Sao lại đụng phải Phùng Dị ở đây chứ – theo nguyên tác, Alpha này giờ phải đang ở lễ kỷ niệm của công ty Chu Nhất cơ mà.
Thế quái nào anh ta lại tự dưng “thoát truyện” chạy ra đây?
Mạch truyện loạn rồi, chẳng lẽ mình phải gánh hết?
Đỗ Mặc điên cuồng c.h.ử.i rủa cái hệ thống mơ hồ — tồn tại mà như không tồn tại — đổi lại chỉ là từng đợt đau đầu càng lúc càng dữ dội.
“Tăng ca à?”
Phùng Dị vừa mở miệng, áp lực đã ập đến.
Lại bị bắt quả tang rồi.
Đỗ Mặc nuốt nước bọt, hơi cúi đầu, tránh ánh mắt lạnh như băng của Phùng Dị.
Vì đau đầu, giọng cậu đứt quãng:
“Thực tập sinh làm việc... hiệu quả hơn dự kiến... nhiệm vụ hoàn thành sớm... nên... tan làm đúng giờ.”
“Cậu sao thế?"
Alpha điềm tĩnh này thực sự quá hiểu Đỗ Mặc – chỉ một ánh nhìn đã nhận ra trạng thái cậu không ổn.
Phùng Dị khẽ cúi xuống, thấy gương mặt vốn luôn bình thản của Beta kia giờ đã nhăn nhúm vì đau đớn.
Giọng anh bỗng trở nên gấp gáp:
“Chỗ nào khó chịu?”
Nhìn đôi giày da bóng loáng dừng lại ngay trước mặt mình, Đỗ Mặc hít một hơi thật sâu, thầm nghĩ:
Tôi sao à?
Trước tiên anh nên hỏi chính mình đi – anh giận, nên tôi mới đau đầu đấy.
Thấy Đỗ Mặc cứ ôm đầu mãi, Phùng Dị hỏi tiếp:
“Đau đầu à?”
Đỗ Mặc gật đầu trong tình trạng t.h.ả.m hại, mồ hôi túa ra như tăm.
Chiếc sơ mi trắng bị thấm ướt, phần lưng gầy đến mức lộ rõ xương bướm - nổi bật một cách đáng lo.
Đỗ Mặc chắc chắn một điều – Phùng Dị đang giận.
Bởi ngay khi Phùng Dị vừa hỏi, cơn đau đầu của cậu lập tức tăng vọt.
Nếu trước đó chỉ đau cấp độ 1, thì sau câu hỏi ấy... ít nhất cũng lên đến cấp độ 3.
Hai năm rồi không bị hệ thống trừng phạt, Đỗ Mặc nhất thời không chịu nổi cơn đau bất ngờ này.
Cậu ôm đầu, mãi không nói nổi một lời.
Bạch Ý muốn đưa cậu về bệnh viện kiểm tra.
Đỗ Mặc xua tay, định nói không cần.
Cậu không có bệnh gì ở não cả.
Cơn đau đầu này là do hệ thống ép buộc.
Chỉ cần Phùng Dị hết giận – cậu sẽ khỏi ngay.
Nhưng giây tiếp theo, cậu phát hiện mình... bị bế lên.
Nhận ra Phùng Dị định làm gì, Đỗ Mặc vội túm lấy tay áo anh:
“... Không đi bệnh viện đâu.”
“Cậu đang khó chịu.”
Phùng Dị cúi xuống, giọng trầm.
Anh đã nhận ra từ lâu - Đỗ Mặc hay bị đau đầu không rõ nguyên nhân.
Nhìn Beta trong lòng mình mặt mày tái nhợt vì đau, anh cũng sốt ruột.
Đã khó chịu mà còn không chịu đi khám — Beta này đang nghĩ gì vậy?
Nhưng lúc này rõ ràng không phải lúc để trách mắng.
Vừa bế Đỗ Mặc ra ngoài, anh vừa kiên nhẫn khuyên nhủ:
“Đi kiểm tra một chút thôi, sẽ nhanh khỏi.”
