Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 24



 

“Cậu thử rồi à?”

“Cậu từng thử chưa?”

“Rầm!”

Một âm thanh nặng nề vang lên trong không khí.

Như thể có thứ gì đó... vừa vỡ.

Chu Nhất kinh ngạc nhìn Phùng Dị.

Mùn gỗ đen trộn với tuyết, tung bay trong gió lạnh.

Lan can đã gãy.

Dưới ban công tầng hai là một khu vườn nhỏ.

Đông đã về, cả vườn chỉ còn trơ lại những cành cây khô khốc.

Trên con đường lát đá chỉ đủ một người đi, có hai hàng dấu chân.

Giờ lại thêm mấy mảnh gỗ nổi bật giữa nền tuyết trắng xóa.

Trong vườn chỉ có vài chiếc đèn âm đất sáng lên.

Đèn đường phía trên và đèn trang trí trên cây đều tắt để không lấn át ánh sáng từ buổi tiệc bên trong.

Xa xa là dãy Đông Sơn chồng chất, đỉnh núi gần như chạm vào bầu trời, sát cạnh mặt trăng.

Trên đó có một tòa tháp – nơi từng là đài quan sát của đế quốc Thiên Thịnh.

Phùng Dị buông khuy áo sơ mi.

Trên cổ tay có một vết xước dài, bị mảnh gỗ đ.â.m vào.

Nhưng anh dường như không cảm thấy đau – lông mày không hề nhíu lại.

“Cậu nói xong chưa?”

Tin tức tố của Phùng Dị rất mạnh.

Mùi vodka cháy bỏng ấy luôn khiến Omega say mê.

Nhưng anh kiểm soát bản thân rất tốt, hiếm khi để lộ.

Dù Chu Nhất cũng là một Alpha mạnh, nhưng trước Phùng Dị – người còn mạnh hơn – anh thường vô thức rơi vào thế bị áp chế.

Nhất là khi Phùng Dị để lộ tin tức tố.

Máu khiến tin tức tổ của Alpha nghiêm túc này tràn ra mất kiểm soát.

Cộng thêm cảm xúc vừa d.a.o động, tin tức tố càng lan rộng.

Ban công này... giờ đã trở thành một nơi cực kỳ nguy hiểm với bất kỳ Omega nào.

“Nói xong rồi.”

Chu Nhất rút từ túi ra một chiếc khăn tay.

Góc dưới có thêu hoa văn bằng chỉ vàng.

Anh đưa cho Phùng Dị:

“Lau đi. Nhân tiện thu lại tin tức tổ – bên trong có nhiều Omega lắm.”

Phùng Dị không nói gì.

Anh nhận lấy khăn, lau sạch vết m.á.u trên cổ tay.

Trên gương mặt hiện lên một biểu cảm... hơi kỳ lạ.

Cổ tay áo đã dính máu, Chu Nhất cau mày:

“Để tôi tìm cho anh cái áo sơ mi khác nhé? Anh có thể mặc tạm áo của tôi.”

Nói rồi, anh liếc mắt đ.á.n.h giá Phùng Dị từ trên xuống dưới:

“Có điều... anh mặc đồ của tôi chắc sẽ hơi chật đấy.”

Xung quanh không có ai, gió lại lớn, nên cũng không cần quá lo về việc tin tức tổ bị phát tán.

Phùng Dị đáp:

“Tôi biết mình phải làm gì – không cần anh lo. Ngược lại, tốt nhất anh đừng có ý đồ gì với cậu ấy. Tránh xa cậu ấy ra, đừng thay tôi nói gì nữa.”

“Anh để tâm đến cậu ta... còn hơn tôi tưởng”

Chu Nhất nheo mắt, hoàn toàn không có chút áy náy nào về những chuyện đã làm năm xưa.

Anh ngừng một chút, liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường — nhận ra mình đã nói chuyện với Phùng Dị quá lâu, rõ ràng không phải việc mà một ông chủ ngành giải trí như anh nên làm.

