Khi rời khỏi khách sạn, trời đã khuya. Đỗ Mặc men theo lối bên hông, ngồi xuống nghỉ ở bồn hoa.
Tháng tám ở Đông Thành đã chạm ngưỡng cuối thu. Trăng rằm treo cao, ánh sáng lạnh như nước. Cậu chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng mỏng, gió đêm lùa vào từng kẽ áo, lạnh đến thấu xương, nhưng đầu óc lại tỉnh táo hơn hẳn so với lúc còn trong khách sạn.
Phía sau vang lên tiếng bước chân sột soạt. Đỗ Mặc không quay lại, chỉ lặng lẽ nghĩ: rốt cuộc đến bao giờ mới có thể thoát khỏi kiểu sống này? Không thể tin được, đây đã là lần xã giao thứ ba trong tháng. Mà cậu chỉ là sinh viên năm hai, lại còn là một Beta.
Đông Sâm luôn tự hào là tập đoàn tiên phong trong việc thúc đẩy bình đẳng giới tính, khuyến khích Omega và Beta gia nhập lực lượng lao động, tạo môi trường làm việc lý tưởng. Nhưng thực tế thì sao? Alpha vẫn là chủ lực, Omega thì làm cảnh ở sảnh lớn hoặc phòng họp, còn Beta — như Đỗ Mặc — là người chịu trách nhiệm mọi việc nặng nhọc, mệt mỏi, bẩn thỉu.
Cậu học ở Đông Thành, danh tiếng không tệ, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là nền cho tiệc rượu, một minh chứng sống cho việc “Đông Sâm đang nỗ lực vì bình đẳng giới.”
Bộ phận cậu đang thực tập là trung tâm đầu tư quan hệ – nơi có ngân sách lớn, phúc lợi cao, nhưng cũng là nơi tăng ca triền miên, chủ yếu xoay quanh việc xã giao và tiếp khách.
Quản lý cấp cao có xe riêng đưa đón. Thực tập sinh như Đỗ Mặc thì chỉ được cấp xe bổ sung.
Cậu đã đợi một lúc lâu mà vẫn chưa thấy có tài xế nào nhận đơn. Nhíu mày, Đỗ Mặc mở danh bạ, định gọi một tài xế quen đến đón, đồng thời thỉnh thoảng ngó ra hai đầu đường, hy vọng có chiếc xe nào trống chạy ngang qua.
Gió lạnh thổi vù vù, rượu trong bụng vẫn còn quay cuồng, vai trái thì đau âm ỉ — tất cả đều là lý do khiến cậu chỉ muốn nhanh chóng về nhà, nằm xuống giường.
Hôm nay cậu gặp xui. Đèn chùm trên trần phòng VIP không hiểu sao lại rơi xuống, pha lê và mảnh sứ vỡ tung tóe. Đám Alpha phản ứng nhanh, né kịp. Chỉ có Beta gầy yếu như cậu phản ứng chậm nửa nhịp, bị mảnh sứ rạch trúng vai trái.
Chủ nhiệm Triệu và mấy vị khách chỉ đổi phòng khác để tiếp tục uống. Nhìn thấy vai cậu bị thương, ông ta khoát tay cho phép rời đi.
Bề ngoài Đỗ Mặc tỏ ra áy náy, nhưng trong lòng thì vui như mở hội. Nếu phải chọn giữa bị thương và tiếp tục uống rượu, cậu chọn bị thương. Thậm chí còn mong vết thương nặng hơn chút nữa, để có lý do xin nghỉ vài ngày.
Đáng tiếc, theo kiến thức y học kiếp trước, đây chỉ là vết thương ngoài da, không cần khâu, không đủ để nhập viện.
May mà hôm nay cậu mặc sơ mi trắng, vết m.á.u nổi bật rõ ràng. Nếu mặc áo sơ mi đen, có khi lại phải quay lại tiếp tục uống.
Trước khi xuyên thư, Đỗ Mặc là nghiên cứu sinh ngành y, vừa tốt nghiệp tiến sĩ, còn chưa kịp trải nghiệm cuộc sống “nhiều năm làm dâu cuối cùng lên làm bà lớn”, đã ngủ một giấc rồi tỉnh lại ở điểm bắt đầu mới.
Sau một thời gian ngơ ngác, cậu mới nhận ra mình đã xuyên vào thế giới ABO.
Ban đầu còn định tiếp tục học y để nghiên cứu sâu về giống loài và sinh lý chưa từng tiếp xúc, nhưng cuối cùng lại phải học tài chính. Một phần vì Phùng Dị đưa cho cậu thư báo trúng tuyển ngành tài chính, phần còn lại là vì nguyên tác Đỗ Mặc học tài chính — cậu không thể chống lại, chỉ có thể thuận theo.