Đỗ Mặc vẫn cố chấp:
“... Không đi bệnh viện đâu.”
Lỡ đâu bác sĩ phát hiện cơn đau đầu của cậu là do một thế lực bí ẩn nào đó gây ra, rồi bắt cậu đi nghiên cứu thì sao?
Là bạn thân của Bạch Ý, cậu đã nghe quá nhiều chuyện – và hiểu rõ trình độ y học của hành tinh này... phát triển đến mức đáng sợ.
“Cậu đang đau đầu.”
Phùng Dị nhắc lại.
Đỗ Mặc vẫn kiên quyết:
“Một lát nữa sẽ khỏi.”
Có lẽ vì thấy Đỗ Mặc ngoan ngoãn lên xe, mức độ giận của Phùng Dị giảm xuống.
Cơn đau đầu của Đỗ Mặc cũng dịu đi rõ rệt.
“Thật ra... em hết đau đầu rồi.”
Vì vừa bị Phùng Dị bế lên xe, cậu không tránh khỏi nhớ lại cảnh tượng hai năm trước.
Khi ấy, cậu và Phùng Dị ở bên nhau rất vui vẻ.
Đến mức... cậu từng nghĩ – nếu thời gian dừng lại ở khoảnh khắc đó, thì cũng không tệ.
“Đừng đến bệnh viện nữa nhé, không cần đâu.”
Phùng Dị rõ ràng đã do dự vài giây – chuyện hiếm thấy ở một Alpha luôn quyết đoán như anh.
Anh quay sang nhìn Đỗ Mặc, chăm chú quan sát nét mặt cậu:
“Thật không?”
Thực ra... vẫn còn hơi đau.
Có lẽ vì theo nguyên tác, Phùng Dị không nên xuất hiện ở đây.
Nhưng không sao – chút đau nhẹ ấy có thể bỏ qua.
Đỗ Mặc đáp:
“Ừm, không đau nữa rồi.”
Trên đường đưa Đỗ Mặc về nhà, Phùng Dị nhận được cuộc gọi từ Chu Nhất.
Đầu dây bên kia ồn ào:
“Cậu đi đâu rồi? Sao giờ vẫn chưa tới?”
“Trên đường có việc.”
Phùng Dị đáp.
“Giờ đang qua.”
Chu Nhất:
“Việc gì mà mất nửa ngày thế? Lan Phong cũng đến rồi đấy”
Phùng Dị liếc sang Đỗ Mặc đang co người trong ghế, nói:
“Có chút việc.”
Chu Nhất không buông tha:
“Việc gì mà còn quan trọng hơn bên tôi?”
Phùng Dị ngừng một nhịp, dùng một tay che micro:
“Cậu muốn đi không?”
Đỗ Mặc: “...”
Một “công cụ tiêu chuẩn” lúc này... có phải nên giúp đại ca giải vây?
Nhưng cậu không muốn đi.
Phùng Dị hiểu rồi.
Anh thu lại ánh mắt, nói với Chu Nhất:
“Tôi có việc, sẽ đến muộn.”
...Vậy là Phùng Dị quyết định... tiếp tục vòng đường để đưa cậu về nhà trước?
Đỗ Mặc bỗng thấy hơi cảm động.
Chu Nhất đã hẹn với Phùng Dị từ cả tuần trước, vậy mà khi cậu gặp sự cố bất ngờ, Phùng Dị lại chọn đến muộn...
Trước khi não kịp phản ứng, miệng Đỗ Mặc đã tự động thốt ra:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy... đi lễ kỷ niệm cũng được.”
Nói xong, cậu lập tức ngậm miệng lại.
Trời ơi, sao mình lại nói thế!
Sao lại dễ dàng bị mấy hành động nhỏ của Alpha này làm cảm động thế chứ!
Phùng Dị vẫn chưa cúp máy, Chu Nhất bên kia vẫn đang nói phải gì đó.
Không ngờ Đỗ Mặc lại nói vậy, Phùng Dị nghiêng đầu nhìn cậu — Beta ấy trông như đang rất hối hận, nhưng lại... đáng yêu đến lạ.
