Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 14



 

Đỗ Mặc cố gắng kiềm chế, nói thật cẩn thận:

“Không sao đâu, đợi một chút sẽ có người tới. Tôi đưa các cậu rời khỏi đây trước.”

Cậu nói từng chữ đều dè dặt, sợ chỉ cần một từ sai sẽ khiến Alpha phát điên.

Thật sự... loại sinh vật không thể tự kiểm soát bản thân như vậy, tại sao lại trở thành kẻ thống trị tinh cầu chứ!

Beta – lúc nào cũng bình tĩnh, tự chủ, không bị ảnh hưởng bởi kỳ động d.ụ.c — chẳng phải thích hợp làm nhà khoa học hơn sao?

Một năm bốn mùa đều có thể nghiên cứu, không bị gián đoạn.

Vậy tại sao đến giờ vẫn chưa có Beta nào phát minh ra loại ức chế tề có thể khống chế Alpha?

Đỗ Mặc thậm chí còn nghĩ ra một đề tài nghiên cứu cho mình sau khi kết thúc cốt truyện.

Điện thoại cuối cùng cũng rung lên hai lần – Đỗ Mặc thở phào.

Có người đã thấy tin nhắn.

Buổi đón tân sinh vừa kết thúc, trừ một số người đi ăn, phần lớn vẫn còn quanh đây...

Chắc sẽ có người đến nhanh thôi.

Cậu chỉ cần đưa hai Alpha này rời khỏi khu Omega trước khi đồng đội tới, đừng để xảy ra chuyện gì là được.

“Không xảy ra chuyện gì chứ?”

Đỗ Mặc: ???

Hai Alpha này bị ngốc à.

Ở trước mặt Omega, Alpha chính là mối nguy lớn nhất!

Cậu nhẫn nhịn, đáp:

“Không sao đâu, giảng viên sẽ tới ngay thôi.”

Cuối cùng, hai Alpha cũng chịu bước đi.

Nhưng ngay sau đó, từ phía xa vang lên tiếng khóc nức nở khe khẽ.

!!!

Đỗ Mặc hít mạnh một hơi.

Cậu nghe rõ ràng — thì Alpha chắc chắn nghe còn rõ hơn.

Đỗ Mặc thậm chí không dám quay lại nhìn ánh mắt của hai Alpha, sợ thấy đôi mắt đỏ ngầu, tối nay sẽ gặp ác mộng.

Nhưng lúc này, trong khu rừng nhỏ chỉ còn lại một mình cậu là Beta còn tỉnh táo.

Điều đó có nghĩa là: nếu Alpha mất kiểm soát, người duy nhất có thể bảo vệ Omega... là cậu.

Đỗ Mặc siết chặt điện thoại, c.ắ.n răng nói:

“Đi trước đi.”

Phía sau không có tiếng bước chân.

“Học đệ?”

Đỗ Mặc quay lại.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, cậu vẫn bị ánh mắt đỏ rực của hai Alpha làm cho run rẩy.

Phương Vũ từng nhắc đi nhắc lại:

Không được đối đầu với Alpha có tin tức tố hỗn loạn.

Dù họ thần trí không rõ, nhưng vẫn đ.á.n.h không lại.

Đỗ Mặc tránh ánh mắt đối phương, để không bị coi là khiêu khích.

Đồng thời, cậu chăm chú quan sát vai hai Alpha — để phán đoán hành động tiếp theo.

Trong sự yên lặng căng thẳng, tiếng khóc của Omega lại vang lên, yếu ớt mà run rẩy.

...Xong thật rồi.

Hai Alpha rõ ràng đã không thể kiểm soát bản thân, mà tiếng khóc của Omega lại như đổ thêm dầu vào lửa.

Kế hoạch đưa Alpha đi xem ra không thể thực hiện. Đỗ Mặc chỉ chần chừ một giây, rồi lập tức chạy đến bên Omega, ngồi xuống, nhẹ nhàng vỗ vai:

“Đừng khóc, không sao đâu. Giảng viên sẽ tới ngay, đừng sợ."

