Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 17



 

Đỗ Mặc sững người.

Tuy nói sống chung với Phùng Dị rất hài hòa, nhưng... cũng chưa đến mức hai người cùng nhau đi ngắm sao chứ?

Nhưng Phùng tiên sinh đã mở lời, Đỗ Mặc chỉ có thể nghe theo.

Cậu khập khiễng về phòng thay đồ, xe lăn và nạng đều bị “mất việc” – cậu cảm thấy mấy thứ đó quá khoa trương, cổ chân cũng đã hết sưng rồi, không cần đến nữa.

Tháp Thiên Thịnh nằm sâu trong cung điện cũ.

Chiếc xe đen của Phùng Dị bị chặn ở cổng lớn, yêu cầu xuất trình giấy thông hành.

Phùng Dị hạ kính xe, lộ ra gương mặt chẳng khác gì nguyên soái Phùng năm xưa – lính gác lập tức cho qua, không kiểm tra gì thêm.

Càng đi sâu vào trong, đường càng thông thoáng — xe chưa đến nơi, chướng ngại vật đã được dọn sạch.

Đỗ Mặc thầm nghĩ:

Đúng là cái đám đặc quyền c.h.ế.t tiệt.

Xe dừng dưới chân tháp.

Trước mắt là tòa tháp nguy nga tráng lệ, chẳng có chút nào giống nơi đã bỏ hoang mười năm.

“Có người bảo trì định kỳ.”

Phùng Dị giải thích.

Đỗ Mặc hỏi:

“Ngài... thường hay đến đây ạ?”

Nghe câu hỏi, vị Alpha lạnh lùng ít lời kia lại thoáng nở một nụ cười:

“Hồi nhỏ hay đến. Dùng thiết bị mô phỏng chiến tranh tinh hệ ở đây để chơi.”

Đỗ Mặc: “......"

Không hổ là thế gia đế quốc cũ.

Nguyên soái tương lai phải được huấn luyện từ khi còn là một đứa trẻ.

Điểm đến nằm ở đỉnh tháp phía Tây của cung điện Thiên Thịnh.

Sau khi đi thang máy lên tầng cao nhất, còn phải leo một đoạn cầu thang xoắn dài.

Sau khi nhận thấy Đỗ Mặc vẫn chưa đi lại bình thường, Phùng Dị rất tự nhiên ẵm cậu lên.

Chính thái độ quá mức tự nhiên ấy lại khiến Đỗ Mặc xấu hổ - như thể chính cậu đang quá nhạy cảm.

Đài thiên văn bên trong có phong cách trang trí mộc mạc hơn hẳn phần ngoài điện.

Mái vòm chậm rãi xoay chuyển bản đồ sao, những tọa độ tinh hệ màu lam lơ lửng trong không gian càng khiến nơi này thêm phần thần bí.

Sau khi điều chỉnh thiết bị, Đỗ Mặc lại một lần nữa chìm vào mê đắm với vũ trụ xa xôi.

May mắn cho cậu, tối nay trời quang không mây — rất thích hợp để ngắm sao.

Phùng Dị bận rộn ở bàn điều khiển một lúc, quay lại thì thấy Đỗ Mặc vẫn ngồi yên, chăm chú nhìn lên bầu trời.

Anh hỏi:

“Vì sao cậu thích ngắm sao?”

Đỗ Mặc thuận miệng đáp:

“Vì... đẹp.”

Phùng Dị: “Thật sao?”

Dù thiết bị ở đài thiên văn rất hiện đại, có thể nhìn thấy những ngôi sao cách hàng năm ánh sáng, nhưng thực chất cũng chỉ là những điểm sáng lớn hơn mắt thường một chút. Thời tiết tốt thì có thể thấy thêm vài cụm tinh vân xám xịt.

Đẹp chỗ nào?

Đỗ Mặc:

“Nó đẹp thật mà.”

Câu hỏi của Phùng Dị khiến cậu đột nhiên không còn tâm trạng ngắm sao nữa.

Cảm xúc nản lòng dâng lên, như thể bị ai đó đổ một chậu nước lạnh vào tim.

Vì sao thích ngắm sao?

Cậu đâu có thật sự thích.

Chỉ là hy vọng có thể tìm thấy tung tích của Lam Tinh giữa ngân hà mênh m.ô.n.g kia mà thôi.

