Tuyệt vời, tôi sẽ giúp bạn định dạng lại chương truyện này với dãn cách dòng hợp lý để dễ đọc hơn.
Chương 26
Đỗ Mặc ngơ ngác như bị đ.á.n.h úp.
Phùng Dị mà không biết Tống Xương Tuấn... thì còn ra gì nữa?
Rốt cuộc cậu có xuyên truyện thật không vậy?
Diễn biến này là cái quái gì thế?!
Phùng Dị nheo mắt lại, giọng trầm xuống:
“Cậu ta là ai?”
“Một Omega, khách hàng mới.”
Đỗ Mặc bỗng thấy căng thẳng, không dám nhìn thẳng Phùng Dị.
Vì im lặng quá lâu, khóa xe tự động “cạch” một tiếng – khóa lại lần nữa.
Giọng Alpha trầm xuống – với một Beta, đó là tín hiệu nguy hiểm.
Bầu không khí căng thẳng khiến Đỗ Mặc phải vận hết công suất não, tìm ra một lý do vừa không phải nói dối, vừa nghe có vẻ hợp lý.
“Ban sáng cậu ấy hỏi tôi về anh... Hỏi... hỏi anh từng có mấy Omega."
Đến phút chót, Đỗ Mặc mới nhớ ra lời Tổng Xương Tuấn từng nói.
Là Tống Xương Tuấn hỏi trước!
Không phải cậu!
Nhưng...
Cậu ấy hỏi cái gì không hỏi – lại hỏi chuyện Phùng Dị từng có bao nhiêu Omega.
Mà cậu lại... lỡ miệng nói ra luôn!
Trời ơi...
Đỗ Mặc nhắm tịt mắt, không dám nhìn Phùng Dị, chỉ dám dựng tai lên nghe động tĩnh.
Phùng Dị chống khuỷu tay lên vô lăng, nghiêng đầu nhìn Đỗ Mặc, khóe môi hơi nhếch.
Beta kia mặt hơi ửng đỏ, hàng mi dài cong khẽ run.
Cậu như nín thở suốt cả quãng thời gian Phùng Dị nhìn mình — ít nhất là mười mấy giây.
Trong đôi mắt sâu thẳm của Alpha, chỉ có một người – Beta ấy.
“Cậu đang căng thẳng cái gì?”
Cậu căng thẳng cái gì?
Đúng rồi... cậu căng thẳng cái gì?
Người có quan hệ riêng tư đâu phải mình.
Nhưng cậu vẫn cứ căng thẳng.
Đỗ Mặc khó khăn hé mắt một chút, đầu óc như ngừng hoạt động:
“Tôi hỏi mấy câu không nên hỏi ạ...?”
Giọng cậu cũng hơi run.
Phùng Dị khẽ cười, giọng trầm như có sức thôi miên:
“Cậu muốn biết điều gì?”
“..Không có gì.”
Nói câu đó, tim Đỗ Mặc đập loạn – đến mức cậu nghi ngờ Phùng Dị có thể nghe thấy tiếng tim mình.
Cứ như một thế kỷ trôi qua, Đỗ Mặc mới từ từ ngẩng đầu.
Mới ngẩng được nửa chừng đã chạm phải ánh mắt của Phùng Dị.
Ánh nhìn của Alpha sắc như dao, đôi mắt đen phản chiếu rõ nét gương mặt hoảng hốt của cậu.
Trong khoảnh khắc ấy, Đỗ Mặc nghi ngờ bản thân... có phải đã biến thành Omega rồi không?
Nếu không thì sao lại ngoan ngoãn đến mức... lặp lại nguyên văn lời Tống Xương Tuấn.
“Cậu ấy hỏi tôi... anh từng có bao nhiêu Omega...
Phùng Dị hơi nghiêng người lại gần.
Bàn tay anh đặt lên sau đầu Đỗ Mặc, chỉ cần dịch xuống một chút là chạm đến sau gáy.
Nếu cậu là Omega, thì với động tác này... chắc đã mềm nhũn ra, ngã luôn xuống ghế.
May mà sau gáy cậu không có tuyến thể.
Khoan đã — sao tự nhiên lại nghĩ mấy thứ kỳ quặc thế này?!
Phùng Dị khẽ nhếch môi, giọng khàn khàn vang lên ngay bên tai:
“Cậu muốn biết không?”
Đỗ Mặc không nói nổi lời nào.
Cậu ngẩn người nhìn Alpha trước mặt - đẹp đến mức không ai có thể giữ tỉnh táo khi đối diện.
