Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi
“...Sao anh lại đến đây?”
Đỗ Mặc lắp bắp hỏi.
Mùi rượu trên người Phùng Dị rất rõ — cậu nhận ra ngay đó là mùi của rượu táo và gin.
Xem ra... uống không ít.
“...Anh uống rượu à?”
Phùng Dị khẽ gật đầu.
Có lẽ do men rượu, ánh mắt anh hơi lơ đãng, nhưng vẫn luôn dừng lại trên người Đỗ Mặc.
“Tiệc ở nhà.”
À, hiểu rồi.
Tiệc sinh nhật.
Hôm nay là sinh nhật Phùng Dị.
Ban ngày, Đỗ Mặc đã định chúc một câu “sinh nhật vui vẻ”, nhưng lời đến miệng lại thấy ngượng ngùng, thế nào cũng không nói ra được.
Cậu lùi lại một bước, nhường chỗ cho Phùng Dị vào nhà.
Hành lang lạnh hơn trong phòng, mà áo ngủ của Đỗ Mặc lại mỏng – cậu thấy lạnh.
Khi mở cửa cho Phùng Dị, cậu thoáng thấy tự ti.
Căn hộ nhỏ này, cộng hết diện tích lại... chắc còn không bằng văn phòng của Phùng Dị.
Có khi chỉ vừa đủ làm phòng nghỉ.
Đóng cửa lại, không gian kín, không bật điều hòa mùi rượu càng nồng.
Đỗ Mặc liếc đồng hồ – mười giờ rưỡi.
Phùng Dị chắc đã rời tiệc sớm.
Tiệc của hậu duệ đế quốc thường kéo dài đến tận khuya.
Ngoài những màn chúc tụng thông thường, còn có vài hoạt động đẫm m.á.u diễn ra lúc nửa đêm.
Sau khi phe cấp tiến lên nắm quyền, họ đã bãi bỏ mọi hành vi phi nhân đạo.
Nhưng tay họ chưa vươn tới Đông Thành.
Mới yên được vài năm, những cuộc săn đẫm m.á.u lại bắt đâu.
Đỗ Mặc hỏi:
“Anh... bỏ tiệc giữa chừng không sao chứ?”
Dù gì... anh là nhân vật chính mà.
Phùng Dị lắc đầu, thân người cũng hơi lảo đảo theo.
Đỗ Mặc hơi nhướn mày, ngạc nhiên.
Một Alpha có khả năng kiểm soát bản thân cực tốt như Phùng Dị... đã uống bao nhiêu vậy?
“Không sao."
Giọng Phùng Dị khàn khàn.
“Nửa đêm... nhân vật chính không phải tôi.”
Không phải anh thì là ai?
Đỗ Mặc thắc mắc, nhưng không hỏi.
Phòng khách nhỏ, chỉ cần liếc qua là thấy hết bố cục.
Đỗ Mặc mời Phùng Dị ngồi xuống ghế sofa, rồi dè dặt hỏi:
“Tôi lấy cho anh vài viên t.h.u.ố.c nhé? Hay uống chút nước trước?”
Cậu không chắc nói vậy có làm Alpha thấy bị x.úc p.hạ.m không.
Thông thường, chỉ Beta mới cần t.h.u.ố.c giải rượu.
Alpha có tốc độ trao đổi chất cao, không cần.
Còn Omega thì ai cũng biết cơ thể yếu – chẳng ai nỡ chuốc họ đến mức phải dùng thuốc.
Có thể trước kia từng có, nhưng giờ thì tuyệt đối không – chuốc say Omega là vi phạm pháp luật.
Phùng Dị nghiêng người tựa vào lưng ghế, đôi chân dài bị bàn trà chắn ngang, phải co lại trong không gian chật hẹp.
Đỗ Mặc:
"..."
Phùng Dị nói gì đó, giọng khàn khàn, thấp đến mức không nghe rõ.
“Gì cơ?”
Đỗ Mặc ghé sát lại, cúi người hỏi:
“Tôi không nghe rõ”
Phùng Dị đáp:
“Được.”
