Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 15



 

Rời khỏi phòng nghỉ, cuối cùng Phùng Dị cũng lên tiếng: “Gặp ai là cậu cũng cho số tôi sao?”

Đỗ Mặc lúng túng: “Thật ra... cũng không phải...”

Hành lang lúc này chỉ còn lại hai người.

Phùng Dị mặc bộ huấn luyện phục màu xanh lục đậm, giày quân đội ôm sát, cánh tay lộ ra những đường cơ rắn chắc — cả người toát ra khí chất Alpha cường thế, hormone như muốn tràn ra ngoài.

Đỗ Mặc không nhịn được cảm khái: May mà mình là Beta, không ngửi được tin tức tố. Nếu là Omega, chắc đã quỳ xuống tại chỗ rồi.

Phùng Dị nhìn chằm chằm Đỗ Mặc, nhíu mày, bước một bước về phía cậu.

Thấy đôi giày đen càng lúc càng gần, Đỗ Mặc mới nhớ ra — tình cảnh hiện tại của mình thật sự không ổn.

Cậu lắp bắp: “Đàn em kia muốn cảm ơn ngài... Bạch Ý biết tôi có số điện thoại của ngài, tôi lại không thể để sau này chị dâu tương lai nói tôi giả vờ không quen ngài lúc ngài cứu mạng được!”

Phùng Dị không nói gì.

Thôi rồi, lời giải thích này Phùng thiếu gia không chấp nhận.

Đỗ Mặc mím môi, cúi đầu thấp hơn: “Đương nhiên không phải ai tôi cũng cho... Hai Omega vừa rồi muốn cảm ơn ngài, dù sao ngài là ân nhân của họ, tôi không tiện từ chối...”

Một lúc sau, Phùng Dị hỏi: “Vậy còn Sầm Tư?”

???

Sầm Tư?!

Đỗ Mặc hoảng hốt.

Sao lại thế này? Rõ ràng đã dặn đừng nói ra ngoài! Mới có chút xíu thời gian mà đã bán đứng mình rồi sao?!

Cậu không thể tin nổi.

Trong nguyên tác, giai đoạn đầu Sầm Tư đâu có mất trí! Nhưng... cũng đúng. Đỗ Mặc thất vọng nghĩ: Mình chỉ là một pháo hôi công cụ, trong mắt Sầm Tư, lời dặn của mình là dư thừa. Có thể tiếp cận Phùng tiểu công t.ử mới là điều quan trọng — ai thèm để ý lời một Beta nói.

Đỗ Mặc như tro tàn, thừa nhận: “Là tôi.”

Phùng Dị không ngờ Đỗ Mặc lại phản ứng như vậy. Vốn định nhân tiện trách mắng một chút, nhưng nhìn Beta trước mặt buồn bã ỉu xìu, anh hơi hé miệng... lại không biết nói gì.

Nhưng Đỗ Mặc không ngẩng đầu, hoàn toàn không biết sắc mặt Phùng Dị lúc này là kiểu “trăm năm khó gặp” — không biết làm sao.

Cậu lúc này trông rất thảm: người đầy bụi đất, cổ chân quấn băng vải dày cộp. Giáo viên phòng y tế còn cho mượn một cây nạng, dặn cậu đừng dùng lực chân trong vòng một tháng.

Lúc nhận nạng, thầy còn hỏi: “Bạn cùng phòng là Beta hay Alpha? Bảo họ bế cậu lên giường, đừng tự bò — cậu bò không nổi đâu.”

Đỗ Mặc lúc ấy xấu hổ muốn c.h.ế.t. Trong phòng có đủ mặt người quen: Phùng Dị, Phương Vũ, Bạch Ý, thậm chí cả Chu Nhất.

Cậu chỉ dám lí nhí “Vâng” một tiếng.

Thầy suýt nữa định bó bột cho cậu, nói vừa nhìn đã biết cậu không phải kiểu Beta thích vận động, xương cốt không tốt, nên cố định cho chắc.

