Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 35



Một tuần sau, khu vực nội thành được gỡ bỏ kiểm soát. Đỗ Mặc bị Trì Tĩnh lôi đến một hội quán tư nhân — nơi được đồn là chỉ tiếp đón Omega — để chuẩn bị cho màn “ngụy trang Omega”.

Đỗ Mặc mặt không cảm xúc, nhìn Trì Tĩnh đang bận rộn chỉnh tóc cho mình, thầm nghĩ: Mình đúng là bị ma ám rồi.

Trì Tĩnh thì phấn khích tột độ. Cậu ta mang theo một hộp lớn miếng dán tuyến sau giả, hào hứng đổ ra bàn: “Muốn loại nào! Anh cứ chọn thoải mái!”

Đỗ Mặc: “...”

Dù là miếng dán dùng để giả làm Omega, nhưng tin tức tổ bên trong đều là mô phỏng nhân tạo — tức là, với một Beta như Đỗ Mặc, hoàn toàn không ngửi thấy gì.

Với cậu, đó chỉ là một miếng dán mỏng nhẹ, thoáng khí, giống như lớp da nhân tạo.

Lướt qua từng miếng, khóe mắt Đỗ Mặc không ngừng giật giật – quả nhiên đúng như Trì Tĩnh nói qua điện thoại: hương hoa, hương trái cây, hương gỗ, hương rượu... những mùi cậu có thể nghĩ ra, trong hộp đều có đủ.

Bỗng ánh mắt cậu dừng lại ở một hộp có hoa trắng nhạt vẽ trên bề mặt. Góc dưới bên trái dán nhãn: “Mộc lan xứ lạnh”.

Nếu nhớ không nhầm, thì tin tức tổ của “bạch nguyệt quang” trong nguyên tác của Phùng Dị... chính là mùi này.

Đỗ Mặc hơi lúng túng, vội vàng dời mắt đi.

Cậu không hiểu nhiều về tin tức tổ của Omega, cũng không phân biệt được mùi. Xem một lúc, Đỗ Mặc hỏi: “Anh thấy mùi nào dễ chịu nhất?”

“Cái nào cũng thơm mà! Loại nào khó ngửi tôi vứt hết rồi, sao có thể để lại đến giờ.” Trì Tĩnh mắt sáng rỡ, lục lọi trong hộp một lúc, rồi đưa cho Đỗ Mặc một miếng: “Cái này đi! Tôi thích mùi này lắm!”

Đỗ Mặc nhìn kỹ — trên đó viết bốn chữ: “Mộc lan xứ lạnh”.

Đỗ Mặc:

Cậu do dự: “Hay đổi cái khác đi..”

“Cứ dùng cái này!” Trì Tĩnh đã xé bao bì ra từ lúc nào: “Thanh mát, nhẹ nhàng, lại có chút lạnh lẽo — hợp với anh nhất luôn! Hơn nữa, chỉ có loại tin tức tố lạnh như thế này mới hợp với Phùng Dị ấy chứ – anh ta là Alpha mạnh mẽ, lại có tin tức tố đặc biệt như vậy, anh nhất định phải chọn mùi ‘thoát tục’ một chút!”

Đỗ Mặc ngẩn người một lúc.

“Tin tức tố này..... đúng là hợp với Phùng Dị...”

Trì Tĩnh khựng lại, đưa tay che miệng, không dám nói tiếp. Một lúc sau, cậu khẽ kéo tay áo Đỗ Mặc, thì thầm: “...Đỗ Mặc, tôi không có ý đó đâu.”

Giữa AO, sự hấp dẫn đến từ huyết mạch. Trong tiềm thức, Trì Tĩnh cảm thấy mùi mộc lan xứ lạnh kết hợp với vị vodka là sự phối hợp hoàn hảo — cũng là điều dễ hiểu.

Cậu thật sự nghĩ hai loại tin tức tổ này rất hợp nhau.

Một bên là hoa mộc lan sinh ra giữa tuyết trắng cao nguyên, thuần khiết không tì vết. Một bên là rượu mạnh cháy bỏng như lửa. Một lạnh một nóng — không thể hợp hơn.

