Cái động tác ấy của Phùng Dị - thực sự khiến Đỗ Mặc thấy được an ủi.
Hóa ra... Phùng Dị biết cậu luôn cẩn thận.
Nói sao nhỉ.
Giống như — dù là một “pháo hôi”, nhưng vẫn được nhân vật chính công nhận.
Sáng hôm sau đi làm.
Trì Tĩnh mặc một bộ đồ công sở mới toanh, nhìn còn chuyên nghiệp hơn cả mấy nhân viên chính thức trong văn phòng.
Đỗ Mặc hơi ngạc nhiên khi thấy cậu ấy – đến sớm thật.
Nhưng cũng chẳng sao.
Cậu chỉ gật đầu một cái với Trì Tĩnh rồi tiếp tục làm việc, định sau chín giờ sẽ giao nhiệm vụ cho Minh Thạc và Trì Tĩnh.
Chưa được bao lâu, Vệ Hằng “thình thịch thình thịch” chạy vào văn phòng đúng ngay giây cuối cùng để điểm danh.
Gương mặt vẫn còn nguyên vẻ mệt mỏi sau cơn say.
Cũng chẳng dễ dàng gì.
Đỗ Mặc đến sớm, nghe lễ tân tám chuyện: nhóm người đó hôm qua uống đến tận hơn mười hai giờ đêm.
Nếu không phải Trưởng phòng Triệu kiên quyết giải tán, bên Nhất Tinh còn muốn kéo thêm một chầu nữa.
Vệ Hằng – người lúc nào cũng như gà trống trước mặt Đỗ Mặc — hôm nay cũng xẹp lép.
Đỗ Mặc tưởng ít nhất sẽ được yên một ngày.
Ai ngờ đến chiều, Vệ Hằng lại hồi phục nguyên trạng.
Ôm một chồng tài liệu vừa in xong, Vệ Hằng tựa nghiêng vào bàn Đỗ Mặc:
“Alpha bên Nhất Tinh uống ghê thật, hôm qua mệt muốn c.h.ế.t.”
Câu này thì đúng — ai đi cũng mệt.
Nhưng Đỗ Mặc không nói gì.
Vệ Hằng mà chạy tới trước mặt cậu, chắc chắn không chỉ để than một câu.
Vệ Hằng tiếp tục:
“Tôi không còn mơ mộng gì về chuyện gặp gỡ Alpha nữa đâu. Chẳng có gì đẹp đẽ cả. Đám Alpha đó chẳng biết tôn trọng Beta chút nào. Làm việc vẫn khiến tôi thấy đầy đủ hơn.”
Đỗ Mặc: ...
Câu này... sao cậu không nói thẳng với Trưởng phòng Triệu đi?
Vệ Hằng chỉnh lại chồng tài liệu vốn chẳng hề lộn xộn, phát ra tiếng “sột soạt” đầy kịch tính:
“Tuần sau là lễ kỷ niệm của Nhất Tinh, họ mời công ty mình tham dự đấy.”
Đỗ Mặc không thèm ngẩng đầu:
“Thế ai được cử đi?”
“Chưa chốt đâu, nhưng Trưởng phòng Triệu thì muốn tôi đi.”
Vệ Hằng vẫn đang lật giở chồng tài liệu trong tay.
Trang đầu và trang cuối đều in logo của Nhất Tinh – chỉ cần Đỗ Mặc ngẩng đầu là thấy ngay.
“Tôi không muốn đi chút nào, lại phải uống rượu, mệt c.h.ế.t đi được.”
Nhưng Đỗ Mặc vẫn không ngẩng đầu.
“Thế thì nói với Trưởng phòng Triệu một tiếng.
Ông ấy sẽ không ép đâu – dù sao chúng ta cũng là Beta mà."
Trì Tĩnh bật cười rõ to.
Rõ ràng Vệ Hằng không biết Trì Tĩnh có “chống lưng”.
Anh ta liếc Trì Tĩnh một cái đầy khó chịu, rồi quay sang hỏi Đỗ Mặc:
“Thực tập sinh của cậu không có việc gì làm à?”