Đỗ Mặc liều mạng từ chối, cam đoan sẽ tuân thủ lời dặn, mới thoát được một kiếp.

Ở đầu hành lang bên kia, vang lên tiếng trò chuyện của Phương Vũ và Chu Nhất. Phương Vũ: “Hai Alpha kia xử lý sao?”

Chu Nhất: “Cứ theo quy trình, báo cáo lên trường, xử lý theo đúng quy định.”

Phương Vũ ngạc nhiên: “Nghiêm vậy sao? Trường có duyệt không đấy?”

Đại học Đông Thành vốn rất khoan dung với Alpha. Trừ khi gây ra tội ác tày trời, còn lại đều được tốt nghiệp yên ổn. Hai Alpha kia tuy gây rối, nhưng chưa gây hậu quả nghiêm trọng, lại mới nhập học, chưa hiểu quy cú cảnh cáo cấp một là xong. Nhưng nghe giọng Chu Nhất, có vẻ muốn xử lý nghiêm.

“Duyệt chứ sao không?” Chu Nhất cười đầy ẩn ý. Chọc nhầm người, sao có thể không duyệt.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần. Chu Nhất liếc Đỗ Mặc một cái, cười mỉm, hỏi Phùng Dị: “Tối nay các cậu đi đâu thế?”

Phùng Dị có lịch tối nay?! Đỗ Mặc giật mình, không kìm được ngẩng đầu quan sát biểu cảm Phùng Dị. Chẳng lẽ đã hẹn với Sầm Tư? Cũng không phải không thể! Nếu không, sao Phùng Dị lại rời đi trước... Chu Nhất còn sắp xếp cho anh ở điểm đón Alpha đi lạc!

Từ từ... Đỗ Mặc chợt nhận ra — Thật ra cậu cũng giúp Phùng Dị mà! Chuyện tối nay, tính ra là Phùng Dị sơ suất.

Phùng Dị vẫn giữ gương mặt lạnh như băng, không chút ý cười — lạnh đến mức có thể đông c.h.ế.t người.

Đỗ Mặc đành từ bỏ việc phân tích biểu cảm.

Phương Vũ không nghĩ nhiều. Vừa mới nghe Chu Nhất nói Đỗ Mặc quen Phùng Dị, còn có quan hệ không tệ. Hắn nhìn Đỗ Mặc bằng ánh mắt đầy từ ái – Không hổ là người kế nhiệm mà mình chọn. Sau lưng là cây to Phùng Dị, tương lai hai năm tới, Beta ở Đông Thành chắc chắn sẽ bay cao.

Chờ mãi, Phùng Dị vẫn không nói gì.

Đỗ Mặc trong lòng thầm mắng: Giả giả giả giả vờ cái gì nữa cơ chứ, ai chẳng biết ngài là ai!

Phương Vũ hỏi: “Tôi đưa cậu về nhé? Hay là cậu đi cùng... cậu ấy?”

Nghĩ một chút, Phương Vũ lại nói: “Ở tạm nhà tôi cũng được.”

Nghe có vẻ là một ý kiến hay. Đỗ Mặc bắt đầu d.a.o động.

Ngay giây tiếp theo, Đỗ Mặc lại thấy đau đầu.

Được rồi được rồi, con không đến nhà đàn anh Phương Vũ nữa.

Con sẽ ngoan ngoãn về ký túc xá, cầu bạn cùng phòng bế con lên giường, tuyệt đối không tự tiện mở nhánh cốt truyện.

Hệ thống papa ơi, xin hãy tha cho con.

Đỗ Mặc khô khan nói:

“Không cần phiền tới đàn anh đâu ạ, em về ký túc xá là được. Trong tòa nhà có thang máy, đã rất tiện rồi ạ.”

Chu Nhất có việc buổi tối, Phương Vũ cũng phải chuẩn bị cho ngày mai đón tân sinh, hai người rời đi. Hành lang lại chỉ còn Đỗ Mặc và Phùng Dị.

