Đỗ Mặc đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, thì câu cuối cùng của Phùng Dị khiến cậu suýt bật dậy:
“Cho cậu ta lên đi.”
Cậu đã bỏ lỡ cái gì vậy?!
Tống Xương Tuấn... sắp vào đây rồi sao?!
Vậy thì cậu phải biến mất thôi!
Tim Đỗ Mặc đập thình thịch.
Bản năng mách bảo: cảnh tiếp theo... tốt nhất cậu không nên có mặt.
Nếu bị Tống Xương Tuấn bắt gặp...
Một cụm từ không đúng lúc lắm bỗng hiện lên trong đầu:
“Bắt gian tại trận.”
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
Đỗ Mặc vừa hoảng loạn vì không hiểu sao mình lại nghĩ đến cái cụm từ chẳng liên quan kia, vừa lo bị Tống Xương Tuấn phát hiện đang ở một mình với Phùng Dị − rồi bị hệ thống phạt đau đầu.
Cậu đảo mắt nhìn quanh.
Ánh nhìn dừng lại ở cánh cửa hé mở sau lưng Phùng Dị.
Dù là lần đầu đến đây, Đỗ Mặc cũng đoán được — sau cánh cửa đó là phòng nghỉ riêng của Phùng Dị.
Một nơi xuất hiện với tần suất cực cao trong nguyên tác...
Có nên trốn vào đó không...
Thôi... chắc không nên...
Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Đỗ Mặc trợn tròn mắt, thầm kêu trong lòng:
Cái Omega họ Tống kia sao đến nhanh thế?!
Mỗi lần Tống Xương Tuấn đến Đông Sâm tìm cậu, trễ nửa tiếng còn được tính là đúng giờ.
Phùng Dị thì chẳng hiểu Đỗ Mặc đang hoảng cái gì - một Omega thôi, cùng lắm là gia thế hơi “khủng” một chút.
Có anh ở đây, Đỗ Mặc sợ cái gì chứ?
Vừa định mở miệng, thì thấy Beta kia giơ tay ra hiệu “suỵt”.
Chai nước đó... hình như là Phùng Dị lấy ra cho mình.
Nghĩ kỹ lại, đúng là Phùng Dị chưa hề uống – chỉ mở nắp đưa cho cậu.
Mải nghĩ, cậu lại bỏ lỡ đoạn hội thoại tiếp theo – hai người kia lại quay về nói chuyện liên tinh, cậu nghe không hiểu nổi.
Cổ họng vừa hết ngứa, Đỗ Mặc nín thở quan sát chai hương liệu trong tay.
Vỏ chai đen nhám, sạch bóng, không có lấy một chữ.
Nghĩ cũng đúng - Phùng Dị kiêu ngạo như vậy, sao có thể dùng đồ mua ngoài thị trường?
Vậy thứ này từ đâu ra?
Nguyên tác cũng không nhắc đến.
Đỗ Mặc đặt chai về chỗ cũ, tiếc nuối vì vừa bỏ lỡ một cơ hội “nịnh đại ca”.
Chán quá, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng rực rỡ, xa xa là chóp tháp cung điện Thiên Thịnh, xung quanh toàn những tòa văn phòng na ná nhau.
Biển hiệu Đông Sâm nổi bật giữa đám đó.
Tuyết phủ khắp nơi.
Mới nhìn thì thấy đẹp, nhìn lâu lại thấy chói mắt, hoa cả lên.
Đỗ Mặc vội rút lại ánh nhìn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chưa được bao lâu, cậu lại nhớ đến mùi hương trong chai.
Hương đầu nồng và gắt, nhưng hương cuối lại ngọt dịu, thoang thoảng.
Cậu cầm chai lên, đưa sát mũi, ngửi thêm lần nữa.
Lần này, Đỗ Mặc đã chuẩn bị trước.
Cậu dùng lại chiêu cũ từng áp dụng khi ngửi hóa chất – khẽ quạt tay trước miệng chai, đưa một lượng nhỏ hương rượu vào mũi.
Ngửi mãi như mèo gặp bạc hà, Đỗ Mặc bắt đầu nghi ngờ:
Đây thật sự là hương liệu sao?
Nói là rượu chắc cũng có người tin đấy!
Bên ngoài, cuộc trò chuyện giữa Tống Xương Tuấn và Phùng Dị không biết đã kết thúc từ lúc nào.
Mải mê ngửi mùi rượu, Đỗ Mặc hoàn toàn không hay biết.
Sau khi sắp xếp cho cấp dưới tiễn Tống Xương Tuấn rời đi, Phùng Dị cầm một cuốn sách bìa đen bước vào phòng nghỉ.
Đó là một cuốn sách cổ về thành phần tin tức tố, từng lưu hành ở các hệ sao xa xôi.
Hiện đã bị cấm in, bị chính phủ hành tinh Pha liệt vào danh sách cấm.
Nội dung hơn nửa cuốn đều xoay quanh việc chiết xuất, phân tích, và kiểm nghiệm tin tức tố Alpha - thứ từng bị xem là tội ác trong thời kỳ đế quốc Alpha thống trị. Phùng Dị tình cờ thấy nó trong một chuyến đi xa, ở chợ đen.
Biết Đỗ Mặc thích đọc sách, lại mê y học, anh đã bỏ ra một khoản lớn để mua về.
“Cậu trốn ở đây làm gì...”
Chưa nói hết câu, Phùng Dị đã thấy Beta nhỏ bé kia đang tựa vào đầu giường.
Làn da trắng nổi bật trên nền ga giường đen tuyền.
Nghe tiếng, Đỗ Mặc giật mình.
Bị bắt quả tang đang nghịch đồ người khác, cậu hoảng hốt.
Tay run lên, làm đổ gần nửa chai hương liệu.
Mùi rượu nồng nặc lập tức lan khắp phòng.
Đỗ Mặc:
Cậu vốn đã căng thẳng, chưa kịp nghĩ ra cách đối phó với Phùng Dị.
Giờ lại lỡ tay làm đổ chai hương liệu mà Phùng Dị dùng suốt bao năm...
Cậu càng hoảng hơn.
Đỗ Mặc khó khăn quay lại, lí nhí:
"Om..."
Cổ họng Phùng Dị khẽ siết lại.
Trời biết anh đã phải kiềm chế thế nào để không đè Beta kia xuống giường. Trốn làm gì?
Không muốn gặp Tống Xương Tuấn thôi.
Nhưng... sao lại nằm trên giường của anh?
Đỗ Mặc cảm thấy... không thể giải thích nổi.
May mà Tống Xương Tuấn không vào cùng.
Nếu không, hệ thống mà không phạt cậu đau đầu thì đúng là thiên vị quá rồi.
Bình thường, mỗi khi căng thẳng, phản ứng của Đỗ Mặc là lòng bàn tay lạnh toát, mồ hôi vã ra. Nhưng lúc này... má cậu nóng bừng, hơi thở gấp gáp.
Cậu nhận rõ sự bất thường của cơ thể mình - và càng thêm hoang mang, tay chân không biết để đâu cho phải.
Phùng Dị bước lên hai bước, đứng ngay trước mặt cậu.
Phòng nghỉ không lớn, chiếc giường chiếm gần nửa diện tích.
Một người đứng, một người ngồi.
Đỗ Mặc ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Phùng Dị.
Không khí... có phải đang đông cứng lại không?
Nếu không thì tại sao cậu lại thấy khó thở đến thế?