“Thực tập sinh mới được phân về chỗ tôi hôm nay... thì... khá dễ thương.”
“Cậu có hứng thú với cậu ta à?”
Hả? Tôi có hứng thú với cậu ta?
Phùng Dị đang hỏi cái gì vậy?
Tôi là một Beta, sao lại đi thích một Omega được chứ!
Thật sự là...
Đỗ Mặc nghẹn lời.
Trong lòng thầm nghĩ:
Anh là Alpha, không để tâm đến Omega thì thôi, sao lại quay sang soi tôi?
Cậu cố gắng lái câu chuyện về phía Trì Tĩnh thêm vài lần, nhưng Phùng Dị vẫn không mấy quan tâm.
Đỗ Mặc đành bỏ cuộc — thôi thì không đau đầu, hệ thống chắc cũng ghi nhận nỗ lực của mình rồi.
Phùng Dị không hứng thú, thì đâu phải lỗi của cậu.
Điện thoại đặt trên bàn rung lên một cái, mặt bàn gỗ khiến âm thanh vang rõ.
Tin nhắn từ Trưởng phòng Triệu:
[Tiểu Đỗ, Trì Tĩnh là Omega, đừng quá khắt khe với cậu ấy]
Đỗ Mặc: “...”
Thì ra đây là lý do Trì Tĩnh có thể ngang nhiên nói “em không biết viết” mà vẫn thấy mình đúng.
Nhưng cậu đã khắt khe chỗ nào?
Không biết viết báo cáo – cậu dạy từng bước một.
Muốn về sớm – cậu mắt nhắm mắt mở, chẳng hề làm khó.
Đỗ Mặc thật sự không biết phải trả lời tin nhắn thế nào.
Giải thích rằng mình không hề khắt khe lại giống như đang biện hộ, đổ trách nhiệm.
Ai biết Trì Tĩnh đã nói gì với cái “anh trai” kia...
Cậu liếc đồng hồ — hơn bảy giờ.
Trưởng phòng Triệu chắc vẫn đang ăn với người của Nhất Tinh, thế mà vẫn rảnh gửi tin cho mình?
Nói vậy thì... cái “anh trai” của Trì Tĩnh đúng là không đơn giản.
Đỗ Mặc bất giác thấy đau đầu.
“Ai gọi cậu vậy?”
Ánh mắt Phùng Dị đầy dò xét.
Từ lúc gặp Đỗ Mặc tối nay, anh đã muốn hỏi công việc ở Đông Sâm bận đến mức nào mà khiến cậu mệt mỏi thế này?
“Có chuyện gì à?”
“Sếp gọi”
Đỗ Mặc đáp, giọng hơi chùng xuống.
Cậu không thể nói dối Phùng Dị.
Nhưng nói thật thì lại giống như đang cố tình bôi xấu Trì Tĩnh trước mặt anh...
Lỡ đâu sau này hai người họ thành đôi thì sao?
Nghĩ lại, biết đâu chính cái kiểu “mềm mại giả tạo” của Trì Tĩnh lại là thứ khiến Phùng Dị để mắt.
Có khả năng lắm!
Đỗ Mặc gần như ngay lập tức tin vào giả thuyết đó.
Tình nhân của Phùng Dị trong nguyên tác đều là kiểu thanh nhã như trúc, nhẹ nhàng như tranh thủy mặc — hiếm khi có ai khiến người ta muốn... giơ nắm đ.ấ.m như Trì Tĩnh.
Cậu lựa lời, nói tránh:
“Vẫn là chuyện của cậu Omega đó. Có lẽ được nuông chiều từ nhỏ, nên sếp bảo tôi để ý chăm sóc một chút.”
Phùng Dị hiểu ngay ý sau lời nói:
“Khó quản à?”
Ba chữ – đ.á.n.h trúng trọng tâm.
Đỗ Mặc bất lực:
“... Không dễ dẫn dắt.”
Phùng Dị:
“Vậy mà cậu vẫn thấy cậu ta dễ thương?”
Đỗ Mặc nghẹn lời.
Một lúc sau, cậu mới khó khăn thừa nhận:
“Về cách cư xử thì đúng là không dễ thương lắm.”
Phùng Dị hỏi tiếp:
“Cậu muốn tiếp tục dẫn cậu ta không?”
Tất nhiên là không muốn.
Nhưng... chẳng phải cậu nên tạo cơ hội để Phùng Dị gặp Trì Tĩnh sao?
Chẳng phải... nên thế à?
“Nếu tôi không dẫn cậu ấy,” Đỗ Mặc ngập ngừng, “thì cũng chẳng còn ai phù hợp hơn. Dù sao cậu ấy cũng là Omega.”