Anh khẽ mỉm cười, không thành tiếng.
Chu Nhất:
“Bên cậu có người à? Ai thế—”
Đỗ Mặc như một con chim cút, cúi gằm mặt, không ngẩng lên.
“Không có gì.”
Phùng Dị đáp, rồi cúp máy.
Trên đường, anh đạp ga khá mạnh.
Dù vậy, hai người vẫn đến muộn - vừa tới đã bị Chu Nhất chặn ngay ở cửa.
Phùng Dị không hề tỏ ra áy náy.
Vẫn là dáng vẻ cao cao tại thượng, mặt lạnh như băng, ánh mắt như nói:
“Tôi đến là đã nể mặt lắm rồi”
Chu Nhất chào Đỗ Mặc trước, rồi kéo Phùng Dị đi, nói có chuyện cần bàn.
Trong khung cảnh tiệc tùng rực rỡ ánh đèn, trang phục của Đỗ Mặc hoàn toàn lạc tông.
Phùng Dị dặn:
“Chờ tôi ở hậu trường.”
Vì Đỗ Mặc cúi đầu, nên không thấy được ánh nhìn thoáng qua đầy quan tâm trong mắt Phùng Dị.
Nhưng Chu Nhất – người đứng ngang tầm mắt với Phùng Dị — thì thấy rõ.
Anh ta giật mình.
Ý định nói chuyện với Phùng Dị càng thêm cấp bách.
Anh cau mày, nói đầy khó chịu:
“Bảo phục vụ tìm cho cậu ấy một bộ đồ là được — mau theo tôi.”
Hai người lên tầng hai, ra ban công.
Chu Nhất đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc cổ điển.
Bên ngoài không một bóng người.
Tuyết đêm qua phủ trắng mặt đất, gió lạnh lướt qua bên người Phùng Dị.
Anh đứng đó, vẻ mặt lạnh nhạt:
“Chuyện gì?”
Chu Nhất hỏi thẳng:
“Sao hai người lại gặp nhau nữa? Bài học hai năm trước chưa đủ à?”
Ánh mắt Phùng Dị tối lại:
“Cậu nghe được gì rồi?”
Chu Nhất bực bội:
“Nghe được gì à? Nghe nói cậu thiếu gia nhà họ Phùng – vì một Beta mà tự xin rời khỏi quân khu, bị đày ra ngoài hành tinh.”
Phùng Dị cắt ngang:
“Không có chuyện đó.”
Chu Nhất:
“Vậy anh nói cho tôi biết đi – tại sao vừa mới trở về, đã lại thấy hai người các anh ở bên nhau? Còn cùng nhau đến dự lễ kỷ niệm của tôi? Chưa đủ người biết chuyện hay sao?”
Phùng Dị đáp:
“Tình cờ gặp thôi.”
Gió lạnh rít qua ban công. Chu Nhất bất ngờ hỏi:
“Anh không phải là... thích cậu ta đấy chứ?”
Phùng Dị không trả lời.
Nhưng sự im lặng ấy – chính là một kiểu thừa nhận.
Chu Nhất hít sâu một hơi, giọng đầy kinh ngạc: “Anh điên rồi sao? Anh là người nhà họ Phùng! Cả nhà anh đều thuộc phe bảo thủ — vậy mà anh lại dám thích một Beta?!"
Cuối cùng, Phùng Dị lên tiếng:
“Chuyện cậu nghĩ... sẽ không xảy ra.” Chu Nhất phản bác:
“Tôi nghĩ cái gì?”
Phùng Dị lại im lặng.
Chính sự im lặng ấy — càng khiến người ta sợ hãi.
Chu Nhất nhìn anh, không thể tin nổi: “Tỉnh táo lại đi, Phùng Dị – anh là người nhà họ Phùng! Anh coi cậu ta là bạn thì không sao, tôi sẽ không cản, thậm chí còn có thể giúp anh che giấu. Nhưng anh không được phép thích cậu ta!”
“Tôi biết.”
Phùng Dị đặt tay lên lan can gỗ đen của ban công, tuyết rơi bám vào tay áo anh.