“Đỗ Mặc?”
Một chiếc xe jeep màu đen dừng lại trước mặt cậu. Cửa sổ hạ xuống, lộ ra gương mặt lạnh lùng mà đẹp đến nghẹt thở.
“Ngồi đây làm gì?”
Gần như ngay lập tức, Đỗ Mặc nghẹn thở. Bất chấp vai đau, cậu bật dậy, cúi người hành lễ: “Phùng tiên sinh.”
Hồi cấp ba, cậu vẫn gọi là Phùng Dị, cả lớp đều gọi thế.
Nhưng lên đại học, có lần cậu vô tình gọi thẳng tên trong ký túc xá, bị ba Alpha bạn cùng phòng nhìn như thể cậu vừa ký giấy tử.
“Cậu dám gọi thẳng tên tiểu thiếu gia nhà họ Phùng?”
Đỗ Mặc chưa từng nghĩ đến chuyện này. Vì không đau đầu, nên cậu không để ý. Sau khi bị bạn cùng phòng cảnh báo, cậu mới nhớ ra: trong nguyên tác, Đỗ Mặc chỉ gọi Phùng Dị bằng một cách duy nhất – “Phùng tiên sinh.”
Tác giả miêu tả Đỗ Mặc quá ít. Ngoài phần giới thiệu sơ lược về thân phận và bối cảnh, mỗi lần xuất hiện sau đó đều chỉ có một câu: “Đỗ Mặc đứng cách Phùng Dị khoảng một mét, cúi đầu nói: ‘Phùng tiên sinh, chào ngài.”
Nghĩ tới nghĩ lui, để tránh đau đầu, Đỗ Mặc quyết định tuân thủ nguyên tác. Từ đó về sau, mỗi lần gặp Phùng Dị, cậu đều cúi đầu gọi “Phùng tiên sinh.” May mà Phùng Dị đang học ở quân khu đại học Đông Thành, ngày thường không ra ngoài, cậu cũng không phải cúi đầu mỗi ngày.
Làn da trắng mịn sau gáy của Đỗ Mặc cứ thế lộ ra trước mắt Phùng Dị. Không giống Omega, Beta không có tuyến s.i.n.h d.ụ.c sau cổ, nên cậu không có thói quen che chắn.
Phùng Dị khẽ nhíu mày, ngón tay thon dài siết nhẹ cạnh cửa xe, rồi buông ra. Nhìn Đỗ Mặc vẫn cúi đầu, ánh mắt anh lướt qua sau cổ cậu hai vòng, rồi hỏi như tiện miệng: “Kết thúc rồi?”
“Dạ... đã kết thúc rồi.” Đỗ Mặc hơi do dự. Cậu thì xong rồi, nhưng Triệu chủ nhiệm và khách vẫn còn trong phòng. Mấy chi tiết này chắc không cần báo cáo với Phùng Dị. Nhưng... sao Phùng Dị lại xuất hiện ở đây? Vừa nãy anh còn đi cùng một Omega mà? Một đêm xuân đáng giá ngàn vàng... chẳng lẽ vị Omega kia làm gì khiến Phùng Dị nổi giận, nên anh bỏ đi trước?
Đỗ Mặc lén liếc nhìn Phùng Dị. Áo khoác tây trang thủ công sang trọng không thấy đâu, sơ mi đen cũng không cài nút tay áo, chỉ còn lại phần cổ áo lỏng lẻo. Tóc hơi rối, vài sợi rũ xuống thái dương, toát lên vẻ quý phái lười biếng.
Xem ra trận chiến vừa rồi khá dữ dội. Đỗ Mặc thầm đoán.
Nhưng... thời gian này có hơi nhanh.
Dù hiện tại Phùng Dị chưa phải kiểu Alpha trong mộng của Omega và Beta như trong nguyên tác, nhưng... Đỗ Mặc nhìn đồng hồ, mới chỉ hơn một tiếng. Vẫn hơi sớm.
Cậu không dám hỏi thẳng Phùng Dị đã “xong việc” chưa.
Ngập ngừng vài giây, thấy anh không có ý rời đi, Đỗ Mặc chỉ biết thở dài trong lòng.
Chán thật đấy.
Là một công cụ Beta có ý thức tự tu dưỡng, Đỗ Mặc chủ động lên tiếng: “Phùng tiên sinh, tối nay ngài còn có việc gì khác không?”