Nếu tối nay Đông Sâm và Nhất Tinh đạt được thỏa thuận hợp tác, thì dự án sau đó chắc chắn sẽ rất lớn.
Vệ Hằng tuyệt đối không thể rút lui giữa chừng.
Vậy nên, nhiệm vụ dẫn dắt thực tập sinh gần như chắc chắn sẽ rơi vào tay cậu.
“Tôi đang hỏi ý kiến của cậu.”
Ánh mắt Phùng Dị sắc như lửa, giọng trầm ổn:
“Tôi cũng có thể bảo sếp của cậu... chăm sóc cậu một chút.”
!!!
Ở tầng một, người chơi piano bắt đầu biểu diễn.
Tiếng đàn du dương, mềm mại, không chói tai cũng không đột ngột, hòa cùng tiếng nước róc rách từ tiểu cảnh trong nhà hàng — vừa hài hòa, vừa dễ chịu.
Đỗ Mặc suýt chút nữa hét lên.
Câu này nghe... sướng quá!
Đây chính là đặc quyền khi có “đại ca” làm nhân vật chính sao?!
Cậu muốn gật đầu đến nơi rồi!
Sau đó có thể đá Trì Tĩnh ra xa, ai muốn quản thì cứ quản!
Nhưng... nguyên tác lại nhắc nhở cậu: chưa đến lúc.
Cảnh “lộ thân phận” trước mặt Trưởng phòng Triệu là chuyện... hai năm sau.
“... Thôi vậy.”
Đỗ Mặc c.ắ.n răng nói.
“Một Omega mới vào, công việc ở Đông Sâm thì bận... vài hôm nữa chắc cậu ấy cũng không trụ nổi đâu, không cần thiết.”
Phùng Dị nhìn Đỗ Mặc:
“Được.”
Sau đoạn hội thoại ấy, không khí bữa ăn bỗng trở nên dễ chịu hơn.
Ăn xong, phục vụ mang trái cây và trà nóng lên.
Bên ngoài, tuyết nhẹ bắt đầu rơi.
Phùng Dị đề nghị đưa Đỗ Mặc về.
Trên đường đi, điện thoại của Phùng Dị đổ chuông.
Anh nghe máy ngay trước mặt Đỗ Mặc.
Đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc:
“Tuần sau công ty tôi có sự kiện, rảnh không? Đến chơi nhé.”
Đỗ Mặc đoán - Chu Nhất đang nói về lễ kỷ niệm thành lập của Nhất Tinh Văn Hóa.
Trong nguyên tác, đúng đêm kỷ niệm ấy, Phùng Dị gặp một Omega mới ra mắt có mùi thông tin tổ là hương lan chuông — tên là Lan Phong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau đó, sự nghiệp của Lan Phong lên như diều gặp gió.
Chu Nhất vì nể mặt Phùng Dị mà dốc sức nâng đỡ cậu ấy.
Lan Phong cũng rất biết điều, luôn làm Phùng Dị hài lòng. Phùng Dị cũng vui vẻ chi tiền, chi tài nguyên cho cậu ấy.
Nếu Đỗ Mặc nhớ không nhầm, Lan Phong là Omega ở bên Phùng Dị lâu nhất.
Tính cách ngoan ngoãn, gọi là đến, bảo là làm.
Dù có ngửi thấy mùi thông tin tổ của Omega khác trên người Phùng Dị, cậu ấy cũng không hề giận dỗi.
Khi chia tay, cũng là “chia tay trong hòa bình” — không khóc, không làm loạn.
Chỉ là... đuôi mắt hơi đỏ, giọng nói hơi nghẹn.
Đến mức Phùng Hải Vương – người nổi tiếng lạnh lùng – cũng thấy mềm lòng.
Cuối cùng, anh còn bảo Đỗ Mặc trong nguyên tác liên hệ Chu Nhất, gửi cho Lan Phong hai kịch bản tốt.
Phùng Dị nhận lời rất nhanh, còn trò chuyện thêm vài câu với Chu Nhất rồi mới cúp máy.
Chiếc xe thể thao đen bóng loáng dừng lại trước khu chung cư nơi Đỗ Mặc ở.
Đỗ Mặc kéo tay nắm cửa xe – cửa không nhúc nhích.
Cậu quay đầu, nhìn sang Phùng Dị
Phùng Dị như thể thuận miệng hỏi:
“Muốn đi xem không?”
Xem gì?
Lễ kỷ niệm của Nhất Tinh Văn Hóa?
Sự kiện của công ty Chu Nhất – cậu đến đó làm gì...
Người quen ở đó chắc chỉ có hai người: Chu Nhất và Phùng Dị.