“Tôi xuống trước đây, phải về phòng nghỉ thay đồ.”

Chu Nhất rời đi.

Phùng Dị vẫn đứng đó, giữa gió lạnh, rất lâu sau mới rời đi - đến khi mùi vodka trong tin tức tổ của anh hoàn toàn tan biến.

Dưới sảnh lớn, tin tức tố càng hỗn tạp.

Có mùi ngọt ngào của Omega, cũng có mùi Alpha khiến anh khó chịu.

Phùng Dị ẩn mình trong một góc vắng người, tìm kiếm rất lâu.

Anh thấy Chu Nhất, thấy Phương Vũ, thậm chí thấy cả Trưởng phòng Triệu của Đông Sâm...

Nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của Beta ấy.

Một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng Phùng Dị.

Anh sẽ không bao giờ... dùng tin tức tố để tìm thấy Đỗ Mặc.

Khi mới phân hóa thành Alpha hồi cấp ba, bác sĩ gia đình cười tủm tỉm sau khi kiểm tra máu, nói rằng tin tức tổ của anh có nồng độ cao đến mức hiếm gặp — sau này sẽ rất được Omega yêu thích.

Khi ấy, trước mắt Phùng Dị hiện lên một dáng người gầy gò.

Anh biết rõ – đó là một Beta.

Với tin tức tổ mạnh mẽ đến mức hiếm gặp của anh... cậu ấy sẽ chẳng có bất kỳ phản ứng nào.

Phùng Dị luôn cố tránh nghĩ đến điều đó.

“Thì ra cậu ở đây.”

Sau lưng vang lên giọng nói khiến tâm trạng Đỗ Mặc luôn trở nên dễ chịu mỗi khi nghe thấy.

“Tôi thấy anh Chu Nhất đã về từ lâu, tìm cậu mãi không thấy.”

Phùng Dị quay lại, cúi đầu nhìn Beta đang đứng trong bóng tối.

Trong mắt Beta ấy có ánh sáng, có niềm vui — như thể vừa nhìn thấy một vì sao trên trời.

Sau khi bị nhân viên phục vụ dẫn đi, Đỗ Mặc hoàn toàn không có sức phản kháng.

Cậu bị ép thay một bộ vest không mấy vừa vặn, còn bị một cô gái Beta xinh đẹp sấy tóc tạo kiểu – nghe nói là “rất thời thượng”.

Đến buổi lễ này... Đỗ Mặc hối hận vô cùng.

Sao lúc đó lại hồ đồ đến mức đồng ý đi cùng Phùng Dị chứ!

Vệ Hằng thì như con bướm hoa, bay khắp nơi trong sảnh, đến cả Trưởng phòng Triệu cũng không quản nổi.

Đỗ Mặc còn nghiêm túc suy nghĩ một lúc – ngày mai Vệ Hằng sẽ bị mắng bao nhiêu câu.

Không báo trước với người Đông Sâm rằng mình sẽ đến lễ kỷ niệm, lại không dám phá vỡ mạch truyện bằng cách công khai mối quan hệ với Phùng Dị.

Đỗ Mặc chỉ còn cách... trốn đi, chờ Phùng Dị.

Ban đầu định ở lì trong phòng nghỉ đến hết lễ, ai ngờ phòng đó bị một ngôi sao mà cậu không quen biết chiếm dụng ầm ĩ.

Đỗ Mặc đành phải rời đi.

Cậu cảm thấy mình như một chú ch.ó hoang không nơi nương tựa.

Phòng nghỉ không vào được, đại sảnh thì không tiện, tầng trên cấm Beta, vườn sau thì lạnh mà bộ vest mỏng chẳng đủ giữ ấm.

Cậu thậm chí còn nghĩ – hay thử vận may xem có thể vào xe của Phùng Dị không.

