Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 727: TÁC DỤNG CỦA TỤC MỆNH ĐAN



 

Nguyễn Hằng và Nguyễn Hạo lúc đầu thế nào cũng không muốn tiếp thu. Đối với họ mà nói thứ này thật sự quá quý trọng. Nếu không rõ giá trị của đan d.ư.ợ.c này, nói không chừng cũng đã tiếp nhận rồi. Chỉ là chính họ cũng là người luyện đan sao lại không rõ giá trị của nó chứ?

Dưới tình huống như vậy, họ không thể nào che đậy lương tâm mà coi như không hiểu được. Cuối cùng vẫn là Nhược Tà khuyên nhủ, nợ nhiều không lo. Dù sao đã thiếu Tô Ngữ nhiều như vậy rồi còn chưa trả xong, cùng lắm thì sau này từ từ trả dù cho có phải tốn cả đời.

Nhưng bây giờ vẫn là nên dưỡng cho tốt thân thể trước, bằng không đừng nói là giá trị của sáu viên Tục Mệnh Đan, ngay cả một viên Nguyễn Hằng cũng trả không nổi.

Không thể không nói, lời này của Nhược Tà quả nhiên đã nói trúng vào tâm can của Nguyễn Hằng. Cả đời này ông không sợ gì cả, chỉ sợ nhất là thiếu ân tình của người khác mà không thể hoàn trả.

Xem Nguyễn Hằng dùng Tục Mệnh Đan, Tô Ngữ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tục Mệnh Đan trong tay nàng bây giờ có rất nhiều. Dù cho có dùng hết vẫn còn rất nhiều Tục Mệnh Thảo. Có thể nói chỉ cần yêu cầu, Tục Mệnh Đan trong tay nàng sau này đều là lấy không hết, dùng không cạn.

Dĩ nhiên tầm quan trọng của chuyện này, nhóm người Nhược Tà đều hiểu rõ cũng sẽ không tùy tiện nói ra bên ngoài.

Sau khi Nguyễn Hằng dùng Tục Mệnh Đan liền có chút không mở nổi mắt. Nhóm người Tô Ngữ thấy vậy cũng đều lui ra ngoài không quấy rầy ông nghỉ ngơi nữa.

Sau khi dùng Tục Mệnh Đan sở dĩ sẽ buồn ngủ là vì d.ư.ợ.c lực của nó sẽ phát huy tác dụng lúc người ta ngủ say cải thiện thân thể. Có thể nói như vậy, ngủ một giấc dậy liền cảm thấy mình trẻ ra mười tuổi.

Tô Ngữ lại cho Nhược Tà một viên Tục Mệnh Đan để y đi tìm Tôn Yên để bà dùng.

Tôn Yên tuy không có nguy hiểm đến tính mạng nhưng ngần ấy năm qua tâm thần và thể xác đều mệt mỏi, cả người giống như đã già đi.

Chờ sau khi Nguyễn Hằng dùng xong bảy viên Tục Mệnh Đan, tuyệt đối sẽ từ trong ra ngoài phát sinh thay đổi rất lớn. Bất kể là nữ nhân nào e rằng đều không hy vọng trượng phu trông còn anh tuấn tiêu sái mà mình đã đầu bạc trắng phơ.

Tục Mệnh Đan tuy được gọi là Tục Mệnh Đan nhưng tác dụng của nó lại không chỉ là tục mệnh.

Như tình huống của Tôn Yên, dùng một viên xong cũng có thể tiêu trừ hết những mầm bệnh tiềm ẩn trong cơ thể cả người đều sẽ trông trẻ trung hơn.

--

Thời gian nhoáng một cái thế mà đã trôi qua sáu ngày.

Sáu ngày này nhóm người Tô Ngữ xem như đã cảm nhận đầy đủ những lời mà Tôn Yên đã nói trước đó, toàn bộ Dược Vương Cốc dường như đã quên mất nơi đây.

Chỉ là nếu nói thật sự đã quên thì lại không thể nào. Bởi vì mỗi ngày vẫn có người đến đưa cơm.

Những đệ t.ử đưa cơm đó chỉ mang cơm đến cũng không quan tâm đám người Tôn Yên có ăn hay không, tới tới lui lui đều không nói một lời nào.

Có thể nhớ đến đưa cơm đã chứng tỏ họ vẫn còn nhớ đến nơi đây. Oái oăm thay, họ lại biểu hiện giống như không biết ở đây có người. Điều này làm cho nhóm người Tô Ngữ cảm thấy rất khó hiểu. Đặc biệt là muốn biết Vương Đại Tráng rốt cuộc đang giở trò quỷ gì.

Cũng may họ không phải day dứt mấy ngày. Vương Đại Tráng đã đến. Đi cùng hắn ta còn có một phụ nhân mỹ mạo.

Phụ nhân này mặc một bộ sa y màu trắng, cả người trông tiên khí phiêu phiêu tựa như giây tiếp theo sẽ thuận gió bay đi.

Chỉ tiếc vẻ kiêu căng trên mặt nàng ta đã làm cho khí chất đầy mình này giảm đi rất nhiều. Thay vì nói phụ nhân đi theo Vương Đại Tráng chi bằng nói là hai người đi song song.

