Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 34



Không rõ Đông Thành đã xảy ra chuyện gì, mà lại bắt đầu thực hiện kiểm soát giao thông.

Trên đoạn đường từ Đông Sâm đến trạm xe, Đỗ Mặc thấy đầy rẫy rào chắn và dây cách ly.

Mà đó vẫn chưa phải điều tệ nhất – chiếc xe buýt cậu đi bị chặn giữa đường, đến được nhà thì đã gần chín giờ tối.

Chờ đợi giữa trời lạnh suốt quãng đường dài khiến cậu kiệt sức. Ăn qua loa vài miếng, cậu đổ người xuống giường ngủ ngay.

Với một Beta, giấc ngủ đầy đủ là cách hồi phục thể lực hiệu quả nhất.

Bảy giờ sáng, chuông báo thức vang lên đúng giờ. Cuộc sống làm công lâu năm khiến Đỗ Mặc vừa nghe tiếng chuông là tỉnh ngay.

Cậu khó nhọc thò tay ra khỏi chăn, với lấy điện thoại, mắt còn lim dim kiểm tra tin nhắn tối qua chưa kịp đọc.

Có một lời mời kết bạn?

Đỗ Mặc ngạc nhiên, bấm vào xem thông tin người gửi.

Cậu rất hiếm khi nhận được lời mời kết bạn. Không rõ lý do, dù là người phụ trách nhóm Beta của Đại học Đông Thành, danh sách bạn bè của cậu chưa đến trăm người — ai nghe cũng thấy kỳ lạ.

Về chuyện này, Đỗ Mặc chỉ biết tự an ủi: mình là pháo hôi, không được ai chú ý.

[Chu Vũ]

Thấy cái tên này, dù đầu óc còn mơ màng, Đỗ Mặc lập tức tỉnh táo.

Thời đại liên tinh có một điểm rất phiền: trừ một số Alpha ở vị trí cao, những người còn lại gần như không có quyền riêng tư. Tất cả thông tin cá nhân đều được ghi vào cơ sở dữ liệu — tra số liên lạc thì dễ như trở bàn tay.

Đỗ Mặc ngồi dậy đi rửa mặt, trong đầu cân nhắc có nên chấp nhận lời mời hay không.

Cậu không định gặp Chu Vũ. Phùng Dị đã nói rõ: đừng gặp người không liên quan. Là người kiên định theo “phe nhân vật chính”, Đỗ Mặc tất nhiên không muốn làm trái lời Phùng Dị. Một phần cũng để tránh bị đau đầu.

Dù vậy, Đỗ Mặc mơ hồ cảm thấy – trong thời gian tới, chuyện đau đầu vì Phùng Dị... chắc chắn không tránh khỏi.

Tám giờ, Đỗ Mặc ra khỏi nhà đúng giờ. Đến trạm xe thì được thông báo: Đông Thành vẫn đang kiểm soát giao thông, xe buýt tạm ngừng hoạt động.

Chắc chắn là có chuyện rồi.

Tư tưởng quản lý của Đông Thành luôn đặt sự ổn định lên hàng đầu, lấy việc bảo vệ địa vị tối cao của Alpha làm nguyên tắc. Dù bên ngoài có hỗn loạn thế nào, Đông Thành vẫn phải giữ hòa bình — hòa bình giả tạo cũng là hòa bình. Rất hiếm khi xảy ra kiểm soát giao thông quy mô lớn như thế này.

Căn hộ của Đỗ Mặc nằm ở rìa trung tâm thành phố. Từ tối qua đến giờ vẫn bị kiểm soát... mức độ này thì chắc chắn là có biến.

Trong nguyên tác cũng không hề nhắc đến chuyện này — rõ ràng thiếu gia Phùng Dị không thuộc diện bị kiểm soát.

Đỗ Mặc liếc điện thoại – Đông Sâm vẫn chưa ra thông báo chính thức.

Mùa đông, trạm xe chỉ có robot trực. Alpha kiêu ngạo, chẳng thèm làm mấy công việc “thấp kém” như vậy. BO thì sợ lạnh, không thể đảm nhận việc trực trạm.

