Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 1



Đỗ Mặc vừa từ phòng vệ sinh khách sạn bước ra, áo sơ mi trắng dính vài vệt rượu đã khô, bước đi hơi loạng choạng. Đèn hành lang vừa bật sáng, ánh sáng xa hoa rực rỡ nhưng không một bóng người. Từ các phòng VIP vọng ra tiếng cụng ly, tiếng trò chuyện lẫn tiếng cười vang vọng mơ hồ.

Cậu còn phải quay lại phòng tiếp khách. Đỗ Mặc lắc lắc đầu, cố tỉnh táo. Bạn học đều ngưỡng mộ cậu giành được suất thực tập tại Đông Sâm - tập đoàn hàng đầu trong ngành. Nhưng không ai ngờ nội dung công việc chính của cậu lại là... tiếp rượu khách.

Không khó để hiểu vì sao người phụ trách lại chọn cậu trong một loạt Alpha ứng tuyển. Một Beta như cậu, dễ sai bảo, uống nhiều cũng không sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Điện thoại rung lên.

“Tiểu Đỗ à, cậu đi vệ sinh kiểu gì mà mất cả nửa ngày thế?”

“Em về ngay, về ngay.” Đỗ Mặc vội đáp, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào việc ứng phó lãnh đạo, không để ý ở khúc rẽ hành lang có một người đàn ông vừa xuất hiện.

Cậu đ.â.m sầm vào người đàn ông kia.

Gần như ngay khi va vào lồng n.g.ự.c người kia, mấy cánh tay phía sau đã vươn ra định kéo Đỗ Mặc đi.

“Đỗ Mặc?”

Người đàn ông giơ tay ngăn lại, mấy người phía sau lập tức dừng bước.

Đỗ Mặc ngẩng đầu, chớp mắt vài cái, cuối cùng cũng nhìn rõ người mình vừa đụng phải.

Phùng Dị.

“Anh... sao lại ở đây?”

Đỗ Mặc vừa định mở miệng giải thích thì một cơn đau đầu dữ dội bất ngờ ập tới. Chưa kịp đứng vững, cậu lại loạng choạng thêm một bước.

Ngực Phùng Dị thật sự rất rắn chắc. Có lẽ cậu vừa đập trúng một điểm nhạy cảm, thái dương đau nhói như bị kim châm.

Ánh mắt liếc thấy Triệu chủ nhiệm đang từ phòng VIP bước ra, Đỗ Mặc hít sâu một hơi, nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của Phùng Dị, đứng thẳng người, nghiêm túc nói:

“Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cẩn thận va vào anh.”

Tay Phùng Dị vẫn lơ lửng giữa không trung, chưa kịp thu lại.

“Thật sự xin lỗi vì đã làm phiền anh. Tôi còn có việc, không quấy rầy nữa.” Đỗ Mặc cúi người thật sâu, ánh đèn phía sau chiếu lên gáy cậu một lớp sáng ấm áp. Nói xong, cậu cũng không quan tâm biểu cảm của Phùng Dị là gì, cúi đầu quay người rời đi.

Rời khỏi phạm vi của Phùng Dị, cơn đau đầu của Đỗ Mặc mới dịu đi đôi chút.

Triệu chủ nhiệm ở phía xa không ngừng vẫy tay gọi, cậu chỉ đành tăng tốc bước về phía phòng tiếp khách.

Cậu xuyên vào quyển sách này từ hồi lớp 11, chớp mắt đã lên năm hai đại học.

Trong nguyên tác, Đỗ Mặc là một nhân vật có độ tồn tại gần như bằng không. Vì vậy, lúc mới xuyên đến, cậu thậm chí không nhận ra mình đang ở trong truyện. Mãi đến khi khai giảng, nhìn thấy cái tên Phùng Dị trong danh sách lớp, cậu mới nhớ ra hình như từng đọc qua một cuốn tiểu thuyết ABO, nhân vật chính tên Phùng Dị, còn có một vai phụ mờ nhạt tên Đỗ Mặc.

