Mà nhờ bản hợp đồng cực kỳ “vị tha” mà Đỗ Mặc từng đề xuất, Tống Xương Tuấn gần như không chịu chút thiệt hại nào.
Trưởng phòng Triệu mặt sầm lại, mắng Đỗ Mặc một trận ra trò.
Đỗ Mặc chỉ có thể im lặng nghe, thầm nghĩ:
Hợp đồng tôi cũng trình rồi, chính ngài duyệt mà...
Thấy Đỗ Mặc mất khách lớn, Vệ Hằng lại bắt đầu “trỗi dậy”.
Cả buổi sáng đi qua bàn Đỗ Mặc không biết bao nhiêu lần — lúc thì ôm bản kế hoạch của Nhất Tinh, lúc thì gọi điện cho người phụ trách bên đó.
Nhưng mọi chuyện bất ngờ chuyển hướng vào ngày hôm sau.
Khi Đỗ Mặc thấy bóng dáng Lan Tâm xuất hiện trong phòng tiếp khách của Đông Sâm, cậu suýt nữa ngã khỏi ghế.
Bên cạnh Lan Tâm còn có một Omega – Đỗ Mặc nhận ra ngay.
Cả công ty đều biết người đó: Lan Phong.
Đỗ Mặc còn đang do dự có nên vào hay không, thì Vệ Hằng đã ôm một chồng tài liệu lao vào phòng:
“Chào chị, tôi là Vệ Hằng, phụ trách kết nối giữa Đông Sâm và Nhất Tinh.”
À đúng rồi, Lan Phong là nghệ sĩ của Nhất Tinh.
Đỗ Mặc khựng lại.
Trì Tĩnh vừa từ phòng tiếp khách đi ra.
Lan Phong là Omega, nên việc chăm sóc cảm xúc cho cậu ấy, Trì Tĩnh vào trước cả Vệ Hằng.
Trì Tĩnh lẩm bẩm bên cạnh:
“Xí, để hắn hốt được món hời”
Đỗ Mặc không hiểu, quay sang nhìn Trì Tĩnh.
Trì Tĩnh nói:
“Cái chị Alpha kia muốn đầu tư. Lan Phong là em trai chị ấy, giới thiệu chị ấy đến Đông Sâm — đâu phải việc của Nhất Tinh, sao lại để Vệ Hằng vào?”
...Lan Tâm muốn đầu tư gì vậy?
Thì ra là chị em ruột.
Có lẽ con số Lan Tâm đưa ra hơi “khủng”, nên Vệ Hằng vừa vào chưa bao lâu đã chạy ra gọi trưởng phòng Triệu.
Một lúc sau, trưởng phòng Triệu lại từ tầng trên gọi thêm hai lãnh đạo xuống.
Trì Tĩnh nhỏ giọng hét lên, kéo tay áo Đỗ Mặc giật liên hồi:
“Trời ơi Đỗ Mặc, bảo anh chủ động mà không chịu — khách hàng này nhìn là biết có tiềm lực! Mất một đơn lớn rồi — a a a, đưa cho ai không đưa, lại đưa cho Vệ Hằng! Rõ ràng chị ấy là Alpha mà!”
Đang nói thì Vệ Hằng lại bước ra.
Trì Tĩnh hả hê:
“Trà rót rồi, trái cây bày rồi, còn gì hắn làm được nữa?”
Đỗ Mặc nghiêm túc suy nghĩ một lúc:
“In tài liệu chăng.”
Vệ Hằng đi về phía Đỗ Mặc.
Trì Tĩnh cảnh giác:
“Tụi này không in tài liệu giùm đâu nha!”
Vệ Hằng gõ nhẹ lên bàn Đỗ Mặc:
“Trưởng phòng Triệu gọi cậu vào”
Mọi người xung quanh đồng loạt quay sang nhìn Đỗ Mặc.
Cùng ngồi một văn phòng cả ngày, ai cũng biết cậu vừa mất một khách hàng lớn, hôm qua thì bị hắt cà phê đến dị ứng toàn thân, sáng nay lại bị trưởng phòng gọi lên mắng một trận.
Bị bao ánh mắt dồn về, Đỗ Mặc khẽ hắng giọng, cố giữ bình tĩnh.
Cậu gật đầu, đứng dậy đi về phía phòng tiếp khách.
Bề ngoài thì lạnh nhạt, nhưng trong lòng lại cuộn trào — đầu óc nhanh chóng phân tích tình hình.
Lan Tâm muốn đầu tư.
Trưởng phòng Triệu đuổi Vệ Hằng ra, gọi mình vào.
Tình hình xem ra đã rõ, không cần phân tích thêm.
Thực ra, khi vừa thấy Lan Tâm vào phòng tiếp khách, Đỗ Mặc đã có chút nghi ngờ.