Hỏi đi hỏi lại, chỉ nhận được hai câu trả lời lạnh lùng từ giọng máy móc:

“Đang kiểm soát giao thông, việc đi lại bị hạn chế, mong quý khách thông cảm” “Thời gian khôi phục tạm chưa xác định, vui lòng chờ thông báo.”

Đường trên không bị cấm, còn xe dưới mặt đất thì sao?

Đỗ Mặc cúi xuống nhìn — trời ơi, cứ mười bước là một chốt, trăm bước là một trạm gác.

Dù ai cũng mặc thường phục, nhưng không qua mắt được Đỗ Mặc.

Mặc dù luôn cảm thấy mình không bằng Đỗ Mặc trong nguyên tác - — so ra thì bình thường hơn nhiều — nhưng thực tế, cậu cũng là sinh viên xuất sắc của Đại học Đông Thành, từng được lãnh đạo nhà trường đích thân tuyên dương trong lễ tốt nghiệp.

Hai năm làm việc trong hội sinh viên giúp cậu thường xuyên tiếp xúc với Alpha và Omega. Cộng thêm mối liên hệ với Phùng Dị, Đỗ Mặc hiểu khá rõ về quân khu, đặc biệt là trạng thái của các Alpha quân nhân ở Đông Thành.

Loại Alpha ấy — luôn cố tỏ ra bình thường, sống ẩn giữa thành phố – nhưng ai nấy đều xuất thân cao quý, lúc nào cũng giữ nguyên vẻ kiêu ngạo đặc trưng của Alpha. Không sót một ai, đều là sản phẩm của tư tưởng bảo thủ Đông Thành.

Là trung tâm của phe bảo thủ, Đông Thành gần như không cho phép Alpha bình thường gia nhập đội vệ binh. Thành viên hiện tại hầu hết đều đến từ các gia tộc quý tộc.

Tuyển người vào đội vệ binh không qua thi cử, hoàn toàn do người phụ trách chọn từ cơ sở dữ liệu. Xem ngoại hình có hợp mắt không, tin tức tổ có “đúng chuẩn” không, và quan trọng nhất — gia thế ra sao.

Gia đình có liên hệ với Đế quốc Thiên Thịnh? Không cần bàn — chắc chắn được ưu tiên.

Cái gọi là cải cách dân chủ của phe cấp tiến, thực chất là “thừa kế dân chủ”.

Lãnh đạo quân khu được chọn thế nào? Bỏ phiếu dân chủ.

Quyền bỏ phiếu nằm trong tay ai? Alpha.

Là Alpha nào? Những người từng phục vụ cho Đế quốc.

Tại sao? Vì họ có kinh nghiệm.

Thế hệ lãnh đạo tiếp theo được chọn ra sao? Từ quân đội hiện tại, chọn người có danh tiếng cao.

Chọn từ nhóm Alpha hiện tại bằng cách nào?

Logic hoàn hảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lần đầu nghe Phùng Dị nói những điều này, Đỗ Mặc suýt nữa vỗ tay.

Không có gì sai, không có kẽ hở - một vòng lặp khép kín quá mức hoàn mỹ.

Khoan đã... cậu từng nói chuyện với Phùng Dị về mấy thứ này từ khi nào?

Trong đầu Đỗ Mặc bỗng hiện lên một khung cảnh xa lạ.

Giữa mùa hè.

Mùa hè ở Đông Thành không nóng – với một số Omega thể chất yếu, vẫn phải mặc áo dài tay.

Khi ấy cậu vừa xuyên qua không lâu, chưa quen với môi trường xung quanh, thường hay ở một mình. Các bạn học lần lượt phân hóa, nội dung trò chuyện giữa các tiết học cũng thay đổi — thành chuyện tin tức tố có mùi gì, Alpha nào cấp độ cao hơn, ai ai ở lớp bên kia vừa phân hóa thành Omega...

