Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 30



"...À.”

Đỗ Mặc ngẩn người gật đầu:

“Thích.”

Có gì đặc biệt sao?

Phùng Dị mỉm cười, không nói gì thêm, đưa cuốn sách cho Đỗ Mặc:

“Tình cờ thấy được.”

Bìa da màu đen, sờ vào mịn màng.

Góc trên bên trái có một hàng chữ ánh vàng — Đỗ Mặc nhìn không hiểu, chắc là ký tự ngoài hành tinh nào đó.

Cậu tưởng phen này lộ “mù chữ”, không hy vọng gì, nhưng khi mở ra... bên trong lại là chữ viết truyền thống của hành tinh Pha.

Lật thêm vài trang, Đỗ Mặc ngạc nhiên phát hiện — đây là sách y học.

Cầm cuốn sách đen sang trọng trong tay, Đỗ Mặc chợt nhớ ra điều gì đó.

Cậu lục túi, lấy ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho Phùng Dị:

"...Hôm nay là sinh nhật anh, đúng không?”

Cậu lúng túng giải thích:

“Lần trước đi gặp khách hàng cùng Trì Tĩnh, cậu ấy gợi ý cái kẹp caravat này.”

Nói xong, Đỗ Mặc cũng không dám nhìn Phùng Dị nữa.

Ban đầu, cậu chỉ định lấy cớ tặng quà để dò hỏi thông tin.

Không ngờ lại đúng ngay ngày đặc biệt thế này.

Mà cấp dưới của Phùng Dị lại chọn đúng hôm nay gọi điện bảo cậu đến.

Đúng là... trùng hợp.

Nếu Phùng Dị không tặng sách, có lẽ Đỗ Mặc cũng không lấy món quà ra.

Kỳ cục thật.

Bao nhiêu năm qua chưa từng tặng gì cho Phùng Dị, thế mà đúng lúc này lại mang quà đến.

Thôi thì tặng rồi cũng tốt.

Món đó khá đắt, để ở nhà cũng chỉ là đồ trưng, cậu chẳng mang ra ngoài được.

...Nhưng hình như Phùng Dị cũng không hay dùng mấy món “hoa hòe hoa sói” thế này?

Trong trí nhớ, ngay cả khi mặc vest, hình như anh cũng ít khi thắt cà vạt?

Đỗ Mặc không chắc lắm.

Phùng Dị khẽ cười.

Đỗ Mặc đang cúi đầu suy nghĩ nên không thấy ánh mắt ấy.

Cậu hắng giọng, cố chuyển chủ đề:

“Hai người nói chuyện gì vậy?”

Phùng Dị không trả lời, mà hỏi ngược lại:

“Cậu thấy cậu ta thế nào?”

Đỗ Mặc:

Aiya, câu này đúng là khó trả lời thật.

Nói Tống Xương Tuấn tốt → lừa Phùng Dị — hệ thống phạt đau đầu.

Nói Tống Xương Tuấn không tốt → làm xấu hình ảnh cậu ta trong mắt Phùng Dị — lệch nguyên tác — cũng đau đầu.

Phùng Dị nhìn thấu sự im lặng của Đỗ Mặc, đứng dậy, tiện tay xoa đầu cậu:

“Về sau đừng để tâm đến cậu ta nữa.”

Ơ?

Đỗ Mặc ngẩn người.

Vậy là... hai người họ không tiến triển gì thêm?

Dù hơi lệch nguyên tác, có nguy cơ bị hệ thống phạt, nhưng Đỗ Mặc vẫn thấy... vui.

—–Một Omega khách hàng khó chịu, và một Omega “chị dâu” khó chịu... là hai cấp độ hoàn toàn khác nhau.

Ngoài kia, nữ Alpha lại gõ cửa.

Cả phòng đầy Alpha, nhìn là biết có việc quan trọng.

Đỗ Mặc cũng không tiện ở lại lâu - mục tiêu chính đã đạt được, cậu thu dọn rồi quay về Đông Sâm.

Phùng Dị muốn tiễn, nhưng Đỗ Mặc từ chối.

Hai tòa nhà nối nhau dưới tầng hầm, đi vài bước là tới, không cần làm phiền anh thêm.

