Đúng lúc căng thẳng nhất, điện thoại của Phùng Dị reo lên.
Đỗ Mặc liếc trộm – màn hình hiện tên người gọi: Chu Nhất.
Phùng Dị siết chặt điện thoại, ngập ngừng vài giây rồi đứng dậy ra ban công nghe máy.
Anh sợ Chu Nhất nói gì đó linh tinh khiến Đỗ Mặc suy nghĩ nhiều.
“Anh đi đâu rồi?”
Chu Nhất hỏi dồn dập ngay khi kết nối:
“Gọi mãi mới nghe — anh bỏ giữa chừng là sao? Đúng lúc quan trọng mà lại không có mặt? Anh đang làm gì vậy?”
Phùng Dị quay đầu nhìn Đỗ Mặc.
Beta kia vẫn chưa hoàn hồn, không biết trong đầu đang nghĩ gì mà trông hoảng hốt đến thế.
Anh bất giác mỉm cười, giọng nói với Chu Nhất cũng dịu đi:
“Tôi có việc. Lan Tâm đang trông”
Lan Tâm chính là nữ Alpha mà Đỗ Mặc từng gặp.
Hai người trò chuyện thêm vài câu, Chu Nhất chợt hỏi:
“Bên ngoài thế nào rồi?”
Phùng Dị đáp:
“Loạn lắm, nhưng sắp xong rồi.”
Trước khi cúp máy, Chu Nhất đột ngột hỏi:
“Anh đang ở cùng Đỗ Mặc đúng không?”
"..."
Phùng Dị nhìn ra xa.
Tuyết phủ trắng cả đất trời, đèn đường hai bên đã sáng, ánh đèn từ các cửa sổ nối dài đến tận chân trời, hòa cùng những vì sao.
Anh khẽ cười:
“Đúng.”
Rồi cúp máy luôn, không cho Chu Nhất cơ hội mắng mỏ.
Căn hộ nhỏ, dù Phùng Dị ra ban công nghe điện thoại, Đỗ Mặc vẫn nghe được vài câu.
Phùng Dị tối nay có hành động lớn.
Sắp tới còn phải lên không gian, vài ngày nữa sẽ gặp ai đó...
Đỗ Mặc cố ghép những mảnh thông tin rời rạc với mạch truyện trong trí nhớ.
...Thôi, chẳng khớp được gì cả.
Cậu ngáp một cái.
Phân tích tình hình liên tinh không phải việc dễ — ít nhất là với một Beta như cậu.
Là một pháo hôi Beta chuyên sống kiểu “nước chảy bèo trôi”, chờ hệ thống giới thiệu tình tiết, Đỗ Mặc thật không ngờ mình lại phải đối mặt với cảnh tượng thế này.
Nghĩ đến việc Phùng Dị xuất thân từ một gia tộc bảo thủ, tuyệt đối không chấp nhận tình cảm AB, thậm chí còn cấm Alpha và Beta làm bạn...
Đỗ Mặc chỉ thấy đầu đau như búa bổ.
Cậu rụt cổ lại.
Gió lạnh luồn qua khe cửa, khiến căn phòng vốn đã không ấm nay càng thêm buốt.
Cậu lại nghĩ đến những lời Phùng Dị nói tối nay.
Vẫn là Phùng Dị như trước - chỉ khác một điều: anh đã nói dối.
Có lẽ là để giữ bí mật.
Thà nhận mình lái xe khi say còn hơn thừa nhận... mình không thể say.
Nhìn ra ban công, thấy Phùng Dị vừa kết thúc cuộc gọi, lại gọi thêm một cuộc khác.
Cậu nên... tiếp tục ngồi đây chờ sao?
Thật sự... quá ngượng ngùng rồi...
Về phòng ngủ sao?
Một Beta giữa đêm khuya ngồi trong phòng chờ một Alpha đang gọi điện?
Nghe... không ổn lắm.
