Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 36



Lan Tâm gần như không tin nổi những gì mình vừa nghe.

Là một Alpha từng đ.á.n.h dấu Omega, cô hiểu quá rõ sức hút giữa AO – thứ hấp dẫn bắt nguồn từ huyết mạch, vượt qua cả linh hồn — đáng sợ đến mức nào.

Cô cũng được xem là một trong những Alpha nữ mạnh mẽ nhất thế hệ trẻ ở Đông Thành, nếu không thì đã chẳng được chọn vào đội của Phùng Dị. Cả đội chỉ có ba Alpha nữ – hai người kia làm hậu cần, chỉ có cô là thành viên tác chiến.

Lan Tâm từng tự hào về khả năng kiểm soát của mình, cho đến khi gặp được Omega định mệnh. Lúc đó cô mới nhận ra: khả năng tự chủ mà cô luôn kiêu hãnh chẳng là gì khi đứng trước một Omega có tin tức tố hoàn toàn tương thích.

Phó chỉ huy hói cũng sững sờ, phun một ngụm nước lạnh thẳng vào lưng người đồng đội mặc quân phục chỉnh tề phía trước.

“Anh thật sự... kháng lại được sao?” Lan Tâm nhìn Phùng Dị như nhìn sinh vật lạ. Một lúc sau, cô chợt nghĩ đến điều gì đó: “Khoan đã, nhà anh làm cái gì vậy – đưa Omega đang phát tình đến thử nghiệm anh? Quá đáng thật đấy! Lỡ xảy ra chuyện thì thành scandal chính trị luôn! Nhưng... chỉ để thử phản ứng thôi sao? Không ép anh đ.á.n.h dấu người đó à?”

Tàu vừa thoát khỏi mạng nhảy không gian, dòng điện trong khoang không ổn định. Ánh sáng chập chờn chiếu lên gương mặt Phùng Dị, càng làm nổi bật đường nét sắc sảo của anh.

“Có ép.” Phùng Dị đáp. “Không thành công.”

Chỉ sáu từ đơn giản, nhưng với những Alpha có mặt, đó là một cú sốc.

Thật khó tưởng tượng Phùng Dị đã làm thế nào để kháng lại một Omega có tin tức tổ hoàn toàn tương thích, lại đang trong kỳ phát tình và còn bị ép buộc.

Không lạ khi anh chẳng hứng thú với Omega. Ngay cả người phù hợp nhất đứng trước mặt, anh vẫn giữ được bình tĩnh — thì những Omega khác có là gì?

Lan Tâm hỏi: “Vậy... nhà anh... để anh yên sao?”

Đó là nhà họ Phùng đấy! Làm sao có thể chấp nhận chuyện AB kết đôi?

Phùng Dị không trả lời nữa.

Khi tàu hạ cánh, theo quy định, tất cả Alpha trở về sau chuyến du hành dài đều phải kiểm tra nồng độ tin tức tổ trong cơ thể. Mục đích là để phòng ngừa ảnh hưởng tâm lý tiêu cực do sống tập thể quá lâu, xa rời xã hội.

Những Alpha được chọn lên tàu không phải “ngàn người chọn một” thì cũng gần như vậy. Nếu có vấn đề tâm lý, quay về quân khu thì còn kiểm soát được – nhưng nếu trở lại xã hội, ABO chưa qua huấn luyện sẽ là người chịu thiệt.

Lan Tâm vẫn luôn để mắt đến Phùng Dị, muốn biết anh định làm cách nào để vượt qua bước kiểm tra này.

Lan Tâm trơ mắt nhìn Phùng Dị cầm kim tiêm, tự đ.â.m thẳng vào sau gáy mình - lực mạnh đến mức cô nhìn thôi cũng thấy đau.

Phó chỉ huy hói thỉnh thoảng lại liếc trộm Phùng Dị, rồi hỏi Lan Tâm: “Anh ấy lát nữa có về tổng bộ không?”

“Không nói.” Lan Tâm lắc đầu, ngập ngừng hỏi: “Cậu có thấy... anh ấy càng lúc càng cáu không?”

Cảm thấy câu hỏi chưa đủ chính xác, cô bổ sung: “Sao tôi thấy kỳ dịch cảm của anh ấy... dữ dội hơn Alpha bình thường nhiều vậy?”