Nếu có người giữ được lý trí, thì hoặc là Alpha mạnh ngang ngửa, hoặc là Omega đã bị đ.á.n.h dấu.
Cậu nghe thấy Alpha nói:
“Một người cũng không có.”
Ha?!
Sao có thể?!
Lý trí như bị đ.á.n.h thức trong một giây.
Thế còn Bạch Ý thì sao?
Omega năm hai từng được xe cấp cứu đưa đi thì sao?
Lan Phong của Nhất Tinh Văn Dự thì sao?
Còn cả Omega từng gặp ở quán bar nữa!
Chu Nhất còn từng sắp xếp cho anh một bartender Beta mặt mũi thư sinh kia mà!
Trong đầu Đỗ Mặc lướt qua một chuỗi dài tên tuổi và gương mặt.
Cậu tưởng mình đã quên sạch.
Nhưng không ngờ... cậu nhớ hết.
Những lời đồn trong trường, những tin vỉa hè, những cảnh tượng từng tận mắt chứng kiến...
Cậu đều nhớ.
Đỗ Mặc đột ngột mở mắt.
Lúc này cậu chẳng còn để tâm đến việc giữ vai trò cấp dưới như trong nguyên tác nữa, câu hỏi bật ra không kịp kìm lại:
“Một người cũng không có?”
Phùng Dị khẽ cười.
Bàn tay vẫn đặt sau đầu Đỗ Mặc, chần chừ chưa hạ xuống.
“Một người cũng không có”
Anh nhìn thẳng vào mắt Đỗ Mặc, nói chậm rãi, nghiêm túc:
“Trước đây không có. Sau này cũng sẽ không có.”
!!!
Gì cơ?
Cậu nghe nhầm rồi chăng?
Alpha này đang nói cái gì vậy?! “Hải vương” tuyên bố... không còn “hải” nữa?
Đỗ Mặc lại bắt đầu nghi ngờ – rốt cuộc cậu có xuyên đúng truyện không?
Hay là... xuyên nhầm sai bản fanfic của nguyên tác?
Phùng Dị này... khác nguyên tác quá rồi.
Trong nguyên tác, “Hải vương Phùng” không biết đã làm tan nát bao nhiêu trái tim Omega.
Đỗ Mặc hít sâu một hơi.
Lần này lý trí thật sự quay lại.
Cậu tránh ánh mắt của Phùng Dị, ho nhẹ một tiếng để che giấu: “Anh là Alpha... sao có thể chưa từng có Omega... Phùng Dị vừa định nói gì đó, thì bất ngờ nhìn thấy qua gương chiếu hậu – hộp dinh dưỡng Chu Nhất để lại trong xe.
Rồi lại nhìn Beta trước mặt, mặt đỏ bừng, không dám thở mạnh, rõ ràng đang cố tránh né mình.
Anh vừa nói cái gì vậy?
Phùng Dị bắt đầu hối hận vì sự bốc đồng một phút trước.
Suýt nữa thì nói ra rồi.
Chu Nhất nói đúng anh thật sự đã mất kiểm soát.
Từ khi nào... anh lại không kiềm chế được bản thân?
Rõ ràng đã tự nhắc mình vô số lần
Trước khi giải quyết xong chuyện nhà họ Phùng, chuyện giữa phe bảo thủ và phe cấp tiến...
Anh không được can thiệp vào cuộc sống của Đỗ Mặc.
Nếu không... chỉ khiến cậu ấy gặp nguy hiểm. Anh không thể giữ Đỗ Mặc bên mình như một món đồ.
Beta này thông minh, biết suy nghĩ, có chính kiến.
Cậu ấy xứng đáng với một thế giới rộng lớn hơn.
—–Dù anh đã từng vô số lần muốn làm điều ngược lại. Phùng Dị thở dài một hơi, rút tay khỏi sau đầu Đỗ Mặc.
Nhân lúc mình còn tỉnh táo, anh mở khóa xe: “Muộn rồi, lên nhà đi.”
Đỗ Mặc thấy sắc mặt Phùng Dị hơi khó coi.
Thật ra cậu rất muốn hỏi han một chút – dù sao Alpha này luôn quan tâm đến mình.
Nhưng vừa nhớ lại câu nói ban nãy của Phùng Dị...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cậu lại không dám hỏi nữa.
Cậu mở cửa xe thật nhanh, như thể đang trốn khỏi một không gian kín có Alpha bên trong.
Bậc thềm vẫn phủ đầy tuyết.
Không biết ai đã đổ nước lên đó từ lúc nào, khiến tuyết đóng thành băng.