Ngồi lại phòng khách chờ Alpha gọi xong rồi tiếp tục trò chuyện?
Cũng thấy sai sai.
Cậu vừa lạnh vừa buồn ngủ, mà cũng chẳng đủ can đảm để tiếp tục cuộc nói chuyện vừa rồi.
Cảm giác như... chỉ cần sơ sẩy là sẽ nổ tung.
Đỗ Mặc không muốn nửa đêm bị thiếu gia Phùng Dị lôi vào bệnh viện kiểm tra thần kinh.
Hay là... giả vờ ngủ đi.
Nghĩ sao làm vậy.
Cuối cùng, cậu cũng không biết Phùng Dị gọi điện đến lúc nào — vì đã ngủ thật lúc nào chẳng hay.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, phòng ngủ trống không.
Có một khoảnh khắc, Đỗ Mặc nghi ngờ... tất cả chỉ là một giấc mơ.
Mắt còn lờ đờ, cậu kéo cửa phòng ra — đập vào mắt là một đôi giày da đen rõ ràng không phải cỡ chân của mình.
Đỗ Mặc giật mình, tỉnh hẳn.
Quay đầu lại – vị Alpha lạnh lùng kia đang ngồi trên chiếc sofa nhỏ của cậu.
Trước mặt là một màn hình ánh sáng, những tọa độ lấp lánh tạo thành một bản đồ hành trình phức tạp.
Alpha đã nghe thấy tiếng động, nghiêng đầu, ánh mắt mang theo ý cười:
“Chào buổi sáng”
“Chào.”
Đỗ Mặc ngơ ngác vẫy tay:
“Anh... chưa về à?”
Câu này nghe hơi phũ, như đang đuổi người.
Cậu vội chữa lại:
“...Nhà hơi nhỏ, anh nghỉ ngơi được không?”
Phùng Dị đáp:
“Không sao.”
Anh đã du hành liên tinh hơn hai năm.
Có nơi thoải mái, nhưng phần lớn thời gian là trên tàu không gian chật hẹp, tài nguyên hạn chế, giờ giấc thất thường.
Khi thiết kế văn phòng, nhóm của anh đều đưa ra một yêu cầu giống nhau:
Giường trong phòng nghỉ. phải thật to.
Đội thiết kế là do Lan Tâm thuê riêng, không dùng danh nghĩa của Phùng Dị.
Nghe nói họ đặt hơn hai mươi chiếc giường siêu lớn cho văn phòng.
Người phụ trách nhìn biểu cảm của Lan Tâm mà không biết nên nói gì.
Sau khi rửa mặt xong, màn hình trước mặt Phùng Dị đã chuyển sang bản tin sáng.
Đỗ Mặc không dám nhìn thẳng, nhưng vẫn lén liếc Phùng Dị.
Trong bản tin, người phát ngôn nghiêm nghị:
[Gần đây, các hoạt động bạo lực của phe phản động diễn ra dồn dập.
Tối qua, tại biên giới phía Tây — khu vực Ganal — một siêu thị đã bị đ.á.n.h bom, gây thương vong nghiêm trọng.
Tình hình tại địa phương và vùng lân cận rất phức tạp, nguy hiểm.
Người dân nếu không cần thiết, tạm thời không nên rời khỏi nơi cư trú.
Nếu có nhu cầu, hãy liên hệ với chính quyền.
Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ các biện pháp an toàn và hỗ trợ sơ tán....
Đỗ Mặc sửng sốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đông Thành – nơi bảo thủ đến mức luôn né tránh tin tức – lại công khai phát sóng về bạo động ở khu vực biên giới?
Chuyện này xảy ra từ khi nào?
Mình mới bao lâu không xem tin tức...
Đài truyền hình đổi lãnh đạo rồi à?
“...Tình hình nghiêm trọng lắm sao?”
Trong nguyên tác có đoạn này không, Đỗ Mặc không rõ cũng không nhớ.