Tuyến thể nhạy cảm vừa bị chọc một phát, nhưng sắc mặt Phùng Dị vẫn bình thản – như thể người bị đ.â.m không phải là anh.

Vừa đặt chân xuống đất, việc đầu tiên anh làm là mở báo cáo quân khu. Khi thấy ghi chép về việc Đông Thành bị phong tỏa toàn thành phố bảy ngày trước, anh lập tức lôi điện thoại ra.

Rồi phát hiện... có một tin nhắn chưa đọc từ bảy ngày trước - đến từ Đỗ Mặc.

Phùng Dị nhíu chặt mày.

Anh bực bội vò tóc, định nhắn lại cho Đỗ Mặc, mới gõ được vài chữ thì Lan Tâm gọi to từ bên kia bàn kiểm tra an ninh: “Phùng Dị — báo cáo của anh có rồi!”

“Biết rồi.” Phùng Dị đáp, giọng đầy khó chịu.

Lan Tâm: “Nhà họ Phùng cũng gọi tới, bảo anh tối nay phải dự tiệc giao lưu—” “Không đi!” Phùng Dị không kìm được, buột miệng từ chối.

Nói xong, anh nhắm mắt lại, hít sâu, thở ra, lặp đi lặp lại vài lần mới miễn cưỡng đè nén được cơn bứt rứt trong lòng. “... Biết rồi, tôi đi nghe điện thoại.”

Khi Phùng Dị đến tổng bộ – tòa nhà sát cạnh Đông Sâm thì Đỗ Mặc vừa kết thúc cuộc gặp với Chu Vũ.

Trì Tĩnh đã chọn một quán cà phê lộng lẫy như cung điện, nói rằng Chu Vũ đến với ý đồ không rõ ràng, nên phải chọn nơi thật an toàn. Thế là chọn luôn chỗ này — gần ngay Thiên Thịnh Cung, đối diện là tòa nghị sự của phe bảo thủ. Người ra vào toàn là nhân vật cấp cao của phe bảo thủ — Chu Vũ có mười lá gan cũng không dám giở trò.

Lúc đi, Đỗ Mặc còn tưởng Trì Tĩnh đùa. Đến nơi rồi mới biết — cậu ấy nghiêm túc thật.

Trì Tĩnh biết Đỗ Mặc bị dị ứng với cà phê, nên gọi một ly nước ấm, còn dặn rõ: “Bàn này không được phục vụ cà phê.”

Lúc đó, Đỗ Mặc nhìn nước trong chiếc tách cà phê tinh xảo, hơi nước lượn lờ bốc lên — trong lòng chỉ thấy cạn lời: Tại sao lại chọn quán cà phê... để uống nước ấm với Chu Vũ? Ra khỏi quán cà phê, Đỗ Mặc trông chẳng vui vẻ gì, còn Chu Vũ thì lại đầy khí thế, lịch sự tiễn cả Đỗ Mặc và Trì Tĩnh lên xe.

Chu Vũ mặc một bộ vest trắng, tóc chải gọn gàng không lệch một sợi, đeo kính gọng vàng. Nhìn qua thật sự không giống hình ảnh Omega trong mắt số đông — thân hình rắn rỏi, nếu bảo anh ta là một Alpha hơi gầy, chắc cũng có người tin.

Trì Tĩnh chẳng có thiện cảm gì với kiểu Omega như thế.

Còn Đỗ Mặc thì lại thấy tò mò. Thể hình giữa AO khác biệt rất lớn, ngoài yếu tố di truyền, còn có phần do tin tức tố tạo nên.

Chu Vũ chắc chắn là sau khi trưởng thành mới cắt tuyến thể — dù sao thì trong toàn liên tinh cũng chẳng mấy bác sĩ dám thực hiện loại phẫu thuật kinh khủng này cho Omega chưa đủ tuổi.

Vậy nếu cắt bỏ tuyến thể, liệu ngoại hình của Omega sẽ dần chuyển hướng giống Alpha hoặc Beta sao...

“Hai người nói chuyện gì thế?” Trên xe, khi đang chạy về Đông Sâm, Trì Tĩnh hỏi.

Đỗ Mặc lắc đầu: “Không có gì.”

