Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 16



 

Đỗ Mặc cố gắng kiềm chế sự hoảng loạn, nỗ lực sắp xếp ngôn từ:

“Cái này.”

Vừa mở miệng, cậu đã thấy không ổn.

Vì từng đọc qua nguyên tác, Đỗ Mặc biết rõ chiếc vòng kim đen kia quan trọng thế nào.

Nhưng hiện tại, cậu chỉ là một Beta bình thường, ngoài Phùng Dị ra thì chẳng quen biết Alpha nào thuộc dòng dõi đế quốc.

Làm sao cậu có thể biết việc ấn ngón tay lên vòng tay đen này vài giây là tương đương với việc Phùng Dị mở quyền truy cập cá nhân cho mình?

Hơn nữa, quyền truy cập còn có thể tùy chỉnh.

Với một người cao ngạo và lạnh lùng như Phùng Hải Vương, sao có thể cấp quyền cho một Beta gần như không có năng lực chiến đấu?

Cùng lắm, dấu vân tay của cậu chỉ đủ để mở cửa nhà này.

Chắc là Phùng Dị thấy mở cửa phiền quá, nên tiện tay nhập vân tay cậu vào cho dễ.

Đỗ Mặc không khỏi bội phục sự linh hoạt của chính mình, liền sửa lời:

“Vậy tức là... không cần gác cổng nữa?”

Phùng Dị đáp:

“Khi nào cậu đi học?”

Lịch học của học viện thương mại vẫn chưa có, Đỗ Mặc trả lời:

“Chắc phải cuối tuần mới có.”

“Ban ngày tôi huấn luyện. Nếu muốn đến trường, báo trước với tôi, sáng tôi đưa đi.”

Dừng một chút, Phùng Dị nói thêm:

“Đàn anh của cậu, tên là Phương Vũ phải không? Nhà hắn ở gần đây, tìm hắn cũng được.”

?!!

Đàn anh Phương Vũ... ở gần đây?!

Đỗ Mặc kinh ngạc.

Phùng Dị gật đầu, mở tủ lạnh lấy ra một lọ chất lỏng màu sắc kỳ quái, vặn nắp:

“Nhà hắn là chi cũ của Thiên Thịnh, thuộc hệ quan văn. Mỗi đời đều có vài Beta hoặc Omega.”

Đỗ Mặc tưởng Phùng Dị định uống, còn tỏ vẻ đồng cảm. Ai ngờ giây tiếp theo, Phùng Dị lại đưa cái lọ nhìn chẳng giống đồ uống bình thường đó cho cậu...

......?

Rõ ràng là đồ tự chế! Ai biết bên trong là gì!

Chuyện bát quái để sau, mạng sống vẫn là quan trọng hơn. Đỗ Mặc miễn cưỡng giữ vẻ mặt “Cảm ơn Phùng tiên sinh đã chăm sóc đàn em”, hỏi:

“Cái này... là gì vậy ạ?”

Phùng Dị:

“Dịch dinh dưỡng, thúc đẩy phát triển xương."

Nhớ lại cảnh xấu hổ ở phòng y tế, ai cũng biết cậu không thích vận động, xương cốt không tốt...

Đỗ Mặc không muốn nói nhiều, gật đại:

“Vâng, cảm ơn Phùng tiên sinh! Tôi sẽ uống sau.”

Sau đó... đổ đi.

Thành phần không rõ ràng, Đỗ Mặc tuyệt đối không uống.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng thân thể này đúng là hơi yếu.

Có thể do linh hồn mới bị cơ thể bài xích?

Cậu có đủ loại dị ứng kỳ quái: phấn hoa, sữa, cà phê, cá sông, lông dê...

Trước khi nhập học, kiểm tra sức khỏe.

Người ta kiểm tra dị ứng thì trống trơn, còn cậu thì in ra hai trang giấy.

Y tá còn kinh ngạc lặp đi lặp lại đ.á.n.h giá, chắc chưa từng gặp Beta nào như vậy.

Phùng Dị nhìn Đỗ Mặc.

Là học giả cấp mười, chỉ một ánh mắt của Phùng Dị cũng đủ để Đỗ Mặc hiểu ý.

