Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 25



rời ngày càng lạnh, tuyết dưới tầng mỗi lúc một dày.

Sau nhiều lần Đỗ Mặc lấy lý do “dự án đang chạy, chưa thể rời đi” để từ chối, Phùng Dị cũng ít nhắc lại chuyện mời cậu về làm việc bên mình.

Nhưng anh vẫn thường xuyên đến Đông Sâm đón Đỗ Mặc tan ca.

Dưới hầm xe của tòa nhà Đông Sâm, thứ không thiếu nhất chính là siêu xe.

Vì thế, việc Phùng Dị ra vào cũng không gây chú ý.

Đỗ Mặc thì cố ý giấu chuyện được Phùng Dị đón – thà tăng ca còn hơn phải ra về lúc đông người.

Thực ra, ban đầu Đỗ Mặc cũng từ chối chuyện được đưa về nhà.

Cậu sợ làm rối mạch truyện.

Nhưng sau đó, thời tiết lạnh đến mức không chiếc áo khoác nào đủ sức ngăn cái lạnh len vào tận xương.

Vào một buổi tối làm việc giữa tuần, tuyết bão thổi suốt ngày không ngừng, Đỗ Mặc không cưỡng lại được nữa đành gật đầu đồng ý.

Cậu nghĩ kiểu “phá hỏng thì phá luôn”:

Cùng lắm thì đau đầu, đau suốt đường về.

Nếu tự đi phương tiện công cộng, chỉ càng t.h.ả.m hơn run rẩy cả chặng, lạnh cóng đến nửa đêm mới hồi lại.

Cũng vì thế, cậu dần hiểu tại sao Đông Thành ngày xưa chỉ có Alpha.

Loại thời tiết c.h.ế.t tiệt này... chỉ có Alpha mới thấy dễ chịu.

Họ không những không thấy lạnh, mà còn cho rằng nhiệt độ như vậy là “vừa đẹp”.

Mỗi lần thấy Phùng Dị chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng đi giữa gió tuyết, Đỗ Mặc lại mắc cái tật “lo thay cho người khác” — không kiềm được mà thấy lạnh giùm anh.

Có lần đi ăn ở Thiên Nguyên cùng Phùng Dị, tình cờ gặp Trì Tĩnh.

Từ hôm đó, thái độ của Trì Tĩnh với cậu thay đổi 180 độ.

Không chỉ chủ động rủ Đỗ Mặc và Minh Thạc đi ăn trưa, mà còn thường xuyên giúp cậu... “đấu khẩu” với Vệ Hằng.

Việc “đấu Vệ Hằng” từng là động lực chính giúp Trì Tĩnh duy trì thói quen đi làm đúng giờ mỗi ngày.

Đỗ Mặc đoán chắc là “anh trai” phía sau Trì Tĩnh đã tiết lộ thân phận của Phùng Dị, nên Trì Tĩnh mới bắt đầu cư xử lễ độ với mình.

Nhưng thời gian trôi qua, Đỗ Mặc ngẫm lại... thấy hình như Trì Tĩnh đang coi mình là “chị em tốt”.

Vì Trì Tĩnh thường xuyên gửi cho cậu mấy bài “kiến thức phổ thông” kỳ quặc.

Với kinh nghiệm nhiều năm làm Beta, Đỗ Mặc cảm thấy mình không cần biết – cũng chẳng có cơ hội dùng – mấy thứ đó.

Nhưng Trì Tĩnh vẫn kiên trì gửi.

Còn tin chắc rằng:

“Sớm muộn gì cậu cũng cần đến. Đến lúc đó cảm ơn tôi cũng chưa muộn.”

Đồng thời còn dặn dò Đỗ Mặc:

“Chuẩn bị trước đi, để sau này đỡ khổ.”

Làm Đỗ Mặc... không dám nhìn thẳng vào Trì Tĩnh nữa.

Cậu có cảm giác... vai trò giữa mình và Trì Tĩnh đã bị đảo ngược.

Theo nguyên tác...

Đáng lẽ là cậu chăm sóc Trì Tĩnh... nhỉ.

Đỗ Mặc trong nguyên tác từng thay mặt Phùng Dị gửi cho Trì Tĩnh rất nhiều thứ.

Quý giá nhất là một quỹ đầu tư dài hạn – giữ đến tận lúc qua đời.

Lợi nhuận từ đó đủ để Trì Tĩnh không cần làm gì mà vẫn sống sung sướng cả đời.

Nhưng hiện tại...

Nhìn những bài viết kỳ quặc, hình ảnh quái dị mà Trì Tĩnh gửi đến, việc duy nhất Đỗ Mặc có thể làm là giả vờ như không có gì xảy ra.

Ít đến Thiên Nguyên.

Tránh gặp Trì Tĩnh và “anh trai” của cậu ta.