Phùng Dị liếc cậu một cái. Đỗ Mặc lập tức cúi đầu, biết mình hỏi sai rồi.
Không hỏi thì không biết đường đi, hỏi thì dễ chọc giận, khó xử vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không khí giữa hai người chậm rãi đông lại. Đỗ Mặc âm thầm hít một hơi, chuẩn bị tinh thần đón cơn đau đầu có thể ập tới bất cứ lúc nào.
Phùng Dị đột ngột hỏi: “Vai cậu bị sao vậy?”
“...” Đỗ Mặc hơi lùi về sau, cúi đầu đáp: “Không cẩn thận bị thương.”
Chiếc sơ mi trắng bên vai trái đã rách gần nửa, từ góc nhìn của Phùng Dị, có thể thấy rõ phần xương quai xanh lởm chởm và vết thương bị che dưới lớp vải.
Phùng Dị đang... quan tâm mình sao? Đỗ Mặc thấp thỏm nghĩ.
Trong nguyên tác, Phùng Dị đối xử với Đỗ Mặc rất tàn nhẫn. Có lần Đỗ Mặc sốt cao phải nhập viện, Phùng Dị vẫn sai cậu đi tặng quà cho một đối tượng tình một đêm.
Nhưng xét theo mốc thời gian hiện tại, Phùng Dị vẫn chưa “tiến hóa” thành hải vương vô tình... nên có thể là thật? Đỗ Mặc liếc nhìn vết thương trên vai mình. Không sâu, nhưng hơi dài. Máu đã thấm vào lớp vải trắng, nhìn qua đúng là hơi đáng sợ.
Biết thế này đã xử lý trước khi ra khỏi khách sạn. Lúc đó cậu chỉ mừng vì được rời tiệc, nghĩ mình không phải Omega, chảy chút m.á.u cũng chẳng sao, tính về trường rồi mới xử lý.
Cậu đã nửa năm không gặp Phùng Dị. Nghe bạn cùng phòng nói, dạo gần đây Phùng Dị đang tham gia huấn luyện phi hành khí, mỗi ngày mệt đến mức như c.h.ế.t đi sống lại, ngay cả Alpha cũng chịu không nổi. Biết vậy, Đỗ Mặc đã chủ động hủy bỏ “lịch thăm hỏi định kỳ” mỗi tuần. Một công cụ Beta đủ tiêu chuẩn phải biết cách giảm gánh nặng cho lão đại. Sau huấn luyện, Phùng Dị chắc chẳng còn tâm trí để phản ứng với một Beta mờ nhạt như cậu. So với những Omega kiều diễm, dễ thương, thì một Beta tái nhợt như cậu đúng là chẳng có chút phong tình nào.
Đột nhiên, một cơn đau đầu dữ dội ập tới. Như có ai đó đ.ấ.m mạnh vào sau gáy, khiến Đỗ Mặc không kìm được mà hít mạnh một hơi, suýt nữa ngã vào cửa xe.
Quả nhiên, ở gần Phùng Dị quá nguy hiểm. Sớm muộn gì cũng c.h.ế.t vì đau đầu đột ngột mất thôi. Vừa phải chịu đựng, vừa phải giữ vẻ mặt bình tĩnh – quá khó.
Vai cậu thật sự chỉ là bị thương nhẹ! Không nói dối! Sao lại chọc giận Phùng Dị nữa rồi?! Đỗ Mặc gào thét trong lòng, bất lực và tức giận.
Điện thoại vẫn im lìm, không có ai nhận đơn. Hôm nay là ngày gì vậy? Không ai đến đón?
Tiêu rồi. Giờ phải làm sao đây? Cậu không thể nói với Phùng Dị: “Ngài đi trước đi, tôi muốn ngồi đây hóng gió một lát.” Alpha nói câu đó còn có thể tin, chứ một Beta bị thương, mặc sơ mi rách, ngồi giữa đêm thổi gió lạnh? Không phải đang tận hưởng bóng đêm, mà là đang tìm đường c.h.ế.t.
Phùng Dị lạnh giọng: “Lên xe.”
Đỗ Mặc ngẩn người, chưa kịp phản ứng.
“Lên xe.”
Cậu do dự ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen lạnh lẽo còn sắc hơn giọng nói kia.
Sợ đến mức hồn vía bay mất, Đỗ Mặc vội cúi đầu: “Phùng tiên sinh... ngài còn có việc cần tôi làm sao?” Không đúng rồi. Trong nguyên tác, Phùng Dị chưa từng giao việc cho Đỗ Mặc ở giai đoạn này. Lần đầu tiên là ba tháng sau, giữa một trận tuyết lớn, Phùng Dị sai cậu đi theo Omega để nói lời chia tay.
