Phụ nhân mỹ mạo kia lại thần sắc không hề thay đổi dường như chuyện này không có một chút quan hệ gì với bà ta.
Vương Đại Tráng đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm rồi sau đó lại cảm thấy vô cùng xấu hổ.
“Đại muội t.ử…”
Lời còn chưa dứt Tôn Yên đã trừng mắt nhìn về phía hắn ta. Hơi thở của Vương Đại Tráng cứng lại những lời còn lại đều nghẹn ở trong cổ họng, cuối cùng không thể nói ra.
Không biết có phải là do bề ngoài và trang phục đã thay đổi hay không, hắn ta chỉ cảm thấy Tôn Yên bây giờ vô cùng có khí thế.
“Cốc chủ phu nhân!”
Bốn chữ này Vương Đại Tráng nói ra nghiến răng nghiến lợi. Tôn Yên lại một chút cũng không hề để ý. Bà nghe bốn chữ này chỉ cảm thấy một luồng khí uất nghẹn trong lòng cuối cùng cũng đã được phun ra.
Đã bao nhiêu năm rồi bà không thể nghe thấy bốn chữ này từ miệng của Vương Đại Tráng.
Bây giờ lại một lần nữa nghe thấy tất cả đều là nhờ có Tô Ngữ bằng không nói không chừng bà chỉ có thể từ từ chờ c.h.ế.t.
Khóe miệng Tôn Yên nhếch lên lúc này mới nói:
“Có chuyện gì, Vương trưởng lão mời nói đi.”
Vương Đại Tráng tự nhiên là đã thấy hết biểu cảm và động tác của Tôn Yên. Hắn ta lúc này tuy tức giận đến mức nào cũng vẫn biết được tình hình hiện tại ra sao.
Hít sâu một hơi, hắn ta miễn cưỡng cười nói:
“Mấy ngày nay ta chưa từng đến, thế mà lại không biết ở đây đã xảy ra chuyện gì. Có điều nhìn từ sắc mặt của cốc chủ phu nhân, chắc chắn là chuyện tốt.”
“Tục ngữ có câu song hỷ lâm môn. Bây giờ ta liền có chuyện vui thứ hai muốn nói một chút.”
“Ta nghĩ Tô cô nương một mình ra ngoài, bên người tuy có đi theo một vài người nhưng khó tránh khỏi sẽ không an toàn đặc biệt là dễ bị kẻ có tâm lợi dụng. Cho nên vào ngày thứ hai sau khi Tô cô nương đến đây, ta đã truyền tin tức đến Trường Sinh Điện nói nữ nhi của điện chủ đang ở đây.”
Vương Đại Tráng nói đến đây liền hơi tạm dừng. Đây chính là một chuyện rất quan trọng. Hắn ta đã nói ra rồi thì nhóm người Tô Ngữ không thể nào hoàn toàn không có phản ứng.
Thế nhưng khi hắn ta tin tưởng tràn đầy quay đầu nhìn về phía nhóm người Tô Ngữ, lại thấy họ người nào người nấy đều đang bận việc của riêng mình.
Kẻ thì đấu võ mồm người thì trầm tư, người thì cười đùa, người thì nhẹ giọng nói chuyện.
Thái độ này của họ lại làm cho lửa giận của Vương Đại Tráng bốc lên ngùn ngụt.
Ngay trước khi hắn ta định nổi giận, phụ nhân ngồi bên cạnh lại quét mắt qua một cái thành công làm cho hắn ta ngậm miệng lại.
Nhóm người Tô Ngữ bây giờ tuy trên mặt vẫn duy trì vẻ trấn định, một bộ dạng không sao cả nhưng cảm giác bất an trong lòng lại không thể nào lừa dối được chính mình.
Trước đó vẫn luôn lo lắng, Vương Đại Tráng dưới sự hoài nghi có thể sẽ đi tìm Trường Sinh Điện xin giúp đỡ.
Thế nhưng ai có thể ngờ được, vào ngày thứ hai sau khi họ đến hắn ta đã tìm đến Trường Sinh Điện. Trường Sinh Điện tuy ở rất xa nhưng từ đó đến đây cũng chỉ cần hai ngày mà thôi. Vậy năm ngày còn lại thì sao?
Không đợi Tô Ngữ tiếp tục nghĩ, liền nghe thấy Vương Đại Tráng lại nói:
“Vị ngồi bên cạnh ta đây chính là cô cô bên người của điện chủ Trường Sinh Điện, tên gọi Hi Tùng.”
Giới thiệu Hi Tùng xong, Vương Đại Tráng lại nhìn về phía Tô Ngữ:
“Không biết Tô cô nương có nhận ra nàng ấy không?”
Tô Ngữ nghe thấy câu hỏi này chỉ cảm thấy bên tai có sấm sét nổ vang, làm nàng choáng váng trời đất, không thể tự chủ được.
Mãi một hồi lâu sau Tô Ngữ mới xem như lấy lại tinh thần. Nàng không nhìn Nhược Tà cũng không nhìn người khác mà chỉ nhìn chằm chằm vào phụ nhân kia nói:
“Ngươi nói đây là nha hoàn bên người của điện chủ Trường Sinh Điện?”
Nghe Tô Ngữ nói vậy, sắc mặt của Hi Tùng lập tức càng thêm lạnh lẽo.