Nhưng Phùng Dị không báo trước, Lan Tâm cũng không nói gì với cậu.
Vệ Hằng lại vào trước, nên cậu cũng không nghĩ nhiều.
Phùng Dị có nhiều cách kiếm tiền, nhưng đầu tư tài chính không phải lựa chọn hàng đầu.
Ít nhất trong nguyên tác, anh thường tự lập tổ chức, tự quản lý tài sản của mình.
Vào phòng, Đỗ Mặc được sắp ngồi cạnh trưởng phòng Triệu, đối diện là Lan Phong.
Lan Tâm ngồi chếch bên kia, còn phía đối diện là lãnh đạo từ tầng trên xuống – lần đầu tiên Đỗ Mặc gặp.
Lan Tâm mỉm cười gật đầu với Đỗ Mặc.
Cậu cũng đáp lại bằng một nụ cười lịch sự.
Gặp Lan Tâm trong bối cảnh trang trọng thế này... thật kỳ lạ.
Nhất là khi người ngồi đối diện lại là Lan Phong – tình nhân của Phùng Dị trong nguyên tác.
...Cảm giác như mình vừa cướp tuyến tình cảm của Omega chính chủ, thật sự thấy tội lỗi.
Lan Phong mỉm cười dịu dàng:
“Cậu là Đỗ Mặc?”
“Vâng, chào anh Lan.”
Đỗ Mặc khẽ gật đầu, giọng nhẹ nhàng:
“Tôi là Đỗ Mặc”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cái cảm giác gặp tình địch này... từ đâu mà ra vậy trời...
Lan Phong giới thiệu ngắn gọn về mục đích chuyến đi.
Sau đó, mọi thứ diễn ra suôn sẻ – hợp đồng đại lý được ký gần như không gặp trở ngại nào.
Lãnh đạo tầng trên đích thân tiễn Lan Tâm ra về.
Trên đường quay lại văn phòng, trưởng phòng Triệu nheo mắt hỏi Đỗ Mặc:
“Tôi nhớ cậu tốt nghiệp Đại học Đông Thành, có quen Lan Phong không?”
Đỗ Mặc đáp dứt khoát:
“Không quen.”
Trưởng phòng Triệu chắc hẳn nghĩ rằng Đỗ Mặc quen Lan Phong qua Chu Nhất.
Lan Phong và Lan Tâm là chị em, giới thiệu nguồn lực cho người quen thì cũng hợp lý.
Nhưng Đỗ Mặc đã nói rõ là không quen Lan Phong, không có quan hệ cá nhân.
Vậy thì trưởng phòng Triệu kiểu gì cũng phải suy nghĩ — Tại sao Lan Phong lại vô duyên vô cớ giới thiệu một khách hàng lớn như vậy cho Đỗ Mặc?
Phải biết rằng Vệ Hằng từng quen Lan Phong – họ từng tham gia nhiều sự kiện cùng nhau.
Dù một người là khách mời chuyên “đẹp lung linh”, người kia chỉ lo hậu trường chạy việc vặt.
Cứ để họ tự suy đoán đi.
Bên kia, lãnh đạo cũng đang khéo léo hỏi Lan Phong:
Công ty nhiều người như vậy, sao lại chọn Đỗ Mặc?
Lan Tâm là Alpha, đâu cần phải chọn một Beta để quản lý tài sản.
Ở Đông Thành - nơi tư tưởng truyền thống vẫn chiếm ưu thế – Alpha thường rất kiêu ngạo, đặc biệt coi thường Beta.
Lan Tâm vốn quen lăn lộn cùng Phùng Dị, trên người mang theo khí chất lạnh lùng, tàn bạo.
Vừa nãy có mặt Đỗ Mặc nên cô còn nén lại, chứ thực ra đã mất kiên nhẫn từ lâu.
Cô vốn không muốn nhận nhiệm vụ này.
Nhưng Phùng Dị cứ ép bảo cô trông “giống người bình thường”.
Cũng đúng thôi.
Nhìn quanh cả phòng, chỉ có Phùng Dị và Lan Tâm là ăn mặc chỉnh tề.
Còn lại thì hoặc là thân hình dị dạng, hoặc là mặt mũi hung dữ — nhìn phát biết ngay không phải người dễ chơi.
Lan Tâm biết rõ trong lòng Phùng Dị có một “Bạch Nguyệt Quang Beta”.
Những khoảnh khắc “anh hùng cứu mỹ nhân” như thế này – cô đâu dám giành.
Cô chỉ nói:
“Anh tự đi đi.”
Không ngờ Phùng Dị lại thoáng do dự:
“...Thôi, cô đi đi.”
Một Alpha vừa là thủ lĩnh hải tặc Inlai, vừa là thiếu gia nhà họ Phùng – quyết đoán khi cần, nhưng cũng lưỡng lự chẳng khác gì người thường.