Trên đường, điện thoại reo liên tục.

Tin nhắn tới dồn dập:

Trì Tĩnh: (Đỗ Mặc Đỗ Mặc, bao giờ về thế? Gặp Alpha yêu dấu chưa~ Tên Omega đáng ghét kia lại đến rồi! Mau về xử lý đi~)

Trưởng phòng Triệu: Đã nhận được phản hồi

Minh Thạc: Anh ơi, Tống tiên sinh đến rồi, thấy anh không có mặt thì tỏ ra không vui lắm. Sau đó Vệ Hằng nói gì đó, giờ trưởng phòng Triệu cũng có vẻ giận rồi...

Đỗ Mặc:

Tống Xương Tuấn đang ngồi trong phòng họp lớn chờ Đỗ Mặc.

Sau lưng là hai vệ sĩ Alpha, trước mặt là ba ly cà phê — đều nguội lạnh.

Vệ Hằng đẩy mạnh Đỗ Mặc vào phòng:

“Không biết anh đi gặp khách hàng kiểu gì, khách lớn nhất thì ngồi đây, còn có thời gian chạy lung tung.”

Trì Tĩnh ngồi đối diện, vừa thấy Đỗ Mặc là mặt xị xuống.

Omega vốn luôn rạng rỡ, hoạt bát, giờ lại mím môi, mắt rưng rưng nhìn Đỗ Mặc.

Nếu không vì sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của Đỗ Mặc, cậu ta đã chẳng phải cố gắng “mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh” với ba người kia.

Đỗ Mặc mềm lòng, lặng lẽ ra hiệu cho Trì Tĩnh rút lui.

Trì Tĩnh có người chống lưng, bình thường không tiếp khách.

Thi thoảng tiếp vài người, cũng là “người nhà” do “anh trai” sắp xếp.

Gặp kiểu khách như Tống Xương Tuấn - khó chiều, khó đoán – chắc là lần đầu.

Tống Xương Tuấn cười lạnh:

“Tôi đợi cậu hơn mười phút rồi đấy.”

Đỗ Mặc:

Thật muốn đáp lại:

“Tôi từng đợi cậu... cả tiếng đồng hồ đấy.”

“Hơn nữa, hôm nay cậu không! hề! đặt! lịch!”

Bình tĩnh nào, Đỗ Mặc tự nhủ.

Trong phòng họp có camera giám sát.

Cậu có thể không để tâm đến Tống Xương Tuấn, nhưng không thể rời khỏi Đông Sâm – thể diện vẫn phải giữ.

Cậu hít sâu một hơi:

“Xin lỗi, vừa rồi có việc đột xuất nên về muộn. Mong anh thông cảm.”

Đỗ Mặc kéo ghế ngồi xuống đối diện Tống Xương Tuấn:

“Lần này anh đến, có điều gì cần chỉ đạo ạ?”

Từ lúc Đỗ Mặc bước vào, Tống Xương Tuấn đã không rời mắt khỏi cậu.

Thấy Đỗ Mặc cởi áo khoác, ánh mắt cậu ta khẽ nheo lại:

“Vừa rồi cậu đi đâu?”

Đỗ Mặc:

Tôi vừa đi đâu à?

Tôi đi gặp Phùng Dị – chuyện đó có thể nói ra sao?

Tôi chẳng lẽ muốn biến mình thành pháo hôi thật à?

Cậu lúng túng đáp:

“Gặp một khách hàng...”

“Nói dối!”

Giọng Tống Xương Tuấn sắc như dao:

“Cậu rốt cuộc đã đi đâu?”

Đỗ Mặc:

"? ? ?"

Tôi đi đâu... phải báo cáo với anh sao?

Không cần thiết chứ.

Cậu gượng cười, cẩn trọng đáp:

“Gặp một người bạn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đôi môi mỏng của Omega mím chặt, ánh mắt sắc lạnh, vẻ mặt nghiêm nghị.

Đỗ Mặc bỗng thấy bất an – có cảm giác chuyện xấu sắp xảy ra.

Không đến mức đó chứ...

Dù Tống Xương Tuấn có ngang ngược, cũng không thể ra tay giữa chốn đông người thế này.

Tầng này toàn nhân viên bình thường, nhưng tầng trên là nơi các lãnh đạo cấp cao làm việc.