Thật sự chẳng có gì – tổng cộng chưa đến hai mươi phút, phí cả công sức Trì Tĩnh trang điểm cho cậu.

Ngoài ba câu hỏi từng nhắc qua trong điện thoại, Chu Vũ chỉ nói một câu đầy ẩn ý: Tin tức tố của Đỗ Mặc... kết hợp với tin tức tố của Phùng Dị rất hợp.

Lúc nghe, Đỗ Mặc còn hơi chột dạ – toàn là giả.

Chỉ lừa được một Omega đã cắt tuyến, chẳng ra Omega cũng chẳng ra Beta như Chu Vũ thôi.

Miếng dán tuyến thể mà Trì Tĩnh chọn có một vết c.ắ.n không quá mới, viền ngoài hơi ửng đỏ. Vừa khéo trùng khớp với thời điểm Phùng Dị rời khỏi Đông Thành – như thể trước khi đi, Alpha kiêu ngạo ấy đã để lại một dấu ấn sâu sắc, khó lành, cho Omega mình yêu.

Trong hội quán, Trì Tĩnh ngắm nghía hồi lâu: “Nhìn thì giống thật đấy... nhưng vẫn thiếu gì đó...”

Lúc Omega phục vụ mang trà đến, Trì Tĩnh vỗ tay: “Đúng rồi! Thiếu tin tức tố của Alpha!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đỗ Mặc: “?”

Đợi phục vụ rời đi, Trì Tĩnh hạ giọng hỏi: “Anh có tin tức tổ của anh ta không?”

Đỗ Mặc ngẩng lên chậm rãi: “...?"

Tin tức tố của Alpha?

“Trời ơi!” Trì Tĩnh kéo tay áo Đỗ Mặc: “Hai người ở bên nhau lâu như vậy, kiểu gì anh cũng có thứ gì đó của anh ta chứ – thứ dễ lưu lại tin tức tố ấy... như quần áo cá nhân chẳng hạn!"

Quần áo cá nhân...

Làm sao cậu có thể có thứ đó được.

Cậu và Phùng Dị... đâu phải thật sự ở bên nhau.

Hình ảnh Alpha đêm đó giả say – mà thật ra chẳng hề say – bất chợt hiện lên trong đầu cậu...

Trì Tĩnh chọc nhẹ vào má Đỗ Mặc: “Mặt lại đỏ rồi kìa.”

Đỗ Mặc: “...”

Cậu hé miệng, định nói gì đó... lại thôi. Muốn nói... rồi lại thôi.

Cảm giác bị hiểu lầm... ngày càng sâu.

Từ lần đầu Trì Tĩnh bắt gặp cậu và Phùng Dị ăn tối ở Thiên Nguyên... Rồi liên tiếp “tình cờ gặp” nhiều lần... Rồi dưới sự “cổ vũ” của Trì Tĩnh, cậu đi tìm Phùng Dị...

Ờ, văn phòng Phùng Dị... cái máy khuếch tán hương liệu kia có lẽ dùng được?

Tổng Xương Tuấn từng nói – mùi đó giống hệt tin tức tố của Phùng Dị, có thể đ.á.n.h lừa Beta, nhưng không qua mặt được Omega. Mà Chu Vũ thì lại không phải kiểu Omega thông thường...

Dù sao thì... Phùng Dị cũng không có mặt ở công ty.

“Không thể nào!” Trì Tĩnh cắt ngang dòng suy nghĩ của Đỗ Mặc. “Mặt cậu rõ ràng viết ba chữ: ‘Tớ có chuyện. Tên Omega đáng ghét kia chắc chắn nói gì đó khiến cậu buồn!” Đỗ Mặc gượng cười: “...Không sao đâu” Nắng chiều rực rỡ, nhưng lòng Đỗ Mặc lại mờ mịt như phủ sương. Lời Chu Vũ vẫn văng vẳng bên tai: Phùng Dị rời quân khu là vì phe bảo thủ khởi động một dự án tuyệt mật. Xét đến ảnh hưởng của nhà họ Phùng và năng lực của Phùng Dị, người phụ trách dự án... chính là anh.