Một Beta công cụ, tồn tại mờ nhạt đến mức chỉ xuất hiện khi Phùng Dị cần chia tay ai đó. Về ngoại hình, tác giả chỉ dùng đúng hai từ để miêu tả: gầy yếu, da tái nhợt. So với cách miêu tả keo kiệt dành cho Đỗ Mặc, thì Phùng Dị được tô vẽ đến mức khoa trương:

Con cháu thế gia, ngoại hình như thiên thần cao quý.

Tin tức tố siêu cấp S bá đạo, lạnh lùng, ưu nhã.

Mùi tin tức tổ là Vodka cháy nồng, khiến người ta say mê.

Chỉ cần một ánh mắt là có thể khiến Omega chưa bị đ.á.n.h dấu chân mềm nhũn, thậm chí cả Beta cũng mơ mộng về anh.

Dùng từ “đẹp trai” để miêu tả Phùng Dị là một kiểu xúc phạm.

Dù đã đọc nguyên tác và biết rõ đây là một tra nam lăng nhăng, nhưng khi đối mặt với gương mặt của Phùng Dị, Đỗ Mặc vẫn không thể không thở dài một câu:

Không hổ là nam chính sảng văn, ông trời đúng là thiên vị.

Đồng thời, cậu cũng thầm cảm ơn ông trời đã tha cho mình một đường sống - không để cậu xuyên thành Omega.

Thân là Beta mà còn khó chống lại sức hút của Phùng Dị, nếu cậu xuyên thành Omega...

Đỗ Mặc rùng mình, không dám nghĩ tiếp. Thật sự rất đáng sợ.

Nghe nói tháng trước, có một Omega ở khoa bên cạnh gặp Phùng Dị ở quán bar, vừa nhìn nhau đã đi thuê phòng. Nửa đêm phải gọi xe cấp cứu, đến sáng hôm sau vẫn chưa tỉnh lại.

Triệu chủ nhiệm bước tới, nhiệt tình như sóng trào, Đỗ Mặc vừa định mở miệng thì thấy ông ta lướt thẳng qua mình, giọng đầy kính trọng:

“Ngài Phùng, chào buổi tối.”

Đỗ Mặc ngơ ngác quay đầu lại, cứng đờ gật đầu theo phản xạ:

“...Ngài Phùng, chào buổi tối.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu chủ nhiệm cười rạng rỡ:

“Ngài Phùng có vội không? Vào uống một ly nhé? Trong đó là Trương tổng và Tống tổng, chắc ngài cũng quen.”

Phùng Dị liếc qua giữa Đỗ Mặc và chủ nhiệm Triệu, ánh mắt đảo vài vòng. Cuối cùng, đúng lúc Đỗ Mặc đau đầu đến mức không chịu nổi, anh mới mở miệng: “Không được. Hôm nay tôi có hẹn. Để lần sau.”

Lúc này Đỗ Mặc mới để ý, phía sau Phùng Dị còn có một người đi cùng một bóng dáng không tầm thường, được anh che chắn kỹ lưỡng.

Khi nãy va vào Phùng Dị, tầm mắt cậu bị lồng n.g.ự.c rộng lớn của anh chắn mất. Giờ đứng xa mới thấy rõ: phía sau là một Omega.

Người đó mặc đồ đơn giản nhưng tinh tế, ngũ quan thanh nhã như tranh thủy mặc. Nhìn thì gầy yếu, nhưng ánh mắt lại sáng rực, nét mặt toát lên vẻ kiên nghị.

À... ra là vậy. Không trách cậu đau đầu.

Đỗ Mặc bừng tỉnh. Cậu đã mất khá lâu mới nhận ra: chỉ cần hành động của mình đi lệch khỏi cốt truyện gốc, hoặc cản trở Phùng Dị làm “hải vương”, hoặc thể hiện tính cách không đúng với nguyên tác Đỗ Mặc — thì cậu sẽ bị đau đầu. Mức độ vi phạm càng nặng, đau đầu càng dữ dội.

Mà vị Omega kia... hoàn toàn trúng gu thẩm mỹ của Phùng Dị.

