Vừa bước ra khỏi cổng Đông Sâm, Đỗ Mặc đã bị luồng gió lạnh trong hành lang tạt thẳng vào mặt.
Đông Thành năm nay vào đông sớm. Mới tháng Mười mà đã có hai trận tuyết rơi.
Chưa kịp vào thang máy, cậu đã bị một đồng nghiệp gọi giật lại:
“Đợi chút, Đỗ Mặc – giúp tôi một việc.”
Người đó tên là Vệ Hằng, thực tập cùng đợt với Đỗ Mặc ở Đông Sâm. Một Beta có vẻ ngoài rực rỡ, nhiều người lần đầu gặp đều tưởng anh là Omega.
Trong đợt tuyển thực tập sinh hơn chục người ấy, chỉ có hai người được ký hợp đồng chính thức – Đỗ Mặc và Vệ Hằng.
Nhưng Đỗ Mặc không hợp nổi với Vệ Hằng.
Vệ Hằng tin rằng Beta tốt nhất nên tìm một Alpha mạnh mẽ để dựa vào. Cậu ta đến Đông Sâm là để tìm một Alpha đủ giỏi để cưới.
Vệ Hằng cũng chẳng ưa gì Đỗ Mặc, vì Trưởng phòng Triệu thường chọn Đỗ Mặc đi tiếp khách.
Anh không hiểu nổi — đều là Beta, anh còn đẹp hơn Đỗ Mặc, tại sao Trưởng phòng lại không chọn anh?
Câu hỏi đó, Đỗ Mặc có thể trả lời.
Nhưng cậu chẳng buồn giải thích.
— Trưởng phòng Triệu đi là để bàn chuyện làm ăn. Tôi đi là để làm việc. Còn cậu thì đi để tán Alpha.
Trưởng phòng đâu có ngốc. Dẫn theo một Beta với mục đích không trong sáng, ông ấy được lợi gì?
Được mất lòng khách hàng à?
Dù cậu ta có đẹp đến đâu đi chăng nữa — thì vẫn là Beta mà thôi.
Nhưng dù sao cũng là đồng nghiệp đã làm việc chung hơn hai năm, lại bị gọi giữa chốn đông người, Đỗ Mặc vừa mới được chuyển sang nhân viên chính thức, đành quay lại văn phòng:
“Được rồi.”
Cậu vốn tưởng hôm nay có thể tan làm sớm.
Trong lòng thở dài một tiếng.
Cái tật cứ đến mùa là sinh bệnh vẫn chưa bỏ được.
Mũi nghẹt mấy hôm, tai cũng ù ù không dứt.
Trưởng phòng Triệu ban đầu định tối nay dẫn Đỗ Mặc đi ăn với khách.
Hai năm nay, tửu lượng của Đỗ Mặc đã luyện ra – so với mấy Alpha, cậu cũng không thua kém.
Có lẽ vì sáng nay họp, sắc mặt cậu không tốt, trông bệnh rõ quá, Trưởng phòng thấy thương nên không nỡ sai cậu đi tiếp khách nữa.
Cuối cùng, người được chọn thay thế là Vệ Hằng.
Việc xin nghỉ diễn ra khá suôn sẻ.
Ai ngờ trước khi rời đi, lại bị Vệ Hằng chơi một vố.
Vệ Hằng gửi cho Đỗ Mặc hai bản báo cáo nghiên cứu thị trường, nói rằng thực tập sinh trước đó tính sai số liệu, cần sửa gấp – chiều nay phải dùng, cực kỳ khẩn cấp.
Sửa xong bản đầu tiên, Đỗ Mặc vừa đứng dậy vươn vai thì nghe tiếng Vệ Hằng gọi vọng từ xa:
“Đỗ Mặc, còn bao lâu nữa? Bên lãnh đạo đang giục rồi đấy.”
“Bản của Trần Thăng xong rồi, còn một cái nữa.”
Vệ Hằng có vẻ không hài lòng:
“Sao không sửa bản của Nhất Tinh trước? Bên đó gấp hơn.”
Đỗ Mặc thầm nghĩ: anh cũng đâu có nói trước.
Cậu mở bản thứ hai, vừa thấy logo công ty thì khựng lại.
[Nhất Tinh Văn Hóa]
Nhìn quen quen... hình như là công ty của Chu Nhất?
