Nhưng Trì Tĩnh nhất quyết bám theo, bảo sẽ giúp cậu nghĩ cách — vì cậu “rành nhất khoản xử lý Omega”!
Đỗ Mặc cạn lời.
Cậu gọi cho Alpha, đâu phải gọi cho cái Omega khó chiều tên Tống Xương Tuấn kia.
Trì Tĩnh làm mặt ba phần vô tội, bảy phần háo hức muốn “xử lý” ai đó:
“Alpha của anh lâu thế không tìm anh, anh không sợ bên cạnh anh ta xuất hiện Omega à?”
Nói xong, Trì Tĩnh còn ra vẻ vừa phát hiện bí mật:
“Tôi thấy rồi nhé — hơn hai tuần nay anh toàn tự về nhà! Mà anh cũng lâu lắm rồi không đến Thiên Nguyên nữa”
Đỗ Mặc há miệng, rồi ngậm lại.
Giơ tay định ra dấu gì đó, lại thôi.
Mím môi, mở miệng... vẫn không biết nên nói gì.
Việc không đến Thiên Nguyên là do cậu chủ động đề xuất.
Việc bên cạnh Phùng Dị xuất hiện Omega — trong nguyên tác là chuyện bình thường.
Nhưng Phùng Dị vừa mới nói... bên cạnh anh sẽ không có Omega.
Mà Omega bên cạnh Phùng Dị thì liên quan gì đến cậu chứ?
Cần Trì Tĩnh ra tay làm gì?
Emmm... nhưng nếu Omega đó tên là Tống Xương Tuấn...
Thì có Trì Tĩnh bên cạnh góp ý... hình như cũng không tệ lắm.
Một ý nghĩ không đúng nguyên tác lướt qua đầu Đỗ Mặc.
Trì Tĩnh giơ tay bấm nút gọi lại.
Vẫn không ai nghe máy.
Trì Tĩnh chớp mắt:
“Số điện thoại công ty anh ta là gì? Anh biết mà, đúng không?” Đỗ Mặc:
Cậu biết.
Nhưng đang do dự có nên gọi hay không.
Vì đầu dây bên kia... tám phần là không phải Phùng Dị nghe máy.
Trong nguyên tác, người trực điện thoại ngoài văn phòng Phùng Dị là một Omega giọng ngọt như mật, suốt ngày trêu đùa anh không biết ngượng.
Mặt Đỗ Mặc nóng ran.
“Trời ơi, chỉ là gọi vào văn phòng thôi mà, anh ngại cái gì chứ? Mặt đỏ hết rồi kìa.”
Trì Tĩnh bất ngờ áp sát, còn đưa tay chọc nhẹ vào má Đỗ Mặc.
“Người trong công ty anh ta chẳng lẽ không biết anh?”
Chắc... là không biết đâu?
Đỗ Mặc nghĩ, không chắc lắm - cậu chưa từng tiếp xúc với người bên công ty Phùng Dị.
“Thật sự không biết? Vậy càng phải gọi! Nhân viên công ty anh trai tôi ai cũng biết tôi đấy!”
Trước sự thúc giục không ngừng của Trì Tĩnh, Đỗ Mặc bấm gọi số văn phòng.
Người nghe máy có giọng rất nghiêm túc.
Vừa nghe tên Đỗ Mặc, liền nói ngay:
Phùng Dị không có ở công ty, đã ra ngoài.
Còn nói thêm:
Phùng Dị đã vắng mặt suốt một tuần. Nếu không có gì thay đổi, thì sẽ quay lại vào ngày kia. Đến lúc đó sẽ gọi lại báo cho Đỗ Mặc.
Công ty của Phùng Dị cũng nằm ngay trung tâm Đông Thành, cách Đông Sâm không xa - thậm chí tầng hầm của hai tòa nhà còn thông nhau.
Tòa nhà này vừa được cải tạo năm ngoái, đến giờ vẫn chưa treo biển.
Vì thế, Đỗ Mặc chỉ khi đứng dưới tầng mới nhận ra — tòa cao ốc 28 tầng mà ngày nào cậu cũng đi ngang qua để về nhà... chính là địa chỉ Phùng Dị từng gửi. Tầng một trống trơn, không có trang trí, không có người.
Chỉ có vài luồng ánh sáng xanh liên tục quét qua.