Hôm đó, Đỗ Mặc đến công ty sớm hơn thường lệ.

Trưởng phòng Triệu dặn có một khách hàng lớn mới tiếp cận, muốn tư vấn về đầu tư tư nhân.

Vệ Hằng chủ yếu phụ trách mảng giải trí của Nhất Tinh, nên khách hàng này được giao cho Đỗ Mặc.

Vừa đến nơi, Đỗ Mặc bắt đầu xử lý thông tin đầu tư và tài sản mà khách hàng gửi.

Xem một lượt, cậu mới hiểu sơ bộ:

Gia đình khách hàng vốn làm bất động sản.

Nhưng hai năm gần đây, phe bảo thủ và phe cấp tiến đấu đá quá dữ, nhà xây xong cũng không bán được.

Họ đành gom một phần vốn về tay.

Mà Đông Sâm là công ty đầu tư mạnh nhất Đông Thành, nên trở thành lựa chọn hàng đầu.

Trước mắt, khách hàng muốn “thử đầu tư một chút”.

Nhưng yêu cầu cũng không hề nhẹ:

Vừa phải linh hoạt rút vốn, vừa phải sinh lời cao.

Đỗ Mặc thầm lẩm bẩm trong lòng.

Nhưng ngay giây sau, khi thấy số tiền đặt trước...

Cậu nuốt hết mọi lời than vãn vào bụng.

Năm mươi triệu Thiên Thịnh tệ.

Khái niệm gì đây?

Đỗ Mặc làm ở Đông Sâm hơn hai năm.

Tính cả nửa năm bán hàng ở bộ phận tiền sảnh, cộng thêm một năm rưỡi theo Trưởng phòng Triệu đi xã giao...

Tổng số quỹ cậu bán được dưới danh nghĩa mình còn chưa đến hai mươi triệu.

Đỗ Mặc trợn mắt nhìn bản kế hoạch, thầm nghĩ:

Trưởng phòng Triệu có nhìn nhầm không vậy?

Khách hàng lớn thế này mà lại giao cho mình?

Với Trưởng phòng Triệu thì số tiền này chẳng là gì.

Nhưng vấn đề là... khách hàng này chắc chắn còn đầu tư tiếp.

Mới “thử một chút” mà đã là năm mươi triệu — vậy sau đó...

Đến khi Đỗ Mặc gặp khách hàng và biết tên đầy đủ, cậu không thể kiềm nổi những lời muốn nói.

Tổng Xương Tuấn.

Người tình nhỏ của Phùng Dị đấy.

Bảo sao giàu thế – năm mươi triệu nói mua là mua.

Thì ra là nhà họ Tống.

Nhà họ Tống khởi nghiệp bằng cách cung cấp vật tư quân sự cho phe cấp tiến.

Hai năm gần đây, phe cấp tiến đã có nền tảng, không cần đến nhà họ Tống nữa.

Nhà họ Tống lại sợ bị cả hai phe cùng chèn ép, nên bắt đầu chuyển hướng.

Thực chất là để rửa sạch số tiền đen đã kiếm được suốt bao năm.

Có lẽ vì tiền đen kiếm quá nhiều, đời này nhà họ Tống chỉ có một đứa con — chính là Tống Xương Tuấn.

Mà lại là một Omega.

Nhà họ Tống sợ đến mức không dám lơ là.

Dù Omega có giàu đến đâu, thì vẫn là Omega.

Đến kỳ phát tình, ngoài Alpha có thể đ.á.n.h dấu... những thứ khác đều không được phép động vào.

Trong nguyên tác, nhà họ Tống chính là sụp đổ như thế.

Sau một đoạn tình cảm với “Hải vương Phùng”, không may rơi vào tay kẻ xấu.

Cả gia sản đồ sộ bị một Alpha chẳng ra gì lừa sạch. Cuối cùng vẫn là Đỗ Mặc không đành lòng, âm thầm chính sửa vài giao dịch, mới giữ lại được chút tài sản cho Tống Xương Tuấn.

Nhìn hồ sơ của Tống Xương Tuấn, Đỗ Mặc trầm ngâm.

Chủ yếu là vì cậu cảm thấy mình không đủ năng lực để giúp Xương Tuấn giữ tài sản mà không để lại dấu vết. Khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay của Tổng Xương Tuấn vùi trong mũ lông và khăn quàng, nhìn vào đã thấy khiến người ta muốn bảo vệ.

Nhưng khi cậu ấy bỏ mũ xuống, để lộ toàn bộ gương mặt —

sống mũi cao, mắt dài và hơi xếch lại khiến vị Omega trước mặt mang thêm vài phần khí chất mạnh mẽ. Trong nguyên tác, Tổng Xương Tuấn đến Đông Thành là vì Phùng Dị.

