“Đã uống bao nhiêu?” Phùng Dị vừa đ.á.n.h tay lái, vừa hỏi.
Đỗ Mặc tim đập “lộp bộp” một cái, hoảng hốt nhớ lại cuộc chạm mặt ở hành lang hơn một tiếng trước. Lúc đó còn tưởng Phùng Dị đột nhiên tốt bụng, hóa ra là đang chờ cậu ở đây.
Cậu đ.â.m vào Phùng Dị, còn giả vờ không quen, nói một câu xin lỗi rồi chuồn mất, không thèm đợi đối phương mở miệng...
Chiếc áo khoác sang trọng vừa mang lại chút ấm áp giờ lại khiến cậu chỉ thấy lạnh sống lưng.
Giờ giả say còn kịp không?
Đỗ Mặc rối rắm, nhưng không thể không trả lời. Sau hai giây cân nhắc, cậu nói: “Hai bình mộc đường, thêm ba ly cầm rượu.”
Cậu cố tình nói nhiều hơn thực tế, hy vọng Phùng Dị sẽ nghĩ “Uống nhiều quá, đầu óc không tỉnh táo, đều tại cồn gây họa.”
Thực tế, cậu chỉ uống một bình mộc đường và hai ly cầm rượu. Dù sao cũng là Beta, lại là thực tập sinh, Triệu chủ nhiệm và khách không thể ép uống quá mức. Nhưng với Beta như cậu, chừng đó đã đủ nhiều.
Trên tinh cầu Parsingen có một loại quả đỏ tên là “mộc đường”, dùng để chế rượu có màu đỏ sậm, vị cay nồng, rất được Alpha ưa chuộng. Cầm rượu thì được chưng cất từ nền mộc đường, vị dịu hơn nhưng nồng độ cồn lại cao hơn.
Alpha có thể trạng vượt trội, uống mấy cũng không say. Mộc đường và cầm rượu vì thế trở thành thức uống được Alpha yêu thích — đặc biệt là mộc đường, dễ khiến họ lâng lâng.
Ai ngờ Phùng Dị nghe xong chẳng có ý tha thứ, không khí trong xe càng trở nên căng thẳng.
Đỗ Mặc có linh cảm: đêm nay mình đã đắc tội Phùng Dị.
Một Alpha mạnh mẽ có thể đơn phương phóng thích tin tức tố để thị uy. Dù Beta được cho là không bị ảnh hưởng, nhưng nếu là tin tức tố của Phùng Dị – lại còn trong không gian kín như xe hơi — thì Đỗ Mặc vẫn cảm nhận được.
Không rõ ràng, chỉ là cảm giác như kim châm dưới da. Hồi cấp ba, cậu từng chịu áp lực kiểu này, nhưng luôn giả vờ không biết, chưa từng bị Phùng Dị phát hiện.
Giờ xa cách đã lâu, cảm giác ấy quay lại, mạnh hơn trước. Cậu không kìm được mà khẽ giật mình. Tin tức tố của Phùng Dị dường như đã mạnh hơn kim châm rõ rệt hơn hẳn.
Phải nói gì đó để xoa dịu anh. Hồi cấp ba, Phùng Dị rất dễ dỗ. Chỉ cần khen vài câu là xong. Khen khéo một chút, khiến anh ngượng ngùng, là sẽ đáp lại.
Nhưng... vấn đề là...
Gương mặt Phùng Dị dưới ánh đèn xe còn đẹp hơn ban ngày. Đỗ Mặc thầm cảm khái. Chờ thêm nửa năm nữa, khi Phùng Dị bị điều ra quân khu đại học Đông Thành, không biết sẽ có bao nhiêu Omega bị gương mặt này làm khổ.
Cậu nhìn đến xuất thần, không nhận ra lông mày Phùng Dị đã nhíu lại, cho đến khi ánh mắt hai người chạm nhau.
Khoảnh khắc ấy, Đỗ Mặc có cảm giác như đời mình vừa đi đến hồi kết.
Phùng Dị lạnh giọng: “Không ngờ, cậu cũng biết uống đấy.”
Đỗ Mặc lập tức hiểu ra.
Lạnh. Lạnh toát.
Cậu vừa rơi vào một tình huống dở khóc dở cười khác.
Hồi tốt nghiệp cấp ba, lớp tổ chức tụ họp. Mọi người nhao nhao muốn cùng Phùng Dị uống một ly. Dù sao thiếu gia nhà họ Phùng không chỉ có thế lực ở Parsingen, mà còn có tiếng nói ở cả tinh hệ Poth. Giữ được liên hệ với anh, còn hơn quen biết cả trăm người ngoài.
Lúc đó, vì lo lắng cốt truyện sắp tới sẽ khiến mình đau đầu đến c.h.ế.t, Đỗ Mặc không có tâm trạng uống rượu. Mọi người đã uống xong, mấy lượt kính rượu cũng kết thúc, ly của cậu vẫn đầy nguyên.
Phùng Dị bước tới hỏi: “Sao không uống? Không khỏe à?”
