Phùng Dị vốn là kiểu Alpha kiêu ngạo, chưa từng nói dối, cũng chẳng buồn nói dối. Vì thế, Đỗ Mặc không nghĩ ngợi gì thêm.
Tối hôm đó, Phùng Dị có việc phải ra ngoài. Khi Đỗ Mặc nghe tiếng cửa mở, trời đã sang ngày mới.
Cậu thầm nghĩ: Đúng là tay sát O, vẫn chẳng thay đổi gì.
Trên đường đưa Đỗ Mặc về trường, Phùng Dị tình cờ gặp Chu Nhất ở gara. Từ lúc đến đây đến giờ, đây là lần đầu tiên Đỗ Mặc gặp người quen. Cậu hơi bất ngờ, có chút ngượng ngùng.
Dù giữa cậu và Phùng Dị chưa xảy ra chuyện gì, ánh mắt của Chu Nhất vẫn khiến Đỗ Mặc thấy chột dạ.
Chu Nhất nhướng mày, giọng đầy ẩn ý: “Hôm qua cậu về nhà à?”
Phùng Dị chỉ đáp gọn: “Ừ.”
Vậy là tối qua Phùng Dị không về phòng... mà về nhà thật sao?!
Đỗ Mặc thấy hơi áy náy. Dù sao cậu cũng là người ở đây trước.
Phùng Dị mở cốp xe lấy đồ. Đỗ Mặc tinh mắt phát hiện bên trong có hai thùng đồ uống tự chế, màu sắc kỳ quặc. Nhìn cách đóng gói, đúng là loại mà mỗi ngày Phùng Dị ép cậu phải uống.
Mặt cậu hơi tái. Cậu nghi ngờ sâu sắc rằng cả hai thùng kia đều dành riêng cho mình.
Đang nghĩ cách hỏi khéo, thì Chu Nhất lại lên tiếng: “Người nhà cậu nói gì? Ba tôi hôm qua nói chuyện với tôi hơn hai tiếng... Khi nào rảnh, ghé nhà tôi một chuyến nhé. Ba mẹ tôi nhất định muốn cảm ơn cậu.”
Có lẽ thấy Phùng Dị định từ chối, Chu Nhất vội nói thêm: “Chỉ ghé chơi thôi, không cần ăn cơm cũng được. Là anh em thì giúp tôi ứng phó với ông già một chút đi – đừng nói là không rảnh. Trước đây tôi còn tin, giờ thì đừng lấy lý do đó để đ.á.n.h lừa tôi nữa...”
Phùng Dị khẽ hắng một tiếng, cắt ngang lời Chu Nhất.
Chu Nhất thoáng ngơ ngác, ánh mắt lướt sang phía Beta đang ngồi bên cạnh. Có vẻ như anh ta đã hiểu ra điều gì đó, ngập ngừng rồi im bặt. Nhưng hình như anh ta vẫn chưa muốn kết thúc câu chuyện. Chu Nhất nhanh tay mở cửa xe, nhảy vào ghế phụ: “Tôi đi cùng hai người về trường.”
Đỗ Mặc lập tức thấy áp lực. Hai Alpha nổi bật nhất Đông Thành Đại học cùng đưa một Beta như cậu về trường — nói ra thì oai thật đấy, nhưng với một người chỉ mong được yên thân như cậu, cái “oai” này chẳng đáng thèm.
Trường mấy hôm nay đã đủ náo nhiệt. Giờ thì gần như ai cũng biết đến chiếc Jeep đen của Phùng Dị. Đỗ Mặc hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh mình bước xuống xe sẽ bị bao nhiêu ánh mắt dồn về.
Trên đường đi, Chu Nhất lại hỏi: “Sau này cậu định đi đâu?”
Phùng Dị đáp: “Chưa quyết định.”
“Chú Phùng không sắp xếp gì à?”
“Không.”
“Cậu nghĩ sao?”
“Thế nào cũng được.”
Hai Alpha nói chuyện như đang chơi trò đoán chữ, khiến Đỗ Mặc chẳng hiểu gì. Nhưng cậu biết thân biết phận, chuyện không nên hỏi thì không hỏi, nghe rồi cũng coi như chưa nghe.