Nếu là lúc bình thường, Đỗ Mặc chắc chắn sẽ nhận ra và tránh được.
Nhưng giờ đầu óc cậu toàn là câu nói của Phùng Dị.
“Trước đây không có, sau này cũng không có” — Alpha kia đang nói cái gì vậy chứ?
Những chuyện khác Đỗ Mặc không dám chắc, nhưng cái Beta mà Chu Nhất từng sắp xếp thì cậu rõ ràng có mặt ở hiện trường!
Cảnh tượng sau đó... đúng là hỗn loạn.
“Bịch!”
Đỗ Mặc ngã thẳng xuống mặt băng.
Ngã đau thật sự.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, cậu còn chưa kịp phản ứng, cho đến khi cơn đau từ xương cụt truyền thẳng lên não.
Vì ngã ngay trên bậc thềm, cậu còn trượt thêm hai bậc nữa.
Đau chồng lên đau, nước mắt lập tức trào ra.
“Đỗ Mặc!”
Phùng Dị chạy theo.
Đỗ Mặc:
Cậu cố gắng quay đầu lại, không muốn để Alpha thấy mình đau đến mức rơi nước mắt.
Xui xẻo thật – lại bị Phùng Dị bắt gặp!
Phùng Dị nắm lấy bàn tay bị trầy xước của Đỗ Mặc: “Không sao chứ?”
“Tôi không sao.”
Đỗ Mặc lắc đầu, ánh mắt hơi mơ hồ dừng lại ở bàn tay hai người đang nắm.
Trên tay Phùng Dị có rất nhiều vết thương – mới có, cũ có – chồng lên nhau, thô ráp.
Trước giờ cậu chưa từng để ý.
“Anh... vẫn chưa đi à..”
Đỗ Mặc ngượng ngùng nói. Phùng Dị khẽ gật đầu.
Anh đang quỳ một gối xuống đất, từ xa nhìn lại như thể Đỗ Mặc đang tựa vào lòng anh – nhưng thực ra giữa hai người vẫn còn một khoảng cách.
Anh luôn đợi đến khi thấy bóng Đỗ Mặc khuất sau cửa, đèn trong căn hộ sáng lên, mới chịu rời đi.
Đầu gối lạnh buốt.
Phùng Dị lúc lao đến đã hiểu ngay lý do Đỗ Mặc ngã.
Giọng anh mang theo chút bất lực:
“Sao lại bất cẩn nữa rồi?”
Mặt Đỗ Mặc lập tức đỏ bừng. Mấy hôm trước, cũng ở chỗ này, Phùng Dị từng nói cậu lúc nào cũng rất cẩn thận.
Phùng Dị nhíu mày:
“Đau lắm à?”
Đỗ Mặc quay mặt đi, nghỉ một lát rồi mới miễn cưỡng thừa nhận.
Phùng Dị khẽ thở dài:
“Để tôi đưa cậu lên.”
Đỗ Mặc thử đứng dậy, cảm giác vẫn còn hơi khó khăn.
Vừa định gật đầu đồng ý để Phùng Dị dìu lên, thì một vấn đề nghiêm trọng chợt lóe lên trong đầu.
Cảnh tượng cậu từng thấy — là Phùng Dị với một Beta.
Mà câu hỏi ban nãy lại là: “Anh từng có bao nhiêu Omega?”
Những người khác cậu chưa tận mắt chứng kiến thì tạm gác lại.
Nhưng cái Beta kia... là thật!
Vậy mà Phùng Dị lại nói: “Trước đây không có Omega, sau này cũng không có.”
Trong khoảnh khắc ấy, xương cụt cũng không còn đau nữa.
Nói xong, ôm lấy cặp tài liệu, bước đi thật nhanh – không dám quay đầu lại nhìn Alpha phía sau.
Alpha trong nguyên tác: lạnh lùng, tàn nhẫn, vô tình.
Alpha trước mắt: điềm đạm, đáng tin, thấu hiểu Beta.
Rốt cuộc... ai mới là Phùng Dị thật sự? Đỗ Mặc gần như phát điên vì mạch truyện rối tung này.
Điều đáng sợ nhất là — cậu không hề bị đau đầu!
Trong gió lạnh, Alpha chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía cánh cửa đã chìm trong bóng tối. Anh day trán, rồi lại bóp nhẹ các ngón tay.
Anh phải hành động nhanh hơn.
Vào thang máy, rời khỏi Alpha, Đỗ Mặc mới dần bình tĩnh lại.
Cậu bắt đầu tự hỏi – vừa rồi mình chạy trốn cái gì?