Biết đâu... Phùng Dị quên chưa xóa quyền truy cập vòng đen.

Phùng Dị hỏi:

“Trốn ở đây làm gì?”

Đỗ Mặc hơi ngại ngùng:

“Bên trong ồn quá.”

Phùng Dị nhìn cậu một lúc, rồi bất ngờ nói:

“Vậy thì đi thôi.”

“.. Hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đỗ Mặc ngẩn người.

“Tôi cũng thấy bên trong ồn.” Động tác của Phùng Dị thô hơn thường lệ.

Anh nắm lấy cổ tay Đỗ Mặc, bước đi nhanh như gió.

Đỗ Mặc phải chạy lúp xúp mới theo kịp.

Trên đường về xe, gió lạnh khiến Đỗ Mặc run lên từng đợt.

Áo khoác của cậu... vẫn còn để lại trong phòng nghỉ. Phùng Dị bật điều hòa lên mức cao nhất để Đỗ Mặc thấy dễ chịu hơn.

Nhưng chưa kịp để Đỗ Mặc ấm lên hoàn toàn, chính anh đã chịu không nổi cái nóng.

Anh giật phăng chiếc áo vest thủ công đắt tiền trên người, ném ra ghế sau.

Cổ tay áo dính m.á.u lướt qua trước mắt Đỗ Mặc.

Đỗ Mặc hỏi:

“Anh bị thương à?”

Phùng Dị khẽ đáp một tiếng.

Vết thương thực ra rất nhỏ, chỉ là bị mảnh gỗ đ.â.m sâu nên mới chảy chút máu.

Với một Alpha mạnh như anh, chẳng đáng kể gì — vết thương đã bắt đầu lành lại.

Xe đã khởi động, nhưng Phùng Dị vẫn chưa lái đi.

Đỗ Mặc hơi thắc mắc, rồi chợt hiểu ra — có lẽ Phùng Dị đang đợi ai đó.

Theo mạch truyện, hôm nay anh phải có chút “giao tình” với ngôi sao tên Lan Phong kia.

Đỗ Mặc đang suy nghĩ xem việc mình cứ ngồi đây có làm rối mạch truyện không, thì nghe Phùng Dị hỏi:

“Cậu từng nghĩ sau này muốn làm gì chưa?”

Sau này muốn làm gì?

Tất nhiên là muốn về nhà rồi – nhưng nghĩ đến việc đã sống ở đây nhiều năm, lại có vài người bạn tốt, cậu lại thấy... hơi luyến tiếc.

Trong đầu Đỗ Mặc lướt qua hàng loạt ý nghĩ.

Chưa kịp trả lời, Phùng Dị đã hỏi tiếp:

“Cậu muốn học y à?”

“Hả?”

Đỗ Mặc sững người.

Phùng Dị... sao lại biết cậu có hứng thú với ngành y?

“Tôi thấy cậu đang đọc sách y học.

Phùng Dị nói.

“Là sách Bạch Ý cho mượn?”

A, thì ra là nghe từ Bạch Ý.

Vậy cũng phải thôi.

Đỗ Mặc gật đầu:

“Tôi khá hứng thú.” Phùng Dị hỏi:

“Muốn học lại ngành y không?”

Thật lòng mà nói – cậu có nghĩ đến. Nhưng cậu không làm được.

Nếu hệ thống cho phép cậu học y, cậu thậm chí sẽ cân nhắc việc... tiếp tục ở lại đây.

Khám phá thế giới ABO thật sự rất hấp dẫn.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại — hôm nay Phùng Dị thật kỳ lạ.

Chu Nhất đã nói gì với anh vậy?

Đỗ Mặc không kiềm được mà liếc nhìn Phùng Dị.

Không rõ là do đứng ngoài trời lạnh quá lâu hay vì lý do nào khác...

Lòng bàn tay cậu... lạnh toát.