Đỗ Mặc từng đọc nguyên tác, biết đây là hệ thống cảnh báo của tòa nhà.
Khi đi qua ánh sáng xanh, cậu hơi căng thẳng — lỡ hệ thống Al bên trong không nhận ra mình thì sao?
May mắn là qua trạm kiểm tra suôn sẻ.
Nhưng khi bước vào thang máy, Đỗ Mặc lại thấy căng thẳng lần nữa.
Văn phòng của Phùng Dị nằm ở tầng 28.
Muốn lên thẳng tầng đó, phải quét sinh trắc học của người đi thang máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mà đây là lần đầu cậu đến - cậu không chắc dữ liệu sinh học của mình có nằm trong hệ thống hay không. Suốt chặng đường, Đỗ Mặc như đi trên dây, chỉ sợ kích hoạt báo động.
Khi thấy màn hình hiển thị tầng 28, cậu thở phào – tưởng đâu mọi chuyện đã ổn.
Nhưng ngay giây sau, cậu suýt ngất.
“Bíp−−”
Tiếng còi báo động chói tai vang khắp tòa nhà.
Cùng lúc đó, cửa thang máy mở ra.
Tầng 28 chỉ có hai phòng.
Một là văn phòng của Phùng Dị — tường làm bằng vật liệu công nghệ cao, muốn đen hay trong suốt đều do anh điều khiển.
Phòng còn lại là phòng họp toàn kính, nằm ngay trước cửa thang máy.
Có vẻ hôm nay có chuyện quan trọng — quanh bàn họp, kín người.
Tiếng báo động vừa vang lên, tất cả đều đồng loạt quay đầu nhìn về phía thang máy nơi Đỗ Mặc đang đứng.
Một Beta quen sống như “người vô hình” như Đỗ Mặc... không chịu nổi cảnh này.
Cậu run rẩy:
Dù không ngửi thấy tin tức tố, nhưng Đỗ Mặc vẫn có thể đoán giới tính qua dáng người.
Rất rõ ràng — toàn bộ phòng họp... đều là Alpha.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?!
Đỗ Mặc hoảng loạn.
Người gọi điện báo trước cho cậu đâu có nói thế này!
Họ bảo Phùng Dị đang ở công ty, đến là gặp được ngay mà!
Aaaaaaa-
Cảnh này... đáng sợ quá rồi!
Bây giờ quay đầu bỏ chạy... còn kịp không?
Đỗ Mặc theo phản xạ giơ tay định bấm nút đóng cửa thang máy.
Nhưng những Alpha trước mặt... không giống mấy lãnh đạo tầng cao ở Đông Sâm - dù tôn sùng quyền lực, ít nhất vẫn mặc vest chỉnh tề, trông có vẻ trí thức.
Còn ở đây...
Chỉ hai ba người ăn mặc như dân văn phòng.
Một nhóm mặc quân phục, khí thế lạnh lẽo.
Hai người khác thì chỉ mặc áo ba lỗ đen, lộ rõ cơ bắp cuồn cuộn ở vai và cổ — nhìn là biết sức mạnh bộc phát.
Đỗ Mặc có lý do để tin rằng... với thân hình nhỏ bé của mình, cậu không chịu nổi một cú ra tay từ họ.
Nhưng đáng sợ nhất vẫn là hai người đứng gác hai bên cửa - như thần giữ cửa.
Vai họ vác hộp đen to tướng, giống hệt mô tả trong sách giáo khoa về vũ khí hạng nặng chỉ được phép mang ra trong thời bình khi có tình huống đặc biệt.
Một người trong đó đầu trọc, sau gáy có một vết sẹo dài như con rết.
Đỗ Mặc thậm chí nghi ngờ – đầu bị thương nặng thế mà vẫn sống được, thì phải là loại Alpha khủng khiếp cỡ nào!
Bị cả đám người như vậy nhìn chằm chằm, Đỗ Mặc sợ đến mức muốn ngất.
Đây chẳng phải lý do nguyên tác Đỗ Mặc chưa bao giờ chủ động tìm Phùng Dị sao?
Cậu hối hận rồi.
Đáng lẽ nên làm theo nguyên tác.
Phùng Dị đâu rồi!!!
Cứu mạng!!!