Trong gương là một Đỗ Mặc lôi thôi, cổ áo dính đầy tuyết.
Cậu khẽ giậm chân, phủ sạch tuyết trên người.
Nhập mật mã mở cửa, bước vào nhà, Đỗ Mặc đi đến bên cửa sổ.
Alpha lạnh lùng ít nói kia... vẫn đang đứng dưới tầng. Trong bóng tối, cậu nhìn xuống.
Trong bóng tối, Alpha ngẩng đầu nhìn lên.
Đỗ Mặc ở tầng 24 – lý ra thì không thể nhìn thấy nhau.
Nhưng ánh mắt của họ... như thể đã giao nhau giữa khoảng không.
Sau đó, suốt một thời gian dài, Phùng Dị thật sự không xuất hiện ở hầm xe Đông Sâm nữa.
Anh có vẻ rất bận, tin nhắn trả lời cũng chậm.
Trong lúc đó, cấp dưới của Tống Xương Tuấn từng đến tìm Đỗ Mặc một lần, bổ sung thêm một khoản đầu tư lớn.
Đến lúc nhận ra mình đã giành được dự án lớn của Nhất Tinh, nhưng lại bỏ lỡ hai khoản thưởng hiệu suất khổng lồ...
Vệ Hằng đã trừng mắt với Đỗ Mặc suốt một tuần liền.
Đỗ Mặc tuy được lợi nhưng không hề tỏ ra đắc ý.
Còn Trì Tĩnh thì rất sẵn lòng “thay mặt” cậu khoe mẽ.
Cậu cố tình đeo chiếc vòng cổ và đồng hồ đắt đỏ mà “anh trai” mua cho - kim cương lấp lánh đến chói mắt.
Bình thường Trì Tĩnh chẳng bao giờ đeo mấy thứ này.
Chỉ khi đấu khẩu với Vệ Hằng mới mang ra “trưng dụng”.
Trì Tĩnh:
“Ôi chao, dự án của Nhất Tinh tốt thế, ai mà chẳng ghen tị. Khách hàng lớn đầu tư nhiều thật, nhưng không ổn định đâu. Biết đâu rút vốn lúc nào không hay. Mà kiểu đầu tư này, ghi vào hồ sơ cũng chỉ được một dòng – ‘Từng quản lý khoản đầu tư cá nhân trên một trăm triệu.”
Câu này... chính là lời Vệ Hằng từng nói, chỉ thay vài chữ.
Khi đó Vệ Hằng bảo:
“Đỗ Mặc, đừng nhìn khách hàng đầu tư nhiều mà mừng. Biết đâu rút vốn bất ngờ. Vẫn phải giữ quan hệ tốt với lãnh đạo, tìm cơ hội tham gia mấy dự án lớn như của Nhất Tinh – vừa ghi được vào hồ sơ, vừa có thể mang đi khoe khắp nơi”
Vệ Hằng và Trì Tĩnh đấu khẩu không ngừng.
Đỗ Mặc và Minh Thạc đứng sau... cổ vũ cho Trì Tĩnh.
Hôm nay Vệ Hằng lật mắt trắng còn dữ hơn mọi khi — vì Tống Xương Tuấn lại đến.
Đích thân đến.
Lại đầu tư thêm một khoản nữa.
Nói thật thì Đỗ Mặc cũng không ngờ.
Phùng Dị nói không quen Tống Xương Tuấn.
Vậy thì Tống Xương Tuấn ở lại Đông Thành làm gì?
Đỗ Mặc không đoán nổi Tống Xương Tuấn.
Nhưng cậu tin Phùng Dị không nói dối.
Thế là suy nghĩ cứ mắc kẹt ở đó.
...Vậy Alpha kia dạo này đang bận gì?
Tống Xương Tuấn đã liên lạc được với Phùng Dị chưa?
Chắc là rồi.
Nếu không thì sao còn ở lại Đông Thành – nơi gió lạnh buốt, băng tuyết phủ kín.
Đỗ Mặc mở điện thoại.
Tin nhắn giữa cậu và Phùng Dị vẫn dừng ở tuần trước.
Alpha kia nói đang rất bận.
Bận cái gì?
Nhìn cuốn lịch để bàn trên bàn làm việc, trong đầu Đỗ Mặc chợt nảy ra một ý nghĩ – trước giờ chưa từng dám nghĩ đến.
Hay là... đến gặp Alpha đó thử xem?
Phùng Dị từng gửi địa chỉ công ty cho cậu, còn nói cậu có thể đến bất cứ lúc nào.
Chỉ là... Đỗ Mặc không dám để người khác biết mình quen Phùng Dị.