Ở cạnh Phùng thiếu gia luôn khiến người ta căng thẳng.

Đỗ Mặc sợ bầu không khí kiểu này, thà chống nạng lê lết còn hơn phải đi cùng Phùng Dị. Cậu thử hỏi:

“Ngài... buổi tối còn có việc không ạ?”

Phùng Dị đáp: “Không có.”

Đỗ Mặc: “???”

Phùng Dị chỉ tay về phía trước:

“Đi vài bước nữa đi.”

Đỗ Mặc:

Cậu vụng về chống nạng bước đi.

Tại sao hình tượng của mình trước mặt Phùng Dị luôn t.h.ả.m hại thế này?

Hoặc là chống nạng đi như què, hoặc là bò lên bò xuống ngu ngốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong nguyên tác, Đỗ Mặc rõ ràng là một tinh anh văn phòng, mấy trăm tỷ tài chính quay vòng mà không thèm chớp mắt, đối tác vừa mở miệng là bị cậu ép đến nghẹn lời!

Đột nhiên, tầm nhìn Đỗ Mặc thay đổi.

Cậu... đang bay lên.

Toàn thân bị hơi thở của Phùng Dị bao phủ.

Có lẽ do ban ngày đi qua sân bắn, trên người cậu còn vương mùi t.h.u.ố.c súng, lẫn chút hương cồn tàn dư.

Đỗ Mặc: “!!!”

Cậu bị bế lên rồi?!

Đây là đãi ngộ của Omega mà!

Đỗ Mặc choáng váng, không kịp phản ứng, sợ rơi xuống đất nên hoảng loạn bám lấy vai rộng của Phùng Dị, ngây ngốc nói: “Phùng tiên sinh... ngài không cần làm vậy đâu, thật sự không cần..”

Phùng Dị ánh mắt lóe lên, nhưng vẫn không biểu cảm: “Cậu đi quá chậm.”

Chê tôi đi chậm thì đừng chờ tôi!

Để tôi tự đi được không!

Sau khi bị Phùng Dị ôm đi một đoạn, Đỗ Mặc dần buông tay.

Đầu óc cậu cuối cùng cũng về lại chỗ cũ, nói với bản thân: Lo lắng Phùng Dị không ôm nổi mình, sợ rơi xuống đất... là dư thừa.

Với cái thân hình nhỏ bé này, không tồn tại chuyện Phùng Dị ôm không nổi.

Phùng Dị sải bước ôm Đỗ Mặc ra khỏi phòng y tế, vượt qua nửa bãi đỗ xe đến bên chiếc Jeep.

“Ôm tôi.”

Đỗ Mặc: “......?”

Phùng Dị bất đắc dĩ:

“Tôi phải mở cửa xe.”

“Ối ối ối ối.”

Đỗ Mặc vội làm theo, rồi lại thấy không ổn:

“Tôi tự làm được mà, Phùng tiên sinh... Chân chỉ bị trẹo, không gãy xương, không nứt xương.”

Tuy là Beta nhưng em không yếu đến mức không thể tự đi!

Từ phòng y tế về ký túc xá không xa, ít người qua lại, em còn có thể tập thích nghi với cuộc sống chống nạng... Phùng Dị không đáp, tay trái chống lên nóc xe, đặt Đỗ Mặc vào ghế phụ, rồi ném cây nạng ra ghế sau, phát ra tiếng “cạch” trầm vang.

Đỗ Mặc tim thắt lại – đó là thứ cậu phải dựa vào suốt một tháng tới.

Phùng Dị lái xe, Đỗ Mặc hoảng hốt.

Hôm nay đúng là một ngày truyền kỳ. Chuyện giằng co với hai Alpha tạm gác lại, cậu vừa trải nghiệm cách ngồi xe của bạch nguyệt quang Phùng Dị!

Phải nói thật — thoải mái hơn nhiều so với tự bò lên xe.