Dựa theo kinh nghiệm mấy năm qua, Đỗ Mặc đoán tám phần là Phùng Dị đã bắt đầu “như vậy như vậy” với người đó. Mà cậu đứng đây, chính là một loại cản trở thế nên đau đầu.

Chủ nhiệm Triệu vẫn đang trò chuyện rôm rả với Phùng Dị, còn Đỗ Mặc thì đứng sau, âm thầm đ.á.n.h giá đám bạn đi cùng anh. Cậu cố gắng đối chiếu từng gương mặt với ký ức về nguyên tác, hy vọng tìm được điểm khớp để giảm bớt cơn đau đầu.

Cậu không đủ gan để đứng ra nói kiểu: “Chủ nhiệm Triệu, chúng ta về trước đi” hay “Ngài Phùng, xin phép cáo từ.” Đặc biệt là khi nhận ra vài người trong nhóm kia.

Bạn bè của Phùng Dị đều là Alpha, toàn là nhân vật m.á.u mặt. Trong mắt đám nhị thế tổ thẳng A này, Beta là công cụ có thể sai khiến tùy ý, còn Omega là đối tượng tiềm năng để phát triển quan hệ. Họ nhiệt tình ủng hộ phong trào bình quyền cho Omega, cổ vũ Omega ra đường, hòa nhập xã hội — càng nhiều Omega ngoài đường, cơ hội “săn” càng lớn.

Vì nguyên tác miêu tả Đỗ Mặc quá ít, cậu rất khó đoán được tính cách thật của bản thân trong truyện. Mấy năm nay sống bên cạnh Phùng Dị, cậu chỉ tuân thủ một nguyên tắc: Nói nhiều sai nhiều, nói ít sai ít, không nói thì không sai.

Vì vậy, sau khi cân nhắc thiệt hại, Đỗ Mặc chọn cách... làm rùa rút đầu. Dù sao Phùng Dị cũng sẽ rời đi, Chủ nhiệm Triệu cũng phải quay lại tiếp khách. Chỉ cần chờ thêm một lát...

Nhưng khi thu lại ánh mắt, Đỗ Mặc lại vô tình nhìn thấy Phùng Dị.

Tây trang chỉnh tề, không thắt cà vạt, áo sơ mi đen bên trong còn buông lỏng vài nút.

A, cái tên hải vương này đúng là đẹp trai đến vô lý.

Thế nào là “mặt người dạ thú”? Chính là người trước mắt này!

Giây tiếp theo, Đỗ Mặc nghẹn thở, tim đập loạn.

Phùng Dị cũng đang nhìn cậu.

Thôi toang, bị bắt quả tang đang nhìn trộm!

Đỗ Mặc vội vàng cúi đầu, giả vờ nhìn gạch dưới chân, mặt ngoài bình tĩnh, nhưng trong đầu thì đau như muốn nổ tung. Dựa theo nguyên tác, Đỗ Mặc không nên xuất hiện ở đây. Cậu đáng ra đang ngồi trong văn phòng viết báo cáo, hoặc ở phòng họp nghe hội thảo, hoặc đi công tác khảo sát đầu tư cùng lãnh đạo... Tóm lại, không phải ở khách sạn tiếp rượu. Cậu đúng chỉ là một nhân vật phụ Beta.

Nhưng là công cụ phục vụ cho đời sống tình cảm hỗn loạn của Phùng Dị. Còn trong công việc, Đỗ Mặc là một Beta cực kỳ ưu tú.

Dù gì thì cũng là người duy nhất được giữ lại bên cạnh Phùng gia tiểu công t.ử suốt nhiều năm. Cả Đông Thành, thậm chí toàn bộ tinh cầu Parsingen, cũng chỉ có một Beta như cậu.

Nguyên tác miêu tả Đỗ Mặc có thành tích xuất sắc, học tài chính ở đại học Đông Thành, còn phụ đạo thêm tâm lý học, luôn nằm trong top 3 toàn khoa.

