Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 28



Alpha kia càng lúc càng tiến lại gần.

Đỗ Mặc giật mình tỉnh lại, rồi bỗng thấy... biểu cảm của Phùng Dị có chút... khó hiểu.

Với khả năng “giải mã sắc mặt cấp học giả” của mình, Đỗ Mặc lần này hoàn toàn thất bại.

Cậu không thể đoán nổi - biểu cảm đó là gì.

Có vẻ hơi ngượng ngùng?

Lại như có chút không hài lòng?

Nhưng Đỗ Mặc không dám hỏi.

Nhất là trước mặt đám Alpha kia - có vẻ đều là cấp dưới của Phùng Dị.

Lỡ hỏi trúng chuyện khó nói, làm Alpha mất mặt thì sao?

Mà nếu hỏi nhầm điều gì không nên hỏi, Alpha nổi giận ngay tại chỗ thì sao?

Dù Đỗ Mặc có linh cảm rằng Phùng Dị sẽ không nổi giận.

Nhưng cậu cũng chẳng biết mình lấy đâu ra cái tự tin đó.

Phùng Dị bước đến trước mặt Đỗ Mặc, cúi đầu nhìn cậu:

“Đi theo tôi.”

Đỗ Mặc chậm rãi gật đầu.

Bị Phùng Dị kéo vào văn phòng trước mặt bao nhiêu Alpha... cảm giác thật kỳ lạ.

Nhưng với một người thường xuyên bị bỏ qua như Đỗ Mặc, được chú ý... vẫn là một điều khiến cậu thấy dễ chịu.

Tất nhiên, nếu đám Alpha kia thôi nhìn chằm chằm vào cậu thì sẽ dễ chịu hơn nhiều.

Chỉ có điều... Omega đang nằm dưới đất kia trông thật tội nghiệp.

Nhìn thái độ lạnh nhạt của Phùng Dị là biết - chắc chắn không phải người anh chủ động mời đến.

Không rõ Omega đó đã phạm lỗi gì, mà bị Phùng Dị đuổi đi không chút nể nang như vậy...

Hành động này thật sự không giống với phong cách “quý tộc” của nhà họ Phùng.

Một Alpha mạnh mẽ... lẽ ra phải biết cách bảo vệ Omega yếu đuối mới đúng.

Tất nhiên, tất cả những điều đó chỉ là lớp vỏ bọc mà các gia tộc quý tộc lâu đời dùng để che giấu bản chất tàn bạo của mình.

Trong thời đại Alpha thống trị, quyền lực của nhà họ Phùng cho phép họ muốn làm gì với Omega cũng được.

Trước đó, họ vẫn phải “hỏi ý kiến” Omega – nhưng ở thời kỳ mà Omega bị xem như phụ kiện của Alpha, thì có Omega nào dám từ chối Alpha nhà họ Phùng chứ?

Bước vào văn phòng, Đỗ Mặc tò mò quan sát cách bài trí bên trong.

Trong nguyên tác có nói: văn phòng của Phùng Dị chứa đầy những món đồ kỳ lạ, đều là thứ mà hành tinh Pha không có.

Có món là khoáng sản hiếm từ các hành tinh khác, có món là sản phẩm công nghệ tiên tiến, cũng có những món thủ công tinh xảo đến mức khó tin.

Một mô hình kiến trúc trông như lâu đài, được ghép từ các khối chữ nhật màu bạc, thu hút sự chú ý của Đỗ Mặc.

Cậu chăm chú nhìn hồi lâu, cố gắng hiểu cấu trúc bên trong.

“Kiến trúc truyền thống của hành tinh Uriel.”

Phùng Dị nói.

Thấy Đỗ Mặc có hứng thú, anh kiên nhẫn giải thích nguồn gốc từng món đồ trưng bày.

Mắt Đỗ Mặc nhìn đến đâu, Phùng Dị giải thích đến đó.

Xem một vòng, Đỗ Mặc cảm thấy văn phòng này giống như một phòng tưởng niệm - phong cách hoàn toàn không giống Phùng Dị.