Dựa vào việc nguyên tác không có đoạn này, Đỗ Mặc hơi kiêu ngạo đáp: “Tôi không biết uống.”
Nói đến thế, Phùng Dị cũng không ép. Dù sao hai người cũng có “giao tình” hai năm – dù là đơn phương “liếm cẩu”.
“Hệ thống” cũng không trừng phạt cậu vì chuyện đó. Sau này Đỗ Mặc nghĩ lại, “không biết uống” có lẽ là đúng với thiết lập nhân vật nguyên tác – một Beta tinh anh, vào Đông Sâm để viết báo cáo, làm chuyên viên giao dịch, không cần xã giao.
Còn cậu thì sao? Một kẻ rác rưởi, chẳng biết gì, ôm đùi vào Đông Thành, vận may vào Đông Sâm, chỉ xứng làm việc vặt, tăng ca, tiếp khách.
Sau một hồi ậm ừ, Đỗ Mặc nói: “Công việc thực tập yêu cầu mà, không còn cách nào khác. Uống riết rồi cũng quen thôi.”
Xấu hổ. Cảm giác kim châm càng lúc càng rõ.
Giữ hình tượng bốn năm, một đêm phá hỏng. Cậu biết lần này đã đắc tội Phùng Dị thật rồi.
Đỗ Mặc nhắm mắt lại, thầm cầu xin thiếu gia nhà họ Phùng nể tình cậu vừa bị thương, lại uống một bụng rượu, mà tha cho một lần.
Phùng Dị hừ lạnh một tiếng.
Đỗ Mặc phản xạ có điều kiện, toàn thân run lên.
Trong lòng Đỗ Mặc không ngừng mắng bản thân: Thân là Beta, có cần phải sợ Alpha đến mức này không? Ngươi đâu phải Omega, sợ hắn làm gì!
Phùng Dị im lặng rất lâu. Đến khi xe dừng ở đèn đỏ, Đỗ Mặc lại cảm nhận được ánh nhìn chăm chú từ Alpha siêu cấp bên cạnh, tim cậu co rúm lại, bắt đầu tưởng tượng ra đủ loại kịch bản tiếp theo.
Nhưng khi xe khởi động lại, Phùng Dị lại nói ra hai từ mà Đỗ Mặc chưa từng nghĩ sẽ nghe được từ miệng anh: “Thôi được rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đỗ Mặc như gà con mổ thóc, gật đầu lia lịa. Cậu định nói một câu “Cảm ơn Phùng tiên sinh đã thông cảm”, nhưng lại thấy câu đó quá khách sáo, còn có chút giả tạo. Phùng Dị có vẻ thật sự không để tâm: “Ngủ đi, đến nơi tôi gọi.”
Ngoài dự đoán của Đỗ Mặc, Phùng Dị lái xe không nhanh. Thật lòng mà nói, cậu từng nghĩ anh là kiểu Alpha thích phóng xe vèo vèo giữa đêm.
Trong xe rất yên tĩnh. Vật liệu cách âm đặc biệt khiến mọi âm thanh bên ngoài đều bị chặn lại, chỉ còn tiếng hít thở nhè nhẹ của hai người.
Thỉnh thoảng, Đỗ Mặc ngửi thấy một mùi rượu kỳ lạ – không phải loại cậu đã uống tối qua. Dù nghe nói mộc đường và cầm rượu đều cay nồng, nhưng mùi này lại khiến người ta thấy ấm áp, đáng tin cậy.
Khoan đã... mùi rượu?
Đỗ Mặc giật mình: Phùng Dị đang say rượu lái xe sao?!
Ban đầu cậu chỉ giả vờ nhắm mắt ngủ, nhưng là Beta, thể lực vốn không bằng Alpha. Cả ngày chạy việc, tối chưa ăn được gì đã uống một bụng rượu, lại còn bị thương chảy m.á.u – giờ cậu chẳng còn chút sức lực nào.
Vừa nhắm mắt nghỉ ngơi, mí mắt đã nặng trĩu. Đỗ Mặc không ngờ mình lại thật sự ngủ trên xe của Phùng Dị.
Mà Phùng Dị là Alpha cấp S, năng lực cảm nhận vượt xa người thường. Đỗ Mặc vừa ngủ, anh đã nhận ra.
Anh lái xe càng chậm hơn.
Chỉ cần nghiêng mắt là có thể thấy Đỗ Mặc co người trên ghế.
Có lẽ vì Beta không có tuyến tin tức tố, nên hiện tại Đỗ Mặc chẳng khác gì hồi cấp ba. Khi đó cậu thức đêm học bài, quầng thâm dưới mắt kéo dài quanh năm. Giờ vì thực tập, quầng thâm vẫn nghiêm trọng như cũ. Làn da tái nhợt đến mức chói mắt, nhìn vào cứ tưởng cậu bị ai đó ngược đãi mỗi ngày.
Phùng Dị không hiểu nổi – rõ ràng là người anh đích thân đưa vào đại học Đông Thành, sao lại thành ra thế này?
Khi tỉnh lại, trời đã hửng sáng.