Nhưng điều đó... không thể giải thích với Phùng Dị.

Phùng Dị nhạy bén nhận ra cảm xúc của Beta trước mặt đang thay đổi, nhưng không rõ nguyên nhân.

Quan sát một lúc, anh chợt nhớ ra điều gì, chần chừ đặt tay lên vai Đỗ Mặc:

“Mọi thứ rồi cũng sẽ ổn thôi.”

Đỗ Mặc cúi đầu nhìn bàn tay to đang đặt trên vai mình.

Đôi tay ấy có sức mạnh khủng khiếp – chỉ cần dùng một chút lực là có thể bóp nát vai cậu.

Trong nguyên tác, Phùng Dị từng dùng đôi tay này để xử lý vài BO không nghe lời...

Cậu không kìm được mà run nhẹ, cúi đầu đáp:

“Ừm... sẽ ổn thôi.”

Ngài sẽ ổn.

Ngài là nam chính của nguyên tác.

Còn tôi... chẳng thấy được gì ở phía trước.

Tôi chỉ là một pháo hôi không quan trọng, sống đến cuối truyện hay không còn chưa chắc.

...Tôi muốn về nhà.

Mặt sàn lát gạch men bóng loáng phản chiếu bầu trời đầy sao – có ngôi sao thật, có ngôi sao mô phỏng từ các đài thiên văn.

Thực và ảo giao hòa, ánh sáng đan xen, khiến đầu Đỗ Mặc đau như muốn nổ tung.

C.h.ế.t tiệt!

Tôi chỉ mới nghĩ đến chuyện về nhà thôi mà!

Sao lại bị phạt đau đầu!

Tôi có quay về được đâu!

Chỉ nghĩ thôi cũng không được sao?!

Cái hệ thống c.h.ế.t tiệt!

Đỗ Mặc đau đến mức mắt hoa sao bay, không nhìn rõ đường phía trước, loạng choạng bước đi.

Phùng Dị vội kéo cậu lại, thuận thế đỡ để Đỗ Mặc dựa vào người mình:

“Sao vậy?”

Đỗ Mặc hít sâu một hơi, trong lòng lặp lại:

Tôi không muốn về nhà.

Tôi muốn ở lại đây, làm tùy tùng của Phùng Dị cả đời.

“Không sao.”

Cậu đáp,

“Chỉ hơi choáng, đứng không vững.”

Phùng Dị rõ ràng không tin, nắm chặt cổ tay Đỗ Mặc – biểu cảm như nói:

Nếu cậu không nói thật, tôi sẽ không buông tay.

Bị Alpha giữ chặt thật sự rất đáng sợ.

Đỗ Mặc thử giãy giụa một chút, nhưng Phùng Dị chẳng hề suy chuyển. Cậu không dám thách thức đôi bàn tay kia của Phùng Dị, cũng không thể nói dối trước mặt anh, đành phải thành thật:

“Tôi... đau đầu.”

Sợ Phùng Dị không tin, Đỗ Mặc bổ sung:

“Chân cũng đau, nên không đứng vững.”

Phùng Dị nghe xong, ánh mắt lập tức chuyển xuống cổ chân Đỗ Mặc, sắc mặt tối lại.

Từ khi vào đại học, Đỗ Mặc luôn giữ khoảng cách với anh – đặc biệt câu nệ, một tiếng “Phùng tiên sinh” không sai lệch.

Trước mặt người ngoài thì gọi vậy cũng được, nhưng ngay cả khi không có ai, cậu vẫn giữ nguyên cách xưng hô đó. Phùng Dị từng vài lần muốn sửa, nhưng Đỗ Mặc hoặc là tránh mặt, hoặc cúi đầu không nói gì.

Thật sự rất đáng thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Cậu... có chuyện thì cứ nói với tôi.”

Phùng Dị cố gắng kiềm chế, vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy Đỗ Mặc, giọng nói cũng cố hạ thấp để không dọa cậu.

Beta nhỏ gầy trong lòng đang run rẩy. “Tôi vẫn luôn ở đây.”

Phùng Dị vẫn nhớ rõ, hồi mới vào đại học, Đỗ Mặc vốn luôn trầm lặng — anh vô số tin nhắn.

không biết vì sao lại điên cuồng gửi cho

Khi đó Phùng Dị vừa nhập học, theo lệ thường phải vào vũ trụ huấn luyện thích nghi, toàn bộ bị phong bế.