Nhưng Alpha trước mặt, người đứng ở vị trí cao trong gia tộc, chắc chắn biết rõ mọi chuyện.
Vì tò mò về tình hình, Đỗ Mặc tạm quên mất sự ngượng ngùng:
“Trưởng phòng Triệu đã hoàn toàn cấm chúng tôi tiếp xúc với các dự án và khách hàng ở vùng biên rồi.”
Cằm Phùng Dị lấm tấm râu, tóc cũng hơi rối.
Anh cúi đầu chỉnh lại tay áo:
“Tình hình đúng là rối lắm. Tối đừng ra ngoài một mình.”
“Ảnh hưởng đến Đông Thành luôn sao?!”
Đỗ Mặc giật mình.
Trong nguyên tác, Đông Thành luôn yên bình.
Đến tận chương cuối cùng cậu đọc trước khi xuyên sách, nơi này vẫn chưa xảy ra chuyện gì.
Chỉ có các hệ sao khác là hỗn loạn.
“Chưa chắc.”
Khi nói đến chuyện nghiêm túc, khí chất của Phùng Dị trở nên trầm ổn.
“Tình hình chưa rõ ràng. Tư tưởng của phe cấp tiến lan rất nhanh. Dân chúng ngày càng bất mãn với chính sách hiện tại của phe bảo thủ. Chỉ có Đông Thành là lạnh, thời tiết phần nào kìm hãm phong trào đòi quyền bình đẳng của Beta và Omega. Tư tưởng ở đây vẫn khá bảo thủ. Những năm qua, dù không nắm quyền, phe cấp tiến vẫn âm thầm tích lũy lực lượng. Ngược lại, phe bảo thủ thì... ăn chơi hưởng thụ, chẳng thiếu thứ gì.”
Đỗ Mặc hỏi:
“Sẽ... lại xảy ra chiến sự sao?”
Cậu nhớ đến diễn đàn trường — đúng là các bài viết ngày càng cởi mở. “Chắc là không.”
Phùng Dị đáp.
“Phe bảo thủ không đủ sức đ.á.n.h lại bên kia.
“Vậy... anh ủng hộ bên nào?”
Trong nguyên tác, về sau Phùng Dị giữ mối quan hệ tốt với cả hai phe.
Không ai dám đắc tội với anh – chẳng ai muốn bị cắt nguồn tài nguyên.
“Tôi à?”
Phùng Dị khẽ cười, không rõ ý.
“Không ủng hộ bên nào cả.”
Anh nhìn Đỗ Mặc: “Nhưng nếu buộc phải chọn... thì phe cấp tiến.”
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Đỗ Mặc. Ai mà ngờ – thiếu gia nhà họ Phùng, trụ cột tương lai của phe bảo thủ – lại nói với một Beta rằng mình ủng hộ phe cấp tiến.
Cậu lảng tránh ánh mắt của Phùng Dị.
Sau chuyện tối qua, Đỗ Mặc luôn cảm thấy ánh nhìn của Phùng Dị dành cho mình... có gì đó khác lạ. Nhưng Phùng Dị lại không nói rõ.
Cậu chỉ có thể đoán mò – mà lỡ đoán sai thì chẳng phải tự mình đa tình sao?
Đột nhiên, một bàn tay lớn lướt qua trước mắt, đặt lên sau gáy cậu.
Trước kia cậu không nghĩ gì.
Nhưng giờ ngẫm lại – Phùng Dị rất hay làm động tác này với mình...
Mà cậu chưa từng thấy anh làm thế với ai khác.
Trong thiết lập AO, động tác này... chỉ thiếu một bước nữa là thành đ.á.n.h dấu tạm thời.
Đỗ Mặc căng thẳng chớp mắt, ánh nhìn trượt xuống, giả vờ chăm chú vào chiếc cúc áo của Phùng Dị.