Dòng nước xối xuống người, dù Đỗ Mặc đã cố gắng cẩn thận hết mức, vết thương trên vai vẫn bị nước chạm vào. Biểu cảm cậu từ nhẫn nhịn chuyển sang méo mó vì đau.
Cậu nghiêng đầu nhìn vai trái, mặt mày nhăn nhó không dám nhìn thẳng.
Đau quá trời ơi!
Phùng Dị đúng là không phải Alpha bình thường. Tối qua không ném cậu về trường luôn cho xong, giờ thì hay rồi – cậu phải cúi đầu cảm tạ “lòng tốt” của Phùng tiên sinh.
Lần tắm này kéo dài hơn bình thường. Đến lúc gội đầu, cậu còn phải né vết thương, thử giả vờ như không có gì rồi mạnh tay gội luôn — kết quả là đau đến mức không chịu nổi, đành bỏ cuộc.
Tắm xong, vừa cởi áo ngủ ra, Đỗ Mặc mới nhận ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng mà nãy giờ cậu hoàn toàn quên mất:
Quần áo đâu mất tiêu rồi?
Mắt trợn tròn, cậu đảo qua phòng khách — không có. Phòng ngủ – không có. Sọt đồ dơ – không có. Trong sân – càng không.
Tạm thời chưa đến mức khẩn cấp, vì còn bộ áo ngủ dài đến cổ chân có thể dùng tạm. Chất liệu khăn tắm, thấm nước tốt, có thể coi như khăn choàng. Nhưng vấn đề là... không thể cứ mặc bộ đồ tắm này đi ra ngoài được. Mà nếu không tắm thì còn đỡ, tắm xong rồi lại thấy quần lót hôm qua quá bẩn, không thể mặc lại.
Không mặc thì sợ Phùng Dị nhìn ra. Ai biết được hải vương có định sai cậu làm gì — nấu ăn, dọn phòng tối qua chẳng hạn... Mà theo kiến thức sinh lý học mấy năm nay, Alpha và Beta cũng có thể phát sinh “chuyện gì đó”...
Dù biết rõ trong nguyên tác, mối quan hệ giữa cậu và Phùng Dị là trong sạch – đại lão và tuỳ tùng – nhưng cậu vẫn thấy sợ!
Đứng nghiêm trong phòng tắm một lúc lâu, cuối cùng khi hơi nước bắt đầu tan, Đỗ Mặc nhắm mắt, mặc lại chiếc quần lót cần giặt kia.
Ra khỏi phòng tắm, tóc cậu vẫn còn nhỏ nước. Không có máy sấy, đành chịu vậy.
Thật ra trong phòng vẫn treo hai chiếc khăn sạch, nhưng Đỗ Mặc không dám đụng vào. Cậu nhớ rõ Phùng Dị không thích ai chạm vào đồ của mình.
Tất nhiên, cậu cũng có lý do riêng.
Nếu đó là khăn lau mặt của Phùng Dị, mà cậu dùng để lau đầu — hơi quá. Nếu đó là khăn lau chân, mà cậu dùng để lau đầu — càng quá.
Phùng Dị vẫn ngồi bên cửa sổ, ánh nắng chiếu lên người anh khiến cả người như phát sáng. Một Alpha mà lại như thiên thần hạ phầm, không thể với tới.
Đỗ Mặc: ...
Giờ phải làm sao đây?
Mở miệng xin lại bộ quần áo dính m.á.u và mùi rượu tối qua? Không được.
Cậu lập tức gạt bỏ ý tưởng xin Phùng Dị cho mượn một bộ đồ sạch. Trong tiềm thức, giữa hai người có một khoảng cách không thể vượt qua – như một cây cầu gỗ mục nát chỉ cho phép Beta đi một chiều.
Giọt nước nhỏ từ tóc bắt đầu lạnh dần, áo ngủ ướt sũng dính vào lưng, khiến cả người cậu căng cứng – chỉ cần thả lỏng là sẽ run lên.
