Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 29



Đỗ Mặc đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, thì câu cuối cùng của Phùng Dị khiến cậu suýt bật dậy:

“Cho cậu ta lên đi.”

Cậu đã bỏ lỡ cái gì vậy?!

Tống Xương Tuấn... sắp vào đây rồi sao?!

Vậy thì cậu phải biến mất thôi!

Tim Đỗ Mặc đập thình thịch.

Bản năng mách bảo: cảnh tiếp theo... tốt nhất cậu không nên có mặt.

Nếu bị Tống Xương Tuấn bắt gặp...

Một cụm từ không đúng lúc lắm bỗng hiện lên trong đầu:

“Bắt gian tại trận.”

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.

Đỗ Mặc vừa hoảng loạn vì không hiểu sao mình lại nghĩ đến cái cụm từ chẳng liên quan kia, vừa lo bị Tống Xương Tuấn phát hiện đang ở một mình với Phùng Dị − rồi bị hệ thống phạt đau đầu.

Cậu đảo mắt nhìn quanh.

Ánh nhìn dừng lại ở cánh cửa hé mở sau lưng Phùng Dị.

Dù là lần đầu đến đây, Đỗ Mặc cũng đoán được — sau cánh cửa đó là phòng nghỉ riêng của Phùng Dị.

Một nơi xuất hiện với tần suất cực cao trong nguyên tác...

Có nên trốn vào đó không...

Thôi... chắc không nên...

Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Đỗ Mặc trợn tròn mắt, thầm kêu trong lòng:

Cái Omega họ Tống kia sao đến nhanh thế?!

Mỗi lần Tống Xương Tuấn đến Đông Sâm tìm cậu, trễ nửa tiếng còn được tính là đúng giờ.

Phùng Dị thì chẳng hiểu Đỗ Mặc đang hoảng cái gì - một Omega thôi, cùng lắm là gia thế hơi “khủng” một chút.

Có anh ở đây, Đỗ Mặc sợ cái gì chứ?

Vừa định mở miệng, thì thấy Beta kia giơ tay ra hiệu “suỵt”.

“Tôi không muốn gặp cậu ta.”

Đỗ Mặc thì thào, vừa nói vừa cuống cuồng thu dọn đồ đạc.

“Vút” một cái, cậu chui tọt vào phòng nghỉ của Phùng Dị.

Tranh thủ lúc Phùng Dị chưa cho Tống Xương Tuấn vào, cậu lại thò nửa cái đầu ra từ sau cánh cửa, lí nhí giải thích:

“Tôi nói với cậu ta là không quen anh. Mà nếu bị phát hiện thì... rắc rối to”

Vừa nói, Đỗ Mặc vừa đảo mắt khắp sofa và bàn trà.

Ừm, đồ mang vào đã giấu hết rồi.

Chỉ còn ly nước ép màu hồng mà cậu không dám uống, nằm chơ vơ trên bàn trà giữa căn phòng đen trắng – trông thật lạc quẻ.

Nhưng... không kịp nữa rồi.

“Chào anh, Phùng Dị

Đỗ Mặc nghe thấy giọng Tống Xương Tuấn.

Cậu gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của người kia trước một Alpha mạnh mẽ như Phùng Dị, chắc chắn sẽ tỏ ra ngoan ngoãn, lễ độ:

“Nghe danh đã lâu, hôm nay được gặp, quả là trăm nghe không bằng một thấy.”

Phùng Dị đáp lại lạnh nhạt:

“Chào cậu.”

Hai người xã giao vài câu, rồi bắt đầu nói về tình hình liên tinh – thứ mà Đỗ Mặc nghe không hiểu nổi.

Ban đầu cậu còn cố ép mình lắng nghe.

Nhưng khi xác định giữa hai người không có “gì đó”, cậu liền thả lỏng, chuyển sang... ngắm nội thất.

Trong nguyên tác, căn phòng này chứa đầy “đồ riêng tư” - nào là đạo cụ dùng cho các tình huống đặc biệt, t.h.u.ố.c kích thích tin tức tố Omega...