Cậu ngoan ngoãn ngồi xuống sofa, nói:

“Tôi nhất định sẽ uống.”

Không biết trong lòng Phùng Dị, cậu còn giữ được chút danh dự nào không...

Lần trước cũng nói cảm ơn vì t.h.u.ố.c mỡ, rồi...

Phùng Dị gọi người mang hai phần cơm tới.

Ăn xong, Đỗ Mặc hiểu chuyện, đưa tay thu dọn chén đũa.

“Để đó.”

Nghe giọng Phùng Dị, Đỗ Mặc giật mình, suýt làm đổ bộ đồ ăn trong tay.

Trên chén đĩa còn khắc hoa văn Thiên Thịnh đồ xa xỉ.

Ngẩng đầu, thấy Phùng Dị có vẻ hơi tức giận.

Đỗ Mặc thầm nghĩ: Có cần phải thế không? Tôi chỉ đi rửa chén thôi mà, ngài giận cái gì?

Không rõ lý do, cậu vẫn cẩn thận đặt mâm về chỗ cũ, rồi ngồi lại sofa.

Đúng vậy, hai người ăn cơm... trên sofa.

Thật ra Phùng Dị có hỏi ý kiến: ăn ở phòng khách hay phòng ăn đều được.

Nhưng nhìn tư thế của anh, có vẻ định bế cậu sang phòng ăn.

Không nghĩ nhiều, Đỗ Mặc nói luôn:

“Ăn ở sofa cũng được.”

Thế là Phùng Dị – cao to, khí chất Alpha – phải ngồi trước bàn trà thấp bé, ăn xong bữa tối.

Nghĩ lại, chắc Phùng thiếu gia chưa từng có hành vi nào... kém ưu nhã như vậy.

Đỗ Mặc cũng hơi ngại.

Cậu là tùy tùng, lại còn ở nhờ, trong mắt phải có chừng mực.

Chủ nhân đãi khách là có đạo, pháo hôi tùy tùng không giúp lão đại làm việc là thất trách.

Cậu nghiêm túc chỉ vào chén đĩa trên bàn trà:

“Cái này... không cần dọn sao?”

Phùng Dị nhíu mày:

“Không cần.”

Sáng hôm sau, Phùng Dị rời đi từ sớm.

Đỗ Mặc ngủ không ngon, lười biếng nằm thêm một lúc. Giường nhà Phùng Dị thật sự quá cứng, Đỗ Mặc cảm giác như đang nằm trên một tấm ván gỗ, phía trên chỉ trải một lớp mỏng như khăn trải giường. Nạng được đặt ở đầu giường, dựa vào tường, còn cuối giường thì có một chiếc xe lăn – tất cả đều do Phùng Dị chuẩn bị.

Đỗ Mặc nhớ mang máng rằng sáng sớm Phùng Dị có vào phòng một lần, lúc đó trời còn chưa sáng, cậu mơ mơ màng màng, mắt không mở nổi, chỉ lẩm bẩm vài câu, hoàn toàn không nhớ mình đã nói gì.

Chống cằm suy nghĩ, Đỗ Mặc cảm thấy:

Xe lăn thì hơi khoa trương rồi, mình vẫn còn đi được mà.

Một giờ sau, Đỗ Mặc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thật là tiện.

Nhà Phùng Dị gần như không có đồ trang trí dư thừa.

Ngồi trên xe lăn công nghệ cao, Đỗ Mặc di chuyển trong nhà cực kỳ trơn tru.

Dù vậy, cậu vẫn tự giác thu hẹp phạm vi hoạt động: chỉ quanh quẩn ở phòng vệ sinh, bếp, phòng khách và phòng dành cho khách. Những nơi khác như phòng ngủ chính hay thư phòng, dù Phùng Dị không đóng cửa, Đỗ Mặc cũng không dám vào.

Nhà Phùng Dị có camera, kết nối với chiếc vòng kim đen của anh.

Đỗ Mặc không muốn bị Phùng Dị với gương mặt lạnh như băng hỏi:

“Cậu vào phòng tôi làm gì?”

Máy tính thì để ở trường, còn TV thì Đỗ Mặc không thích xem - cậu không hiểu nổi nội dung truyền hình, cũng không thể tiếp thu mấy “người” có hình thù kỳ quái từ tinh cầu khác xuất hiện trong các chương trình.