Cậu buộc phải nghiêm túc suy nghĩ: nên hỏi thẳng xin quần áo, hay uyển chuyển đề nghị thay bộ áo ngủ ướt này. Cách nào ít mất mặt hơn?
Là người đã quen giấu việc bị đau đầu trước mặt Phùng Dị, Đỗ Mặc rất giỏi một lòng làm hai việc. Vừa nghĩ cách xin quần áo, vừa cảm khái về thể chất Alpha – đúng là không thể tưởng tượng nổi.
Cuối thu sáng sớm, mà vẫn dám khoác áo choàng lụa mỏng ngồi uống cà phê bên cửa sổ.
Khí hậu Parsingen khác hẳn Lam Tinh. Xuân hạ thu ngắn ngủi, mùa đông dài và lạnh. Mới xuyên đến, Đỗ Mặc không thích nghi nổi, mỗi lần giao mùa đều sinh bệnh.
Cậu từng ho, sốt, sổ mũi ngay trước lớp Phùng Dị, nhưng không dám quay đầu nhìn anh. Sợ ánh mắt lạnh lùng của vị thiếu gia này, bản thân đã đủ khổ, không muốn thêm đau đầu.
“Có thể bật điều hòa. Nút ở trên tường.”
Giọng lạnh lẽo của Phùng Dị vang lên, khiến Đỗ Mặc giật mình.
Alpha thể chất tốt, băng tuyết cũng mặc áo gió mỏng đi dạo. Nhưng họ thường không thích nóng. Đỗ Mặc từng trải qua — vào mùa hè, Phùng Dị càng dễ nổi cáu hơn. Còn nhớ năm lớp 12, một ngày hè nóng khủng khiếp, Phùng Dị đột nhiên “phát tác”, khiến hai lớp Alpha bên cạnh bị tin tức tố ép đến thở không ra hơi, chỉ muốn chuyển trường ngay lập tức — nhưng lại không dám mất mặt.
Trong lòng Đỗ Mặc hơi cảm động:
“Cảm ơn Phùng tiên sinh.”
Dù cậu vẫn mong được trả lại quần áo cũ, hơn là mặc áo ngủ của Phùng Dị để đứng thổi điều hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cậu bật điều hòa, đứng trước luồng gió, khẽ duỗi người, thở ra một hơi nhẹ nhõm. Dù lát nữa có phải đối mặt với một Phùng Dị khó chịu, ít nhất lúc này... cậu thấy dễ chịu hơn nhiều.
Ánh nắng sớm chiếu vào phòng khách, phủ lên mọi thứ một lớp ánh vàng nhàn nhạt. Cuối cùng, Đỗ Mặc không nhịn được mà bắt đầu đ.á.n.h giá cách bài trí trong nhà.
Không thấy cầu thang, chắc đây là biệt thự một tầng. Tông màu chủ đạo là đen trắng, gần như không có vật trang trí dư thừa. Tóm lại, chẳng có chút nào giống với lời đồn về sự xa hoa quý phái của nhà họ Phùng.
Trong nguyên tác, Đỗ Mặc chưa từng bước vào nhà riêng của Phùng Dị, thậm chí chưa từng tiếp cận không gian cá nhân của anh. Mọi liên hệ đều là công việc, thông qua thư ký đặt lịch, xử lý theo quy trình.
Ngoài bạn học cấp ba và bạn cùng phòng đại học, gần như không ai biết Đỗ Mặc có quen Phùng Dị – mối quan hệ lén lút này có phần... gần gũi quá rồi. Nhân vật này đúng là kỳ quặc. Có người từng hỏi tác giả trong phần bình luận: liệu Đỗ Mặc có bí mật gì không? Ví dụ như sau này sẽ từ Beta biến thành Omega, trở thành một phần hậu cung của Phùng Dị, hoặc từ Beta biến thành Alpha, lật tung thân phận đã giấu kín nhiều năm... Nhưng tác giả đã trả lời rõ ràng:
Đỗ Mặc là Beta. Không có plot twist nào cả.