Đại học Đông Thành là thành trì của phái bảo thủ. Hiệu trưởng là thành viên trung tâm của phe bảo thủ, mỗi năm đều giương cao ngọn cờ chủ nghĩa Alpha cao thượng, kêu gọi khôi phục chế độ quân quyền Alpha. Các ngành trọng điểm không nhận Omega hay Beta. Một số ngành văn hóa sẽ mở cửa cho Beta ưu tú như Đỗ Mặc trong nguyên tác.

Còn Omega? Chỉ có thể học... điều dưỡng. Hiệu trưởng cho rằng điều dưỡng giúp Omega hiểu rõ vai trò của mình, từ đó thực hiện tốt nghĩa vụ sinh con cho Alpha. Dần dần, số lượng Omega ghi danh vào đại học Đông Thành ngày càng ít, trừ khi gia đình thuộc phe bảo thủ cuồng nhiệt.

Dù đại học Đông Thành kỳ thị Beta và Omega, nhưng không thể phủ nhận: đây là một trong năm trường đại học hàng đầu Parsingen. Học sinh tốt nghiệp ở đây, bất kể giới tính, đều là tinh anh.

Đỗ Mặc không rõ vì sao nguyên tác lại để cậu vào trường này. Nhưng cậu biết rõ lý do mình đến được đây: thành tích quá tệ, chỉ có thể ôm đùi Phùng Dị đi cửa sau.

Trước kia cậu học tự nhiên, từng được khen là học bá, chưa bao giờ sợ chuyện học hành. Đáng tiếc, xuyên thư rồi, lại là bối cảnh tinh tế – kiến thức từ Lam Tinh không dùng được. Cậu từng nghĩ sẽ chuyển sang học chính trị, nhưng nhanh chóng nhận ra: lĩnh vực này yêu cầu kiến thức nền quá rộng. Lịch sử Parsingen dài hơn Lam Tinh, lãnh thổ quốc gia cũng phức tạp hơn. Học hết trong hai năm, tiêu hóa được mớ kiến thức đó... còn khó hơn khiến Phùng Dị đổi giới tính.

May mà cậu là người của Phùng Dị. Dù anh là tra nam trong tình cảm, nhưng trong việc chăm sóc “tiểu đệ” thì rất có trách nhiệm. Đúng lúc Đỗ Mặc sắp không còn trường để học, Phùng Dị nhẹ nhàng ném thư báo trúng tuyển đại học Đông Thành lên bàn cậu.

Lúc đó, Đỗ Mặc thật sự muốn khóc. Biết thế này, cậu đã ôm đùi từ sớm, cần gì phải thức khuya học hành suốt hai năm.

Nhưng cậu không dám hỏi, sợ Phùng Dị phát hiện cậu có ý đồ riêng.

Cắn răng chịu đau đầu, Đỗ Mặc ngoan ngoãn nhận lấy thư báo. Cậu đoán đây là hệ thống đang trừng phạt mình vì có ý nghĩ lệch khỏi nguyên tác — dù chẳng có hệ thống nào thật sự nói chuyện hay giao nhiệm vụ, cậu vẫn xem cơn đau đầu như một dạng “điều chỉnh hành vi”. Đến giờ, Đỗ Mặc vẫn không hiểu vì sao Phùng Dị lại giữ một Beta như cậu bên cạnh. Có lúc cậu nghi ngờ: liệu Phùng Dị cũng có một hệ thống tương tự, ép anh phải giúp đỡ cậu?

Nếu không, một Alpha cấp S như anh, sao lại quan tâm đến việc một Beta có đậu đại học hay không? Phe bảo thủ từng nói rất rõ: Beta tồn tại là để phục vụ Alpha và Omega.

Vừa quay lại phòng tiếp khách, Đỗ Mặc nhận được một tin nhắn.

Phùng Dị: [ Bao giờ xong ]

Đỗ Mặc nhìn đám lãnh đạo đang uống đến cao hứng, tiếng cười vang vọng cả phòng, ly rượu cụng liên tục không ngừng. Cậu thở dài, gõ một dòng: [ Tôi không biết ]