Ngồi ở ghế sau, Đỗ Mặc chỉ nhìn thấy nửa gương mặt của Phùng Dị, nhưng chừng đó cũng đủ để cậu nhận ra — Phùng Dị chẳng hứng thú gì với chủ đề này, rõ ràng không muốn tiếp tục. Anh thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn Chu Nhất lấy một lần.
Đỗ Mặc tự nhủ: Nhớ đấy, đừng bao giờ hỏi Phùng Dị về chuyện tương lai.
Nhưng rồi cậu lại nghĩ: Cần gì hỏi, trong truyện đã viết cả rồi.
Năm ba, Phùng Dị bị điều ra khỏi quân khu, im hơi lặng tiếng suốt hai năm, rồi bất ngờ xuất hiện đầy ấn tượng trên hành tinh Pa – từ quân sự, chính trị đến kinh tế, lĩnh vực nào cũng có mặt.
Khoan đã... năm ba?
Đỗ Mặc sững người. Phùng Dị đang học năm ba rồi!
Nhưng chẳng có chút tin tức nào về việc anh bị điều khỏi quân khu cả...
Là người hoạt động trong hội sinh viên, Đỗ Mặc tự tin mình nắm bắt thông tin khá nhanh. Chẳng lẽ Chu Nhất và Phùng Dị đang bàn chuyện đó? Nhưng nguyên nhân đâu? Diễn biến thế nào? Sao lại nhảy thẳng đến kết quả thế này?!
Cậu đúng là nhân vật phụ mờ nhạt... Chuyện lớn thế mà chẳng nghe được tí gì!
Một cú phanh gấp.
Đỗ Mặc không thắt dây an toàn, mải nghĩ tình tiết truyện nên không để ý đường đi, đầu đập thẳng vào lưng ghế lái.
Phùng Dị liếc nhìn Đỗ Mặc qua gương chiếu hậu.
“Lái xe đi..”
Tiếng còi xe phía sau vang lên gấp gáp. Chu Nhất nhăn mặt, nhắc nhở: “Cậu đang đứng giữa đường đấy.”
Đỗ Mặc xoa trán: “Tôi không sao.."
Nếu Chu Nhất không nói thì thôi, nói ra rồi cậu cũng thấy Phùng Dị hơi làm quá.
Xe nhanh chóng đến cổng trường. Chu Nhất nhận cuộc gọi, nói có việc nên đi trước, hẹn tối liên lạc lại với Phùng Dị.
Nhìn nụ cười đầy ẩn ý của Chu Nhất lúc rời đi, cộng thêm địa điểm được nhắc đến trong cuộc gọi — quán bar LA, một trong những nơi xuất hiện nhiều nhất trong nguyên tác — Đỗ Mặc lập tức hiểu ra: đám Alpha này tối nay chắc chắn có “chương trình” gì đó rồi.
Hai má cậu hơi nóng lên. Câu “Tạm biệt anh” định nói ra cũng trở nên ngập ngừng.
Trong xe giờ chỉ còn lại Đỗ Mặc và Phùng Dị. Biết rõ tối nay Phùng Dị sẽ đi đâu, làm gì, nhưng cậu vẫn phải giả vờ không biết. Không khí trở nên ngượng ngập, khiến cậu ngồi không yên.
Cậu thầm nghĩ: May mà hôm nay mình ngồi ghế sau.
Một lúc sau, Đỗ Mặc nhớ ra điều gì đó, dè dặt hỏi: “Tôi thấy trong xe còn hai thùng nước dinh dưỡng...?”
Phùng Dị đáp: “Tôi đưa cậu về ký túc xá.”
Nội tâm Đỗ Mặc gào thét: Tôi không cần anh đưa về đâu mà! Anh dọn về ký túc xá của anh đi có được không!
Bề ngoài, cậu cố giữ bình tĩnh: “Tôi gọi bạn cùng phòng ra đón nhé. Xe đậu dưới ký túc xá hơi bất tiện, phiền lắm.” Dù sao thì bạn cùng phòng cũng biết cậu quen Phùng Dị rồi.
Đỗ Mặc nghĩ, thôi thì lộ thì lộ, giấu cũng chẳng được nữa. Ai bảo Phương Vũ lỡ miệng chứ.
Nếu không, bạn cùng phòng còn tưởng cậu về nhà riêng.
Đỗ Mặc cũng từng nghĩ đến chuyện đó. Cậu gọi cho hai ông bố ruột – một người đang dưỡng bệnh ở xa, không thể về; người kia thì bận công việc, bảo cậu tự liên hệ với cộng đồng để thuê người chăm sóc.