——Cậu nhớ rõ nơi ở của Phùng Dị, bên trong chẳng có món đồ dư thừa nào.

Hỏi gì, Phùng Dị đáp nấy.

Không khí hòa thuận khiến Đỗ Mặc lấy hết can đảm hỏi:

“Omega ban nãy... là chuyện gì vậy?"

“Không rõ cấp dưới đưa vào từ lúc nào. Không quan trọng.”

Nói câu đó, Phùng Dị hơi nhíu mày, ánh mắt vẫn dõi theo Đỗ Mặc, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên.

Tuy nhiên, Đỗ Mặc chỉ hỏi đúng một câu.

Chờ mãi không thấy cậu hỏi tiếp, độ cong nơi khóe môi của Alpha cũng dần hạ xuống.

Phùng Dị hỏi:

“Sao tự nhiên lại đến?”

Đỗ Mặc đáp đầy tự tin:

“Có chuyện muốn hỏi anh.

Gọi điện thì không ai nghe, người ở văn phòng bảo tôi đến gặp trực tiếp.”

“Mấy hôm trước có việc, tôi ra ngoài không gian.

Phùng Dị ra hiệu cho Đỗ Mặc ngồi xuống, rồi lấy từ tủ lạnh ra một chai chất lỏng màu hồng nhạt, vặn nắp, đưa cho cậu:

“Chuyện gì vậy?”

Chai nước này nhìn giống nước ép dâu tây ở thế giới cũ, nhưng Đỗ Mặc chắc chắn hành tinh Pha không có loại quả tên “dâu tây”.

Mà cậu lại là kiểu nói dị ứng là dị ứng thật – không dám ăn uống linh tinh.

Cậu cẩn trọng hỏi:

“Cái này là gì vậy?”

“Một loại dinh dưỡng từ hành tinh Medes.”

Phùng Dị giải thích.

“Chiết xuất từ quả mọng đặc sản của hành tinh đó. Tốt cho sức khỏe, vị chua ngọt. Uống thử một chút đi.”

Nghe xong, Đỗ Mặc càng không dám uống.

Cái Alpha này... sao cứ thích cho cậu uống mấy thứ kỳ quặc thế không biết.

Một ly nước ấm bình thường không được sao?

Nhìn lớp sương lạnh bám trên thành ly, Đỗ Mặc nghĩ ra một lý do hoàn hảo để từ chối:

“Cái này... lạnh quá.”

Ánh mắt cậu đầy chân thành - tuyệt đối không phải đang lừa Phùng Dị.

Với cơ thể Beta yếu ớt này, uống đồ lạnh thật sự không ổn.

Một lúc sau, Đỗ Mặc khẽ ho một tiếng, dẫn vào chủ đề chính hôm nay.

“Cái người... tôi từng nhắc với anh ấy. Một Omega họ Tống... anh còn nhớ không?”

Phùng Dị gật đầu.

Vừa giãn ra, giữa mày lại nhíu chặt.

Giọng anh lạnh đi

“Cậu ta lại tìm cậu à?”

Có lẽ vì Đỗ Mặc tính cách tốt, lại có chính kiến – không giống kiểu Beta thiếu chủ kiến thường thấy - nên xung quanh cậu luôn có một nhóm Omega.

Hồi đại học, bên cạnh Đỗ Mặc là nhóm Omega ngành điều dưỡng do Bạch Ý dẫn đầu – chuyện đó thì Phùng Dị hiểu được.

Đỗ Mặc là đại diện Beta, giống như người anh cả, luôn nghiêm túc bảo vệ quyền lợi của Beta và Omega trong trường.

Omega tìm đến cậu là chuyện bình thường. Nhưng sau khi tốt nghiệp, Đỗ Mặc làm ở Đông Sâm - một công ty gần như toàn Alpha – vậy mà bên cạnh cậu vẫn vây quanh một đám Omega.

Chuyện này... Phùng Dị thật sự không hiểu nổi.

