Chỉ là bên ngoài đã trôi qua một ngày, tên canh giữ Tục Mệnh Thảo kia đã đi chưa?
Nhược Tà nghĩ vậy mới nhớ ra, họ vẫn chưa từng hỏi Phì Phì xem tên nhóc kia rốt cuộc là thứ gì. Ôm ý nghĩ biết người biết ta, y liền đem nghi hoặc trong lòng ra hỏi.
Phì Phì nghe vậy lắc đầu:
“Bổn mèo cũng không phải sinh trưởng ở Huyền Minh đại lục này, ta nào biết đó là thứ gì. Chỉ là toàn thân đỏ rực, trông có chút giống hỏa hồ nhưng thực lực lại lợi hại hơn rất nhiều.”
Nhược Tà nghe vậy mặt lộ vẻ tò mò. Y thế mà cũng không biết kia rốt cuộc là thứ gì. Có điều họ có nên tiếp tục chờ đợi không?
Trước khi Tục Mệnh Đan chưa được luyện chế ra, y lo lắng nhiều. Bây giờ Tục Mệnh Đan đã luyện chế ra rồi, y lại vội vàng nhiều. Nếu có thể, y quả thực hận không thể bây giờ liền lao ra ngoài.
Phì Phì lắc đầu:
“Các ngươi vẫn là đừng hành động thiếu suy nghĩ. Nếu tên kia còn canh giữ ở bên ngoài thì các ngươi còn chưa đủ cho nó nhét kẽ răng.”
Lời này của Phì Phì tuy có chút cảm giác giật gân nhưng nhóm người Tô Ngữ đều hiểu rằng đây chắc chắn không phải là nó nói bậy, mà là vì tên nhóc bên ngoài kia đích xác rất cường đại.
Có điều từ điểm này cũng có thể chứng minh tại sao trước đây có người nói ở đây có Tục Mệnh Thảo mà lại chưa từng có ai có thể thành công mang đi ra ngoài.
Có một con sát tinh như vậy ở đó, muốn hổ khẩu đoạt thực không chỉ đơn giản là cần thực lực mà còn phải có dũng khí nhất định.
Nhược Tà nghe vậy tuy không nói nữa nhưng vẻ mặt vội vàng của y mọi người vẫn thấy được.
Phì Phì thở dài một tiếng:
“Thôi được rồi, bổn mèo sẽ đi ra ngoài xem một chút. Nếu nó đi rồi bổn mèo sẽ trực tiếp đi ra ngoài, chờ đến lối ra rồi sẽ cho các ngươi ra ngoài để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
Tô Ngữ nghe vậy gật đầu đây là một chủ ý tương đối tốt.
Phì Phì trước đây nếu đã có thể bình an chạy đến trước mặt họ, dù không thể đối kháng với con quái vật kia nhưng bảo mệnh hẳn là vẫn có thể.
Mọi người nhìn thân ảnh của Phì Phì biến mất trước mắt, trong lòng dâng lên lo lắng.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua Phì Phì vẫn chưa vào, Tô Ngữ lại càng thêm lo lắng. Sẽ không phải đã xảy ra vấn đề gì chứ?
Khương Kỳ đi tới nắm lấy đôi tay đang nắm c.h.ặ.t của Tô Ngữ, bất đắc dĩ nói:
“Đúng là quan tâm sẽ bị loạn. Nàng sao lại quên mất quan hệ giữa nàng và Phì Phì rồi?”
Nghe Khương Kỳ nói vậy, Tô Ngữ đầu tiên là sững người ngay sau đó phản ứng lại hắn là có ý gì.
Nàng có thể cùng Phì Phì tâm linh tương thông ! Chỉ lo sốt ruột mà thế mà lại quên mất chuyện này.
Tô Ngữ cũng không nói nhiều nữa, lập tức liền hỏi Phì Phì hiện tại thế nào.
Qua một hồi lâu Phì Phì mới đáp lại, nó đang liều mạng trốn chạy tên nhóc kia đang đuổi sát nó không buông ở phía sau.
Tô Ngữ lại hỏi nó đã chạy đến đâu nó liền nói sắp đến chỗ cây đại thụ kia rồi.