Đỗ Mặc rót cho anh một ly nước, rồi lục trong ngăn kéo tìm t.h.u.ố.c giải rượu dành cho Alpha.
Trong lúc tìm, cậu chợt nhớ đến một chi tiết trong nguyên tác.
Hình như... Phùng Dị không thể say?
Tin tức tố của anh vốn là rượu mạnh — còn nặng hơn bất kỳ loại cồn nào.
Đỗ Mặc quay lại, ánh mắt hơi kỳ lạ.
Vị Alpha luôn lạnh lùng, nghiêm túc trước mặt người khác giờ lại nằm dài trên sofa.
Đôi chân dài không có chỗ để, phải gác lên tay vịn bên kia.
Cúc áo cổ đã bung, mắt khép hờ, tay trái cầm điện thoại, thỉnh thoảng lại liếc nhìn – như đang chờ tin nhắn nào đó.
Phải nói là... nhìn thế này, trông thật sự giống người đang say.
Phùng Dị thấy Đỗ Mặc đột nhiên khựng lại, liền hỏi:
“Sao thế?”
“Không có gì, không có gì.”
Đỗ Mặc vội đáp.
Đây là bí mật — trong nguyên tác chỉ vài người biết.
Cậu cũng chỉ biết nhờ có góc nhìn “thượng đế” khi đọc truyện.
Tìm được hộp thuốc, thấy vẫn còn hạn dùng, Đỗ Mặc hơi do dự rồi đưa cho Phùng Dị:
“...Anh có cần không?”
Phùng Dị chống người ngồi dậy.
Trong đêm tĩnh lặng, tiếng thở của Đỗ Mặc nghe rõ mồn một.
Mẩn đỏ trên mặt cậu đã bớt nhiều, nhưng vẫn còn sưng nhẹ.
“Không phải đã bảo cậu đừng để tâm đến cậu ta hay sao.” Phùng Dị nói khẽ.
“Dù sao cũng là khách hàng của công ty mà. Sau này chắc không tìm em nữa đâu.”
Đỗ Mặc ngẩn ra, rồi cười nhẹ, tỏ ý không sao:
“Giờ cũng đỡ nhiều rồi.”
Cậu hơi ngẩng cằm, nghiêng mặt sang một bên để Phùng Dị nhìn rõ:
“Uống t.h.u.ố.c kịp thời, chỉ hơi đáng sợ lúc đầu thôi. Vài hôm nữa là khỏi.”
Bàn tay cầm điện thoại của Phùng Dị vô thức siết lại.
Beta trước mặt anh trắng đến mức gần như trong suốt, mạch m.á.u xanh dưới da hiện rõ.
Người này... đôi khi trốn tránh anh, chắc là vì biết anh nguy hiểm.
Nhưng đôi khi lại ngây thơ đến mức khiến người ta muốn vứt bỏ lý trí.
Như lúc này chẳng hạn.
“Ừm, cậu ta sẽ không tìm cậu nữa đâu.”
Phùng Dị đưa tay chạm nhẹ vào gò má ửng đỏ của Beta.
Động tác anh rất khẽ, như sợ làm đau người trước mặt.
“Sẽ không đâu.”
Lúc này, Đỗ Mặc mới nhận ra — khoảng cách giữa hai người đã gần đến mức chỉ cần sơ sẩy là hệ thống sẽ phạt.
Cậu vội tìm chủ đề để phá vỡ sự im lặng: “ờm... sao anh lại đến đây?” Phùng Dị nhìn cậu một lúc, không trả lời.
Anh không thể nói rằng... anh muốn gặp cậu.
Từ lúc biết Đỗ Mặc bị Tổng Xương Tuấn hắt cà phê, dị ứng nặng đến mức phải về nhà sớm — anh đã muốn gặp cậu. Nhưng anh không thể nói ra.
Cũng không thể bỏ dở tiệc sinh nhật của chính mình.
Lần đầu tiên trong đời, Phùng Dị thấy... mình sinh ra không đúng thời điểm.
Anh cứ thế nhìn Đỗ Mặc.
“Nghe nói cậu bị thương, tiện đường... ghé qua xem sao.”
“...À.”