Dù mang danh là thiếu gia nhà họ Phùng, anh cũng không thể mang theo điện thoại.

Ra khỏi phi thuyền, anh mới phát hiện Đỗ Mặc đã gửi tin nhắn suốt hơn hai tháng.

Hai tin cuối cùng, được gửi vào sáng sớm hôm đó:

[Cậu có thấy tin nhắn tôi gửi không?]

[Cậu còn nhớ tôi không?]

Lúc ấy, vừa bước ra khỏi khoang phi hành, Phùng Dị lật xem lịch sử tin nhắn, lòng bàn tay lạnh toát.

Chỉ còn một ý niệm trong đầu: Không quay về trung tâm chỉ huy nữa.

Mở phi thuyền, bay thẳng đến ký túc xá của Đỗ Mặc, kéo người ra hỏi cho rõ ràng — rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Tôi nhớ cậu. Đừng sợ.”

Phùng Dị cố kiềm chế ý định ôm chặt Đỗ Mặc, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cậu:

“Đỗ Mặc, tôi ở đây.”

Không nghĩ đến chuyện về nhà nữa, đầu Đỗ Mặc cũng không đau nữa.

Cậu nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc.

Nhưng khi nhận ra mình đang nằm gọn trong lòng Phùng Dị, cậu lập tức ngơ ngác.

Khoan đã...

Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?

Mải lo đau đầu và “tự thôi miên”, cậu không nghe rõ Phùng Dị nói gì.

Tư thế này rõ ràng không ổn.

Đỗ Mặc vội đẩy Phùng Dị ra, ho nhẹ hai tiếng để che giấu sự lúng túng, nhỏ giọng nói: “Thật sự không đau nữa.”

Phùng Dị nhìn cậu, có chút bất đắc dĩ.

Ánh mắt ấy, Đỗ Mặc không hiểu nổi.

May mà chuông đồng của cung Thiên Thịnh vang lên đúng giờ, Đỗ Mặc nhân cơ hội nói: “Muộn rồi... hay là mình về trước?”

Phùng Dị gật đầu, tiến lại gần.

Đỗ Mặc vừa nghĩ đã biết — chắc chắn Phùng Dị lại muốn ẵm mình xuống tháp.

Tuy cảm thấy hơi ngượng, nhưng phải thừa nhận: cái cầu thang xoắn hẹp kia đúng là không dành cho người què.

Sắp đến cửa lớn, điện thoại Đỗ Mặc rung hai lần. Vì đang bị Phùng Dị ôm, cậu không tiện lấy ra, đành chờ đến khi ngồi vào xe mới xem.

Là tin nhắn từ nhóm chuyên ngành – thời khóa biểu học kỳ mới đã được cập nhật.

Phùng Dị hỏi:

“Lịch học dày không?”

Quay đầu lại, thấy Beta mặt than đang xị mặt như sắp khóc.

Khóe môi Phùng Dị khẽ cong lên một chút.

“Không nhiều lắm.”

Đỗ Mặc thở dài. “Nhưng toàn tiết sáng.”

Phùng Dị gật đầu: “Mấy giờ? Tôi đưa cậu đi.”

Nghe vậy, Đỗ Mặc cảm thấy Phùng Dị thật sự rất chu đáo —

Với một Alpha được giáo d.ụ.c theo chủ nghĩa quân quyền từ nhỏ, câu nói này đã là cực kỳ săn sóc rồi.

Nhưng nếu thật sự để Phùng thiếu gia lái chiếc Jeep đen đưa mình đi học...

Nghĩ sao cũng thấy không ổn rồi.

Hiện tại Phùng Dị chưa có bạn lữ, đưa một Beta đi học thì không sao. Nhưng vài ngày nữa, khi Sầm Tư, Bạch Ý và các Omega bắt đầu tiếp xúc với anh...

Cậu – một Beta — sẽ trở nên dư thừa thật sự.

Vì thế, Đỗ Mặc từ chối:

“Không cần đâu ạ, chân tôi gần như khỏi rồi, về ký túc xá ở là được.”

Phùng Dị hiểu rõ tâm tư của Đỗ Mặc.