Trì Tĩnh cầm miếng dán tuyến sau giả, hơi lúng túng: “Hay... đổi cái khác nhé?”

“Không sao.” Đỗ Mặc đáp. “Cứ dùng cái này đi.”

Dù sao thì giữa cậu và Phùng Dị... cũng chẳng có cơ hội phát triển gì đâu.

Cơn đau đầu có thể ập đến bất cứ lúc nào - như một ngọn núi đè nặng lên người Đỗ Mặc, trói chặt cậu lại, bắt cậu ngày qua ngày đóng vai một pháo hôi Beta.

Trì Tĩnh cẩn thận dán miếng tuyến sau lên gáy Đỗ Mặc.

Đỗ Mặc nhìn cảnh tượng ấy qua gương, vẻ mặt bình thản như thể đang quan sát hai người xa lạ chẳng liên quan gì đến mình.

Một kẻ xuyên sách như cậu – thật sự rất đáng thương. Rõ ràng mạch truyện đã sụp đổ đến mức không thể cứu vãn, vậy mà cậu vẫn phải tiếp tục diễn.

Điện thoại vẫn im lìm. Từ lúc toàn thành phố bị phong tỏa đến khi trở lại bình thường – vẫn không nhận được hồi âm từ Phùng Dị.

Đỗ Mặc ngẩn ngơ nhìn màn hình. Một pháo hôi Beta như cậu... cảm thấy mình sắp không diễn nổi nữa rồi.

Ngoài không gian – trên tàu chiến quân sự.

Trong phòng chỉ huy, một Alpha nhíu chặt mày. Nghe nói hệ thống liên lạc giữa mặt đất và không gian phải mất hai ngày nữa mới sửa xong, anh ta bực bội không chịu nổi.

Căn phòng chỉ huy còn ba Alpha khác — Lan Tâm là một trong số đó. Cô ném cho Phùng Dị một chai nước lạnh vừa lấy từ kho đông: “Anh bạn, bình tĩnh lại đi.”

“Ừ” Phùng Dị cầm chai nước nhưng không uống, mở bản đồ hành trình ra, nheo mắt nhìn một lúc: “Bảo họ quay về nhanh hơn nữa.”

Lan Tâm nhún vai với hai Alpha còn lại, ra hiệu: Cô cũng hết cách rồi.

Còn lý do vì sao chẳng ai làm gì được...

Phùng Dị đã bước vào giai đoạn... dịch cảm của Alpha.

Ngay khi nhận ra sự thật này, Lan Tâm phấn khích đến mức suýt nữa mở kênh nội bộ của đội để công bố tin tức, định để cả phi hành đoàn đều biết.

Bởi vì họ có một vụ cá cược ngầm: liệu Phùng Dị có bước vào kỳ dịch cảm hay không, và nếu có thì là khi nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lan Tâm đặt cược vào năm nay.

Phó chỉ huy tàu — chính là người đàn ông hói đầu mà Đỗ Mặc từng gặp trong phòng họp — vội ngăn Lan Tâm lại, khuyên cô nếu muốn thắng cược thì cũng nên đợi Phùng Dị vượt qua giai đoạn cảm xúc bất ổn này rồi hãy nói, kẻo tiền mất tật mang.

Nhưng thật ra... cũng chẳng cần công bố gì cả - cả con tàu nồng nặc mùi rượu, đến kẻ ngốc cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chẳng cần cô phải lên tiếng.

Kỳ dịch cảm của Alpha bắt nguồn từ sự khao khát dành cho Omega. Sau khi tuyến thể phát triển hoàn chỉnh, Alpha sẽ trải qua kỳ dịch cảm mỗi năm một lần, kéo dài khoảng 7-10 ngày. Những Alpha cấp cao có khả năng kiểm soát tốt, nếu chưa từng đ.á.n.h dấu Omega thì kỳ dịch cảm có thể bị trì hoãn vô thời hạn.

Các Alpha trên tàu Inlai từ lâu đã tò mò về chuyện này.

