“Miễn là làm xong việc, tan ca sớm cũng chẳng sao.”
Đỗ Mặc không chút nể nang:
“Viết xong báo cáo rồi tính.”
Thực tập sinh mỗi tuần chỉ cần đủ 30 giờ, trung bình mỗi ngày sáu tiếng.
Hồi Đỗ Mặc thực tập, tuần nào cũng vượt mốc 40 giờ.
Trì Tĩnh lập tức đổi sắc mặt:
Minh Thạc không nhịn được, bật cười “phì” một tiếng.
Bàn làm việc của cậu sát cạnh Trì Tĩnh, nên nghe rõ từng câu, thậm chí còn lờ mờ nghe được giọng bạn trai Trì Tĩnh qua điện thoại.
Dù không ưa Trì Tĩnh lắm, nhưng Đỗ Mặc vốn là người tốt bụng, chẳng bao giờ muốn làm khó Omega.
Hơn nữa cậu đang mệt, cũng chẳng muốn phải ở lại làm thêm với Trì Tĩnh.
Cậu cố giữ bình tĩnh, hỏi nhẹ nhàng:
“Em không biết viết phần nào?”
Mẫu báo cáo cậu đưa cho Minh Thạc và Trì Tĩnh là báo cáo thường niên của Nhất Tinh – công ty văn hóa giải trí.
Sinh viên thường hứng thú với mảng này hơn.
Hơn nữa, Đỗ Mặc vừa xem qua báo cáo của Nhất Tinh: ít nghiệp vụ, không có khoản nợ, cũng không có sáp nhập hay mua lại gì phức tạp - khá dễ viết.
Trì Tĩnh thì chẳng buồn phối hợp:
“Thì tôi không biết viết chỗ nào hết.”
Nếu không phải vừa mới chính thức nhận việc, Đỗ Mặc nhất định sẽ xông thẳng lên phòng nhân sự, hỏi cho ra:
Ai là “cao nhân” đã tuyển vào tên Omega chẳng biết làm gì mà cũng chẳng buồn học này?!
Sau khi dạy xong Trì Tĩnh, Đỗ Mặc cảm thấy đời mình thật sự... vô vọng.
Tại sao lại nghe lời Trưởng phòng Triệu mà quay lại làm gì chứ?
Giả vờ không nghe thấy điện thoại, rồi lẳng lặng về nhà có phải tốt hơn không?!
Chiều vừa chớm hoàng hôn, Trì Tĩnh lại bắt đầu gọi điện:
“Anh ơi, trời tối rồi nè, khi nào anh đến đón em vậy?”
“... Hình như chưa đến giờ tan làm? Không sao đâu mà, anh cứ đến đón em đi, sếp ngại giữ em lại lâu lắm.”
“... Anh ơi, nói với mấy người quản lý của anh một tiếng đi, đừng để họ nhìn em mãi nữa, em mệt lắm rồi.”
Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
Nhìn thì đáng yêu, nhưng cái Omega này... khó quản vô cùng.
Đỗ Mặc: ... Cậu thật sự không gánh nổi kiểu Omega này.
Gần giờ tan làm, Vệ Hằng đi ngang qua bàn Đỗ Mặc, theo sau Trưởng phòng Triệu, mặt mũi hớn hở:
“Đỗ Mặc, Giang Lam xa quá, bọn tôi đi sớm đây nhé. Mai gặp~”
Đỗ Mặc: “.”
Ước gì mai... khỏi gặp.
Nhớ Phương Vũ, nhớ Bạch Ý, nhớ những đồng nghiệp bình thường.
Trời đã tối hẳn, cuối cùng Đỗ Mặc cũng được tan làm.
Minh Thạc bước tới, mặt đầy cảm thông:
“Anh vất vả quá rồi.”
Đỗ Mặc uể oải:
“Một ngày... dài như cả năm.”
Minh Thạc hỏi:
“Hôm nay làm việc với Nhất Tinh Văn Hóa, sao anh không đi?"
Đỗ Mặc lúc này mới sực nhớ − Minh Thạc cũng từng làm ở hội sinh viên, tất nhiên biết cậu quen Chu Nhất.
Chuyện này nói ra thì dài.
Ban đầu là cậu đi, nhưng vì thấy trong người không khỏe nên xin nghỉ.
Kết quả, Vệ Hằng được thay vào nhưng rồi lại có hai thực tập sinh mới đến, khiến cậu không đi được nữa...
Aaaa — giá mà không xin nghỉ!
Như thế thì người phải dẫn thực tập sinh đã là Vệ Hằng rồi!
Hối! Hận! Không! Kịp!
Đỗ Mặc bảo Minh Thạc về trước, còn mình thì ở lại văn phòng, vừa chờ đợi vừa rối bời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chờ Phùng Dị.
Đồng thời cũng đang suy nghĩ: có nên giới thiệu Trì Tĩnh cho Phùng Dị không?
Nếu giới thiệu... cảm giác kỳ kỳ.