Giọng Omega run rẩy:

“...Đàn anh ạ?”

Đỗ Mặc lại run lên.

Đàn em à, lúc này... cậu đừng nói gì cả.

Không biết đã qua bao lâu – cảm giác như mười phút, nhưng thực tế chắc chỉ mười giây — cậu nghe thấy tiếng cành khô gãy răng rắc.

Khoảng thời gian ấy dài đến nghẹt thở.

Tim Đỗ Mặc đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.

Là một Beta, Đỗ Mặc vẫn luôn chăm sóc Omega, nhưng chưa từng nghĩ có ngày mình phải đứng ra bảo vệ hai Omega trước mặt hai Alpha mất khống chế.

Lúc này, sự ôn hòa yếu thế đã vô dụng.

Đỗ Mặc lạnh giọng quát:

“Đây là trường học ——"

Alpha cao lớn hơn hoàn toàn không để tâm, túm lấy cánh tay Đỗ Mặc, vung mạnh ra sau, quăng cậu ngã xuống đất.

Đỗ Mặc: ...

Cậu đã đ.á.n.h giá quá cao bản thân. Cũng đ.á.n.h giá quá thấp Alpha. Thì ra Alpha đ.á.n.h Beta... dễ như vậy.

Đỗ Mặc bất lực, nhưng không chịu từ bỏ.

Cậu lắc lắc cánh tay đau nhức, chắn trước mặt Alpha, gằn giọng:

“Các người tỉnh táo lại đi!”

Alpha mất khống chế không thèm để ý, vô tình hất Đỗ Mặc sang một bên.

Hai tên ngốc này!

Không có việc gì thì đi lang thang làm gì!

Muốn khám phá vườn trường thì lúc khác không được à?

Đi dạo thì biết là dạo, sao không dạo sang quân khu đi!

Hai Omega yếu ớt nép sát bên Đỗ Mặc, bám chặt lấy tay cậu không buông.

Tóc ướt đẫm mồ hôi, vẻ mặt hoảng loạn và đau đớn. Đỗ Mặc liếc qua, cảm thấy tin tức tổ của họ đã phát tán không ít.

Với cường độ tin tức tổ thế này, dù không thấy đàn tin tức, cũng sẽ có người bị mùi hương dẫn tới.

Nghĩ vậy, lá gan Đỗ Mặc cũng lớn hơn.

Trong lúc hỗn loạn, đầu cậu bị đ.á.n.h mạnh, đau đến mức mắt hoa sao bay, nhưng vốn quen đau đầu, cậu vẫn cố gắng chịu đựng.

Gần như cùng lúc, một bóng đen lao vút qua rừng cây với tốc độ cực nhanh.

Tiếp theo là hai tiếng “rầm” vang dội –

Hai Alpha kia, một đập vào thân cây, miệng rỉ máu; một nằm sõng soài dưới đất, chân bị quất thẳng đến mức co giật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Cậu không biết nguy hiểm sao!”

Nghe giọng nói, Đỗ Mặc sững người. Ngay sau đó, cậu nhận ra — người đến là Phùng Dị.

Theo phản xạ, cậu đứng dậy, chắn Omega ra sau lưng, khẩn trương nói:

“Phùng tiên sinh, ngài tới thật đúng lúc ——”

Phùng Dị... tự mình đến!

Nhưng sau lưng cậu còn hai Omega chưa ổn định!

Hai Alpha mất khống chế kia chưa chắc đã nguy hiểm bằng Phùng Hải Vương!

Kết quả, cổ chân và đầu cùng lúc truyền đến cơn đau dữ dội khiến Đỗ Mặc không thể đứng vững.

Vừa mới gượng dậy, thân thể đã không kiểm soát được mà ngã về phía trước.

Có lẽ vì quá căng thẳng, cậu không nhớ nổi mình trẹo chân từ lúc nào.

Phùng Dị đỡ lấy Đỗ Mặc, mày nhíu chặt.