Hai người gặp nhau ở bãi cát ven sông Bội – “yêu từ cái nhìn đầu tiên”.

Nhưng “Hải vương Phùng” sau một đêm tuyệt vời lại không định tiếp tục.

Còn Tống Xương Tuấn thì lại say mê tin tức tố của anh, sẵn sàng chịu rét để đuổi theo đến Đông Thành.

Đỗ Mặc xâu chuỗi lại mạch truyện, trong lòng đã hiểu rõ.

Cậu dẫn Tống Xương Tuấn vào phòng họp, bật điều hòa lên mức cao nhất, bắt đầu giới thiệu các dự án đầu tư tiềm năng.

Cậu rất kiên nhẫn.

Nhưng Tống Xương Tuấn thì lại hờ hững, chẳng mấy quan tâm.

May mà hợp đồng ký rất nhanh - tất nhiên, cũng nhờ Đỗ Mặc đã giúp cậu ấy xin được chế độ ưu đãi tốt nhất.

“Anh tốt nghiệp Đại học Đông Thành à?”

Ký xong, Tống Xương Tuấn hỏi.

Thấy Đỗ Mặc gật đầu, cậu ấy hơi ngẩng cằm, khẽ cười:

“Nghe nói về Phùng Dị chưa?”

Đỗ Mặc đã đoán chắc Tổng Xương Tuấn sẽ hỏi chuyện này.

Cậu đáp:

“Nghe rồi. Alpha mạnh như thế, trong Đại học Đông Thành ai mà chẳng biết.” Tổng Xương Tuấn:

“Anh ấy từng có mấy Omega?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đỗ Mặc:

Trời ơi, Omega này thẳng thắn quá mức!

Cậu ngập ngừng một chút, rồi trả lời:

“Hình như... không nhiều lắm đâu.”

Nếu hỏi cậu về số Omega mà “Hải vương Phùng” từng có trong nguyên tác, cậu có thể đọc vanh vách mười cái tên, không trùng cái nào.

Nhưng Phùng Dị hiện tại...

Hình như thật sự chẳng có mấy người.

Tổng Xương Tuấn tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn:

“Lấp lửng cái gì? Có mấy người thì nói rõ ra.” Đỗ Mặc là bên bị động, nên vẫn giữ thái độ nhã nhặn

“Tôi là Beta, không rõ lắm về đời sống của Alpha.” “Được rồi.”

Tổng Xương Tuấn lại hỏi:

“Nghe nói Phùng Dị thân với Beta nào không?”

Đỗ Mặc:

Emmm... câu này...

Sao cậu cứ thấy... người mà Tống Xương Tuấn đang nói tới...

Có lẽ... rất có thể... chính là mình?

Ngoài mình ra, Phùng Dị hình như chẳng quen Beta nào khác.

Một lúc sau, Đỗ Mặc khó khăn đáp: “Không rõ lắm.”

Tổng Xương Tuấn liếc cậu một cái:

“Anh ấy rời quân khu... không phải vì một Beta sao?”

Đỗ Mặc:

Câu này... không thể trả lời được.

Nói thật chẳng khác nào tự khai. Đỗ Mặc khô khốc đáp: “...Chưa từng nghe nói”

May mà Tống Xương Tuấn vốn coi thường Beta.

Lần đầu tiên trong đời, Đỗ Mặc cảm thấy... phân biệt giới tính cũng không hẳn là chuyện xấu.

Cậu nói không biết, Tống Xương Tuấn lại tin thật ― vì trong lòng cậu ấy, một Beta như Đỗ Mặc vốn không xứng để biết chuyện của Alpha.

Phát hiện không moi được gì từ Đỗ Mặc, Tống Xương Tuấn nhanh chóng rời đi cùng người của mình.

Đỗ Mặc ôm tài liệu về chỗ ngồi, vừa viết báo cáo đầu tư, vừa nghĩ xem Phùng Dị đã đến Bội Hà từ lúc nào - cậu hoàn toàn không hay biết.

...Chẳng phải là dấu hiệu cho thấy mạch truyện đã quay về đúng hướng sao?

Quay về đúng hướng thì tốt.

Đỗ Mặc nghĩ, như vậy cậu không cần lo vụ đau đầu bất chợt nữa.

Nhưng cũng không tốt.

Vì cậu sẽ không còn được “đi nhờ xe” trong một thời gian dài.

Vô thức bận rộn cả ngày, đến gần giờ tan ca, Đỗ Mặc nhận được tin nhắn từ Phùng Dị: [Mấy giờ tan ca?]

Không đi tìm Tổng Xương Tuấn à?!

Đỗ Mặc hơi bất ngờ, trả lời:

[Khoảng bảy giờ]

Phùng Dị:

[Được]

Nghĩ một lúc, Đỗ Mặc hỏi tiếp:

[Tối nay không có việc gì khác à?]