Vốn đã là người ít nói, sau khi thay lõi, Đỗ Mặc lại càng trầm lặng hơn. Biết rõ mình là một Beta, cậu lúc này trông thật cô đơn.

Hôm đó là tiết sinh lý AO. Những AO chưa trưởng thành vừa phân hóa sẽ được học ở giảng đường lớn, còn Beta – không bị ảnh hưởng bởi tin tức tổ — được tự do hoạt động. Không xa là lớp bên cạnh đang học thể dục, một nhóm Alpha chia thành hai phe chơi bóng.

Phùng Dị xuất hiện khi Đỗ Mặc đang ngồi một mình dưới gốc cây đọc sách. Hoa rụng đầy mặt đất, phủ kín bậc đá xanh. Giữa bụi cỏ lấm tấm hoa nhỏ, gió nhẹ thổi qua, hương thơm thoang thoảng quanh mũi.

“Bộp...” Một quả bóng đen phá vỡ khung cảnh yên bình.

Nó rơi ngay dưới chân Đỗ Mặc, hất tung vài cánh hoa, sượt qua má cậu rồi nảy lên cao, lăn xa.

Đỗ Mặc giật mình.

Chưa kịp nhìn xem ai là thủ phạm, quả bóng thứ hai đã bay tới, trúng thẳng vào cẳng chân cậu.

Cơn đau khiến cậu loạng choạng, ngã xuống đất, đầu gối đập mạnh vào bậc đá, phát ra tiếng uỵch nặng nề.

Từ xa vọng lại tiếng cười đùa, Đỗ Mặc không nghe rõ họ đang nói gì – nhưng chắc chắn không phải chuyện t.ử tế.

Cậu nhớ đến lời bàn tán của bạn học: “Tránh xa đám con trai lớp 9 ra — tụi nó đều phân hóa thành Alpha, đang lên mặt, ngày nào cũng bắt nạt Beta.”

Cậu tập tễnh quay về lớp. Bạn cùng bàn hỏi cậu bị sao, cậu chỉ đáp: “Tớ vấp ngã.”

Tin tức về nhóm kia đến vào trưa hôm sau – cả tám người đồng loạt nộp đơn xin thôi học.

Cả lớp vỗ tay hoan hô, khen Phùng Dị trừ hại cho dân, là một Alpha tốt.

Phùng Dị trong lớp có vài điểm giống Đỗ Mặc — cũng không thân với ai. Nhưng cũng khác: Đỗ Mặc ít biểu cảm, tạo cảm giác xa cách; còn Phùng Dị thì quá nổi tiếng, tồn tại quá rõ ràng.

Sau khi phe cấp tiến lên nắm quyền, chính sách chủ đạo là phá bỏ giai cấp và định kiến giới tính, kêu gọi bình đẳng sáu giới, quan chức và dân thường ngang hàng. Phùng Dị là Alpha đầu tiên bị phe cấp tiến để mắt tới. Xuất thân cao quý, từng học tại Học viện Hoàng gia Thiên Thịnh, được đào tạo như một tinh anh. Anh khiêm tốn, lễ độ, không bắt nạt BO, không kiêu căng — không ai phù hợp hơn anh để làm hình mẫu.

Đỗ Mặc chợt ngẩn người.

Bóng dáng mơ hồ trong ký ức – hóa ra là Phùng Dị.

Cậu bỗng thấy buồn đến khó tả.

Dưới gầm cầu, một hàng xe cảnh sát lao vút qua, còi hú vang vọng không dứt. Đầu Đỗ Mặc đột nhiên đau dữ dội.

Không giống những lần trước - lần này như có ai đó dùng tấm kim loại cào vào não cậu, đau từng nhịp một.

Robot trực trạm vẫn lặp đi lặp lại hai câu thông báo. Dưới đất chỉ toàn Alpha, không thấy bóng dáng BO nào. Đỗ Mặc thấy bất an.

Cậu tin vào trực giác của mình. Do dự nửa giây, Đỗ Mặc quay người về nhà.