Báo động vẫn chưa ngừng.
Và vì báo động đang kêu, cửa thang máy... không đóng lại được.
Đỗ Mặc muốn khóc mà không ra nước mắt.
Tại sao lại nổi hứng đến công ty Phùng Dị làm gì chứ?
Ngoan ngoãn ở Đông Sâm chờ anh ấy sắp xếp không được à?
Trong đầu xoay đủ kiểu, nhưng thực ra chỉ mới mười mấy giây trôi qua.
“Cậu là ai?”
Một giọng nói uy nghi vang lên.
Đỗ Mặc không phân biệt được là ai nói - đoán là một trong mấy người mặc quân phục, vì giọng nghe rất giống cấp trên.
“Tôi..”
Đỗ Mặc lắp bắp.
Cậu cảm thấy... nói mình là “Đỗ Mặc” với đám người này chẳng có ý nghĩa gì.
Nhưng rồi cậu chợt nhớ ra điều gì đó.
Và bất ngờ thấy... hơi buồn cười.
Có khi mấy Alpha kia... cũng đang mù mờ như cậu.
Đỗ Mặc chắc chắn mình không đi nhầm. Nội thất bên trong giống hệt mô tả trong nguyên tác.
Người có thể lên tầng này chỉ có vài loại:
Alpha – nhân sự cốt lõi của công ty Phùng Dị.
Omega — người tình của “Hải vương Phùng”, được định kỳ “thay mới”, ai hết thời thì không được lên nữa.
Beta thì hiếm - chỉ những người cực kỳ xuất sắc, thể chất ngang ngửa Alpha.
Mà Đỗ Mặc... rõ ràng không phải kiểu Beta đó.
Cậu cố gắng nặn ra một nụ cười — với người không giỏi biểu cảm như cậu, đó là việc rất khó.
Rón rén bước ra khỏi thang máy, sợ chỉ cần một động tác sai... sẽ chọc giận đám Alpha kia.
Thực ra cậu không cần phải sợ đến thế.
Người có thể lên tầng này bất kể giới tính – đều là người đã được Phùng Dị cho phép.
Dù là Beta, cũng không ai dám động vào.
Nhưng áp lực từ Alpha lên B và O là thứ ăn sâu vào máu.
Trước mặt những Alpha mạnh mẽ, Đỗ Mặc không thể ngăn nỗi sợ hãi cứ thế trào lên.
“Rầm!”
Cánh cửa văn phòng Phùng Dị bật mở.
Từ bên trong, một Omega bị hất văng ra ngoài.
Tất cả ánh mắt lại đồng loạt hướng về phía văn phòng Phùng Dị — bao gồm cả Đỗ Mặc.
Vậy... đây mới là lý do thật sự khiến chuông báo động vang lên sao?
Omega kia là ai?
Ngay khoảnh khắc nhận ra người đó là Omega, tim Đỗ Mặc khựng lại một nhịp.
Chẳng lẽ... Phùng Dị thật sự đã giữ một Omega bên cạnh?
Cảm xúc trong lòng cậu trở nên phức tạp.
“Ai đưa vào?”
Phùng Dị vừa xoa cổ tay vừa bước ra khỏi văn phòng, vẻ mặt đầy khó chịu.
Đôi mắt đen kiêu ngạo phủ đầy sương lạnh.
Là một Beta, Đỗ Mặc cũng cảm thấy không khí xung quanh như ngập tràn mùi tin tức tố — dù không thể ngửi thấy.
Cậu bắt đầu lo lắng:
Mình đến lúc này... có phải không đúng thời điểm?
Nhưng ngay giây sau, Alpha kia nhìn thấy Đỗ Mặc – người đang đứng ở cửa thang máy, nhỏ bé, đáng thương, và có phần bất lực.
Vẻ khó chịu trên mặt Phùng Dị dần tan biến.
Lạnh lẽo trong mắt anh lập tức hóa thành dịu dàng.
“Đỗ Mặc.”
Alpha vốn luôn nghiêm túc trước mặt người khác, bước nhanh về phía Đỗ Mặc - hoàn toàn không liếc nhìn Omega kia lấy một lần.
Nhưng anh lại phát hiện... ánh mắt của Đỗ Mặc vẫn đang dừng lại ở Omega đang nằm dưới đất.