Sau lần chia tay vội vã hôm đó, anh lập tức cho người điều tra Tống Xương Tuấn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khi cấp dưới báo cáo về gia thế của Tống Xương Tuấn, còn tiện miệng nói thêm một câu:

Tổng Xương Tuấn giao tài sản cho Đông Sâm quản lý, với điều kiện... Đỗ Mặc phải làm người phụ trách.

Điều này khiến Phùng Dị cực kỳ khó chịu. Trước đây, nghe Đỗ Mặc gọi mình là “anh Phùng”, anh chỉ thấy xa cách, khó chịu, không muốn nghe.

Nhưng khi nghe từ miệng cậu thốt ra ba chữ “anh Tống”...

Anh chỉ muốn bịt miệng cậu lại.

Anh muốn đưa tay chạm vào sau gáy Đỗ Mặc – nơi trơn nhẵn không có tuyến thể — rồi để lại dấu răng tuyên bố quyền sở hữu, để cái Omega họ Tống kia biết đường tránh xa.

Beta không có tuyến thể.

Dù khoa học chứng minh Beta gặp A thì thành O, gặp O thì thành A, nhưng trên thực tế, Beta không bằng O khi so với A, không bằng A khi so với O, và khả năng sinh sản cũng rất thấp.

Với Beta, gặp Alpha còn đau đớn hơn gặp Omega – đặc biệt là Beta nam.

Phần lớn trường hợp, sự thoải mái của Alpha... đều phải đ.á.n.h đổi bằng nỗi đau của Beta.

Một Beta nam bình thường sẽ không chọn Alpha.

Họ thường nghiêng về nữ Beta.

Tất nhiên, những Beta có thể chất vượt trội hoặc xuất thân danh giá... vẫn có cơ hội chọn Omega - như Phương Vũ chẳng hạn.

Đỗ Mặc lập tức nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của Phùng Dị, vừa định lên tiếng thì...

Cửa văn phòng vang lên tiếng gõ.

Một nữ Alpha bước vào.

Alpha – được công nhận là giới tính hoàn mỹ nhất trong hệ ABO sáu giới.

Dù Đỗ Mặc không đồng tình, nhưng mọi nghiên cứu trên hành tinh Pha đều ủng hộ quan điểm này.

Một trong những luận điểm chính là: AO thường rất đẹp.

Những Alpha hay Omega có ngoại hình thô kệch, xấu xí... rất hiếm.

Còn Beta xấu xí thì... lại không thiếu.

Nữ Alpha bước vào, giày quân đội nện xuống sàn vang dội.

Mặc quân phục rằn ri, khí chất mạnh mẽ, cô liếc nhìn Đỗ Mặc trước, rồi mới lên tiếng:

“Có một Omega họ Tống muốn gặp ngài.”

Gương mặt cô không hề biểu cảm, khiến Đỗ Mặc không khỏi thầm cảm thán:

Không hổ là người của Phùng Dị.

Nhưng ngay khi nghĩ vậy, cậu lại cảm thấy... có gì đó không ổn.

Chưa kịp nghĩ ra, toàn bộ sự chú ý của cậu đã bị cụm từ “họ Tống” cuốn đi.

Omega họ Tống - trong đầu Đỗ Mặc lập tức hiện lên một cái tên.

Vậy là... hai người họ đã gặp nhau rồi sao?

Phùng Dị đáp:

“Không gặp.”

Đỗ Mặc:

"???"

Câu trả lời này... nghe hơi phũ nhỉ.

Vậy rốt cuộc là đã gặp hay chưa? Hay là... đang giận nhau?

Chẳng lẽ việc cậu tự ý đến tìm Phùng Dị hôm nay, mà không bị đau đầu như mọi khi, không phải vì hệ thống không kiểm soát nổi mạch truyện....

Mà là vì hệ thống muốn cậu đến... làm quân sư tình cảm?

Thôi đi.