Đỗ Mặc lúng túng gật đầu, theo phản xạ hỏi tiếp:
“Anh đến bằng gì vậy?"
“Lái xe.”
Đỗ Mặc sững người.
“Vừa uống rượu xong... không sao chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chuyện Phùng Dị không thể say... chẳng phải ai cũng biết.
“Ừ.”
Phùng Dị như vừa nhớ ra điều gì, khẽ cười.
Ngón tay anh lướt nhẹ qua sau gáy Đỗ Mặc:
“Trên đường không có ai.”
Đỗ Mặc cố giữ bình tĩnh, giả vờ không biết gì:
“Anh... chẳng phải đang say sao...
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Alpha trước mặt càng thêm cuốn hút.
Mái tóc rối nhẹ trước trán, ánh mắt sâu thẳm.
Anh khẽ cười, giọng trầm thấp:
“Ừ.”
Vị Alpha tuấn tú nhìn thẳng vào Đỗ Mặc:
“Tôi đang say.”
Say cái gì chứ...
Anh đang say ai đây – nghĩ vậy, tim Đỗ Mặc lại đập loạn không kiểm soát.
Mùi rượu trên người Phùng Dị phả vào mũi - gin, táo lên men, cộng thêm hương thơm còn sót lại trên áo Đỗ Mặc.
Hương vị ấy quấn lấy nhau, khiến đầu óc Đỗ Mặc dần trở nên trống rỗng.
...Phải làm sao đây, cảm giác như mình cũng đang say.
Mặt Đỗ Mặc nóng bừng. ...Alpha này rốt cuộc có ý gì!
Nửa đêm chạy đến nhà cậu, nói mình đang say – là có ý gì chú?
Rõ ràng anh ta không thể say!
Đầu óc Đỗ Mặc ngừng hoạt động.
Mà cũng không dám nghĩ tiếp.
Phân tích thêm... có vẻ sẽ ra kết quả nguy hiểm.
Đỗ Mặc không dám nghĩ.
Sợ bị hệ thống phạt đau đầu, cậu không dám thử thách ranh giới.
Nhưng Alpha trước mặt – nửa tỉnh nửa say – lại quá mức quyến rũ.
Đôi mắt sắc sảo, sống mũi cao, từng đường nét đều toát lên khí chất cao quý của người thừa kế gia tộc.
Đỗ Mặc hoàn toàn không chống đỡ nổi.
Không thể nhìn nữa rồi – cậu nuốt nước bọt một cách khó khăn.
Trong nguyên tác, Đỗ Mặc không biết Phùng Dị không thể say.
Vậy giờ cậu phải tin lời Phùng Dị – rằng anh đang say.
Mà nếu đã say, thì cậu phải chăm sóc. Không thể để một Alpha “say rượu” lái xe về.
Nhưng... Alpha này căn bản không thể say!
Đầu óc Đỗ Mặc rối như tơ vò.
Alpha này rõ ràng không có ý định rời đi.
Vậy cậu phải làm gì?
Chẳng lẽ... phải chủ động mời Alpha ở lại qua đêm?
Căn hộ nhỏ của cậu đơn sơ thế này, liệu có xứng với vị thiếu gia cao quý kia không...
Đột nhiên, điện thoại trong tay Phùng Dị rung lên.
Anh bật màn hình – là tin nhắn từ cấp dưới:
[Đã xử lý xong)
Lúc này, bất kỳ ai nhắn tin đến đều có thể trở thành “cứu tinh”.
Miễn là có thể khiến Phùng Dị rời đi — đều là người tốt.
Dù người đó là Tống Xương Tuấn... cũng được.
!!!
Trời ơi, suýt nữa thì quên – trong nguyên tác, tối nay Phùng Dị phải ở cùng Tống Xương Tuấn.
Còn xảy ra chuyện... không thể miêu tả.
Mà giờ... Phùng Dị lại đang ở nhà cậu.
Còn nói những lời như thế...
Nhớ lại chuyện Tống Xương Tuấn nói ban ngày — về loại hương liệu giống hệt tin tức tố của Phùng Dị....
Một đáp án rõ ràng đang hiện ra.
Đỗ Mặc cứng người.