Thành thật mà nói, Đỗ Mặc hơi tò mò.

Dù sao thì cả kiếp trước lẫn kiếp này, cậu chưa từng thấy “cảnh tượng hoành tráng” như trong truyện.

Nhưng...

Đứng ở cửa ngắm một hồi, những thứ cậu tưởng tượng ra... chẳng có cái nào xuất hiện.

Trong phòng chỉ có mùi rượu nhè nhẹ.

Rèm đen treo trước cửa sổ sát đất.

Giữa phòng là chiếc giường lớn.

Gần cửa có một tủ quần áo gỗ đen.

Đỗ Mặc nhìn một lúc, thầm nghĩ:

Nếu Phùng Dị đột nhiên “hóa thân” thành phiên bản Hải Vương trong nguyên tác, dẫn Tống Xương Tuấn vào đây...

Cậu vẫn còn chỗ trốn trong tủ.

Hai người ngoài kia vẫn đang trò chuyện.

Trong phòng không có ghế hay sofa gì cả.

Suy nghĩ vài giây, Đỗ Mặc chọn... ngồi xuống sàn, giữa giường và nền gạch.

Đảo mắt một vòng, cậu thấy dưới đầu giường có một chai nhỏ màu đen nhám, bên trong cắm hai nhánh sậy trắng.

Có lẽ... đó là nguồn gốc của mùi rượu trong phòng?

Cái chai này đúng là “có gì đó”.

Đỗ Mặc ghé sát lại, muốn xem thử là hãng nào mà khiến một Alpha có tin tức tố mạnh như Phùng Dị dùng suốt mấy năm không đổi.

Mùi cồn nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến cổ họng cậu ngứa ran.

C.h.ế.t rồi!

Muốn ho!

Cậu vội bịt chặt mũi miệng, cố nhịn đến mức không chịu nổi mới chui vào áo khoác, ho khẽ hai tiếng.

Sau đó, cậu căng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Đa số Omega không nhạy về thính giác, nhưng cũng có vài người trời sinh thính tai.

Lỡ như Tống Xương Tuấn lại thuộc dạng “thiên phú dị bẩm” thì sao?

Đỗ Mặc không yên tâm lắm.

“Anh cũng thích nước ép từ hành tinh Medes à?”

Tống Xương Tuấn phát hiện chai dinh dưỡng, hỏi Phùng Dị.

Đỗ Mặc thề — cậu chưa từng nghe giọng Tống Xương Tuấn dịu dàng, vui vẻ đến thế.

Phùng Dị đáp:

“Không thích.”

Tống Xương Tuấn hỏi tiếp:

“Vậy sao lại để ở đây?”

Phùng Dị không trả lời nữa.

Đỗ Mặc khẽ động lòng.

Chai nước đó... hình như là Phùng Dị lấy ra cho mình.

Nghĩ kỹ lại, đúng là Phùng Dị chưa hề uống – chỉ mở nắp đưa cho cậu.

Mải nghĩ, cậu lại bỏ lỡ đoạn hội thoại tiếp theo – hai người kia lại quay về nói chuyện liên tinh, cậu nghe không hiểu nổi.

Cổ họng vừa hết ngứa, Đỗ Mặc nín thở quan sát chai hương liệu trong tay.

Vỏ chai đen nhám, sạch bóng, không có lấy một chữ.

Nghĩ cũng đúng - Phùng Dị kiêu ngạo như vậy, sao có thể dùng đồ mua ngoài thị trường?

Vậy thứ này từ đâu ra?

Nguyên tác cũng không nhắc đến.

Đỗ Mặc đặt chai về chỗ cũ, tiếc nuối vì vừa bỏ lỡ một cơ hội “nịnh đại ca”.

Chán quá, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh nắng rực rỡ, xa xa là chóp tháp cung điện Thiên Thịnh, xung quanh toàn những tòa văn phòng na ná nhau.

Biển hiệu Đông Sâm nổi bật giữa đám đó.

Tuyết phủ khắp nơi.

