Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 726: NGUYỄN HẰNG TỈNH LẠI



 

Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên sao? Tôn Yên trong lòng nghĩ vậy nhưng vì quá kích động mà lại không biết nên nói gì.

Nhóm người Tô Ngữ lúc này đã đến bên cạnh họ. Nàng cười nói với Tôn Yên:

“Cốc chủ phu nhân vẫn là nên mau ch.óng cho cốc chủ dùng Tục Mệnh Đan đi.”

Nghe thấy Tô Ngữ nói vậy Tôn Yên cũng phản ứng lại.

Nói gì cũng không cần phải vội vàng trong nhất thời. Bây giờ điều quan trọng nhất chính là mau ch.óng cho Nguyễn Hằng uống t.h.u.ố.c.

Tô Ngữ lại lấy ra linh tuyền thủy, để Nhược Tà cầm cho Nguyễn Hằng dùng cùng với Tục Mệnh Đan.

Mùi vị đặc trưng của linh tuyền thủy làm cho đám người Tôn Yên lại một phen kinh ngạc. Thật không ngờ tới trong tay Tô Ngữ thế mà lại có vô số thứ tốt. Nhưng họ chỉ kinh ngạc chứ không có một chút tham lam nào.

Không thể không khen ngợi chính là Tục Mệnh Đan quả không hổ là thần d.ư.ợ.c. Sau khi Nguyễn Hằng dùng xong không bao lâu, sắc mặt đã đẹp hơn rất nhiều, ngay cả hô hấp cũng thông thuận hơn không ít.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tôn Yên mừng đến phát khóc, nước mắt lập tức chảy ra.

Nhược Tà thấy vậy vội vàng an ủi:

“Ngoại tổ mẫu khóc cái gì, đây hẳn là chuyện vui mới đúng. Nói không chừng đến sáng mai ngoại tổ phụ là có thể tỉnh lại nói chuyện với người rồi.”

Lời này của Nhược Tà tuy có khoa trương nhưng dùng để an ủi người vẫn rất hữu dụng. Tôn Yên nghe vậy liền từ từ nín khóc.

Tô Ngữ lúc này mới nhân cơ hội hỏi:

“Hai ngày chúng ta rời đi, Vương Đại Tráng kia không có đến sao?”

Nghe thấy Tô Ngữ hỏi biểu cảm của Tôn Yên lập tức nghiêm túc hẳn lên.

“Nói ra cũng kỳ lạ, hai ngày này không chỉ Vương Đại Tráng không đến mà ngoài người đưa cơm ra thì không có ai vào sân này cả. Họ dường như đã quên hết các ngươi rồi.”

Nhóm người Tô Ngữ nghe vậy lại không hề có cảm giác nhẹ nhõm. Sự bất thường ắt có yêu. Vương Đại Tráng không đến chắc chắn là đang mưu tính chuyện gì đó.

Tôn Yên nhìn vẻ mặt mệt mỏi của nhóm người Tô Ngữ, đau lòng không thôi an ủi nói:

“Các con vẫn là nên mau đi ngủ đi. Nhìn sắc mặt là biết ngay hai ngày nay không được chợp mắt rồi.”

Bà nói xong thì đau lòng nhìn Nhược Tà. Bởi vì trong nhóm người Tô Ngữ chỉ có sắc mặt của Nhược Tà là khó coi nhất. Gương mặt hiện tại của y tuy không phải là dáng vẻ ban đầu nhưng vẻ tiều tụy lại làm sao cũng không thể che giấu được.

Nhược Tà mím môi lại liếc nhìn Nguyễn Hằng trên giường rõ ràng là không muốn đi.

Tôn Yên tựa như đã hiểu ý y cười nói:

“Con hảo hảo nghỉ ngơi một đêm, sau này con muốn mỗi ngày canh giữ ta cũng không quản. Bằng không ngày mai nếu ngoại tổ phụ của con thật sự tỉnh lại, thấy con như thế này nói không chừng sẽ trách ta.”

Lời này nửa thật nửa giả còn mang theo một chút oán trách. Thái độ của Nhược Tà lập tức mềm xuống.

Nguyễn Hạo lúc này tiến lên phía trước nói với Tôn Yên:

“Mẫu thân, người có muốn cũng đi nghỉ không?”

Tôn Yên nghe vậy lắc đầu:

“Con mang theo Nghĩa nhi, Uyển nhi và những người khác cũng đi nghỉ đi. Sáng mai đều phải tinh thần phấn chấn đến thăm phụ thân con.”

Tôn Yên tuy đã lớn tuổi nhưng tính tình vẫn nói một không hai.

Nguyễn Hạo cũng biết mình không khuyên được bà liền không nói nhiều nữa, dẫn nhóm người Tô Ngữ đi ra ngoài.

Đi đến cửa Tô Ngữ đột nhiên nhớ ra Mạc lão cũng không có ở đây, bèn dừng lại hỏi:

“Mạc lão đi đâu rồi?”

Nghe thấy Tô Ngữ đặt câu hỏi, Nguyễn Hạo cười nói:

“Mạc lão ban ngày đã canh giữ cả ngày, lúc này đi nghỉ ngơi rồi. Sáng mai là có thể gặp được.”

Tô Ngữ lúc này mới gật đầu đi theo cùng ra ngoài.

Nguyễn Hạo sắp xếp nhà ở cho họ ngủ sau đó dẫn thê nhi của mình cũng đi ngủ.