Cuối cùng Đỗ Mặc cũng ngẩng đầu.
Cậu nhìn Trì Tĩnh trước, rồi liếc sang Minh Thạc — người thỉnh thoảng lại ngẩng lên hóng chuyện.
“Chắc là có gì muốn hỏi?”
Cậu ngừng một chút, ánh mắt cuối cùng mới dừng lại ở Vệ Hằng:
“... Đang xếp hàng?”
Trì Tĩnh lập tức hứng thú, phối hợp ngay:
“Chứ còn gì nữa, em đợi lâu lắm rồi đó nha.”
Mặt Vệ Hằng tối sầm lại:
“...”
Khi một “tiểu yêu tinh” biết phối hợp để cùng mình đối đầu người khác — cũng đáng yêu ra phết, Đỗ Mặc nghĩ.
Đến ngày lễ kỷ niệm.
Đỗ Mặc gặp Vệ Hằng trong phòng trà.
Vệ Hằng mặc bộ vest trắng ôm dáng, trông đúng là nổi bật.
Chỉ tiếc — lời nói thì chẳng dễ nghe, nét mặt cũng chẳng dễ chịu.
Thấy Đỗ Mặc, Vệ Hằng lập tức đổi giọng, thở dài một cái rồi nói:
“Trưởng phòng Triệu vẫn không tha cho tôi — bảo tôi phụ trách dự án này từ đầu, nên lễ kỷ niệm cũng phải tôi đi.”
Đỗ Mặc mặt không cảm xúc:
“Vất vả thật.”
Vệ Hằng:
“Đúng vậy, tôi ghen tị với cậu lắm đó. Dẫn hai thực tập sinh, không bị áp lực doanh số, lại còn có người đỡ việc giùm.”
Đỗ Mặc: ... Tôi thật sự rất may mắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghĩ kỹ thì đúng là may thật.
Trì Tĩnh khó quản thì đã có cấp trên bảo khỏi cần quản.
Minh Thạc là đàn em thân thiết, vừa thông minh vừa biết điều.
Đang nghĩ thì Minh Thạc bước tới, hỏi:
“Anh không đi thật à?”
Vệ Hằng vốn không ưa Trì Tĩnh – người vừa đẹp hơn, vừa là Omega "xịn".
Mà ghét Trì Tĩnh thì ghét lây cả Minh Thạc, người cùng kỳ thực tập.
Vệ Hằng bèn cố tình nói to, để ai cũng nghe thấy:
“Trưởng phòng Triệu có yêu cầu anh cậu đi đâu.”
Đỗ Mặc lơ Vệ Hằng:
“Tối nay tôi hẹn với Bạch Ý rồi.”
Minh Thạc vừa định nói gì đó thì Vệ Hằng đã chen vào:
“Đỗ Mặc, cậu cũng muốn đi à? Nói sớm chứ, tôi nói với Trưởng phòng Triệu một tiếng là được.”
Đỗ Mặc: ???
Cái gì mà “muốn đi”?
Cậu nhìn Vệ Hằng bằng ánh mắt như đang nhìn người có vấn đề:
“Tôi có nói là tôi muốn đi đâu?”
“Ôi dào, chúng ta quen nhau bao lâu rồi, tôi còn không nghe ra cậu đang viện cớ à?”
Vệ Hằng che miệng ho nhẹ một tiếng, ra vẻ hiểu chuyện:
“Không có suất thì nói không có suất đi, còn bày đặt nói với thực tập sinh là có hẹn với người khác.”
Đỗ Mặc: “...”
Cậu cảm thấy... mình không thể nhịn nổi cái tên ngốc này nữa.
Sao Vệ Hằng không hiểu rằng – không phải ai cũng thấy việc uống rượu với một đám Alpha là chuyện đáng khoe khoang?
Đỗ Mặc hít sâu một hơi, nói:
“Cậu có biết không – ông chủ của Nhất Tinh tốt nghiệp Đại học Đông Thành.”