Xe chạy ra khỏi cổng trường. Đỗ Mặc hoảng hốt: “Phùng tiên sinh...?”

Muốn hỏi, nhưng không dám hỏi thẳng – quá khó tiếp thu.

Phùng Dị nhíu mày, hạ mắt:

“Về nhà tôi.”

Cái gì mà về nhà ngài?!

Nhà ngài ở cái nơi rừng núi hoang vắng, đi học mất ít nhất 40 phút!

Không có xe công cộng!

Tôi là người què, chẳng phải sẽ bị ngài và cái xe này trói chặt suốt sao?!

Ngài không thấy phiền, nhưng tôi thấy phiền!

40 phút đó tôi còn có thể nằm trên giường ngủ ngon!

Phùng Dị liếc cậu một cái, như thể đang tự cân nhắc, rồi không nói gì thêm.

Đỗ Mặc theo thói quen cúi đầu, không dám hỏi nhiều.

Xe chạy thẳng đến trung tâm thành phố.

Thì ra không phải về cái biệt thự hoang vu kia...

Trong nguyên tác, Phùng Dị rất hiếm khi dẫn người về nhà. Anh thường bao ba phòng xép ở khách sạn, dùng khi cần.

Vậy mà mình lại được vào chỗ ở của Phùng Dị – còn không phải ở tạm một đêm. Pháo hôi Đỗ Mặc cảm thấy... thật vinh hạnh.

Nơi này nằm ngay trung tâm Đông Thành, gần cung điện Thiên Thịnh cũ.

Đứng bên cửa sổ, có thể nhìn toàn cảnh cung điện không sót gì.

Ban đầu nơi này là đất trống.

Sau khi đế quốc bị lật đổ, cung điện được phe cấp tiến yêu cầu biến thành bảo tàng lịch sử, đất xung quanh mới được khai phá.

Phe cấp tiến muốn phá tan tư tưởng “Thế giới chỉ có alpha là cao quý” trong lòng dân thường, muốn nói với mọi người:

Đế quốc Alpha chẳng có gì ghê gớm, nhìn xem — đại bản doanh của họ giờ đã thành bảo tàng, ai cũng vào được.

Phe bảo thủ tất nhiên không chịu thua. Dù không ngăn được việc biến cung điện thành bảo tàng, họ liền biến khu vực quanh đó thành trung tâm thực sự của Đông Thành — đất vàng, đèn sáng suốt đêm, người qua lại không ngớt.

Đỗ Mặc cũng không quá ngạc nhiên.

Dù sao cũng là nhà Phùng gia – không có vài căn hộ ở trung tâm thành phố mới là lạ.

Nhưng hành động tiếp theo của Phùng Dị khiến Đỗ Mặc hoàn toàn mộng bức, thấp thỏm không yên. Cửa là khóa vân tay mật mã.

Vừa vào, Phùng Dị thuận tay ấn ngón trỏ của Đỗ Mặc lên chiếc vòng đen kim loại trên cổ tay mình, giữ năm giây rồi mới buông.

Chiếc vòng đen kim loại — là “bàn tay vàng” mà tác giả dành riêng cho Phùng Dị.

Hồi nhỏ anh nhận được từ một tinh hệ xa xôi, chi tiết không rõ, nhưng phạm vi ứng dụng cực rộng. Giống như quản gia Al, kết nối với phi thuyền của Phùng Dị, có thể điều khiển toàn bộ thiết bị điện t.ử trong công ty.

Dù không kết nối mạng vẫn dùng được – chỉ cần thời gian phá giải. Phùng Dị nhàn nhạt nói: “Cho tiện ra vào.”

“Phùng tiên sinh ——"

Đỗ Mặc ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt sâu thẳm của Phùng tiểu công t.ử phản chiếu ánh đèn ấm trong phòng, giống hệt bầu trời đầy sao mà cậu thường ngắm khi mới xuyên qua — sáng ngời, lộng lẫy.