Lật sang trang thứ hai, quả nhiên trong danh sách cổ đông có tên Chu Nhất.
Đỗ Mặc khẽ nghẹn thở, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mở bảng tính mới, bắt đầu tính toán tỷ suất lợi nhuận và các chỉ số liên quan.
Chỉ là... cậu khó tập trung.
Ý nghĩ cứ trôi đi, không kiểm soát được.
Từ sau khi Chu Nhất gửi cho cậu mấy tin nhắn kia hai năm trước, anh ta gần như biến mất khỏi Đông Thành Đại học.
Sau này, Phương Vũ mới nói: Chu Nhất ra ngoài “khởi nghiệp” – vay tiền nhà, dùng quan hệ nhà, tự mở công ty riêng.
Biến mất cùng lúc còn có Phùng Dị.
Dù vẫn giữ liên lạc, nhưng Đỗ Mặc không biết Phùng Dị đang làm gì.
Phần này trong nguyên tác viết rất sơ sài – chỉ nói Phùng Dị suốt thời gian đó hoạt động ở các hệ sao khác, trải qua nhiều chuyện kỳ lạ.
Cậu từng hỏi vài lần: “Anh đang ở đâu vậy?”
Nhưng câu trả lời luôn mơ hồ.
Đến mức Đỗ Mặc bắt đầu hoài nghi chính mình:
Mình thật sự xuyên vào truyện rồi sao?
Có ai xuyên truyện mà mờ nhạt thế này không?
Suốt hai năm, ngoài Bạch Ý ra, cậu gần như không tiếp xúc với bất kỳ nhân vật chính nào.
Lúc mới đến, ngày nào cậu cũng cầu mong các nhân vật chính tránh xa mình ra, để cậu làm một nhân vật phụ, sống sót đến hết truyện là được.
Nhưng khi thật sự làm “người qua đường” suốt hai năm, Đỗ Mặc lại bắt đầu bất an.
Cậu sợ Phùng Dị đã quên mình.
Không tiếp xúc với nhân vật chính, không biết diễn biến truyện — thì làm sao cậu quay về được?
Giờ cậu đã tốt nghiệp hơn ba tháng.
Theo nguyên tác, đây chính là thời điểm truyện bắt đầu.
Cuối bản báo cáo có danh sách một số nghệ sĩ tiềm năng của Nhất Tinh Văn Hóa.
Đỗ Mặc lướt từng dòng một cách có chủ đích.
Ánh mắt dừng lại ở dòng thứ ba từ dưới lên.
Cậu đã tìm thấy.
[Ngọc Thiển Thanh]
Nhân vật trong truyện.
Ngọc Thiển Thanh là người mẫu Omega trực thuộc Nhất Tinh Văn Hóa, từng có thời gian qua lại với Phùng Dị.
Khi chia tay, cậu ta không cam lòng, thái độ cực kỳ tệ.
Thậm chí từng nghi ngờ Đỗ Mặc là kẻ lừa đảo, còn liên kết với mấy Omega khác để ép cậu rút lui, nhường chỗ cho người khác lên thay.
Đỗ Mặc vừa ngẩn người một chút, Vệ Hằng lại xuất hiện:
“Đỗ Mặc, còn bao lâu nữa? Bên trên đang giục rồi.”
Đỗ Mặc: “...”
Công ty của Chu Nhất đấy.
Dựa lưng vào nhà họ Chu, có gì mà phải phân tích?
Đầu tư thôi, còn tính toán tỷ suất lợi nhuận làm gì.
Thay vì ngồi đây tính toán báo cáo cho Nhất Tinh Văn Hóa, chi bằng nghiêm túc nghĩ xem họ có muốn nhận đầu tư từ Đông Sâm hay không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa lẩm bẩm vừa sửa xong, gửi lại cho Vệ Hằng.
“Xong rồi, giờ ổn chưa?”
“Cậu thì ổn rồi.” Vệ Hằng đứng trước bàn làm việc của Đỗ Mặc, mặt mũi không vui:
“Ghen tị với cậu thật đấy. Tối nay tôi còn phải đi ăn với người của Nhất Tinh Văn Hóa cùng Trưởng phòng Triệu... Bên hành chính cứ khăng khăng phải đặt ở Giang Lam, nói gì mà Nhất Tinh là khách hàng lớn, phải chọn nhà hàng đẳng cấp như Giang Lam.