Nhóm người Tô Ngữ hai ngày nay cũng đã lao tâm lao lực. Bây giờ chuyện đã xong xuôi cũng nên nhanh ch.óng nghỉ ngơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Suy cho cùng việc Vương Đại Tráng biến mất hai ngày vẫn có chút không bình thường.

--

Thời gian thấm thoắt. Tô Ngữ chỉ cảm thấy mình dường như vừa mới nhắm mắt lại nhưng khi mở ra thì trời đã sáng trưng.

Nàng lật người lại phát hiện Khương Kỳ đã không còn ở trong phòng.

Bên này nàng vừa mới mặc xong y phục Khương Kỳ liền đẩy cửa bước vào. Thấy nàng đã tỉnh, hắn ôn nhu nói:

“Đi rửa mặt đi, bữa sáng đã xong rồi.”

Tô Ngữ nghe vậy cùng Khương Kỳ đi ra ngoài, rửa mặt xong liền cùng nhóm người Nhược Tà dùng bữa sáng.

Lúc ăn sáng nàng mới biết hóa ra nửa đêm Nguyễn Hằng đã tỉnh lại một lần.

Tôn Yên sợ quấy rầy họ nghỉ ngơi nên không nói cho mọi người biết.

Nguyễn Hạo sáng sớm trời chưa sáng đã đi xem Nguyễn Hằng, lúc này mới thay cho Tôn Yên để bà đi nghỉ ngơi còn ông thì canh giữ bên cạnh Nguyễn Hằng đến rạng đông.

Sau bữa sáng nhóm người Tô Ngữ tự nhiên là đi thăm Nguyễn Hằng. Vào đến phòng liền thấy ông đang dựa vào trên giường, Nguyễn Hạo đang đút cháo cho ông.

Cháo này được nấu bằng nước linh tuyền, linh mễ và rau linh mà Tô Ngữ đã đưa. Ngửi mùi thôi đã thấy thanh hương dễ chịu, ăn vào miệng lại càng làm cho tinh thần gấp trăm lần.

Sắc mặt Nguyễn Hằng so với tối qua lại đẹp hơn rất nhiều. Nhóm người Tô Ngữ đều cảm thấy kinh hãi.

Tục Mệnh Đan này thật đúng là lợi hại. Tối qua nhìn còn như người sắp tắt thở hôm nay đã có thể ngồi dậy ăn uống được rồi.

Tô Ngữ lại từ trong không gian lấy ra một chiếc bình sứ, bên trong cũng là một viên Tục Mệnh Đan.

Nàng đi đến bên giường cười nói với Nguyễn Hằng:

“Nguyễn cốc chủ khỏe.”

Nguyễn Hằng đã nghe Nguyễn Hạo giới thiệu về nhóm người Tô Ngữ, lúc này thấy nàng tiến lên nói chuyện với mình cũng đoán ra được thân phận của nàng.

“Tô cô nương, ân cứu mạng của người lão nhân ta không có gì báo đáp.”

Tô Ngữ nghe vậy lắc đầu:

“Cốc chủ nói gì vậy. Ngài là ngoại tổ phụ của Nhược Tà vậy cũng giống như ngoại tổ phụ của chúng ta. Hiếu kính ngoại tổ phụ của mình chẳng lẽ không phải là điều nên làm sao?”

Nghe Tô Ngữ nói vậy, Nguyễn Hằng rất cao hứng một gương mặt già nua đều cười thành một đóa cúc hoa.

Tô Ngữ đưa bình sứ qua tiếp tục nói:

“Cái này cốc chủ mau dùng đi, không bao lâu là có thể hồi phục khỏe mạnh.”

Nguyễn Hằng trên người vẫn còn có chút vô lực, không có cách nào đi nhận bình sứ. Ông liếc nhìn Nguyễn Hạo một cái, Nguyễn Hạo lập tức hiểu ý đưa tay nhận lấy.

Sau khi mở bình sứ ra, ngửi thấy mùi hương quen thuộc Nguyễn Hạo kinh ngạc vô cùng.

“Đây là Tục Mệnh Đan?”

Tô Ngữ mỉm cười gật đầu.

Nguyễn Hằng cũng kinh ngạc không phải ông đã dùng qua rồi sao?

Nhìn ra sự nghi hoặc của hai người, Tô Ngữ nói:

“Tuy Nguyễn cốc chủ đã dùng qua một viên và đã có hiệu quả nhưng thân thể của ngài trước đó đã hao tổn quá mức nghiêm trọng. Bây giờ trông tuy có khởi sắc rất lớn nhưng bên trong vẫn còn hư tổn, muốn dưỡng cho tốt lại e rằng cần rất nhiều năm. Ta ở đây có một cách nhanh ch.óng lại không có tác dụng phụ. Chỉ cần một ngày dùng một viên Tục Mệnh Đan, liên tục trong bảy ngày là cốc chủ là có thể khôi phục như trạng thái đỉnh cao.”

Nguyễn Hạo nghe vậy rất kích động cũng rất động lòng.

Có thể làm cho phụ thân của mình trong bảy ngày hồi phục khỏe mạnh, thậm chí đạt tới trạng thái đỉnh cao của thân thể, đây không thể nghi ngờ là một sự cám dỗ rất lớn.

Chỉ là chuyện này… Tục Mệnh Đan thật sự quá mức trân quý!

Viên t.h.u.ố.c tối qua là để cứu mạng cũng đã thiếu một ân tình rất lớn.

Bây giờ lại dùng thêm sáu viên nữa, đây là khái niệm gì?

--

Hết chương 726.