“Tôi rời khỏi quân khu... không hoàn toàn vì cậu ấy. Còn có lý do khác.”
“Lý do gì?”
Phùng Dị nói:
“Phe bảo thủ không còn mạnh như trước. Phe cấp tiến được lòng dân hơn. Người dân Đông Thành chỉ thấy lá mà không thấy núi – nhưng cậu và tôi đều biết, Đông Thành không thể quay lại như xưa. Phe bảo thủ cũng không thể trở về thời kỳ thịnh thế.”
Chu Nhất lạnh giọng:
“Vậy sao? Anh rời khỏi quân khu Đại học Đông Thành, chỉ để chờ ngày phe cấp tiến lên nắm quyền, biến mối quan hệ AB này thành lợi thế chính trị? Đây là lý do anh thích một Beta à?"
Chu Nhất không tin lời Phùng Dị. Anh rút điện thoại, bấm một dãy số: “Cậu ta đang ở trong tay tôi. Anh đoán xem – nếu cậu ta nghe được những lời này, sẽ phản ứng thế nào?”
“Cậu dám động vào cậu ấy?!” Đồng t.ử Phùng Dị co lại.
“Tôi thì có gì mà không dám?”
Chu Nhất cười lạnh.
“Chỉ là một Beta thôi mà - có gì to tát đâu. Đến cả thiếu gia nhà họ Phùng cũng dám thích Beta rồi—”
Không khí bỗng trở nên ngột ngạt.
Một áp lực vô hình lan tỏa khắp ban công.
Đó là mùi tin tức tổ — đặc trưng của Phùng Dị.
Phùng Dị... để lộ tin tức tố rồi sao?!
Chu Nhất sững người, nhìn Phùng Dị đầy kinh ngạc:
“Anh còn nói là không thích cậu ta? Phùng Dị — tin tức tổ không biết nói dối!”
Gió thổi mạnh, vạt áo tung bay.
Sau một khoảng lặng như c.h.ế.t, Phùng Dị lên tiếng:
“Tôi biết mình phải làm gì.”
Chu Nhất ngửi thấy mùi tin tức tố đột ngột bùng lên, cứ ngỡ Phùng Dị sắp ra tay.
Anh làm nghệ thuật, chắc chắn không đ.á.n.h lại Alpha được huấn luyện từ quân khu.
Nghe Phùng Dị nói vậy, Chu Nhất mới thở phào, cố gắng xoa dịu không khí:
“Cậu ta là Beta, đâu phải Omega. Nếu anh thích thì cứ làm điều mình muốn, việc gì phải giằng co như thế?”
Phùng Dị hơi ngạc nhiên, như không hiểu nổi thái độ thay đổi chóng mặt của Chu Nhất.
Chu Nhất nói tiếp:
“Không ai để tâm đến một Beta bình thường – miễn là anh cũng không để tâm.”
Phùng Dị như vừa hiểu ra điều gì đó.
Chu Nhất nói:
“Yêu Omega thì phải cẩn thận với tuyến thể, lỡ để lại dấu vết tin tức tố, bị phe cấp tiến khai thác thì phiền. Nhưng Beta thì khác – muốn làm gì cũng được, chẳng có gì phải lo”
Yết hầu Phùng Dị khẽ chuyển động.
“Tôi không hiểu vì sao anh lại thích một Beta... Với Omega thì cẩn trọng là điều dễ hiểu, nhưng với Beta thì không cần như thế.”
Chu Nhất vỗ nhẹ vai Phùng Dị: “AO hấp dẫn nhau là bản năng. Sớm muộn gì anh cũng gặp được Omega định mệnh của mình. Đến lúc đó, anh sẽ chẳng còn nhớ đến Beta này nữa.”
“Vậy nên, đừng quá coi trọng cậu ta. Khi anh chưa gặp người định mệnh, cứ làm điều mình muốn. Anh càng muốn bảo vệ cậu ta, thì càng có nhiều người để mắt đến”
Chu Nhất đổi giọng, đầy ẩn ý.
“Cảm giác giữa Beta và Omega... cũng khác nhau lắm. Anh thử chưa?”