài liệu, cảm giác sau gáy bị nhìn chằm chằm suốt cả đoạn đường.

May mà Phùng Dị không hỏi thêm.

Đỗ Mặc thở phào, đồng thời thấy lạnh sống lưng. Nếu Phùng Dị mà xuất hiện ở buổi đón tân sinh, không biết sẽ khiến bao nhiêu tiểu Omega vừa tốt nghiệp cấp ba phải điêu đứng. Alpha bước ra từ quân khu Đông Thành, khí thế không thua gì nhân vật trong phim.

Nếu có thể nhận được sự quan tâm thật lòng từ Phùng Dị, anh đúng là một đối tượng lý tưởng — tin tức tố mạnh, ngoại hình xuất sắc, gia thế hiển hách... Nhưng vấn đề là: anh chính là hải vương.

Đỗ Mặc không thể chống lại cốt truyện. Thân phận của cậu là tuỳ tùng của Phùng Dị, tồn tại duy nhất để xử lý mớ hỗn độn tình cảm của anh. Cậu chỉ hy vọng, trong khoảng thời gian trước khi cốt truyện chính thức bắt đầu, đừng để những tiểu Omega ngây thơ kia bị Phùng Dị làm tổn thương. Nghĩ đến đây, Đỗ Mặc đi đến kết luận: Mình không phù hợp để giới thiệu hội trưởng.

Cơ thể cậu cứng đờ.

Tiếng động vừa rồi... phát ra từ bụng cậu.

“...” Đỗ Mặc mím môi, không biết có nên giải thích hay không.

Cậu thề là mình vừa thấy Phùng Dị... cười.

Đói bụng không thể trách cậu được! Tối qua chẳng ăn gì, sáng nay cũng không có bữa sáng... Dù có mười lá gan, cậu cũng không dám hỏi Phùng Dị xem trong bếp có gì ăn không. Phùng Dị rất ít khi cười. Trong nguyên tác, số lần anh cười có thể đếm trên đầu ngón tay. Theo lời tác giả, nụ cười cả đời của Phùng Dị đều dành cho bạch nguyệt quang thời cấp ba.

Ngoài ý muốn nhận được nụ cười của hải vương, Đỗ Mặc bối rối nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng ở vị trí này rất đẹp, xuyên qua lớp kính chiếu lên người, mang lại cảm giác ấm áp. Lạnh lẽo trên người cậu từ lúc nào đã tan biến. Trên mặt kính phản chiếu bóng dáng hai người. Đỗ Mặc nhận ra Phùng Dị cũng đang nhìn ra ngoài – nhưng đã muộn. Ánh mắt họ chạm nhau.

Không hiểu sao, có lẽ vì bầu không khí yên bình này, Đỗ Mặc cảm thấy trong ánh mắt ấy có một tia dịu dàng.

Tim cậu đập nhanh hơn.

Một cảm giác chờ mong mơ hồ trào lên trong lòng.

Phùng Dị đứng dậy:

“Thay quần áo. Tôi đưa cậu về trường.”

Tim Đỗ Mặc lập tức trở lại nhịp bình thường.

Biết ngay mà. Phùng Hải Vương không bao giờ tốt bụng vô cớ.

Ít nhất cậu có thể lấy lại quần áo của mình — Đỗ Mặc tự an ủi.

Không biết từ chỗ quái quỷ này về trường mất bao lâu... Đỗ Mặc không kìm được xoa xoa cái bụng lép kẹp, thầm nói: Xin lỗi mày nhé, bụng.

Phùng Dị vừa đứng dậy, Đỗ Mặc định hỏi quần áo ở đâu thì thấy anh đã đi vào phòng thay đồ. Cậu rất biết điều, đứng ngoài cửa chờ. Một lúc sau, Phùng Dị mang ra một bộ quần áo sạch sẽ.

Khoảnh khắc đó, Đỗ Mặc hiểu rõ:

“Thay quần áo” là thay sang đồ của Phùng Dị.

Cũng đúng thôi. Thiếu gia nhà họ Phùng sao có thể để tuỳ tùng mặc đồ rách rưới rời khỏi nhà mình, quay về trường học — mất mặt lắm.

Nhưng... Đỗ Mặc hơi há miệng, liếc nhìn vóc dáng của mình và Phùng Dị — chênh lệch quá lớn!

Mặc đồ của Phùng Dị chẳng khác nào học sinh tiểu học mặc đồ của học sinh cấp ba.

Cậu run run đưa tay nhận lấy bộ đồ anh ném qua.

Một chiếc hoodie, một chiếc quần đùi. Phong cách rất “Phùng Dị” – màu đen, đường may hoàn hảo, không có nhãn hiệu, chắc là hàng đặt riêng từ xưởng của nhà họ Phùng.

Đỗ Mặc lại bắt đầu lo lắng: sau này có nên giặt sạch rồi trả lại không?

Phùng Dị chắc chắn không mặc lại đồ người khác từng mặc. Nhưng giữ lại cũng vô dụng – không mặc được, không ném được, chẳng lẽ để thờ trong ký túc xá?

Cậu trốn vào phòng ngủ tối qua để thay đồ. Vừa giơ tay lên thì vô tình động vào vết thương ở vai. Máu lại bắt đầu rỉ ra. Đỗ Mặc do dự vài giây, rồi quyết đoán gọi ra ngoài: “Phùng tiên sinh, có thể cho tôi xin ít băng gạc không?”

Trước mặt Phùng Dị, cậu luôn nhẫn nhịn hết mức. Nhưng lần này thật sự không thể nhịn. Alpha có khứu giác nhạy bén, cậu không giấu được. Đỗ Mặc không muốn bị truy hỏi vết thương thế nào, nên chủ động ra tay trước.

Vì phòng thay đồ cách vài lớp tường, cậu cố ý nói to hơn.

Nhưng không biết rằng – Phùng Dị đã thay đồ xong, đang đứng ngay ngoài cửa phòng ngủ phụ.

Nửa phút sau, Phùng Dị gõ cửa, rồi đưa tay vào, đưa cho cậu một cuộn băng gạc.

Đỗ Mặc nhận lấy, nhưng Phùng Dị không rút tay lại. Cậu ngạc nhiên nhìn thấy trong lòng bàn tay anh còn có một lọ t.h.u.ố.c mỡ nhỏ.

“Giảm đau.” Phùng Dị nói ngắn gọn.

Đỗ Mặc lí nhí cảm ơn, rồi dùng kỹ năng xử lý vết thương thuần thục mà cậu không nên có để băng lại vai. Lọ t.h.u.ố.c mỡ không có nhãn hay hướng dẫn sử dụng, cậu không phân biệt được là loại gì. Thuốc dùng cho ABO có sự khác biệt, Đỗ Mặc không nghĩ một Alpha lại chuẩn bị sẵn t.h.u.ố.c phù hợp cho Beta.

Phùng Dị chắc chắn không nghĩ nhiều như vậy. Với địa vị của anh, không đời nào tự đi mua thuốc. Thể chất anh tốt đến mức có lẽ từ lúc sinh ra chưa từng phải đến bệnh viện. Nhưng từ chối thì lại ngại. Lỡ bị Phùng Dị phát hiện thì xấu hổ c.h.ế.t mất. Thế nên Đỗ Mặc chỉ thoa một lớp mỏng lên băng gạc.

Thuốc có mùi bạc hà, khá dễ chịu.