Sau khi nhập học, Đỗ Mặc bỗng trở nên bận rộn. Vì bị thương ở chân nên cậu trốn được lễ chào tân sinh viên, tranh thủ nghỉ ngơi vài hôm. Giờ chân đã gần khỏi, Phương Vũ lại bắt đầu giao việc cho cậu.
Đồng thời, chị nhân sự bên Đông Sâm cũng liên hệ, hỏi lịch học kỳ này và khi nào cậu có thể quay lại làm việc được không.
Đông Sâm yêu cầu thực tập sinh làm việc ít nhất 30 giờ mỗi tuần, có hệ thống chấm công. Làm thêm giờ cũng được tính. Nếu phải theo lãnh đạo đi tiếp khách mà không thể chấm công, thì thời gian sẽ do lãnh đạo tự điền vào hệ thống vào hôm sau.
May mà Trưởng phòng Triệu khá quan tâm đến Đỗ Mặc, lần nào cũng điền đủ sáu tiếng.
Sau khi sắp xếp lại lịch trình hàng ngày, Đỗ Mặc tuyệt vọng nhận ra: trong suốt bảy ngày một tuần, thời gian thực sự thuộc về riêng cậu chỉ còn lại ngày Chủ nhật — và đó là trong trường hợp Đông Sâm không gọi cậu đi làm thêm. Thứ Hai, Tư, Năm, Sáu đều có tiết sáng, bắt đầu từ tám giờ.
Thứ Ba không có lớp, nhưng gần như chắc chắn sẽ bị Đông Sâm “đặt lịch” từ sáng tới tối. Thứ Bảy là họp định kỳ của hội sinh viên, thời lượng thì tùy vào tâm trạng của Phương Vũ.
Đỗ Mặc muốn khóc: Lịch trình này khiến cậu cảm thấy như mình vừa đăng ký học thêm một khóa tiến sĩ. Những năm trước, thời điểm đầu năm học luôn là giai đoạn bận rộn nhất. Tân sinh viên BO chẳng biết gì, cái gì cũng phải dạy. Cậu từng nghĩ năm nay sẽ nhẹ nhàng hơn một chút. Diễn đàn vừa xảy ra chuyện lớn, hai Alpha bị đuổi học, đám Alpha tự nhận mình là “con cưng của trời”, là “tinh anh của hành tinh Pa” chắc cũng phải biết điều hơn chứ?
Ai ngờ càng rắc rối hơn.
Cuộc tranh luận trên diễn đàn lại kích thích phản ứng ngược từ phía Alpha. Lòng tự tôn kỳ quặc của họ không cho phép mình bị lý tưởng BO làm cho lép vế.
Cùng lúc đó, năm nay BO mở rộng tuyển sinh, thu nhận thêm một nhóm tân sinh viên ủng hộ bình quyền – mà rõ ràng không ngoan ngoãn như các khóa trước.
Hai phe đối đầu gay gắt, ngày nào cũng cãi nhau. Ban đầu là căng băng rôn khắp khuôn viên trường, sau bị cấm thì chuyển sang tổ chức hội thảo, tuyên truyền tư tưởng riêng. Đỗ Mặc đứng nhìn hai bên đấu khẩu không ngừng nghỉ, mắt tròn mắt dẹt. Cậu quay sang Phương Vũ, nói như van xin:
“Hội trưởng, anh đổi người khác đi được không? Lứa sinh viên năm nay sung quá, em thấy em không gánh nổi.”
Trong lòng, Đỗ Mặc thật ra ủng hộ phe đấu tranh bình quyền. Nhưng vì bị “hệ thống” trói buộc, cậu là công t.ử nhà họ Phùng — nhân vật trung tâm của phe bảo thủ, là người của Phùng Dị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ủng hộ phe cấp tiến á? Đỗ Mặc chỉ dám nghĩ trong đầu thôi. Đợi đến khi Phùng Dị bước lên con đường tổng tài bá đạo, phát hiện cấp dưới của mình toàn là đám sinh viên ngày nào cũng muốn “lật đổ hệ thống”, chắc anh sẽ đau đầu c.h.ế.t mất.
Phương Vũ vỗ vai Đỗ Mặc, cười như thể đang xem trò vui: “May mà năm nay tôi nghỉ rồi.”