Đỗ Mặc mở mắt, thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lớn xa lạ. Trên người là bộ đồ ngủ trắng tinh mềm mại, vai trái được băng lại sơ sài, vẫn còn thấm chút máu. Phòng ngủ theo phong cách tối giản, bốn phía là tường trắng, giường đặt giữa phòng. Bên trái là tủ quần áo màu đen, bên phải là cửa sổ sát đất, trước đó là bàn làm việc cùng màu, kiểu dáng mộc mạc, chỉ có mặt bàn và bốn chân, ngoài chiếc đèn bàn màu đen thì không có gì khác.
Ý thức dần trở lại, hình ảnh cuối cùng trong đầu là đôi mắt đen không biểu cảm của Phùng Dị.
Đỗ Mặc hoảng hốt bật dậy.
Sao lại thế này?! Cậu ngủ say như c.h.ế.t như vậy từ lúc nào?!
Mắt trợn to, cậu vừa lăn vừa bò đến tủ quần áo, mở ra — bên trong trống rỗng. Cậu thở phào. Rồi quay lại nhìn giường, thấy bên kia không có dấu vết từng có người nằm. May quá, không đến mức quá thảm.
Phòng ngủ này không phải của Phùng Dị. Tối qua cũng không ngủ chung giường. Vậy thì vấn đề cậu phải đối mặt chỉ còn một.
Cửa phòng khép hờ. Đỗ Mặc đặt tay lên tay nắm, nhắm mắt tự nhủ: Sớm muộn gì cũng phải gặp, thấy sớm kết thúc sớm. Ngươi vẫn còn hữu dụng, hắn sẽ không ăn thịt người. Lặp lại ba lần, cậu mở mắt, hít sâu, bước ra khỏi phòng.
Phùng Dị đang ngồi trên ghế mây cạnh cửa sổ, uống cà phê. Chắc nơi này là vùng ngoại ô. Ngoài cửa sổ là núi đồi trải dài, sân vườn rực rỡ, thỉnh thoảng có tiếng chim hót, khiến người ta thấy thư thái. Ánh nắng trong phòng khách dịu nhẹ, Đỗ Mặc bỗng hiểu vì sao nguyên tác gọi Phùng Dị là “thiên thần”.
Gương mặt ấy... thật sự không có khuyết điểm. Ánh nắng chiếu lên người anh, cao quý, tao nhã, như bước ra từ truyền thuyết. Phùng Dị khoác áo choàng tắm đen, có lẽ vừa đi lại nên đai lưng buộc không chặt, nửa phần n.g.ự.c lộ ra, đường nét cơ thể mơ hồ hiện rõ. Hai chân gần như để trần, thậm chí Đỗ Mặc còn thấy được chiếc quần đùi bên trong.
Không hổ là hải vương. Đúng là phóng túng. Dù là ở nhà, nhưng... nhà này còn có Beta khác mà! Chắc trong mắt Phùng Dị, cậu chỉ là công cụ.
Bộ đồ ngủ trên người cậu như không tồn tại trong mắt anh.
Đỗ Mặc có cảm giác mình vừa bị nhìn thấu cả trong ra ngoài.
Cậu cố nén cảm giác muốn kéo kín cổ áo, đứng yên tại chỗ, tiến thoái lưỡng nan. Làm pháo hôi tuỳ tùng thật sự quá khó.
Phùng Dị nói: “Đi tắm.”
Đỗ Mặc: “?”
Cậu nghe nhầm không? Phùng Dị bảo cậu đi tắm? Muốn làm gì?!
Chân mềm nhũn, đầu óc quay cuồng. Mọi thứ không giống như cậu tưởng.
Phùng Dị vẫn bình thản: “Người đầy mùi rượu. Chẳng lẽ để tôi tắm cho cậu?”
Mùi rượu mà cậu luôn xem nhẹ giờ như ập thẳng vào mặt. Đỗ Mặc lập tức thấy bản thân... thật sự rất khó ngửi. Với khứu giác nhạy bén của Alpha, Phùng Dị chắc đã nghẹn từ tối qua đến giờ.
Quá xấu hổ. Mặt Đỗ Mặc đỏ bừng. Phùng Dị uống hết ly cà phê, chỉ tay: “Cửa thứ hai bên trái.”
“Vâng vâng, cảm ơn Phùng tiên sinh.” Đỗ Mặc gần như chạy trốn vào phòng tắm.
Đóng cửa lại, cậu dựa lưng vào đó, cố bình tĩnh lại. Ở nơi xa lạ, ai cũng sẽ đ.á.n.h giá xung quanh. Lúc nãy có Phùng Dị ở phòng khách, cậu không dám nhìn lung tung. Giờ vào phòng tắm, Đỗ Mặc mới bắt đầu quan sát. Hơi nước mờ mịt, tường phòng tắm đọng đầy giọt nước.
Gương vẫn còn phủ hơi sương, phản chiếu lại gương mặt say rượu của cậu.
Đỗ Mặc: “...”
Tiếng nước nhỏ giọt vang lên. Phùng Dị khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng lại ở một góc trong nhà. Mùi Vodka trong không khí dần trở nên nồng đậm, nóng rực và kích thích.