Chia tay mà không tự đi, còn chọn lúc tuyết bay mù trời — ai nhìn chẳng mắng một câu tồi tệ.
À đúng rồi, khách sạn trên lầu vẫn còn một Omega. Có thể là muốn cậu đi xử lý chuyện đó. Nhưng... khách sạn ngay sau lưng, cần gì phải lên xe? Phùng Dị nói: “Đưa cậu về.”
“A!” Đỗ Mặc kinh ngạc, nghi ngờ tai mình có vấn đề. Cậu đâu dám ngồi chung xe với Phùng Dị, lại càng không muốn làm phiền tiểu thiếu gia nhà họ Phùng.
“Cảm ơn Phùng tiên sinh, tôi không sao đâu. Chờ chút là có xe. Tôi đã gọi tài xế quen đến đón rồi...”
Khách sạn cách trường học 40 phút. Nghĩ đến việc phải chịu đau đầu suốt 40 phút, Đỗ Mặc chỉ còn lại bốn chữ trong đầu: Tuyệt đối không được.
“Lên xe.” Phùng Dị rõ ràng đã mất kiên nhẫn, cắt ngang lời cậu, giọng nói nặng hơn thường ngày.
Đỗ Mặc: “Vâng, Phùng tiên sinh.” Cuộc sống kiểu này... rốt cuộc bao giờ mới kết thúc?
Vừa chạm tay vào cửa sau xe, đã nghe thấy giọng Phùng Dị từ phía trước: “Ghế phụ.”
Ánh mắt sắc như d.a.o của Phùng Dị khiến Đỗ Mặc lập tức chạy vòng qua, leo lên ghế phụ.
Cậu đúng là không muốn sống nữa. Dám mở cửa sau xe – chẳng khác nào coi Phùng Dị là tài xế riêng. Đỗ Mặc vừa đau đầu vừa mắng mình không biết điều. Chiếc Jeep đen là quà sinh nhật năm lớp 11 của Phùng Dị, được chuyên gia độ lại, sàn xe cực cao. Trong nguyên tác, xe này xuất hiện không nhiều, chỉ khoảng năm sáu lần, chủ yếu là lúc bạch nguyệt quang từ tinh vực bên kia trở về, nối lại tiền duyên.
Đỗ Mặc nhớ rõ chiếc xe này, vì bạch nguyệt quang vóc dáng nhỏ, mỗi lần đều được Phùng Dị bế lên xe. Anh còn nhân cơ hội l.i.ế.m tuyến s.i.n.h d.ụ.c sau cổ, để lại dấu c.ắ.n khiến người ta mơ màng...
Nghĩ xa rồi, nghĩ xa rồi. Công cụ Beta như cậu chỉ xứng tự leo lên xe.
Vụng về đặt chân lên bậc, bò vào trong xe. Vì vai trái bị thương, động tác của cậu cực kỳ chậm chạp. Vừa lo không làm bẩn ghế ngồi của Phùng Dị, vừa cố giữ dáng vẻ không quá t.h.ả.m hại — nhưng cậu biết rõ, nhìn mình lúc này chắc ngu ngốc lắm.
Thậm chí còn ảo giác rằng Phùng Dị đang... cười. Đóng cửa xe lại, Đỗ Mặc lập tức cảm thấy sau gáy lạnh toát.
Cảm giác bị thú săn theo dõi lại quay về. Giống như hồi cấp ba, chưa từng ai lại gần cậu như Phùng Dị.
Cùng một Alpha cấp S ngồi trong không gian kín – thật sự rất áp lực.
Hồi đó, hai người ngồi trước sau nhau. Đúng thời kỳ dậy thì, tin tức tổ trong lớp d.a.o động mạnh. Giáo viên sợ Alpha đ.á.n.h nhau, sợ Omega bị kích thích, nên dùng Beta làm “hàng rào kỷ luật” – ngăn cách toàn bộ Alpha và Omega không ngoan ngoãn.
Vì Đỗ Mặc học giỏi, ít nói, tồn tại mờ nhạt, nên cuối cùng bị điều đến ngồi trước Phùng Dị...
Đột nhiên, một chiếc áo khoác đen dừng lại trên đầu cậu.
?
Đỗ Mặc ngẩng lên nhìn — không phải chiếc áo khoác sang trọng của Phùng Dị sao!
Cậu run lên, vai trái lập tức phản ứng trước cả não bộ — tránh xa, tuyệt đối không để m.á.u dính lên áo khoác cao cấp của tiểu thiếu gia nhà họ Phùng.