Trì Tĩnh hiện tại có bạn trai, chẳng khác nào đang “gợi ý” để Phùng Dị làm người thứ ba – rõ ràng không ổn.
Nhưng nếu không giới thiệu... lại như đang làm trái nguyên tác.
Cậu không muốn đau đầu.
Một lúc sau, khi còn đang lưỡng lự giữa “giới thiệu” và “không giới thiệu”, Đỗ Mặc nhận được tin nhắn từ Phùng Dị:
[Tôi đến rồi]
Đỗ Mặc lập tức bật dậy khỏi ghế:
[Tôi xuống ngay!]
Bước vào thang máy, lòng cậu đầy thấp thỏm.
Từ sau khi biết Phùng Dị vì mình mà buộc phải rời khỏi quân khu, cậu chưa từng gặp lại anh.
Gọi điện, Phùng Dị chỉ nói: “Không sao, đừng nghĩ nhiều.”
Giọng anh qua điện thoại trầm thấp, nghe mà thấy yên tâm một cách kỳ lạ.
Bước ra khỏi thang máy, Đỗ Mặc lập tức nhìn thấy người đàn ông cao lớn, tuấn tú kia.
Hơn hai năm không gặp, Phùng Dị thay đổi rất nhiều.
Giờ đây, anh giống hệt hình tượng trong nguyên tác: lạnh lùng, nghiêm khắc, trầm ổn, xa cách. Ngũ quan thì vẫn vậy, nhưng khí chất đã khác hẳn.
Là Beta, Đỗ Mặc chỉ cảm nhận được khí thế áp đảo của Phùng Dị.
Nếu là Alpha hay Omega, chắc chắn sẽ cảm nhận rõ hơn nhiều.
Tim Đỗ Mặc lỡ mất hai nhịp.
Cậu không thể không thừa nhận: Phùng Dị bây giờ... còn cuốn hút hơn trước.
Trong tầng hầm tối tăm và yên tĩnh, Alpha kiêu hãnh đứng đó, ánh mắt sâu thẳm, khí chất sắc lạnh nhưng không phô trương.
Khiến người ta muốn lại gần, nhưng khí thế băng giá ấy lại khiến người ta chùn bước.
Đỗ Mặc hé môi, lòng thầm nghĩ: Truyện bắt đầu rồi...
Vậy cậu có nên gọi là “Ngài Phùng” không nhỉ?
Nghĩ đến việc Phùng Dị đã hy sinh vì mình nhiều đến thế, gọi anh là “Ngài Phùng” chẳng phải quá xa cách sao? Nhưng xét cho cùng, bản thân cậu cũng chỉ như một “phụ kiện” bên cạnh Phùng Dị.
Trong nguyên tác, Đỗ Mặc là một nhân vật xuất sắc, vậy mà đứng trước Phùng Dị vẫn luôn ngoan ngoãn, rụt rè, chỉ biết nghe lời.
Huống hồ..... cậu còn chẳng bằng phiên bản gốc ấy.
Đỗ Mặc thẫn thờ, lòng chùng xuống.
“Lên xe.”
Giọng Phùng Dị cắt ngang dòng suy nghĩ.
Anh chạm nhẹ vào vòng đen trên tay, cửa ghế phụ tự động bật mở.
Lúc này Đỗ Mặc mới nhận ra — Phùng Dị đã đổi xe. Không còn là chiếc Jeep đen gầm cao quen thuộc, mà là một chiếc xe thể thao màu đen bóng loáng. Nhìn thấy logo chữ “F” lật ngược, Đỗ Mặc lập tức nhớ ra chiếc xe này xuất hiện khá nhiều trong nguyên tác, nhập khẩu từ hệ sao khác, cả hành tinh Pa chỉ có đúng một chiếc.
Gần như là biểu tượng của Phùng Dị: thấy xe như thấy người.
Trong xe vẫn là mùi rượu đặc trưng ấy - không rõ là loại gì, nhưng rất quen thuộc. “Đang nghĩ gì vậy?”
Phùng Dị hơi nhíu mày. Anh nhận ra trạng thái của Đỗ Mặc không ổn – uể oải, mệt mỏi, ánh mắt thiếu sức sống.
Giọng anh có chút quan tâm, nhưng Đỗ Mặc lại không nhận ra.
“... Không có gì.”
Đỗ Mặc hơi lúng túng.
Cậu chỉ vừa nghĩ đến chuyện Phùng Dị đã làm gì suốt hai năm qua, không ngờ chỉ vài giây ngẩn người đã bị anh bắt thóp.
Trong nguyên tác, Đỗ Mặc luôn ít nói, ngoan ngoãn nghe lời Phùng Dị.
Nhưng ở hiện thực, cậu mơ hồ cảm thấy... giữa họ không đến mức xa cách như thế.
Phùng Dị chủ động tìm mình – chứng tỏ trong lòng anh, cậu vẫn có một vị trí nhất định.