Ý là... chẳng hạn như hẹn hò với Omega? Phùng Dị trả lời rất dứt khoát:

[Không có]

Vậy là... Tổng Xương Tuấn vẫn chưa kịp tìm gặp Phùng Dị?

Khi Phùng Dị đến bãi đỗ xe, Trưởng phòng Triệu bất ngờ gọi Đỗ Mặc lại, nói có việc cần bàn.

Dù sao cũng là cấp trên trực tiếp, Đỗ Mặc không thể từ chối, đành theo ông vào văn phòng.

Nói xong đã là bảy giờ rưỡi.

Trưởng phòng Triệu vung tay:

“Trời tối rồi, tan ca thôi.”

Tối cái gì — rõ là muộn rồi. Tâm trí đã bay xuống bãi xe, bay về nhà từ lâu, Đỗ Mặc cố gắng giữ bình tĩnh:

“Báo cáo còn chút nữa, tôi viết xong rồi về.”

—–Phùng Dị đang đợi dưới bãi xe.

Cậu không thể xuống thang máy cùng Trưởng phòng Triệu... sẽ mất.

Cuối cùng cũng ra khỏi văn phòng.

Xe của Phùng Dị đỗ ngay trước cửa thang máy, cửa xe mở sẵn, kính xe hạ xuống, lộ nửa gương mặt anh:

“Lên xe.”

Đỗ Mặc nhanh chóng trèo lên, vội vàng giải thích lý do đến muộn.

Dù đã nhắn tin trước đó, nhưng cậu vẫn theo phản xạ mà nói lại lần nữa:

“Trưởng phòng Triệu gọi tôi có việc, nên mới muộn.”

Phùng Dị khẽ “ừ” một tiếng.

Lúc này Đỗ Mặc mới nhận ra hôm nay Phùng Dị mặc đồ huấn luyện.

Có lẽ vừa tắm xong, tóc được chải qua loa, hơi rối nhẹ.

Tim Đỗ Mặc như lỡ một nhịp.

Màu xanh quân đội... đặc biệt hợp với Alpha lạnh lùng này.

Thậm chí còn hợp hơn cả màu đen.

Đỗ Mặc không kiềm được mà hỏi:

“Hôm nay... anh đi huấn luyện à?”

“Ừ.”

Phùng Dị đáp.

“Tôi ghé qua doanh trại tân binh”

Xe dừng dưới khu căn hộ.

Phùng Dị liếc nhìn Đỗ Mặc đang nhắm mắt tựa vào cửa xe, trông như sắp ngủ.

Anh nói:

“Thời gian tới tôi sẽ rất bận. Có thể không đón cậu được.”

Đỗ Mặc ngồi thẳng dậy:

“À, vâng ạ.”

Sao lại đột nhiên bận thế?

Trong đầu cậu chợt hiện lên hình ảnh Omega lông xù ban sáng.

Đỗ Mặc như hiểu ra điều gì đó, gật đầu đầy vẻ đã rõ.

Phùng Dị vẫn chưa yên tâm:

“Có việc thì nhất định phải gọi cho tôi. Nếu tôi không nghe máy, thì gọi vào văn phòng. Còn mấy buổi xã giao do Trưởng phòng Triệu sắp xếp, đẩy được thì đẩy.” Đỗ Mặc gật đầu.

Cậu biết chừng mực, chưa bao giờ làm phiền Phùng Dị.

Nhưng nếu thật sự cần... cậu cũng sẽ không ngại lên tiếng.

Chỉ là... không hiểu sao, trong lòng lại thấy hơi trống trải.

Khóa xe mở.

Bình thường Đỗ Mặc sẽ xuống xe ngay.

Nhưng hôm nay... cậu chần chừ một chút.

Những hành động nhỏ của Đỗ Mặc luôn rất đáng yêu.

Trong mắt Phùng Dị thoáng qua một tia cười:

“Sao thế?”

Đỗ Mặc mím môi, ngập ngừng hỏi:

“Anh... gặp Tống Xương Tuấn chưa?”

"Ai?"

Phùng Dị nhíu mày.

Tống Xương Tuấn nào nữa?

Đỗ Mặc từ khi nào lại quen thêm một người tên Tống?

Cậu hơi sững lại, không hiểu nổi.

Phản ứng của Phùng Dị... sao giống như chưa từng nghe đến cái tên Tống Xương Tuấn?

Cậu cẩn thận quan sát nét mặt Phùng Dị

“Tống Xương Tuấn ấy...

Ơ... anh không biết à?”

Phùng Dị:

"?"

Mới mấy hôm không gặp...

Sao bên cạnh Đỗ Mặc lại xuất hiện thêm một Tống Xương Tuấn nữa rồi?