Bị ánh mắt đáng sợ của Alpha kia ép tới đường cùng, Đỗ Mặc đành cứng đầu đáp:

“Thôi... chắc không đâu. Ở Đông Sâm cũng ổn, môi trường làm việc khá tốt.” “Thật sao?”

Phùng Dị nhìn Đỗ Mặc rất lâu.

Xung quanh không một bóng người, bãi đỗ xe chỉ có chiếc xe này đang nổ máy.

Trong đôi mắt sâu thẳm của Alpha, chỉ có một Beta.

Ngay lúc Đỗ Mặc tưởng Phùng Dị sắp làm gì đó kỳ lạ, xe chuyển bánh.

Đỗ Mặc hơi ngơ ngác:

“Không đợi người nữa à?” Phùng Dị lạnh nhạt:

“Đợi ai?”

Đỗ Mặc:

“...Không có ai.”

Đến dưới khu căn hộ của Đỗ Mặc, lần này Phùng Dị cũng xuống xe cùng cậu.

Phùng Dị nói:

“Nếu ở Đông Sâm không vui, có thể đến công ty tôi.”

Đỗ Mặc sững người – được ưu ái thế này, nguyên tác Đỗ Mặc chưa từng có.

Cũng có thể từng có, nhưng đã từ chối.

Dù sao nguyên tác Đỗ Mặc ở Đông Sâm rất thành công, mỗi phút kiếm vài triệu.

Còn nếu theo Phùng Dị... ngày nào cũng phải nhìn sắc mặt Alpha mà sống, cúi đầu nhẫn nhịn, làm việc không kêu ca – sao mà thoải mái bằng ở Đông Sâm.

Đỗ Mặc:

“Tôi sẽ cân nhắc nghiêm túc!”

Với một kẻ “hàng lỗi” như cậu, rõ ràng ở cạnh Phùng Dị vẫn dễ thở hơn.

Trước mặt Phùng Dị, cậu hiếm khi ngẩng đầu – vì thế đã bỏ lỡ ánh cười thoáng qua trong mắt Alpha kia.

Phùng Dị đứng trước mặt cậu, nhìn thấy sau gáy lộ ra của Đỗ Mặc.

Câu nói của Chu Nhất bất chợt vang lên bên tai anh:

“Cậu từng thử chưa?”

Dĩ nhiên là chưa.

Beta này gầy gò, mong manh đến thế. Phùng Dị khẽ thở ra, cố nén lại.

Bàn tay định chạm vào má Beta ấy, giữa chừng đổi hướng – đặt lên vai.

“Sớm trả lời tôi.”

Anh nóng lòng muốn đưa Beta này vào vòng bảo vệ của mình, giữ ngay dưới tầm mắt.

Lời của Chu Nhất khiến Phùng Dị thấy bất an.

Xung quanh Đỗ Mặc... có quá nhiều nguy cơ tiềm ẩn.

Mà Đỗ Mặc lại nhát gan đến thế.

Cậu ăn mặc phong phanh, chỉ đứng trong gió lạnh một lúc đã không chịu nổi.

Phùng Dị khẽ nói:

“Lên nhà đi.”

“Ừm... anh cũng về sớm nhé...?”

Đuôi câu của Đỗ Mặc hơi cao lên, mang theo chút do dự.

Cậu không chắc có nên nói vậy không vì có thể Phùng Dị vẫn còn việc.

Huống hồ, Phùng Dị đột nhiên xuất hiện để đưa cậu về, cậu cũng không rõ anh đã nói gì với Chu Nhất.

Phùng Dị chỉ đáp:

“Ừ.”

Nhìn bóng Đỗ Mặc khuất sau cánh cửa tòa nhà, Phùng Dị khẽ nhắm mắt lại.

Trên người anh chỉ có một chiếc sơ mi mỏng, như thể chẳng hề sợ lạnh - mặc cho gió đêm thổi qua, không chút né tránh.