Số tiền Tống Xương Tuấn đầu tư, với cậu thì là tài sản nhưng với tầng trên, chưa chắc đã đáng kể.

Với họ, thể diện của Đông Sâm và địa vị của Alpha quan trọng hơn nhiều.

Nghĩ vậy, Đỗ Mặc bình tĩnh lại, lấy lại nhịp thở:

“Xin lỗi, lỗi là do tôi đến muộn. Tôi cam kết sẽ không để xảy ra lần sau.”

Tống Xương Tuấn lại nhìn Đỗ Mặc từ đầu đến chân, cười lạnh:

“Cậu là một Beta.”

Đỗ Mặc không hiểu câu đó có ý gì.

Tôi là Beta thì sao?

Trưởng phòng Triệu từng nói – chính vì tôi là Beta, nên Tống Xương Tuấn mới chọn tôi làm người quản lý tài khoản.

“Cậu là Beta, nên không ngửi thấy tin tức tố Alpha trên người mình.”

Tống Xương Tuấn nheo mắt, hai tay đan vào nhau: “Cậu có thể giấu người khác, nhưng không giấu được tôi. Tin tức tố đó thuộc về ai – cậu rõ hơn ai hết.”

“Tôi lại bị một Beta như cậu... lừa suốt từng ấy thời gian.”

Đỗ Mặc:

"? ? ?

Trên người tôi có tin tức tố Alpha?

...Là của Phùng Dị sao?

Hai năm ở Đại học Đông Thành, bạn cùng phòng còn chưa từng ngửi thấy tin tức tố của Phùng Dị trên người cậu.

Cái Omega này là mũi ch.ó à? Nhạy đến mức đó sao?

Đỗ Mặc nghẹn lời.

Trong lúc cuống cuồng, cậu chợt nhớ ra mùi hương trên tay áo:

“Chắc là... tôi vô tình dính chút rượu. Có khi anh ngửi nhầm rồi.”

“Rượu và tin tức tố - cậu nghĩ tôi không phân biệt nổi hai thứ đó?”

Tống Xương Tuấn cười nhạt, giọng đầy mỉa mai: “Cậu đúng là một Beta. Tôi khuyên cậu nên dẹp hết những suy nghĩ không nên có – cậu không xứng.”

Trì Tĩnh vẫn chưa rời đi.

Cậu không sợ Tống Xương Tuấn, nghe đến đó thì lập tức nổi đóa:

“Liên quan gì đến anh!”

“Tôi không biết cậu làm cách nào ra được thứ đó. Tôi thừa nhận – mùi rượu trên tay áo cậu đúng là rất giống tin tức tố của anh ấy.”

Tống Xương Tuấn không thèm để ý đến Trì Tĩnh, ánh mắt vẫn khóa chặt Đỗ Mặc – lạnh lẽo, độc địa như rắn “Nhưng cậu là Beta. Cậu không xứng với mùi hương đó.”

Đỗ Mặc:

Khoan đã.

Có vẻ cậu đang để tâm sai chỗ.

Mùi hương trên tay áo... giống tin tức tố của Phùng Dị?

Là sao?!

“Còn đang nghĩ cách nói dối à?”

Tống Xương Tuấn ép sát.

Một Beta mờ nhạt như Đỗ Mặc, hết lần này đến lần khác lừa cậu ta.

Nếu hôm nay không nổi hứng đến Đông Sâm, thì chẳng biết sẽ bị lừa đến bao giờ. Nghĩ lại những câu Đỗ Mặc từng nói:

“Tôi không quen Phùng Dị.”

“Tôi là Beta, không thân với Alpha.”

“Tôi không hiểu cuộc sống của Alpha."

Càng nghĩ, Tống Xương Tuấn càng giận.

Hắn tiện tay chộp lấy ly cà phê nguội trên bàn, hất thẳng vào mặt Đỗ Mặc.

Bị một Beta lừa – với hắn, đó là sự sỉ nhục.

!!!

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.

Đỗ Mặc không có phản xạ nhanh như Alpha, nên lãnh trọn ly cà phê bằng... mặt.

Hai má tê rần.

Mùi cà phê không có đường, không có sữa, không có chocolate...