Vương Đại Tráng là người giỏi nhất trong việc xem mặt đoán ý. Hắn ta thấy vậy thì vội vàng lạnh lùng nói:
“Cái gì gọi là nha hoàn bên người? Vừa rồi không phải đã nói, là cô cô bên người của điện chủ sao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ nghe vậy khúc khích cười:
“Cái gì cô cô với chẳng không cô cô, lại không phải Quá Nhi và Cô Cô, còn tưởng rằng có thể lãng mạn đến mức nào sao?”
Vương Đại Tráng vẻ mặt mờ mịt nhìn Tô Ngữ hoàn toàn không phản ứng lại được lời này của nàng là có ý gì.
Tô Ngữ đối với chuyện này cũng không có ý định giải thích, chỉ tiếp tục nói:
“Thôi được rồi, cô cô thì cô cô. Chỉ là vị cô cô này, ngươi có nói với điện chủ rằng nữ nhi của bà ấy đang ở đây không.”
Hi Tùng nghe vậy cười lạnh:
“Cũng không biết là tiểu nha đầu l.ừ.a đ.ả.o từ đâu tới, thế mà lại còn dám giả mạo là nữ nhi của điện chủ. Ngươi có biết chỉ vì những kẻ như các ngươi mà đã lãng phí bao nhiêu thời gian, chậm trễ bao nhiêu công phu không?”
Nghe bà ta nói vậy, nếu Tô Ngữ vẫn còn giữ được tính tình tốt mà không hé răng thì chỉ có thể làm cho người ta cảm thấy nàng mềm yếu dễ bắt nạt.
“Ngươi có biết người như điện chủ ghét nhất là điều gì không?”
Tô Ngữ khóe miệng mang cười hỏi.
Vương Đại Tráng nghe vậy cười nhạo một tiếng:
“Ngươi biết cái gì mà ở đây nói bừa.”
Tô Ngữ lạnh lùng nói:
“Sao ngươi biết là ta nói bừa? Bậc thượng vị ghét nhất chính là thuộc hạ của mình tự cho là đúng. Chuyện của ta, ngươi đã nói với điện chủ chưa? Cách xử lý mà ngươi chuẩn bị điện chủ có biết không? Nếu ta thật sự là nữ nhi của bà ấy, ngươi lại trong tình huống bà ấy không biết mà xử trí ta, vậy ngươi có biết hậu quả sẽ ra sao không?”
Quả nhiên sau khi Tô Ngữ nói xong, biểu cảm của Hi Tùng đã mang theo vài phần do dự. Có thể ở bên cạnh Ninh Khả Nhân mà ngồi lên vị trí cô cô, đó không phải là người bình thường có thể làm được. Mà có thể thành công đi đến bước này, bất kể là tâm trí hay thực lực của bà ta đều vô cùng xuất sắc.
Bây giờ nghe thấy Tô Ngữ nói vậy, bà ta theo bản năng liền cảm thấy nàng nói rất đúng. Chỉ là nếu bây giờ cứ theo lời của Tô Ngữ vậy bà ta chẳng phải sẽ rất mất mặt sao?
Tô Ngữ vẫn luôn quan sát sắc mặt của bà ta. Thấy đáy mắt bà ta lóe lên vẻ do dự liền biết những lời mình vừa nói đã có tác dụng.
Vì thế nàng lại không ngừng cố gắng nói:
“Cho nên, Hi Tùng cô cô à, ta khuyên ngươi một câu, vẫn là nên nói với điện chủ một tiếng trước đi. Chờ bà ấy cho ngươi câu trả lời, ngươi lại đưa ra quyết định cũng không muộn. Dù sao ta tạm thời cũng không có ý định rời khỏi nơi này.”
Một đoạn lời này của Tô Ngữ như một sự bảo đảm vô hình làm cho Hi Tùng lập tức hạ quyết tâm.
Bà ta vụt một tiếng đứng dậy khỏi ghế:
“Ta có việc xin đi trước.”
Dứt lời cũng mặc kệ tiếng gào của Vương Đại Tráng ở phía sau, bà ta nhanh chân đi ra ngoài.
Vương Đại Tráng nhìn phương hướng Hi Tùng biến mất chỉ cảm thấy vẻ mặt mờ mịt.
Đây là tình huống gì?
Sao lại thành ra thế này?
Những chuyện đã nói tốt trước đó đâu?
Sao bà ta có thể cứ thế bỏ đi?
Bà ta đi rồi thì một mình hắn ta phải làm sao?
Có điều nhìn biểu cảm cười như không cười trên mặt Tô Ngữ, Vương Đại Tráng chỉ cảm thấy trong lòng hoảng hốt.
Những lời uy h.i.ế.p của Tô Ngữ đối với Hi Tùng vừa rồi hắn ta đều đã nghe thấy. Hi Tùng bây giờ còn đang ném chuột sợ vỡ đồ, hắn ta còn dám ở đây kiêu ngạo sao?
Thôi, cứ để mấy kẻ này kiêu ngạo thêm mấy ngày nữa. Chờ Hi Tùng kia nhận được câu trả lời, đến lúc đó lại thu thập bọn chúng cũng không muộn. Vương Đại Tráng trong lòng nghĩ vậy cũng liền đứng dậy nhanh chân đi ra ngoài.
Mãi cho đến khi Vương Đại Tráng rời đi một hồi lâu, nhóm người Tô Ngữ mới xem như thật sự thở phào nhẹ nhõm. Tôn Yên cuối cùng cũng không thể chịu đựng nổi mà thẳng lưng lên, thân hình lập tức mềm nhũn xuống.