Không rõ Phùng Dị đã về bao lâu, có liên lạc với Chu Nhất hay chưa...
Đỗ Mặc hoàn toàn không nhận ra, suy nghĩ của mình lại trôi đi xa nữa rồi.
Một lúc sau, Phùng Dị hỏi ý:
“Đi Thiên Nguyên nhé?”
Thiên Nguyên?!
Trì Tĩnh và bạn trai cũng đi Thiên Nguyên tối nay mà!
Trì Tĩnh vừa rời đi chưa lâu, giờ đến đó chắc chắn sẽ chạm mặt.
Chẳng lẽ... đây chính là lần đầu tiên Trì Tĩnh và Phùng Dị gặp nhau?
Một chuyện lớn trong lòng đã có hướng giải quyết, Đỗ Mặc gật đầu lia lịa:
“Được ạ, được ạ!”
Phùng Dị vẫn đang nhìn cậu, lúc này mới khẽ mỉm cười.
Anh tưởng Đỗ Mặc rất vui vì được đi ăn cùng mình.
Anh nhắc nhở:
“Thắt dây an toàn đi.”
Chiếc xe thể thao đen độc nhất vô nhị lướt trên đường, thu hút ánh nhìn của mọi người.
Dù biết rõ người đi đường không thể nhìn thấy bên trong, Đỗ Mặc vẫn thấy hơi căng thẳng.
Có lẽ làm “pháo hôi” quá lâu, tâm lý cậu cũng nhiễm màu pháo hôi – không quen trở thành tâm điểm giữa đám đông.
Đến nhà hàng, vẫn là chỗ cũ trên tầng hai.
Đỗ Mặc đảo mắt mấy vòng, nhưng không thấy bóng dáng Trì Tĩnh đâu cả.
“Đang tìm gì vậy?”
Ăn xong, Phùng Dị cuối cùng cũng lên tiếng.
Đỗ Mặc giật mình ngẩng đầu.
Gương mặt góc cạnh, ánh mắt lạnh lùng, thần thái trầm ổn của Alpha dưới ánh đèn pha lê tinh xảo của Thiên Nguyên khiến người ta không khỏi cảm thán: tác giả nguyên tác đúng là thiên vị nhân vật này quá mức.
Bất kể lúc nào nhìn thấy gương mặt ấy, Đỗ Mặc đều không tránh khỏi bị thu hút, mất tập trung.
Rồi lại phải tự nhắc bản thân: người này là “Hải Vương”, đừng để vẻ ngoài đ.á.n.h lừa!
Đột nhiên, Đỗ Mặc nhận ra ở đuôi lông mày trái của Phùng Dị có một vết sẹo mờ.
Thật ra lúc ở bãi đỗ xe cậu đã thấy rồi, nhưng ánh sáng khi đó không rõ, cậu còn tưởng Phùng Dị cố tình tạo kiểu “lông mày đứt đoạn”.
Bị thương từ khi nào vậy?
“Có một thực tập sinh mới nói cũng ăn ở đây, tôi tưởng sẽ gặp.”
Ngừng một chút, Đỗ Mặc nói thêm, giọng hơi do dự: “... Là một Omega khá dễ thương.”
Trì Tĩnh ở trước mặt cậu thì bướng bỉnh, không chịu hợp tác.
Nhưng trước mặt Phùng Dị... chắc chắn sẽ ngoan ngoãn, dễ thương.
Đỗ Mặc không thể tưởng tượng nổi có kiểu Omega nào dám giở trò với Phùng Dị.
“Quan hệ tốt lắm à?”
Phùng Dị hơi nhướng mày, giọng có vẻ không vui, ánh mắt sắc lạnh trong khoảnh khắc.
“Cậu thích Omega?”
Câu này... trả lời sao đây?
Đỗ Mặc đang uống nước thì khựng lại.
Cậu không thấy mình và Trì Tĩnh có thể gọi là “quan hệ tốt”, hiện tại không, sau này chắc cũng không.
Cậu chắc chắn mình không thích kiểu Omega như Trì Tĩnh.
Nếu phải chọn, cậu thích kiểu như Bạch Ý hơn – nhẹ nhàng, dễ chịu.
Nhưng... nếu nói “không thân”, lỡ đâu Phùng Dị lại mất hứng với Trì Tĩnh thì sao?
Đỗ Mặc rơi vào thế khó.
Thật lòng mà nói, cậu chẳng muốn thấy Trì Tĩnh bám lấy Phùng Dị chút nào.
Omega này đã đủ phiền rồi, nếu còn trở thành “chị dâu” của cậu...
Đỗ Mặc rùng mình, từ trong lòng đã thấy phản cảm với viễn cảnh đó.
Cậu vẫn cúi đầu, không dám ngẩng lên.
Nên không thấy được ánh mắt của Phùng Dị – ánh mắt vừa bá đạo, vừa phức tạp - vẫn luôn dừng lại trên người cậu.