Vào đến trong phòng, phụ nhân cũng không cần người khác khiêm nhường, tự mình ngồi vào vị trí cao nhất. Nhìn động tác ngồi xuống trước của phụ nhân, trên mặt Vương Đại Tráng không có chút nào không vui vẫn cười hì hì.

Hắn ta nhìn Tô Ngữ cười nói:

“Tô cô nương, mấy ngày không gặp không biết người ở có tốt không?”

Tô Ngữ không biết hắn ta rốt cuộc đang có ý đồ gì. Nghe hắn ta hỏi vậy, nàng chỉ nhàn nhạt liếc hắn ta một cái cũng không hé răng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tuy Tô Ngữ không hé răng nhưng Vương Đại Tráng vẫn không bực. Điều này làm cho nhóm người Tô Ngữ đều phát hiện ra điều không đúng.

Vương Đại Tráng không phải là người lòng dạ rộng lớn ngược lại cực kỳ dễ tức giận.

Lần này Tô Ngữ trước mặt mọi người làm mất mặt hắn ta như vậy, hắn ta thế mà vẫn không một lời nào. Nếu trong chuyện này không có gì mờ ám, nói gì thì nhóm người Tô Ngữ cũng không tin.

Chẳng qua nếu lúc này mở miệng trước thì chính là đã rơi vào thế hạ phong. Cho nên nhóm người Tô Ngữ vẫn giữ môi mím c.h.ặ.t, một chữ cũng không nói.

Không khí trong phòng lập tức trở nên xấu hổ làm cho ai nấy đều cảm thấy khó chịu.

Chỉ là vẫn không có ai mở miệng, mãi cho đến khi đám người Tôn Yên, Nguyễn Hạo từ buồng trong đi ra.

Thấy Tôn Yên ra tới, một đôi mắt của Vương Đại Tráng lập tức trừng lên như chuông đồng.

Gần mười ngày trước, hắn ta nhìn thấy Tôn Yên vẫn là một lão nhân xế chiều. Không chỉ trên mặt nếp nhăn mọc lan tràn, trên đầu bạc trắng đầy mà ngay cả thân hình cũng có chút còng lưng.

Thế nhưng lại xem Tôn Yên trước mắt bây giờ, làn da bóng loáng trắng nõn, mái tóc đen nhánh sáng bóng còn có sống lưng thẳng tắp kia. Nhìn thế nào cũng không giống như Tôn Yên trước kia.

Không, không thể nói như vậy. Phải nói Tôn Yên bây giờ và Tôn Yên trước kia quả thực là một trời một vực gần như không phải là một người. Nghĩ vậy, trong lòng Vương Đại Tráng sáng tỏ, lẽ nào Tôn Yên này đích xác không phải là Tôn Yên trước kia?

Nhưng cũng không quá khả năng. Nếu có người ngoài đến Dược Vương Cốc, sao hắn ta có thể không nhìn ra được chứ?

“Chúc mừng đại muội t.ử, ngươi đây là đã dùng thần đan diệu d.ư.ợ.c gì mà lại thành ra thế này?”

Miệng thì nói lời chúc mừng nhưng trong lòng Vương Đại Tráng nghĩ thế nào chỉ có chính hắn ta mới biết.

Tôn Yên vẫn luôn bị nhốt trong viện này, nhẫn không gian trong tay sớm đã bị hắn ta thu đi rồi.

Vậy thì Tôn Yên làm sao lại trở nên như thế này? Trên đời này có loại linh đan diệu d.ư.ợ.c nào có thể làm cho người ta trong vòng mười ngày ngắn ngủi lại rạng rỡ hẳn lên như được tái sinh?

Trong phút chốc, trong lòng Vương Đại Tráng suy nghĩ phức tạp ngay cả nụ cười trên mặt cũng mang theo vài phần cứng đờ.

Tôn Yên đem sự thay đổi thần sắc của hắn ta xem ở trong mắt, đáy mắt lóe lên một tia khinh thường, miệng lại nói:

“Dược Vương Cốc này của chúng ta địa linh nhân kiệt, tự nhiên là phong thủy dưỡng người.”

Nghe Tôn Yên nói vậy, Vương Đại Tráng gần như muốn văng tục.

Dược Vương Cốc mà thật sự tốt như Tôn Yên nói, vậy thì tại sao mọi người cũng chỉ có một mình bà thành ra thế này?

“Đại muội t.ử lẽ nào là đang nói đùa? Ngươi…”

Lời của Vương Đại Tráng còn chưa nói hết đã bị Tôn Yên nghiêm khắc ngắt lời.

“Ta dù sao cũng là phu nhân của cốc chủ, ngươi cứ một tiếng ‘đại muội t.ử’ là đang vũ nhục ta sao?”

Đối mặt với sự làm khó dễ đột ngột của Tôn Yên, Vương Đại Tráng có vẻ chấn động.

Theo bản năng hắn ta liền nhìn về phía phụ nhân bên cạnh.

--

Hết chương 727.