Không lạ khi Tống Xương Tuấn không chịu uống.

Omega thường thích đồ ngọt – ly này chắc Trì Tĩnh cố tình pha để chọc tức hắn.

Đỗ Mặc nghĩ vậy theo phản xạ.

Nước lạnh chảy xuống hai bên má – vừa rát vừa ngứa.

Cậu bắt đầu thấy khó chịu. Linh cảm quả nhiên đúng.

Huhu, chuyện xấu thật sự xảy ra rồi.

Cậu không nên nghi ngờ khả năng “dự báo nguy hiểm” của một Beta.

Trì Tĩnh vội vàng đưa khăn giấy cho Đỗ Mặc, vừa giúp cậu lau áo vừa sốt ruột hỏi:

“Cậu có muốn đi rửa mặt không? Thôi bỏ đi, về nhà luôn đi. Quần áo thế này còn làm việc gì được nữa. Để tôi nói với trưởng phòng Triệu giúp cậu!”

Vừa nói, Trì Tĩnh bỗng kêu lên:

“Đỗ Mặc, mặt cậu sao thế—-

Hai má Đỗ Mặc đỏ ửng, cằm, cổ, xương quai xanh... tất cả chỗ dính cà phê đều nổi lên từng hàng mẩn đỏ li ti.

Trì Tĩnh nhìn mà thấy khó chịu – cậu bị chứng sợ mẩn ngứa.

“Cà phê... dị ứng.

Đỗ Mặc cố gắng nói rõ, nhưng môi đã tê rần, phát âm không còn chuẩn.

Trong nguyên tác, Đỗ Mặc cũng từng bị hắt cà phê. Nhưng... thời điểm, địa điểm, nhân vật - tất cả đều không giống.

Không lẽ... lần này bị hắt là vô ích sao? Không đâu... dị ứng đau lắm mà.

Đỗ Mặc gào thét trong lòng.

Trì Tĩnh định gọi cấp cứu, nhưng Đỗ Mặc ngăn lại:

“Không sao đâu, chỉ là dị ứng. Nghỉ ngơi một chút là ổn.” Cậu hiểu rõ cơ thể mình – dị ứng với thứ gì, triệu chứng ra sao, mức độ thế nào – tất cả đều từng tự mình kiểm chứng.

Nhất là cà phê, vốn đã từng bị hắt trong nguyên tác, nên cậu đã chuẩn bị từ trước.

Nhìn thì đáng sợ, nhưng mai là khỏi.

Không nghiêm trọng, chỉ hơi khó chịu.

Quấn khăn kín cổ, Đỗ Mặc về nhà.

Lúc rời phòng họp, cậu chẳng buồn nhìn mặt Tống Xương Tuấn.

Trì Tĩnh bảo: mặt hắn đen như than.

Trên đường, Đỗ Mặc nhận được tin nhắn từ Minh Thạc – Tống Xương Tuấn đã lên gặp trưởng phòng Triệu.

Cứ để hắn gặp đi.

Đổi người phụ trách là tốt nhất.

Về đến nhà, Đỗ Mặc lấy hai viên t.h.u.ố.c uống.

Thuốc có thành phần gây buồn ngủ, cộng thêm cả ngày mệt mỏi, cậu nhanh chóng thiếp đi.

Không rõ đã ngủ bao lâu, trong cơn mơ màng, cậu nghe thấy tiếng gõ cửa.

Chắc là ảo giác thôi...

Đỗ Mặc trở mình, không để tâm.

Giữa đêm khuya, ai lại đến tìm cậu chứ?

Điên à.

Cốc cốc cốc...

Tiếng gõ vẫn không ngừng.

Đỗ Mặc miễn cưỡng bò ra khỏi chăn.

Máy lạnh tự động tắt, nhiệt độ trong phòng hơi thấp, cậu rùng mình một cái.

Mở cửa ra, mùi rượu nồng nặc từ người đối diện lập tức khiến cậu tỉnh táo.

“Phùng Dị...?”

Đỗ Mặc dụi mắt, không tin nổi vào cảnh tượng trước mặt —

Một Alpha lạnh lùng, kiêu ngạo như Phùng Dị...

Lại đang đứng trước cửa nhà cậu.