Buổi chiều, Chu Nhất gửi tin nhắn trong nhóm năm người do Phương Vũ lập ban đầu:

[@Đỗ Mặc, cổ chân ổn chưa?]

Đỗ Mặc cười lạnh:

Alpha đối Beta nịnh nọt, chẳng qua là có mục đích.

Cậu vẫn lịch sự trả lời:

[Đỡ hơn nhiều rồi, cảm ơn đàn anh đã quan tâm]

Sau đó, Đỗ Mặc nhớ đến Phùng Dị đang huấn luyện, không khỏi cảm khái: Cùng là Alpha, một người học nghệ thuật, ngày ngày trốn học đi bar hưởng thụ, một người ở quân khu, chịu đựng huấn luyện khắc nghiệt từ sáng sớm đến tối muộn. Sự khác biệt giữa AA đúng là quá lớn.

Nghĩ đến việc mình đang ở nhờ, Đỗ Mặc giả vờ quan tâm, gửi tin nhắn cho Phùng Dị:

[Hôm nay huấn luyện chắc vất vả lắm nhỉ]

Một lúc sau, Phùng Dị mới trả lời:

[Cũng ổn. Cậu rảnh quá à?]

Đỗ Mặc gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Phùng Dị khi nói câu đó, vội vàng đáp:

[Không không, chỉ tiện hỏi thôi]

Phùng Dị:

[Tối muốn ăn gì?]

Nhân vật phụ thì làm gì có quyền gọi món.

Đỗ Mặc trả lời:

[Em không kén ăn]

Phùng Dị:

[Ừ]

Sống chung với một Alpha đẳng cấp cao là giấc mơ của không ít Omega.

Nhưng đang trải qua tất cả những điều đó, Đỗ Mặc lại cực kỳ căng thẳng, luôn sợ Phùng Dị tin tức tố không ổn định sẽ làm gì đó bất ngờ.

May mà Phùng Dị này không phải bản gốc trong nguyên tác, cuộc sống chung vẫn khá hài hòa.

Sau một tuần bị trẹo chân, lá gan của Đỗ Mặc cũng lớn hơn - dám ngẩng đầu nói chuyện trước mặt Phùng Dị. Cậu phát hiện: Tảng băng Phùng không phải lúc nào cũng cau có, quan sát những thay đổi nhỏ trong biểu cảm của anh còn rất thú vị.

Phùng Dị thích đọc sách trong không gian yên tĩnh. Nếu không phải ngày huấn luyện, anh sẽ ngồi ở ban công, vừa uống cà phê vừa đọc sách, đồng thời mở tin tức sáng sớm của Đông Thành.

Anh giống như đại dương không gió – bình tĩnh, nhưng sâu không lường được.

Phùng Dị cũng rất tự giác, đúng giờ vào phòng tập thể thao để “tự ngược”.

Trong phòng còn có một thiết bị mô phỏng phi hành, mỗi ngày anh đều kiên trì ít nhất 30 phút. Dưới lời mời đầy “đe dọa và dụ dỗ” của Phùng Dị, Đỗ Mặc thử vào một lần — chưa đến một phút, suýt nữa thì ngất.

Nằm nghỉ trong đó nửa ngày, cuối cùng vẫn là Phùng Dị đưa tay kéo cậu ra.

Lúc ấy, giọng trầm thấp của Phùng Dị vang bên tai: “Huấn luyện mô phỏng phi hành, mệt à?”

Đỗ Mặc không nói nên lời, chỉ giơ kính lên xua tay:

“Mệt, mệt quá rồi.”

Cậu cảm thấy Phùng Dị đang trả thù.

Từ đó về sau, Đỗ Mặc thề sẽ không bao giờ hỏi mấy câu như:

‘Huấn luyện phi hành có mệt không?

‘Kiểm tra tin tức tố đau lắm nhỉ?...

Không bao giờ hỏi nữa!

Giữa chừng, Đỗ Mặc còn cùng Phùng Dị đi siêu thị. Hôm đó đèn phòng khách đột nhiên hỏng, Phùng Dị cho rằng mạch điện có vấn đề, còn Đỗ Mặc thì nghĩ đơn giản là bóng đèn cháy.