Trong lòng anh, Beta này dính đầy tin tức tổ của người khác – hơi thở Alpha từ rừng cây, còn lẫn chút ngọt ngào của Omega.

Phùng Dị cúi đầu, Beta trong lòng nhẹ bẫng, run rẩy không ngừng.

Anh phát hiện sau cổ Đỗ Mặc có hai vệt đỏ – chắc bị cành cây quẹt. Quần áo cũng lấm lem bùn đất.

Yết hầu Phùng Dị khẽ chuyển động, mày nhíu càng sâu.

Đỗ Mặc toát mồ hôi lạnh, trong lòng dâng lên nỗi bất an mãnh liệt – còn hơn lúc đối mặt với Alpha mất khống chế.

Alpha mất kiểm soát thì cậu còn đoán được họ sẽ làm gì. Nhưng Phùng Dị tức giận thì... không đoán nổi.

Trong nguyên tác, mỗi lần Phùng Dị nổi giận đều dẫn đến những chuyện cực kỳ đáng sợ. Hồi cấp ba, có một Alpha bị đuổi học chỉ vì chọc giận anh — mà đó mới là Phùng Dị thời trung học.

Còn giờ, cậu đang đối mặt với Phùng Dị phiên bản “sắp mở cốt truyện chính”.

Đỗ Mặc không dám ngẩng đầu, điên cuồng suy nghĩ cách cứu vãn.

Đầu tiên phải xác định lý do Phùng Dị giận.

Nhưng... Phùng Dị giận cái gì chứ?

Đỗ Mặc ngẩn người. Phùng Dị đâu có lý do để giận!

Hai Alpha kia là do Chu Nhất để lọt, nếu không có cậu ra tay, họ đã gây chuyện rồi...

Nói cho cùng, cậu là người cứu hai Alpha đó!

Cậu là công thần của Alpha! Sao lại bị Phùng Dị trừng mắt như vậy!

Gió lạnh thổi qua, ánh sáng mờ nhạt.

Đỗ Mặc cảm thấy mình như chiếc lá khô bay lượn giữa không trung, không đoán được tâm ý Phùng Dị, bất cứ lúc nào cũng có thể bị giẫm nát.

Phương Vũ thở hổn hển chạy đến hiện trường: “Chu Nhất đã cử người mang đồ cách ly tới, trước tiên tiêm ức chế tạm thời cho Omega, sau đó đưa họ đến phòng cách ly..."

Nói một hồi, Phương Vũ mới nhận ra tư thế kỳ lạ của Phùng Dị và Đỗ Mặc, liền hỏi:

“Đỗ Mặc cũng bị thương à?”

Đỗ Mặc nhỏ giọng:

“Chân bị trẹo, không sao đâu, không nghiêm trọng.”

Người tiêm t.h.u.ố.c ức chế cho Omega là Bạch Ý.

Có lẽ đến vội, áo blouse trắng còn chưa cài hết nút.

Tiêm xong, Bạch Ý nghiêng đầu nhìn Đỗ Mặc, dịu dàng hỏi: “Đỗ Mặc, cậu còn đi được không?"

“Được được được.”

Lúc này Đỗ Mặc mới nhận ra mình vẫn đang dựa vào Phùng Dị – lại còn làm trò trước mặt Bạch Ý nữa!

Quá nguy hiểm!

Cậu vội vàng buông tay.

Phùng Dị lạnh giọng hỏi: “Cậu đứng được không?”

Vốn là đứng được, nhưng bị Phùng Dị dọa một câu, đầu Đỗ Mặc đau nhói, lại ngã vào lòng anh.

Ngài đi theo Bạch Ý phát triển tình cảm được không, tha cho tôi đi Phùng tiểu công tử!

Đỗ Mặc gào thét trong lòng.

Bốn người có tin tức tổ hỗn loạn lần lượt được đưa đi.

Phương Vũ muốn đưa Đỗ Mặc đến bệnh viện, nhưng cậu muốn tạo cơ hội cho Phùng Dị và Bạch Ý ở riêng, nên nói đi phòng y tế là được.