Cậu khô khốc lên tiếng: “...Muộn thế này rồi, chắc có việc gì tìm anh nhỉ.”
“Không có gì.” Phùng Dị đặt điện thoại lên bàn trà.
“Người cậu đã gặp ban sáng — nữ Alpha đó.”
Đỗ Mặc:
"..."
Rõ ràng... Phùng Dị không hề có hứng thú với AA.
Nhưng... tại sao lại phải giải thích rõ người nhắn tin là nữ Alpha?
Không hiểu sao, Đỗ Mặc cảm thấy sắc mặt Phùng Dị sau khi nhận tin nhắn đã khác hẳn lúc trước.
Tuy vẫn còn hơi men, nhưng anh dường như... thả lỏng hơn rất nhiều.
Trước đây, Phùng Dị lúc nào cũng căng thẳng, luôn giữ vẻ nghiêm nghị.
Còn bây giờ...
Nhận thức ấy khiến Đỗ Mặc nổi da gà. Cậu không dám ngẩng đầu.
Liếc thấy ly nước đã cạn, cậu lắp bắp:
“Tôi... tôi đi rót thêm nước.”
Vừa cầm ly lên, Phùng Dị đã nắm lấy cổ tay cậu.
Đỗ Mặc hít mạnh một hơi, trong đầu lặp đi lặp lại:
‘Đi rót nước, đừng nghĩ linh tinh. Đi rót nước, đừng nghĩ linh tinh...’
Trong nguyên tác, Đỗ Mặc và Phùng Dị không có tuyến tình cảm.
Hành động này của Phùng Dị... chẳng khác nào đẩy một nhân vật pháo hôi như cậu ra mép vực, bắt thử thách giới hạn.
“Tôi... tôi quay lại ngay.”
Đỗ Mặc run rẩy, thậm chí cảm thấy đầu bắt đầu đau.
Nhìn vẻ mặt hoảng loạn của cậu, Phùng Dị buông tay: “Run gì thế? Lạnh à?”
Nhiệt độ trong phòng đúng là hơi thấp – với một Beta thì không dễ chịu.
“Có hơi lạnh, nhưng không sao.”
Đỗ Mặc gần như bỏ chạy vào bếp.
Tạt ít nước lạnh lên mặt, cậu mới cảm thấy đầu óc hoạt động trở lại.
Giờ phải làm gì đây?
Vừa cúi xuống lấy nước, vừa cố đoán Alpha sau lưng đang nghĩ gì.
Cậu cố tình nấn ná rất lâu mới quay lại.
Từ bếp ra sofa chỉ vài bước, lúc đi thì lao vào như chạy trốn, lúc về thì bước từng bước nhỏ, khiến Phùng Dị phải lên tiếng:
“Định bao giờ mới quay lại?”
“Đây, đây.”
Đỗ Mặc ho nhẹ, đưa ly nước cho Phùng Dị:
“Anh uống nước đi.”
Phùng Dị nhận lấy, nhưng không uống, chỉ đặt ly xuống bàn trà.
“Mai cậu đi làm à?”
“...Chắc là đi.”
Trưởng phòng Triệu chưa nói gì về việc nghỉ phép.
Vừa đắc tội với một khách hàng lớn, chắc chắn ông ấy đang rất giận.
Phùng Dị hơi nhíu mày, kéo Đỗ Mặc ngồi xuống cạnh mình:
“Sao không xin nghỉ?”
Nếu là ngày thường, Đỗ Mặc sẽ nói thật – vừa gây chuyện với khách hàng, không thể tiếp tục làm phật lòng cấp trên.
Nhưng lúc này...
Cậu im lặng, không biết phải nói gì.
Một lúc sau, Phùng Dị khẽ xoa đầu cậu, cố kiềm chế bản năng muốn ôm Beta này vào lòng:
“Đừng sợ, có tôi ở đây.”
Chính vì anh ở đây... tôi mới không dám làm gì.
Và sau này... chỉ càng tệ hơn.
Đỗ Mặc tuyệt vọng nghĩ:
Cậu nghi ngờ mình đã cướp mất tuyến tình cảm của Omega trong nguyên tác.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com