Thật sự luôn, tôi từng tiếp xúc với người bên Nhất Tinh mấy lần rồi, có nghiêm túc như hành chính nói đâu.
Tưởng hôm nay được về sớm... Giang Lam thì thôi, trước mười hai giờ đêm đừng mơ về nhà.”
Một thực tập sinh bên cạnh kinh ngạc: “Giang Lam á! Mấy nghệ sĩ của Nhất Tinh có đến không? Tôi hay thấy ảnh ngôi sao ăn ở đó...”
“Không biết có ai đi không, hành chính đặt bàn mười lăm người... Giang Lam thì đúng là đẹp thật.”
Vệ Hằng vuốt tóc, làm bộ làm tịch:
“Chỉ tiếc là xa nhà tôi quá. Nhà tôi ở trung tâm, Giang Lam thì tận rìa thành phố.”
Đỗ Mặc mặt không cảm xúc: “...”
Diễn sâu quá rồi.
Cậu không muốn dây dưa với Vệ Hằng.
Giang Lam là một trong những nhà hàng nổi tiếng nhất Đông Thành, trang trí xa hoa, khách đến ăn đều là người có tiền có quyền.
Lần trước cậu đi cùng Trưởng phòng Triệu tiếp khách, tình cờ gặp Phùng Dị và Chu Nhất ở đó.
Thấy Đỗ Mặc chẳng phản ứng gì, Vệ Hằng lại khó chịu, liếc cậu một cái, không biết đang nghĩ gì.
Đỗ Mặc lập tức tắt máy, mặc kệ Vệ Hằng đang tính toán gì, nói chung là không thể để anh ta có cơ hội tiếp tục lôi mình vào chuyện. Cậu nhanh chóng thu dọn đồ đạc, xách túi chuẩn bị rời đi.
Ai ngờ... lại không đi được.
Lần này là Trưởng phòng Triệu gọi điện cho cậu, nói công ty vừa nhận hai thực tập sinh mới - một Beta, một Omega - bảo Đỗ Mặc dẫn họ làm quen với môi trường.
Đông Sâm mới bắt đầu tuyển BO vài năm gần đây, trước đó cả tòa nhà toàn Alpha.
Alpha không thể dẫn Omega. Một là thông tin tố không tương thích, dễ khiến Omega hoảng sợ; hai là sẽ bị các tổ chức bảo vệ Omega lên án vì thiếu nhân văn. Mà hiện tại, trong bộ phận đầu tư chiến lược, Beta có thể dẫn thực tập sinh chỉ còn hai người: Đỗ Mặc và Vệ Hằng.
Vệ Hằng đang bận chuẩn bị tài liệu cho buổi gặp tối nay, nên chỉ còn lại Đỗ Mặc.
Trưởng phòng đã lên tiếng, Đỗ Mặc đành ngoan ngoãn quay lại văn phòng.
Cô lễ tân Omega thấy cậu xách túi ra vào liên tục, liếc cậu một cái đầy cảm thông.
Đỗ Mặc lê bước nặng nề đi xin nghỉ với phòng hành chính, rồi sang phòng họp nhỏ bên cạnh để đón người. Beta tên là Minh Thạc, đàn em cùng khoa ở Đại học Đông Thành, từng làm việc chung trong hội sinh viên.
Đỗ Mặc và cậu ấy trao nhau ánh nhìn thân thiện.
Sau đó, Đỗ Mặc nhìn sang hồ sơ của Omega.
Vừa đọc dòng đầu tiên, ánh mắt cậu lập tức khựng lại.
[Họ tên: Trì Tĩnh]
Trì Tĩnh!
Lại một “người cũ” của Phùng Dị!!!
Trì Tĩnh mà cũng là thực tập sinh của Đông Sâm...
Bảo sao lại lọt vào mắt Phùng Dị. Omega học tài chính vốn đã hiếm, ở phe cấp tiến thì có thể nhiều, nhưng trong môi trường bảo thủ như Đông Thành, gần như không có.
Trước mặt cậu, Omega kia mỉm cười lễ phép. Gương mặt bầu bĩnh, má lúm đồng tiền nhỏ xíu, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn cưng chiều.
Đã quá lâu không tiếp xúc với nhân vật trong truyện, Đỗ Mặc bỗng thấy căng thẳng.
Cậu khẽ ho một tiếng, rồi tự giới thiệu ngắn gọn.