Đỗ Mặc cố gắng nặn ra một nụ cười: “Em thấy mấy bạn đứng ra tổ chức hội thảo cũng ổn lắm. Anh để ý thử xem, nói năng lưu loát, dám nghĩ dám làm.”
Không lâu sau, các buổi hội thảo cũng bị nhà trường hạn chế. Hai bên buộc phải chuyển “chiến trường” sang diễn đàn trường, khiến nơi đó trở nên hỗn loạn, bài nóng cứ nối tiếp nhau xuất hiện.
Phía Đỗ Mặc thì vẫn bận rộn với công việc, nhưng cậu không quên gửi tin nhắn cho Phùng Dị đúng giờ. Chỉ là Phùng Dị ít khi trả lời — đúng như thói quen của anh trong nguyên tác.
“Đỗ Mặc, cậu quen Bạch Ý chứ?”
“Quen.” Đỗ Mặc đẩy nhẹ gọng kính. Cậu và Bạch Ý sau đó cũng khá thân, tháng trước Bạch Ý còn mượn cậu hai cuốn sách phân tích về thông tin tố AO. “Anh cần tìm cậu ấy à?” Họ đang họp thường kỳ. Chu Nhất sắp rời nhiệm kỳ, công việc đã bàn giao gần hết cho người kế nhiệm. Lâu rồi anh không tham dự họp, chẳng hiểu sao hôm nay lại xuất hiện, còn hỏi Đỗ Mặc về một Omega.
Bình thường, nếu Alpha hỏi về Omega, Đỗ Mặc sẽ trả lời “không quen” cho xong. Nhưng lần này người hỏi là Chu Nhất, người được hỏi lại là Bạch Ý — cậu đành nói thật.
“Giúp tôi một việc. Có người nhờ tôi chuyển chút đồ cho cậu ấy.” Chu Nhất rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, đưa cho Đỗ Mặc một hộp quà được gói rất đẹp. “Dạo này trường loạn quá, tôi không tiện đến chỗ cậu ấy. Cậu quen rồi thì tiện hơn.”
Đỗ Mặc đành gật đầu nhận lời.
Buổi họp hôm nay kéo dài, bắt đầu từ hơn một giờ chiều, đến tận sáu giờ mới kết thúc.
Ôm hộp quà bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, Đỗ Mặc thấy trời đất mờ mịt.
Vài hạt tuyết rơi nhẹ xuống lòng bàn tay.
Đông Thành đã có trận tuyết đầu tiên của mùa đông.
Bạch Ý đang ở phòng y tế. Khi nhận hộp quà, ánh mắt cậu ấy mờ đục, thần sắc hoang mang, như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ dài.
Đoán người gửi quà chắc là một Alpha, Đỗ Mặc quyết định ở lại phòng y tế một lúc để bên cạnh Bạch Ý. Cậu muốn hỏi có chuyện gì xảy ra, có cần giúp gì không nhưng lại do dự, sợ rằng bất kỳ câu hỏi nào lúc này cũng có thể khiến Omega dịu dàng, trầm lặng trước mặt bị tổn thương thêm lần nữa.
“Đừng lo, Đỗ Mặc, tôi ổn mà.”
Omega dịu dàng lên tiếng, trên gương mặt là nụ cười gượng gạo.
“Chỉ là một chuyện ngoài ý muốn thôi.”
Ngoài ý muốn gì chứ?
Nhìn Omega trước mặt mệt mỏi, rã rời, Đỗ Mặc không khỏi thầm rủa cái Alpha đã gửi món quà kia.
Ai vậy? Đến cả mặt cũng không dám lộ, chỉ biết nhờ người khác mang quà đến?
Đỗ Mặc khinh thường hắn!
Ngày mai cậu phải nộp báo cáo, nên chỉ có thể ngồi lại một lúc rồi đành phải rời đi.
Trước khi cậu kịp bước ra, Bạch Ý gọi với theo.
Hộp quà tinh xảo đặt trên đùi cậu, càng làm nổi bật vẻ tiều tụy của Omega.
Giọng Bạch Ý nhỏ như tiếng gió:
“Đỗ Mặc, giúp tôi nói với Phùng Dị một tiếng... cảm ơn anh ấy."
!!!
Người đã khiến Bạch Ý tổn thương... là Phùng Dị?!