Chu Nhất là ông chủ lớn, phải lo cho cả hội trường. Dùng ngón chân nghĩ cũng biết chắc chắn không có thời gian để ý đến một Beta vô danh, không tiền, không tài nguyên như cậu.
Còn Phùng Dị...
Đỗ Mặc khẽ cười trong lòng.
Nếu lỡ làm “bóng đèn” phá hỏng mạch truyện, thì ai chịu trách nhiệm đây?
Cậu không đi đâu.
Nhưng từ chối cũng phải có nghệ thuật.
Đỗ Mặc hỏi trước:
“Là sự kiện của anh Chu Nhất à? Diễn ra ngày nào thế?”
“Thứ Ba tuần sau.”
Phùng Dị đáp.
Đỗ Mặc làm bộ suy nghĩ một lúc, rồi nói:
“Giờ chưa chắc được. Có vẻ tối thứ Ba tôi phải tăng ca... thôi, chắc không đi đâu.”
Dù bị từ chối lần nữa, nhưng trong mắt Phùng Dị lại ánh lên ý cười.
Chính cái Beta đang ngồi trên chiếc xe mà anh bỏ cả đống tiền để mang về – một buổi tối từ chối anh đến hai lần. Phùng Dị thả lỏng người, tựa vào ghế, nghiêng đầu, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của Đỗ Mặc.
Anh tận hưởng sự yên tĩnh dễ chịu này.
“Ừ.”
Phùng Dị nói khẽ.
“Nếu đổi ý, muốn đi thì nói với tôi. Tôi sẽ đến đón”
Nghe vậy, Đỗ Mặc không khỏi nghi ngờ.
Phùng Dị trong nguyên tác... có rảnh rỗi thế này sao?
“Anh không bận à?”
Thấy Phùng Dị vẫn chưa có ý định mở khóa cửa xe, Đỗ Mặc thử hỏi.
“Không bận.”
Anh khẽ chạm vào vòng đen trên cổ tay.
“Chuyện trong nhà... không cần tôi lo.” “Chuyện trong nhà...”
Nếu chuyện đó không xảy ra, thì giờ này Phùng Dị hẳn đã tham gia vào các cuộc họp nội bộ của nhà họ Phùng.
Dạo gần đây, phe bảo thủ và phe cấp tiến tranh đấu khá gay gắt, lớp trẻ lần lượt bước lên sân khấu chính trị...
Phùng Dị lẽ ra cũng phải là một trong số đó. “Chuyện trước kia... cảm ơn anh”
Đỗ Mặc vội vàng tránh ánh mắt của Phùng Dị.
Cảnh nói lời cảm ơn trực tiếp này, cậu đã diễn tập trong đầu không biết bao nhiêu lần.
Nhưng mỗi lần định mở miệng, lại có một cảm xúc khó gọi tên ngăn cản cậu.
Như thể có một giọng nói thì thầm trong lòng:
Nếu phá vỡ lớp ngăn cách mỏng manh này, cậu sẽ không thể tiếp tục đối xử với Phùng Dị như một người bạn.
— Mọi thứ sẽ quay về như trước – nơi cậu phải cúi đầu, gọi anh là “Ngài Phùng”.
Sau lớp kính mỏng, ánh mắt Đỗ Mặc thấp thỏm, bất an.
Trong lòng Phùng Dị, có một góc nhỏ khẽ rung động.
Một cảm giác chua xót, âm ỉ lan ra.
Sự tĩnh lặng trong xe không còn dễ chịu nữa. “Không sao đâu.” Giọng Phùng Dị dịu lại.
“Chuyện đó... đã qua rồi.”
“... Vâng.”
Đỗ Mặc ôm chặt cặp tài liệu trong lòng, ngồi lọt thỏm trong ghế phụ được thiết kế riêng cho Alpha cao lớn - trông cậu càng nhỏ bé.
Trên lớp kính thấp của xe, tuyết đã phủ một lớp mỏng, khiến thế giới bên ngoài mờ nhòe.
Phùng Dị như chợt nhớ ra Đỗ Mặc chắc đã rất mệt.
Anh mở khóa cửa xe, để cậu về nhà.
Đỗ Mặc vội vàng nói lời cảm ơn – lần này là cảm ơn vì đã đưa về.
Cậu vừa bước lên bậc thềm thì phía sau vang lên tiếng cửa xe bật mở.
Đỗ Mặc quay đầu lại.
Alpha lạnh lùng bước xuống xe, sải bước giữa màn tuyết bay lất phất, tiến thẳng về phía Đỗ Mặc. Dưới ánh đèn đường, dáng người anh cao lớn nổi bật.