Nhìn đồng hồ – mười hai giờ rưỡi trưa.
Đỗ Mặc hỏi:
“Em đã ăn trưa chưa?”
Minh Thạc quen thân, nên trả lời thẳng:
“Vẫn chưa kịp ăn ạ.”
Trì Tĩnh không nói gì.
Đợi đến khi ánh mắt Đỗ Mặc chuyển sang cậu, Trì Tĩnh mới nhẹ nhàng đáp:
“Vẫn chưa.”
Đông Sâm không có căng tin, cũng không phát cơm hộp.
Chỉ có trợ cấp ăn trưa, nhân viên phải tự lo.
Ăn ở đâu cũng được, miễn là không ăn trong văn phòng – nghe nói có một giám đốc kinh doanh bị dị ứng với mùi đồ ăn.
Đỗ Mặc mời Minh Thạc và Trì Tĩnh đi ăn trưa.
Dù không rõ hiện tại Trì Tĩnh và Phùng Dị còn quan hệ gì, nhưng nghĩ đến việc cậu từng là “người cũ” của Phùng Dị, Đỗ Mặc cũng không dám sơ suất.
Cậu cố ý chọn một nhà hàng có không gian yên tĩnh, món ăn được đ.á.n.h giá cao.
Ăn xong, Đỗ Mặc nhận ra: Trì Tĩnh chỉ “ngọt ngào” ở vẻ ngoài.
Thực tế thì khó gần.
Không thích nói chuyện, chỉ khi bị hỏi mới đáp vài câu nhỏ nhẹ.
Món ăn cũng chẳng đụng mấy, chỉ chọn vài đĩa trình bày đẹp rồi gắp vài miếng.
May mà Trì Tĩnh với Phùng Dị không kéo dài lâu.
Đỗ Mặc âm thầm phân tích: kiểu Omega này đúng là khó chiều.
Mà Trì Tĩnh lại là thực tập sinh dưới quyền cậu, quan hệ hơi rắc rối, xử lý không khéo là mệt. Nhỡ đâu sau này chia tay, Trì Tĩnh ghi thù, quay sang tố cáo cậu với lãnh đạo Đông Sâm là “chèn ép tình cũ của sếp”...
Rồi Đỗ Mặc lại nghĩ đến một khả năng đáng sợ hơn:
Không lẽ... chính mình là người đã giới thiệu Trì Tĩnh cho Phùng Dị?
Chiều hôm đó, cậu sắp xếp chỗ ngồi cho hai người, dẫn đi tham quan công ty, phổ biến các quy định cần biết.
Sau đó, Đỗ Mặc phát cho mỗi người một mẫu báo cáo thường niên và một mẫu nghiên cứu thị trường, bảo họ thử viết.
Minh Thạc từng học qua ở trường, bắt tay vào làm rất nhanh.
Trì Tĩnh thì... chẳng có vẻ gì là hứng thú.
Lúc thì ngồi thẫn thờ nhìn màn hình, lúc lại nghịch điện thoại.
Dù cậu có quen Phùng Dị đi nữa, cũng không thể “lười biếng” thế này chứ...
Không phải tôi khó tính, nhưng nếu bị lãnh đạo nhìn thấy thì tôi biết ăn nói sao đây?
Đỗ Mặc bước tới, chỉ vào màn hình:
“Làm tới đâu rồi?”
Trì Tĩnh mím môi, đáp thẳng: “Tôi không biết viết.”
Đỗ Mặc vừa định hỏi không biết phần nào, thì điện thoại của Trì Tĩnh đổ chuông.
Cậu ta chẳng buồn để ý đến việc Đỗ Mặc đang đứng cạnh, cứ thế nghe máy.
― Giọng nói hoàn toàn khác lúc nãy – rõ ràng là đang làm nũng với ai đó, biểu cảm sinh động hẳn lên:
“... Em đi làm rồi, người quản em là một Beta đó... Họ giao cho em bao nhiêu là việc.
. Ăn trưa rồi, nhưng dở quá à.”
. Thiên Nguyên hả? Ừm... Anh ơi, tới đón em được không?”
Đỗ Mặc: ...
Người ở đầu dây bên kia... chẳng lẽ là Phùng Dị?
Trong nguyên tác, Trì Tĩnh gọi Phùng Dị là gì nhỉ...