Phùng Dị không nói gì, chỉ lạnh lùng liếc nhìn Đỗ Mặc.

Cậu rụt cổ lại.

Thật ra, kiến thức y học của cậu cũng không tệ.

Chắc chỉ là trẹo chân nhẹ, bôi t.h.u.ố.c là ổn. Lấy được lọ t.h.u.ố.c trị thương chuyên dụng của BO do khoa y Đông Thành sản xuất, Đỗ Mặc đi tìm Bạch Ý – muốn xem thử Bạch Ý và Phùng Dị ở chung thế nào. Tới nơi mới phát hiện:

Phùng Dị không ở trong phòng.

Bạch Ý đang ở phòng nghỉ chuyên dụng cho Omega — Alpha không được phép vào.

Trong phòng chỉ có Bạch Ý và hai Omega vừa trải qua hoảng loạn.

Bạch Ý đang trấn an họ.

Đỗ Mặc lặng lẽ nghe một lúc, rồi nhỏ giọng hỏi:

“Không cần cách ly sao?”

“Không cần.”

Bạch Ý mỉm cười lắc đầu, đôi mắt cong cong như trăng non, đẹp đến dịu dàng.

“Cậu đến kịp thời, họ không nghiêm trọng đến mức phải cách ly. May mà có cậu.”

Đỗ Mặc vội lắc đầu, tiện thể nâng cao hình tượng Phùng Dị trước mặt Bạch Ý – muốn xóa đi ấn tượng thất lễ trước đó: “Không đâu không đâu, là nhờ Phùng Dị cả. May mà anh ấy đến kịp, nếu không thêm vài người nữa thì tôi cũng không ngăn nổi hai Alpha mất kiểm soát kia.”

“Em có thể gặp lại Phùng Dị học trưởng không ạ?” Giọng nói nhỏ như tiếng muỗi vang lên từ mép giường.

...” Đỗ Mặc nghẹn lời. Chỉ mải nâng cao hình tượng Phùng Dị, cậu quên mất bên cạnh còn hai Omega tân sinh ngây thơ.

Phùng thiếu gia đúng là không hổ danh nam chủ sảng văn hấp dẫn trái tim Omega dễ như trở bàn tay. Nói đi cũng phải nói lại, cái dáng vẻ từ trên trời giáng xuống, khí thế oai hùng kia của Phùng Dị... Omega nào mà không động lòng? Tân sinh mới nhập học, làm sao chống đỡ nổi màn “anh hùng cứu mỹ nhân” vừa rồi?

“Cho em số điện thoại cũng được.” Omega kia nhìn Đỗ Mặc, ánh mắt ướt đẫm sau khi tiêm t.h.u.ố.c ức chế vẫn lộ ra vẻ háo hức — đúng kiểu lớn mật, rất hợp khẩu vị của Phùng Dị.

Cảm tạ ân nhân cứu mạng, hợp tình hợp lý. Đỗ Mặc không tìm được lý do để từ chối: “...Được rồi.”

Vừa dứt lời, Omega trước mặt đã reo lên đầy vui sướng:

“Phùng Dị học trưởng!”

......?

Phùng Dị? Phòng nghỉ này là khu chuyên dụng cho Omega, Alpha không được phép vào. Dù là Phùng thiếu gia cũng không nên có đặc quyền kiểu này!

Đỗ Mặc sống không còn gì để mất, chậm rãi xoay người.

Với một pháo hôi tùy tùng như cậu, còn cảnh tượng nào t.h.ả.m hơn việc vừa bán đứng số điện thoại của lão đại... thì bị đại ca bắt quả tang ngay tại trận?

“Đỗ Mặc.” Hai chữ ấy, Phùng Dị nói không nhanh không chậm – nhưng lọt vào tai Đỗ Mặc lại như sấm sét giữa trời quang.

Đầu cậu đau như muốn nổ tung, miệng bắt đầu run rẩy:

“Phùng... Phùng tiên sinh..”