Câu nói ấy như sét đ.á.n.h giữa trời quang, khiến Đỗ Mặc c.h.ế.t lặng.
Trong đầu cậu trống rỗng, chỉ biết gật đầu cứng ngắc:
“Ừ... được.”
Bước ra khỏi phòng, bị gió lạnh tạt vào mặt, Đỗ Mặc mới dần tỉnh lại.
Cậu bắt đầu xâu chuỗi lại tình tiết — thời gian trùng khớp, bối cảnh đúng như truyện.
Một ngày tuyết rơi.
Đỗ Mặc thay Phùng Dị chuyển quà, cũng là thay anh nói lời chia tay.
Bạch Ý – người yêu đầu tiên có ý nghĩa thật sự của Phùng Dị.
Nhưng... chuyện này xảy ra từ khi nào?
Đỗ Mặc bắt đầu hoài nghi cuộc đời.
Cậu thật sự xuyên vào truyện rồi sao?
Sao chuyện gì cũng đến muộn một nhịp?
Tối hôm đó, Đỗ Mặc ôm điện thoại, trằn trọc mãi không ngủ được.
Trong khung chat, cậu gõ rồi xóa, xóa rồi gõ, vẫn không nghĩ ra cách nào để thay Bạch Ý nói lời cảm ơn. Đang rối bời, bỗng nhận được vài tin nhắn từ Chu Nhất.
[Có chuyện này tôi chưa từng nói với cậu: Phùng Dị đã rời khỏi quân khu.]
[Có người đe dọa nhà họ Phùng, nói rằng Phùng Dị vì một Beta mà khiến hai Alpha bị hủy hoại. Nếu Phùng Dị không rút lui, Beta đó sẽ bị phanh phui, bị soi mói, và quan trọng hơn – địa vị của nhà họ Phùng sẽ bị ảnh hưởng. Phe bảo thủ tuyệt đối không cho phép Beta xâm phạm lợi ích của Alpha.]
[Phùng Dị hiện là nhân vật trung tâm của thế hệ mới trong phe bảo thủ. Nhà họ Phùng, phe bảo thủ — tất cả sẽ dốc toàn lực bảo vệ anh ấy. Và để làm được điều đó, hy sinh một Beta hay một Omega... cũng chẳng phải chuyện gì to tát.]
[Phùng Dị không muốn tôi nói ra, nhưng tôi nghĩ cậu cần biết.]
Vậy ra... Phùng Dị rời quân khu là để bảo vệ Đỗ Mặc khỏi bị đem ra làm vật hy sinh?
“Phùng Dị đã hy sinh bản thân để cứu mình.”
Mấy chữ ấy cứ vang lên mãi trong đầu Đỗ Mặc.
Để ngăn phe bảo thủ âm thầm xử lý cậu. Để chặn đứng mọi hậu họa từ khu Bình, từ phe bảo thủ, từ chính nhà họ Phùng – những kẻ có thể dùng chuyện này để uy h.i.ế.p Phùng Dị.
“Tôi rời quân khu. Tôi không đi con đường quân đội nữa. Vậy các người còn muốn làm loạn đến mức nào?”
Đỗ Mặc hiểu ra điều đó, cả người run lên từng chập.
Phùng Dị để cậu dọn vào nhà mình... là vì đã sớm lường trước tất cả những hậu quả này sao?
Cậu ôm đầu, đau đớn.
Cậu tưởng mình sẽ đau đầu. Nhưng thực tế – chẳng đau chút nào.
Cậu không làm trái nguyên tác. Phùng Dị cũng không còn ở bên cạnh. Dù có giận, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh ấy.
Trong lòng Đỗ Mặc nặng trĩu.
Cậu chưa từng nghĩ đến chuyện: lý do thật sự khiến Phùng Dị rời khỏi quân khu... lại là vì mình. Nực cười thay, cậu còn tưởng mình đã “cứu vớt” một Phùng Dị thất bại, một Chu Nhất mất phương hướng.
Nghĩ kỹ lại thì đúng thôi. Ở Đông Thành này, Beta và Omega làm sao sánh được với Alpha.
Bảo sao trong nguyên tác, Đỗ Mặc lại một lòng một dạ với Phùng Dị đến thế. Bảo sao Phùng Dị lại hành hạ cậu không ngừng.
Thì ra là vậy.
Con đường quân đội rộng mở, tiền đồ sáng lạn của Phùng Dị...