Khi nói câu đó, Chu Vũ cười nhã nhặn, ánh mắt sắc như dao, giọng điềm tĩnh nhưng từng chữ như đ.â.m thẳng vào tim Đỗ Mặc.

Chu Vũ: “Phân tích kỹ đi – cậu nghĩ anh ấy rời quân khu là tự nguyện... hay là bị buộc phải rời?”

Lúc Chu Nhất nói rằng Phùng Dị rời quân khu vì cậu, Đỗ Mặc đã suy sụp suốt một thời gian.

Một mặt, cậu nghi ngờ lời Chu Nhất – cậu có trọng lượng đến thế sao? Khiến một Alpha tiền đồ rộng mở phải rời quân khu vì mình?

Nhưng mặt khác... cậu lại không thể ngăn bản thân tin vào điều đó. Cậu cứ lấy từng chuyện xảy ra trong hai năm ở cạnh Phùng Dị ra đối chiếu — và không thể phủ nhận: Phùng Dị đối với cậu... thật sự rất khác.

Ngay sau đó, hình ảnh năm ấy ở quán bar LA lại hiện lên trong đầu Đỗ Mặc.

Căn phòng khi ấy hỗn loạn vô cùng — chăn mỏng và gối văng đầy dưới đất, mảnh vỡ chai rượu vương khắp nơi, giấy vụn rải kín sàn, ga giường còn loang lổ vết m.á.u đỏ sẫm. Nhân viên phục vụ nói, đêm đó người ở phòng này là Phùng Dị và một Beta do Chu Nhất đưa tới. Beta ấy bị một chiếc xe đen đón đi vào nửa đêm. Còn Phùng Dị... không ai biết anh rời đi lúc nào, cũng chẳng ai nhìn thấy.

Đỗ Mặc nhìn điện thoại — Phùng Dị vẫn chưa trả lời.

Tin nhắn cuối cùng dừng lại từ bảy ngày trước.

Xe chạy thẳng xuống hầm gửi. Cổng chính Đông Sâm đang sửa đường, cấm đỗ xe. May mà tài xế từng đến đây, quen địa hình, nên lái xuống tầng hầm — để “hai Omega yếu ớt” đỡ phải chịu gió lạnh.

Đỗ Mặc xuống xe trước, rồi đỡ Trì Tĩnh xuống theo.

Giờ đi làm, tầng hầm vắng tanh không một bóng người.

Trì Tĩnh vừa than lạnh, bỗng im bặt.

“Cậu sao thế?” Đỗ Mặc hỏi.

Trì Tĩnh rụt người lại.

“...Phùng Dị. Alpha của anh.” Cậu lắp bắp nói ra vài chữ.

Cậu vừa ngửi thấy tin tức tổ của một Alpha cấp S — hỗn loạn, bức bối, mang theo mùi m.á.u và sự bất an.

Đỗ Mặc giật mình quay đầu.

Alpha biến mất suốt một tuần... đang đứng cách đó không xa, nhìn chằm chằm vào cậu.

Cơn đau đầu quen thuộc ập đến.

Đỗ Mặc hoảng hốt ôm lấy trán.

Phùng Dị sải bước tiến lại, ánh mắt quét qua sau gáy mịn màng của Đỗ Mặc – nơi vừa xuất hiện thứ gì đó lạ lẫm. Anh đưa tay, giữ lấy sau gáy cậu.

Đỗ Mặc như bị bỏng, theo phản xạ lùi lại.

Dù có một lớp miếng dán tuyến thể giả ngăn cách, cậu vẫn cảm thấy... nóng rát. Hai má cũng mơ hồ nóng lên.

“Đỗ Mặc.”

"...Ùm?"

Đột nhiên, Đỗ Mặc nhớ đến lời Chu Vũ – câu định nói ra lại nghẹn nơi cổ họng.

Cậu lúng túng né tránh bàn tay của Phùng Dị đang đặt sau gáy mình.

Phùng Dị nhận ra điều đó.

Một Alpha đang trong kỳ dịch cảm vốn khó kiểm soát bản thân – mà Đỗ Mặc lại là Beta anh đã thích từ rất lâu. Đôi mắt sâu thẳm của Phùng Dị dần chuyển sang đỏ, anh gần như không thể kiềm chế cơn bứt rứt trong lòng: “Cậu đang... tránh tôi?”