“Trùng hợp thay, tôi cũng tốt nghiệp Đông Thành. Minh Thạc cũng vậy.”
Cậu cầm lấy chiếc cốc sứ trắng vừa rót đầy nước:
“Anh ấy là đại diện sinh viên Alpha. Tôi và Minh Thạc là đại diện sinh viên Beta.
“Vậy nên, chúng tôi quen ông chủ Nhất Tinh đã nhiều năm rồi — không thua gì thời gian quen cậu đâu.” Nói xong, Đỗ Mặc quay người rời đi, thần thái nhẹ nhõm.
Khoảng hơn bốn giờ chiều, Vệ Hằng theo chân mấy lãnh đạo cấp cao của Đông Sâm rời công ty sớm.
Đây là lần đầu tiên Đỗ Mặc thấy các lãnh đạo cấp cao xuống tận tầng nhân viên.
Cậu thầm nghĩ: quả không hổ là công ty của Chu Nhất – lãnh đạo coi trọng thật.
Cũng chẳng trách Vệ Hằng đắc ý đến mức quên mình.
Dự án này xong, chưa nói đến tiền thưởng, riêng phần lý lịch cá nhân đã là một bước tiến lớn.
Bình thường, các giám đốc, tổng giám đốc, đối tác đều ở tầng trên.
Đi làm bằng thang máy riêng từ hầm xe lên thẳng văn phòng.
Có việc thì sai thư ký, trợ lý.
Tầng trên và tầng dưới như hai thế giới khác nhau.
Câu đầu tiên trong sổ tay nhân viên là: “Cấm lên tầng trên nếu không có lý do chính đáng.” Đỗ Mặc chỉ lên đó một lần duy nhất.
Khi mới vào Đông Sâm, Trưởng phòng Triệu bảo cậu mang tài liệu lên tầng trên.
Một thân áo hoodie trắng và quần jeans, Đỗ Mặc bước từ khu nhân viên đông đúc vào thế giới vest đen cà vạt sáng.
Văn phòng rộng rãi, sang trọng đến mức cậu suýt tưởng mình xuyên không. Tài liệu trong tay được một Alpha nữ nhận lấy.
Cửa không cho vào.
Chính lúc đó, Đỗ Mặc mới thực sự hiểu - thế nào là xã hội Alpha phân tầng nghiêm ngặt.
Ở Đại học Đông Thành, sau lưng Đỗ Mặc có Phùng Dị, lại là người được Phương Vũ đích thân chỉ định làm người kế nhiệm — không một Alpha nào dám tỏ thái độ bất kính với cậu.
Cậu hẹn gặp Bạch Ý ở một nhà hàng Tây gần đó.
Sau khi tốt nghiệp, Bạch Ý vào làm tại Bệnh viện số Một Đông Thành, hiện đang công tác ở khoa nội Omega.
Cả khoa chỉ có một bác sĩ Omega — chính là cậu ấy, rất được trọng dụng.
Trong bệnh viện, cảm giác phân tầng ABO không rõ rệt như bên ngoài.
Ngay cả nhà vệ sinh cũng được chia thành sáu khu riêng biệt theo giới tính và phân loại sinh học – đủ thấy mức độ tinh tế.
Bạch Ý lại là người dễ gần, như gió xuân dịu nhẹ. Mùi tin tức tổ của cậu ấy là hương đàn hương – có tác dụng ổn định cảm xúc, giảm căng thẳng.
Các Omega đến khám, đặc biệt là những bạn trẻ đang trong giai đoạn phân hóa, rất thích tìm đến cậu. Bạch Ý chưa đến, nhưng Đỗ Mặc không để tâm.
Cậu từng học y ở kiếp trước, rất hiểu – bệnh viện mà bận thì bận thật sự.
Về đúng giờ mới là chuyện lạ, về muộn mới là bình thường.
Cậu gọi một ly nước chanh, ngồi yên lặng lật xem cuốn sách Bạch Ý cho mượn.