Cậu ôm đầu, gắng gượng bước đi giữa cơn đau không thể chịu nổi. Những hình ảnh vừa hiện lên trong đầu bắt đầu mờ dần - buổi chiều nắng vàng biến thành khung cảnh trắng đen không rõ thời gian.

Cậu rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy vì lạnh. Vừa gõ được vài chữ, cậu bỗng khựng lại.

Cúi xuống nhìn màn hình – chỉ thấy bốn chữ và một dấu chấm: [Phùng Dị rất ổn.]

Vừa bước vào nhà, Đỗ Mặc đã nhận được thông báo tập thể từ Đông Sâm: [ Toàn thành phố bị kiểm soát, hôm nay làm việc từ xa. Vui lòng bật thiết bị chiếu, máy tính và các thiết bị liên quan. Hệ thống nội bộ đã được kích hoạt, tên đăng nhập và mật khẩu sẽ được gửi đến hộp thư của nhân viên trong vòng năm phút. Lưu ý kiểm tra, mỗi người một mã, tuyệt đối không được tiết lộ.] Toàn thành phố... bị kiểm soát?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cậu bật máy tính lên, lần đầu đăng nhập vào hệ thống nội bộ của Đông Sâm từ máy cá nhân - tốc độ cực chậm.

Trong lúc chờ, Đỗ Mặc gửi tin nhắn cho Phùng Dị: [ Đông Thành xảy ra chuyện gì vậy?]

Ba phút sau, điện thoại rung lên.

Cậu vội vàng cầm lấy – nhưng không phải Phùng Dị, mà là Chu Vũ. Vị Omega nổi tiếng “độc với người, còn độc hơn với chính mình” lại gửi thêm một lời mời kết bạn, kèm theo ghi chú: [Tôi biết chuyện gì đang xảy ra ở Đông Thành]

Sau khi lần thứ tư từ chối lời mời kết bạn của Chu Vũ, không lâu sau Trì Tĩnh gọi điện tới: “Cái người tên Chu Vũ ấy vừa tìm tôi đó.” Đỗ Mặc: “...”

Không lạ vì sao trong nguyên tác Phùng Dị không thích Chu Vũ – cậu bắt đầu hiểu ra phần nào lý do. Trì Tĩnh nói: “Anh ta bảo có quan hệ thân thiết với Phùng Dị, có chuyện muốn nói với cậu... Mà nói thật, tớ có hỏi anh trai về người này, ai cũng bảo anh ta thông minh, có thủ đoạn. Nhưng sao tớ thấy hơi ngốc ấy – anh ta thật sự tưởng cậu là Omega!"

“Anh ta hẹn gặp cậu, cậu có đi không?”

Đỗ Mặc từ chối: “Tớ không quen anh ta.” “Nhưng anh ta quen Alpha của cậu đó, cậu không lo à... Trì Tĩnh ngạc nhiên: “Giờ tớ mới biết Phùng Dị thường xuyên ở ngoài không gian, bảo sao tiệc tùng chẳng bao giờ thấy mặt..” Nghĩ đến điều gì đó, Trì Tĩnh hứng thú đề xuất: “Đi đi! Bảo vệ vị trí của cậu! Đúng rồi, nếu anh ta tưởng cậu là Omega thì cứ giả làm Omega luôn! Miếng dán tuyến sau để tớ chuẩn bị! Đảm bảo giống y như thật!” Trì Tĩnh càng nói càng phấn khích: “Cậu thích mùi gì? Hương hoa, trái cây hay gỗ? Hay dùng loại rượu giống tin tức tổ của Phùng Dị cũng được! Tớ còn có miếng dán tuyến sau có dấu c.ắ.n nữa — Chu Vũ cắt tuyến rồi, chắc chắn không phát hiện ra!"

Đỗ Mặc: “...”

Nghe nói Omega giả làm Beta thì có, chứ đây là lần đầu cậu nghe đến chuyện Beta giả làm Omega.

Không cần nghĩ, Đỗ Mặc lập tức từ chối.