Lan Tâm đành nhận nhiệm vụ riêng do “đoàn trưởng” giao.
Lan Tâm nhấc mí mắt, đáp thẳng:
“Tôi thích.”
Lãnh đạo vẫn phải giữ nụ cười lịch sự:
Thành tích từ trên trời rơi xuống, ánh mắt đồng nghiệp nhìn Đỗ Mặc lại thay đổi.
Trì Tĩnh thì thầm:
“Là tên Alpha của cậu giới thiệu tới à?”
Bình thường Đỗ Mặc sẽ phủ nhận ngay.
Nhưng hôm nay không hiểu sao, khi nghe Trì Tĩnh nói “tên Alpha của cậu”, tim cậu khẽ động.
Như bị ai đó điều khiển, cậu khẽ gật đầu.
Cũng đúng thôi.
Phùng Dị là Alpha, Lan Tâm cũng do anh ấy giới thiệu đến.
Nhìn Trì Tĩnh phía trước tung tăng đầy phấn khởi, rõ ràng đang chờ Alpha đến đón, Đỗ Mặc bỗng im lặng. Ngoài việc không có ai đến đón, cậu và Omega kia... khác nhau chỗ nào?
Trong tâm trạng vi tế ấy, điện thoại Đỗ Mặc đột ngột rung lên.
Cậu giật mình, tưởng trưởng phòng Triệu gọi, vội lỗi điện thoại ra xem – nhưng là một số lạ. Giọng nói bên kia cũng xa lạ.
“Cậu là Đỗ Mặc?”
Trì Tĩnh nghe thấy, chớp mắt, ra hiệu khẩu hình: “Ai thế?”
Đỗ Mặc khẽ lắc đầu, tỏ ý không biết: “Bạn là...?” Đầu dây bên kia như khẽ cười: “Tôi là Chu Vũ, bạn của Phùng Dị. Có lẽ cậu chưa từng nghe tên tôi. Tôi đến từ hành tinh lính đ.á.n.h thuê”
Đỗ Mặc: ?!
Không phải chưa từng nghe.
Người này là một nhân vật nổi tiếng trong phong trào bình quyền BO. Để không bị ảnh hưởng bởi tin tức tố của Alpha, anh ta từng phẫu thuật cắt bỏ tuyến sau gáy, thậm chí phá hủy cả khoang sinh sản trong cơ thể. Trước khi phẫu thuật, Chu Vũ chưa từng gặp Alpha khiến anh rung động. Sau khi phẫu thuật, trong một chuyến du hành xa, anh gặp Phùng Dị — và từ đó nghiện luôn tin tức tố của anh ấy, không thể dứt ra được...
Nhưng Phùng Dị hoàn toàn không có hứng thú. Một Omega không còn tuyến, không còn khả năng sinh sản – thì còn gì để hấp dẫn?
Chu Vũ nói chậm rãi: “Tôi vừa đến hành tinh Pa. Có thời gian không? Gặp nhau một chút nhé. À... cậu là Omega đúng không? Buổi tối ra ngoài không an toàn lắm, hay để mai ban ngày đi?”
Trì Tĩnh từ từ ngẩng đầu, ánh mắt như đang nói: Tôi sao không biết cậu là Omega?
Đỗ Mặc: Tôi cũng không biết!
Cậu nhíu mày. Trong nguyên tác, Chu Vũ cũng chỉ là một nhân vật phụ mờ nhạt — thậm chí còn “pháo hôi” hơn cả cậu. Dù sao thì Đỗ Mặc còn có đất diễn, còn Chu Vũ chỉ xuất hiện chớp nhoáng để làm nổi bật sức hút của Phùng Dị: đến cả một Omega đã cắt tuyến cũng mê mẩn. “Anh tìm tôi có chuyện gì?”
Chu Vũ cười khẽ: “Đương nhiên là liên quan đến Phùng Dị. Cậu không tò mò vì sao anh ấy thường xuyên rời khỏi hành tinh Pa sao? Không muốn biết anh ấy đã gặp ai ở các hệ sao khác? Hay... tại sao anh ấy lại rời khỏi quân khu?”
Đỗ Mặc trợn mắt.
Trì Tĩnh cũng há hốc mồm.
Nhưng hai người... lại sốc vì hai chuyện khác nhau.
Sau khi cúp máy, Trì Tĩnh lập tức túm lấy vai Đỗ Mặc, lắc như điên: “Alpha của anh là Phùng Dị?! Anh giấu tôi đến tận bây giờ?! Anh không nói với tôi tên đó là Phùng Dị?! A a a anh còn giấu cả tôi! Tôi không thèm làm bạn với anh nữa đâu!!!!!”