Mới nhìn thì thấy đẹp, nhìn lâu lại thấy chói mắt, hoa cả lên.

Đỗ Mặc vội rút lại ánh nhìn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chưa được bao lâu, cậu lại nhớ đến mùi hương trong chai.

Hương đầu nồng và gắt, nhưng hương cuối lại ngọt dịu, thoang thoảng.

Cậu cầm chai lên, đưa sát mũi, ngửi thêm lần nữa.

Lần này, Đỗ Mặc đã chuẩn bị trước.

Cậu dùng lại chiêu cũ từng áp dụng khi ngửi hóa chất – khẽ quạt tay trước miệng chai, đưa một lượng nhỏ hương rượu vào mũi.

Ngửi mãi như mèo gặp bạc hà, Đỗ Mặc bắt đầu nghi ngờ:

Đây thật sự là hương liệu sao?

Nói là rượu chắc cũng có người tin đấy!

Bên ngoài, cuộc trò chuyện giữa Tống Xương Tuấn và Phùng Dị không biết đã kết thúc từ lúc nào.

Mải mê ngửi mùi rượu, Đỗ Mặc hoàn toàn không hay biết.

Sau khi sắp xếp cho cấp dưới tiễn Tống Xương Tuấn rời đi, Phùng Dị cầm một cuốn sách bìa đen bước vào phòng nghỉ.

Đó là một cuốn sách cổ về thành phần tin tức tố, từng lưu hành ở các hệ sao xa xôi.

Hiện đã bị cấm in, bị chính phủ hành tinh Pha liệt vào danh sách cấm.

Nội dung hơn nửa cuốn đều xoay quanh việc chiết xuất, phân tích, và kiểm nghiệm tin tức tố Alpha - thứ từng bị xem là tội ác trong thời kỳ đế quốc Alpha thống trị. Phùng Dị tình cờ thấy nó trong một chuyến đi xa, ở chợ đen.

Biết Đỗ Mặc thích đọc sách, lại mê y học, anh đã bỏ ra một khoản lớn để mua về.

“Cậu trốn ở đây làm gì...”

Chưa nói hết câu, Phùng Dị đã thấy Beta nhỏ bé kia đang tựa vào đầu giường.

Làn da trắng nổi bật trên nền ga giường đen tuyền.

Nghe tiếng, Đỗ Mặc giật mình.

Bị bắt quả tang đang nghịch đồ người khác, cậu hoảng hốt.

Tay run lên, làm đổ gần nửa chai hương liệu.

Mùi rượu nồng nặc lập tức lan khắp phòng.

Đỗ Mặc:

Cậu vốn đã căng thẳng, chưa kịp nghĩ ra cách đối phó với Phùng Dị.

Giờ lại lỡ tay làm đổ chai hương liệu mà Phùng Dị dùng suốt bao năm...

Cậu càng hoảng hơn.

Đỗ Mặc khó khăn quay lại, lí nhí:

"Om..."

Cổ họng Phùng Dị khẽ siết lại.

Trời biết anh đã phải kiềm chế thế nào để không đè Beta kia xuống giường. Trốn làm gì?

Không muốn gặp Tống Xương Tuấn thôi.

Nhưng... sao lại nằm trên giường của anh?

Đỗ Mặc cảm thấy... không thể giải thích nổi.

May mà Tống Xương Tuấn không vào cùng.

Nếu không, hệ thống mà không phạt cậu đau đầu thì đúng là thiên vị quá rồi.

Bình thường, mỗi khi căng thẳng, phản ứng của Đỗ Mặc là lòng bàn tay lạnh toát, mồ hôi vã ra. Nhưng lúc này... má cậu nóng bừng, hơi thở gấp gáp.

Cậu nhận rõ sự bất thường của cơ thể mình - và càng thêm hoang mang, tay chân không biết để đâu cho phải.

Phùng Dị bước lên hai bước, đứng ngay trước mặt cậu.

Phòng nghỉ không lớn, chiếc giường chiếm gần nửa diện tích.

Một người đứng, một người ngồi.