Vừa suy đoán Phùng Dị đang nghĩ gì, Đỗ Mặc vừa tự hỏi: nếu là nguyên tác Đỗ Mặc, thì sẽ xử lý tình huống hiện tại thế nào? Nghĩ đi nghĩ lại, cậu chỉ thấy thất bại vì nguyên tác Đỗ Mặc sẽ không bao giờ rơi vào hoàn cảnh này.
Trước mặt Phùng Dị là một màn hình hologram, nền xanh biển đặc trưng. Đỗ Mặc nhận ra đó là bản tin sáng của Đông Thành.
Hiện tại, tinh cầu Parsingen vẫn đang trong trạng thái hòa bình tổng thể, nhưng các khu vực xung quanh thì không ngừng náo động. Phe cấp tiến và phe bảo thủ liên tục va chạm. Dù Đỗ Mặc không quan tâm chính trị, cậu vẫn biết trong tháng qua, khu vực giao tranh giữa hai phe đã xảy ra ít nhất năm vụ bạo động.
Tuy nhiên – ở Đông Thành, khu vực trung tâm của cả hai phe, sự phồn hoa chưa từng suy giảm. Ban ngày xe cộ tấp nập, ban đêm đèn đuốc rực rỡ. Dân chúng sống trong thế giới ca múa thái bình do hai phe dựng lên, bề ngoài hòa thuận.
Suốt hàng ngàn năm, Parsingen vẫn nằm dưới chế độ đế quốc Alpha. Nhưng khi giao lưu với các tinh cầu khác ngày càng nhiều, Beta và Omega bắt đầu bất mãn với chủ nghĩa quân quyền Alpha. Sau nhiều năm âm thầm chuẩn bị, mười năm trước, họ phối hợp với một nhóm Alpha phản loạn, đ.á.n.h chiếm thủ đô cũ – Thiên Thịnh.
Kết quả lại ngoài dự đoán: quân cách mạng không lật đổ hoàn toàn đế quốc, mà đạt được thỏa thuận, chia thành hai đảng thay phiên cầm quyền. Lý do có hai: một là đế quốc dù suy yếu vẫn còn thế lực, hai là để tránh nội chiến quy mô lớn trong bối cảnh tinh hệ đang bất ổn.
Cách mạng nhượng bộ một bước, phe bảo thủ cũng lùi một bước. Hai bên ký hiệp ước, bốn năm luân phiên cầm quyền. Điều kiện nhượng bộ là cách mạng được giữ quyền kiểm soát hai giới.
Hai năm trước, phe bảo thủ giành lại quyền lực. Dù không công khai phủ nhận thành quả tám năm của phe cấp tiến, nhưng vẫn âm thầm lan truyền tin đồn nhằm làm suy yếu đối phương — dẫn đến chuỗi bạo động không ngừng. Chiều hôm qua, Triệu chủ nhiệm còn nói trong cuộc họp rằng phải tạm hoãn một số dự án đầu tư gần địa bàn phe bảo thủ, vì xung đột liên tục xảy ra.
Là tiểu công t.ử nhà họ Phùng, con đường tương lai của Phùng Dị gần như đã định sẵn: hoặc làm chính trị, hoặc nhập ngũ. Với tin tức tố cấp S vượt trội, các Alpha theo chủ nghĩa cao thượng chắc chắn rất muốn chiêu mộ anh. Hơn nữa, nhà họ Phùng vốn là trụ cột quân đội đế quốc, đời đời đều nhập ngũ. Trong danh sách mười hai nguyên soái, luôn có một ghế thuộc về Phùng gia.
Khi học đến phần này trong môn lịch sử chính trị, Đỗ Mặc từng thấy hơi phức tạp. Dù đã học nhiều, nhưng việc ngồi cùng lớp với một nhân vật có thể viết vào sách sử vẫn là lần đâu.