Nếu không phải trong đầu luôn giữ vững niềm tin “Phùng Dị là nam chính, là đại ca”, chắc cậu đã bật dậy mắng: “Hỏng cái bóng đèn thôi mà, sửa mạch điện cái gì, bị thần kinh à!”

Đỗ Mặc ngồi xe lăn đi phía trước, Phùng Dị đẩy xe mua sắm phía sau.

Dạo một vòng, không tìm được bóng đèn, nhưng xe mua sắm thì đầy ắp.

Tại quầy tự thanh toán, nhìn túi đồ ăn đầy ắp, Đỗ Mặc ngẩng đầu hỏi:

“Bóng đèn đâu?”

Phùng Dị:

“Đèn là hàng đặt riêng, không mua được.”

Đỗ Mặc:

“Vậy sao còn đến siêu thị..”

Phùng Dị chỉ vào túi đồ:

“Chu Nhất nghe Phương Vũ nói, cậu muốn ăn mấy món này, không thích ăn cơm dinh dưỡng của Thiên Nguyên."

Thiên Nguyên chính là nhà hàng xa hoa mà Phùng Dị từng đưa Đỗ Mặc đến.

Cậu tra thử, ông chủ họ Thịnh – chính là dòng họ Thịnh của Thiên Thịnh ngày xưa, tộc Alpha quý tộc nhất đế quốc.

Đỗ Mặc đỏ mặt:

“Tôi chỉ tiện miệng nói thôi.”

Chỉ là lúc rảnh rỗi nói với Phương Vũ một câu, sao Phương Vũ và Chu Nhất lại kể với Phùng Dị làm gì!

“Ừ” Phùng Dị đáp,

“Tôi tiện tay mua.”

Đỗ Mặc:

Đèn phòng khách vẫn chưa sửa xong.

Phùng Dị nói hàng đặt riêng, cuối tuần mới giao. Với anh thì không ảnh hưởng gì – Alpha đẳng cấp cao vốn có khả năng nhìn trong đêm.

Chỉ khổ cho Đỗ Mặc, vốn đã cận thị, giờ càng nhìn không rõ.

Hôm nay là thứ sáu, huấn luyện quân khu kết thúc sớm hơn thường lệ. Nhưng khi Phùng Dị về đến nhà, trời đã tối đen. Đông Thành là vậy — trời sáng muộn, tối sớm. Phùng Dị về nhà, thấy Đỗ Mặc đang nghịch kính thiên văn ngoài ban công – thiết bị mà anh mới mang về từ đài quan trắc đế quốc hai ngày trước.

Sau khi đế quốc tan rã, đài quan trắc bị phong tỏa. Ngoài vài thiết bị lớn được giữ lại để nghiên cứu, phần còn lại đều bị đưa vào viện bảo tàng Thiên Thịnh.

Nhưng đài quan trắc nằm trên đỉnh tháp, chưa bị khai thác làm điểm tham quan, vẫn yên tĩnh ở một góc – để Phùng Dị có cơ hội tiếp cận.

Từ khi được Phùng Dị chỉ cách dùng, Đỗ Mặc bắt đầu mê mẩn ngắm sao mỗi đêm.

Phùng Dị chỉ cho rằng cậu hứng thú với vũ trụ - hồi cấp ba, Đỗ Mặc đã rất thích xem bản đồ sao – nên không hỏi nhiều.

Trong bóng đêm, Phùng Dị lặng lẽ đứng bên cửa kính, im lìm quan sát Đỗ Mặc đang chăm chú ngắm bầu trời. Đến giờ phải nhắc cậu nghỉ ngơi, nhưng anh vẫn chưa lên tiếng. Ánh mắt Đỗ Mặc dán chặt vào những vì sao xa xăm, vẻ mặt nghiêm túc đến mức khiến người ta không nỡ quấy rầy.

Trong mắt Phùng Dị thoáng hiện một nụ cười nhẹ, anh tháo găng tay xuống, bước đến bên cạnh cậu, giọng trầm thấp vang lên:

“Thay đồ đi, đến tháp Thiên Thịnh ngắm sao.”