Đỗ Mặc ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Phùng Dị.

Không khí... có phải đang đông cứng lại không?

Nếu không thì tại sao cậu lại thấy khó thở đến thế?

Phùng Dị siết nhẹ nắm tay, cố kiềm chế, rồi ngồi xuống cạnh Đỗ Mặc.

“Sao lại trốn?”

“Bị cậu ta thấy thì phiền lắm.”

Đỗ Mặc nuốt nước bọt, lí nhí nói.

“Mỗi lần đến là lại hỏi tôi về anh... Tôi... Phùng Dị tiếp lời:

“Lần nào cậu cũng nói không quen tôi?”

Đỗ Mặc:

Cậu gật đầu, ngượng ngùng.

Phùng Dị - người mà bao nhiêu kẻ muốn tiếp cận còn không có cửa.

Vậy mà Beta trước mặt lại sợ bị phát hiện là quen anh.

Anh không phản đối việc Đỗ Mặc giữ kín mối quan hệ giữa họ.

Một Beta ở Đông Thành, kín tiếng một chút là tốt.

Nhưng chuyện gì cũng giấu... thì hơi quá rồi.

Nhất là trước mặt Tống Xương Tuấn. Nếu Đỗ Mặc nói quen Phùng Dị, thì có cho Tống Xương Tuấn mười lá gan, cậu ta cũng không dám động vào Đỗ Mặc.

Phùng Dị cúi mắt.

Mùi rượu trên người Đỗ Mặc rất rõ - đặc biệt là ở bàn tay trái, nơi bị tinh dầu văng trúng.

Ánh mắt anh dừng lại ở đó.

“Quen tôi... phiền phức lắm sao?”

Phiền phức?

Không đời nào.

Nếu hệ thống mà phát hiện thì... mới thật sự rắc rối.

Đỗ Mặc vội vã thể hiện lòng trung thành:

“Không, không phải đâu...Tôi chỉ sợ... làm phiền anh thôi.”

Phùng Dị: “Không phiền.”

Đỗ Mặc lí nhí: “Sao lại không phiền được... tôi là Beta mà.”

Nếu không vì cậu, Phùng Dị đã chẳng bị nhắm vào, điều khỏi quân khu...

Đột nhiên, trán cậu đau nhói.

Đỗ Mặc ngẩng đầu, ngơ ngác – lần này không phải hệ thống phạt, mà là...

Cái đau do khớp tay gõ vào đầu.

Phùng Dị vừa gõ nhẹ lên trán cậu, ánh mắt nhìn cậu đầy bất lực:

“Cậu đang nghĩ gì thế?”

Nghĩ gì à?

Đỗ Mặc nghiêm túc suy nghĩ.

Rất nhanh, não bộ trả về một đáp án – nhưng cậu không dám nói ra.

Vì cậu... thường xuyên đoán xem Alpha này lại vừa “dính” với Omega nào.

Nhất là khi đang ở trong phòng nghỉ riêng của Phùng Dị - nơi từng xuất hiện vô số cảnh “nóng bỏng” trong nguyên tác - lại bị hỏi đúng câu đó....

Đầu óc Đỗ Mặc không kiểm soát nổi, tự động dựng lên hàng loạt hình ảnh.

Mặt cậu hơi đỏ lên:

“......Không nghĩ gì cả.”

Ánh mắt Phùng Dị lại dừng ở bàn tay trái của Đỗ Mặc:

“Cậu thích mùi này à?”

Đỗ Mặc gật đầu liên tục:

“Thích.”

Đại ca thích, tiểu đệ sao dám chê?

Mà... đúng là thơm thật.

Cả phòng ngập mùi rượu.

Để chứng minh mình thật sự thích, Đỗ Mặc còn hít thêm hai hơi rõ mạnh:

“Thật sự rất thơm.

Ánh mắt Phùng Dị tối lại một chút.

Đỗ Mặc thoáng thấy... một tia đỏ sẫm lướt qua.

Alpha trầm giọng:

"...Cậu thích là được rồi.”