Anh chỉ nghĩ: ở chung một thời gian rồi, cậu sẽ thả lỏng hơn chút nên đã chủ động đề nghị đưa đi học, không ngờ Đỗ Mặc vẫn cẩn thận như vậy.

Anh chỉ “ừ” một tiếng, không nói gì thêm.

Trong xe rơi vào im lặng.

Một lúc sau, Đỗ Mặc không kìm được liếc sang Phùng Dị.

Mình từ chối có hơi thẳng quá... Phùng Dị có thấy mất mặt không nhỉ?

Dù sao, khoảng thời gian sống chung vừa qua rất vui vẻ.

Khác với những Alpha khác, Phùng Dị thật sự tôn trọng ý kiến của Beta.

Đỗ Mặc cố gắng tìm đề tài: “Bên ngài lịch học có nhiều lắm không?”

Vừa hỏi xong, cậu thở dài trong lòng.

Sống chung vui quá, khiến hai người giống như bạn thân thật sự.

Đến mức cậu không gọi nổi ba chữ ‘Phùng tiên sinh’ nữa.

Gọi thẳng “Phùng Dị”?

Cậu không dám thử.

Phùng Dị đáp:

“Không nhiều, huấn luyện thì nhiều hơn.”

"À..."

Sợ câu chuyện rơi vào im lặng, Đỗ Mặc lại hỏi: “Mỗi ngày đều huấn luyện ạ?”

Phùng Dị: “Mỗi ngày.”

“Huấn luyện bao lâu vậy?

Thấy ngài đã ra khỏi nhà từ lúc trời còn chưa sáng hẳn..”

“Huấn luyện sáng, trưa, chiều. Giữa chừng thì có tiết học.”

Đúng lúc gặp đèn đỏ, xe dừng lại, Phùng Dị quay sang:

“Rốt cuộc cậu muốn hỏi gì?”

Đỗ Mặc chỉ muốn nói gì đó để xua tan không khí ngượng ngùng.

Nhưng cậu gần như không biết gì về cuộc sống của Phùng Dị –

Ngoài chuyện tình cảm của Phùng Hải Vương trong nguyên tác, thì những chuyện như học hành, huấn luyện...

Cậu thật sự không biết phải nói gì.

Chẳng lẽ lại đi hỏi Phùng Dị rằng anh thấy Sầm Tư xinh đẹp hơn hay Bạch Ý xinh đẹp hơn sao? Đỗ Mặc không mở miệng nổi. Cậu không muốn đ.á.n.h giá Omega theo kiểu đó. Thật ra, có thể chuyển sang nói về tình hình chính trị hiện tại – Phùng Dị rất có hiểu biết sâu sắc ở mảng này, nếu nói về chủ này về sau cũng có lợi cho Đỗ Mặc sau này đi học, thực tập, phát biểu quan điểm. Phùng thiếu gia tầm nhìn cao rộng, nghe anh nói chuyện còn hơn nghe Chủ nhiệm Triệu giảng mười buổi. Nhưng Đỗ Mặc vẫn từ chối đề cập đến lĩnh vực đó.

Cậu tránh ánh mắt của Phùng Dị, lí nhí: “Chỉ là... tiện miệng hỏi thôi.”

Phùng Dị đáp: “Hỏi nữa là chạm vào thông tin mật đấy.”

???

Cái gì cơ? Chạm vào thông tin mật á? Đỗ Mặc thề cậu không hề có ý đó!

Ngẩng đầu nhìn Phùng Dị, vừa định giải thích, lại bất ngờ chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh – không lạnh lẽo như trong ký ức, cũng không nghiêm nghị như tưởng tượng.

Ngược lại... như có một tia dịu dàng.

Trong lòng Đỗ Mặc bỗng dâng lên một cơn hoảng loạn không rõ nguyên do.

Đèn đỏ chuyển xanh, Phùng Dị dời mắt, tập trung lái xe.

Ánh mắt Đỗ Mặc vẫn dừng lại trên người anh dưới ánh sáng mờ tối, Alpha lạnh lùng kia như mặt hồ không gợn sóng. Nhưng Đỗ Mặc đã đọc nguyên tác, cậu biết rõ: Alpha này, trong xương cốt là một kẻ bạo liệt, ham muốn chinh phục đến mức khiến người ta sợ hãi.