Trước đây, phần lớn đều cho rằng Phùng Dị không có kỳ dịch cảm. Lý do có hai: Thứ nhất, Phùng Dị không có Omega, cũng không tiếp xúc với Omega, nên không phát sinh khao khát. Thứ hai, khả năng kiểm soát của Phùng Dị cực kỳ manh - tin tức tổ gần như không phát tán. Một số thành viên mới đến thậm chí còn chưa từng ngửi thấy mùi tin tức tố của anh.

Nửa tháng trước, Lan Tâm đã sửa lại điều kiện cá cược — sau khi cô tận mắt thấy thái độ của Phùng Dị dành cho Đỗ Mặc, và nghe được vài chuyện bên lề từ Lan Phong. Alpha lần đầu bước vào kỳ dịch cảm sẽ trở nên cực kỳ khó chịu, nhìn gì cũng thấy không vừa mắt — từ tốc độ bay của đội viên khi làm nhiệm vụ quá chậm, đến việc chai nước khoáng Lan Tâm mang tới không đủ lạnh... Mùi rượu nồng nặc lan khắp mọi ngóc ngách của con tàu, mấy Alpha có cấp độ tin tức tổ thấp nhìn thấy Phùng Dị là như chuột gặp mèo, chỉ thiếu nước chui vào góc trốn.

Đúng lúc đó, hệ thống liên lạc giữa tàu và mặt đất lại gặp trục trặc. Nửa năm trước đã hỏng, nhưng vẫn dùng tạm được — chỉ là tín hiệu kém, ai cũng nghĩ không quá nghiêm trọng nên chẳng ai sửa. Không ngờ lần này hỏng hẳn — muốn liên lạc với người dưới mặt đất? Quên đi, không thể kết nối.

Thế là áp lực bị chuyển sang nhóm đang làm nhiệm vụ ngoài tàu. Không liên lạc được với mặt đất, nhưng vẫn có thể dùng vệ tinh để tìm vị trí của họ trong không gian. Mấy ngày gần đây, Lan Tâm đã gửi vô số tin nhắn, thúc giục họ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ và quay về tàu — nếu không, hậu quả tự chịu.

Khi nhận được xác nhận rằng đội nhiệm vụ sẽ trở về tàu trong vòng hai tiếng, Lan Tâm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng dám trêu Phùng Dị: “Giờ thì anh định giải tỏa thế nào đây?”

Kỳ dịch cảm có thể kết thúc sớm – chỉ cần hấp thụ đủ lượng tin tức tố của Omega.

Nhưng Phùng Dị không có Omega.

Và người anh thích... lại là một Beta – không có tin tức tổ.

Trong khoảnh khắc ấy, nồng độ tin tức tổ mùi vodka trong phòng chỉ huy đột ngột tăng vọt.

Phó chỉ huy hói mặt sầm lại, suýt nữa thì bịt miệng Lan Tâm.

Lan Tâm quen Phùng Dị từ sớm, lại thông qua Lan Phong mà biết Chu Nhất, nghe lén được không ít chuyện bên lề. Cô cười khẽ: “Lần này về nhà, chắc phải bắt đầu đi dự tiệc giao lưu rồi nhỉ?”

Tiệc giao lưu là do nhóm trung lập giữa phe bảo thủ và phe cấp tiến tổ chức - nhằm tạo cơ hội cho các AO trẻ tuổi, tài năng từ hai bên làm quen. Phùng Dị lần nào cũng được mời, nhưng chưa từng tham dự. Trước đây còn có thể nói anh không có kỳ dịch cảm, không cần Omega. Nhưng từ giờ, lý do đó không còn hiệu lực – chỉ cần một lần kiểm tra tin tức tố, báo cáo với nồng độ d.a.o động mạnh là đủ để nói lên tất cả.

Dĩ nhiên, anh cũng có thể ở lại ngoài không gian, chờ kỳ dịch cảm kết thúc, để tin tức tố bất thường được chuyển hóa rồi mới quay về Đông Thành. Nhưng rõ ràng... Phùng Dị không đợi nổi.

Phó chỉ huy khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho Lan Tâm ngậm miệng.