Cậu không kìm được quay đầu nhìn Phùng Dị. Hốc mắt sâu, sống mũi cao, khí chất ngạo nghễ như đang ngủ đông dưới đôi mắt lạnh lẽo. Đỗ Mặc thậm chí còn thấy... một chút tự hào kỳ quặc. Được làm tuỳ tùng của người như thế này, cũng ngầu lắm chứ.
Thật ra cả lớp đều đang nhìn Phùng Dị, chỉ là vì vị trí nên Đỗ Mặc quay đầu rõ nhất. Cậu lại là người ngồi gần nhất, và có “hệ thống” tồn tại, nên cảm nhận được cảm xúc của Phùng Dị rõ hơn ai hết.
Tiếng cười lạnh của Phùng Dị đêm đó, đến giờ Đỗ Mặc vẫn nhớ rõ — đủ để khiến cậu tỉnh giấc giữa đêm.
Cậu quay lại giả vờ đọc sách. Trang sách hiện lên ảnh tổ phụ của Phùng Dị – nguyên soái thứ mười của đế quốc. Người trong ảnh ngồi nghiêm trang, ánh mắt lạnh lùng, gương mặt quen thuộc đến rợn người. Biểu cảm đó trùng khớp với ánh mắt lạnh lẽo của Phùng Dị hôm trước — đúng là đòn tâm lý kép.
Tất nhiên, hiện tại không còn khái niệm “mười hai nguyên soái”, nhưng thế lực nhà họ Phùng vẫn tồn tại.
Khoan đã. Đỗ Mặc đột nhiên nhớ ra một chi tiết.
Trong nguyên tác, Phùng Dị không nhập ngũ!
Cậu mải nghĩ về đám “oanh oanh yến yến” bên cạnh Phùng Dị, giờ mới cố gắng nhớ lại cốt truyện:
Vì sao Phùng Dị rời quân khu?
Hiệu trưởng nào dám đuổi vị thiếu gia nhà họ Phùng ra khỏi quân khu?
Không thể nào là Phùng Dị tự xin rút — chiến sự đang căng thẳng, nhà họ Phùng sao có thể để Alpha mạnh nhất thế hệ mới rời quân đội?
Đỗ Mặc trầm tư, hối hận vì đã đọc nguyên tác kiểu “nuốt cả quả táo”. Chắc chắn là không nhập ngũ. Nhưng Phùng Dị cũng không làm chính trị. Vậy... cậu cảm thấy anh đang làm kinh doanh? Nếu không, sao lại có thể dính líu đến mấy tiểu minh tinh? Cậu nhớ rõ ít nhất có hai Omega diễn viên trẻ, một ca sĩ giọng trời sinh, thậm chí còn có một nghệ sĩ độc lập như sống ngoài thế giới....
Ngẩn người một lúc, Phùng Dị vẫn đang xem tin tức.
Đỗ Mặc bỗng có một suy nghĩ mà chính cậu cũng không dám tin: Phùng Dị đang đợi mình qua đó?
Bên cửa sổ có hai ghế mây đối diện nhau. Ghế của Phùng Dị thì đang ngồi, ghế còn lại trống, chỉ có một chiếc gối ôm màu xám – hoàn toàn không hợp với khí chất của anh. Đỗ Mặc nín thở, rón rén bước đến trước mặt Phùng Dị, đang do dự không biết có nên ngồi xuống hay không...
Phùng Dị ngẩng đầu, ánh mắt thoáng hiện chút mất kiên nhẫn.
Đỗ Mặc không dám nói gì, mắt cũng không biết nên nhìn đi đâu. Nhìn xuống thì như đang nhìn Phùng Dị, nhìn thẳng thì như đang làm lơ anh – cậu nghi ngờ mình đang tự tìm đường c.h.ế.t.
Áo ngủ ôm sát người, dáng người gầy gò, cổ thon dài, một đoạn chân trắng lộ ra từ vạt áo.
Hai giây ấy như bị kéo dài vô tận. Phùng Dị lạnh nhạt nói: “Ngồi xuống.”