Cậu chỉ muốn nói lời tạm biệt với cái Omega kia — người lúc nào cũng nhìn Beta bằng nửa con mắt.

Ý nghĩ vừa lóe lên, sau gáy Đỗ Mặc lập tức nhói một cái.

Cậu không kịp phản ứng, bật ra một tiếng “hự” khe khẽ.

Phùng Dị lập tức quay sang nhìn cậu, lặp lại một lần nữa: “Không gặp.”

Đồng thời ra hiệu cho nữ Alpha rời đi. Nhưng cô không nhúc nhích, mặt không đổi sắc:

“Cậu ta nói gần đây ngài đang điều tra cậu ta. Đến là để hỏi... tại sao cái tên nổi tiếng như Cô liếc nhìn Đỗ Mặc một lần nữa.

Thấy Phùng Dị không ngăn cản, cô mới nói tiếp:

“Tại sao đoàn hải tặc Inlay lại đi điều tra cậu ta.”

Đoàn hải tặc Inlay?

Đỗ Mặc bắt đầu lục lại trí nhớ.

Mất một lúc lâu, cuối cùng cậu cũng nhớ ra – nguyên tác từng nhắc sơ qua.

Phùng Dị có quan hệ mờ ám với đoàn hải tặc này.

Về sau, khi chiến tranh liên hành tinh nổ ra, Phùng Dị bắt tay với bọn họ, kiếm được một khoản kếch xù.

Thậm chí còn nhân cơ hội siết chặt kinh tế của hai hành tinh lân cận Pha.

Đỗ Mặc sống ở Đông Thành – nơi hòa bình, ổn định — nên chưa từng để tâm đến mấy chuyện ngoài tinh hệ. Mà cũng chẳng cần thiết.

Cậu vốn chẳng có cảm giác thuộc về nơi này.

Chỉ chờ đến khi mạch truyện kết thúc để quay về.

Tinh hệ có loạn đến đâu... cũng chẳng liên quan đến cậu.

Cậu chỉ cần làm rõ tuyến tình cảm của Phùng Dị là đủ.

Chiến tranh không lan đến được chỗ cậu đâu.

Nghĩ đến đây, Đỗ Mặc hơi xấu hổ, cúi đầu xuống.

Xin lỗi...

Cậu đã thất trách rồi.

—–Cậu vẫn chưa làm rõ được tuyến tình cảm của Phùng Dị.

Những nơi từng bị chiến tranh càn quét, chắc chắn đều có dấu chân của hải tặc liên tinh. Chỉ cần trả đủ tiền, bọn họ làm gì cũng được.

Chúng di chuyển giữa các hệ sao, cướp bóc tài sản, buôn lậu tàu vũ trụ, vũ khí, thỉnh thoảng còn làm lính đ.á.n.h thuê để kiếm thêm hoa hồng.

Phát triển đến ngày nay, hải tặc liên tinh đã “văn minh” hơn nhiều.

Trước kia, chỉ cần nhắc đến bốn chữ đó là người ta đã nghĩ ngay đến m.á.u me và tàn bạo.

Còn giờ, họ giống như những thương nhân lưu động giữa các hành tinh.

Hồi đi học, sách lịch sử từng nói: hiện nay có vài hành tinh lính đ.á.n.h thuê nổi tiếng trong vũ trụ, đều là lãnh địa do hải tặc chiếm đóng từ thời xa xưa.

Nhưng khi đọc nguyên tác, Đỗ Mặc chẳng mấy để tâm đến tuyến truyện này.

Cậu đọc cuốn này... chủ yếu vì mấy chữ trong phần giới thiệu của tác giả:

IABO - chủ công - hướng trưởng thành - truyện sảng

ABO thì xem gì?

Xem AO.

Truyện trưởng thành thì xem gì?

Xem nhân vật chính Phùng Dị “ngược” thiên hạ.

Ai mà quan tâm đến bối cảnh vũ trụ chứ? Một đống tên hành tinh kỳ quặc, hệ sao lạ hoắc - nhớ kiểu gì cho nổi?