Lan Tâm nhìn lên bản đồ hành trình – một chấm trắng đang di chuyển, là tọa độ thời gian thực của đội nhiệm vụ. Dự đoán khi họ quay về, tàu sẽ lập tức chuẩn bị nhảy không gian để trở về.

Phùng Dị siết chặt nắm tay, chai nước khoáng trong tay bị bóp đến phát ra tiếng răng rắc.

Kỳ dịch cảm khiến anh bồn chồn. Những lời Chu Nhất từng nói cứ vang vọng trong đầu. Anh không thể ngăn mình nhớ đến hình ảnh Beta kia trong văn phòng – người ngập trong mùi rượu, má ửng đỏ, hàng mi rũ xuống khẽ run... Anh muốn c.ắ.n vào sau gáy của Beta ấy – dù nơi đó không có tuyến thể.

Anh còn nhớ dáng vẻ khi Beta ấy ngủ – yên tĩnh nằm gọn trong giường, khiến anh không khỏi tự hỏi: Tại sao Đỗ Mặc lại có thể yên tâm để một Alpha ở ngay phòng bên cạnh? Cuối cùng, đội nhiệm vụ cũng trở về tàu mẹ. Ngay sau đó, tàu bước vào trạng thái chuẩn bị nhảy không gian – sẵn sàng quay về.

Sau hai năm xa cách, tàu mẹ... cuối cùng cũng trở về.

Lan Tâm hỏi Phùng Dị: “Nhiệm vụ kết thúc rồi, anh định đi đâu tiếp?”

Có lẽ việc sắp hồi hương khiến tâm trạng Phùng Dị khá hơn, anh khẽ giãn mày: “Xem sắp xếp.”

Lan Tâm lại hỏi: “Xem ai sắp xếp?”

Phùng Dị liếc cô một cái, không trả lời.

Lan Tâm nhướng mày, nhắm mắt nghỉ ngơi, cũng không hỏi thêm.

Nhiệm vụ kéo dài suốt hai năm này bắt nguồn từ một ý tưởng bất chợt của giới chính trị bảo thủ. Thấy tài nguyên ở hành tinh Pa gần như đã bị phe cấp tiến chiếm hết, phe bảo thủ buộc phải tìm hướng đi khác.

Họ nhắm vào Phùng Dị – người bị buộc rời khỏi quân khu sớm. Xuất thân chính thống, là người của phe bảo thủ; tin tức tố cấp độ cao, ra ngoài không gian cũng chẳng mấy Alpha có thể áp chế được anh.

Nhưng suốt hai năm qua, Phùng Dị liên tục có những hành động ngầm, không hề ngoan ngoãn như vẻ ngoài. Lan Tâm từng nghĩ đó là ý của nhà họ Phùng — cho đến khi cô biết về sự tồn tại của Đỗ Mặc. Lúc ấy cô mới hiểu: Phùng Dị làm tất cả... là vì tình yêu.

“Anh không sợ gặp phải Omega khác sao? Dù tin tức tố của anh cấp độ cao, khó ghép đôi, nhưng kiểu gì cũng sẽ tìm được người phù hợp.” Lan Tâm chợt nhớ ra điều gì: “Phải rồi, sao giờ tớ mới nghĩ đến chuyện này — nhà anh không đăng ký ghép đôi Omega trong cơ sở dữ liệu à?” Tàu vừa thoát khỏi mạng nhảy không gian, trong màn đêm mênh mông, hành tinh Pa dần hiện ra, phủ trong lớp sương trắng mờ ảo.

Đây là chuyện riêng tư, liên quan đến đặc quyền của tầng lớp ưu tú. Lan Tâm nghĩ mình sẽ không nhận được câu trả lời — nhưng không ngờ Phùng Dị lại lên tiếng.

“Có đăng ký.” Phùng Dị nói. “Cũng từng có người phù hợp.”

Lan Tâm sửng sốt: “Vậy anh..”

“Tôi đã kháng lại tin tức tổ của họ.” Giọng anh trầm thấp.

“Ngay cả khi họ đang trong kỳ phát tình.

Tác giả có lời muốn nói:

Sắp tới có thể sẽ ngược một chút... chỉ một chút thôi, rồi sẽ ngọt ngay! Tôi hứa đấy!