Tô Ngữ nghe vậy nhớ ra còn nợ cây đại thụ kia năm mươi cân linh tuyền thủy vội vàng tìm một chiếc lu nước lớn, ở bên trong đựng năm mươi cân linh tuyền thủy nói cho Phì Phì để nó khi đi qua cây đại thụ thì đặt thẳng lu nước bên cạnh đó.
Phì Phì lần này không trả lời chỉ là mười lăm phút sau, chiếc lu nước đó liền từ trong không gian biến mất.
Tô Ngữ thấy vậy thở dài nhẹ nhõm. Tuy hiện tại tình hình khẩn cấp nhưng nếu đã đáp ứng với cây đại thụ thì vẫn là nên làm được thì tốt hơn. Đừng nhìn cây đại thụ kia hòa hòa khí khí, nếu nổi giận lên e rằng còn đáng sợ hơn cả tên đang đuổi theo Phì Phì bây giờ.
Thời gian tiếp theo Tô Ngữ cũng không nói chuyện với Phì Phì nữa sợ làm nó phân tâm.
Cứ thế chờ đợi giống như cả một thế kỷ cuối cùng cũng chờ được Phì Phì mở miệng bảo họ ra ngoài.
Tô Ngữ một lát cũng không dám chậm trễ lập tức mang theo mọi người đi ra ngoài. Lúc này mới phát hiện Phì Phì đang đứng trước tấm bia đá có khắc chữ “Cấm Địa” mà con vật đỏ rực giống như hồ ly kia đang ở bên cạnh tấm bia đá nhe răng trợn mắt với họ.
Thấy nhóm người Tô Ngữ đột nhiên xuất hiện vẻ tàn nhẫn trên người tiểu gia hỏa kia lại càng thêm rõ ràng.
Nhóm người Tô Ngữ bị tình huống này làm cho hoảng sợ, lại nghe Phì Phì nói:
“Không cần sợ, tên nhóc này không ra được. Nơi này có chút kỳ quái, ta đều có thể ra được nhưng nó lại giống như bị thứ gì đó chặn lại làm sao cũng không ra được.”
Nghe vậy nhóm người Tô Ngữ đồng thời nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế mà lại có chuyện như vậy.
Nhưng nghĩ lại cũng phải. Nếu quái vật ở đây có thể tùy tiện ra ngoài, Dược Vương Cốc còn có thể an an ổn ổn ở đây sao?
Người của Dược Vương Cốc nếu không di dời thì chứng tỏ họ biết sự đặc thù của cấm địa này cho nên chưa từng lo lắng về vấn đề an nguy của cốc.
Tô Ngữ quay đầu nhìn về phía Phì Phì liền thấy nó còn đang thở hổn hển. Bộ lông đen bóng ban đầu của nó lúc này có vẻ có chút hỗn độn ảm đạm. Không cần nghĩ nàng cũng biết chắc chắn là do vừa rồi đã tiêu hao quá độ.
“Phì Phì, ngươi vào không gian nghỉ ngơi đi.”
Nàng đau lòng nói.
Phì Phì nghe vậy gật đầu lắc mình vào trong không gian.
Nhóm người Tô Ngữ cũng không chậm trễ thời gian lại nhìn thoáng qua tiểu gia hỏa còn đang giương nanh múa vuốt kia, xoay người đi về phía Dược Vương Cốc.
Ở phía sau họ tiểu gia hỏa đỏ rực nhìn thân ảnh của nhóm người Tô Ngữ biến mất ánh mắt lại càng hiện lên vẻ thô bạo.
Có điều nó cũng biết mình không ra được, bèn nhe răng rồi xoay người đi vào trong cấm địa.
--
Khi nhóm người Tô Ngữ đến bên ngoài Dược Vương Cốc sắc trời đã tối.
Họ cẩn thận đi một mạch trở về sân viện của cốc chủ liền thấy viện này giống hệt như lúc họ đi, tối lửa tắt đèn.
Có điều nhóm người Tô Ngữ vẫn rất cẩn thận. Đã hai ngày trôi qua, ai biết Vương Đại Tráng có phải đã biết chuyện họ rời đi không. Nếu hắn ta có nghi ngờ gì mà đặt bẫy trong viện này thì không xong.
Có điều trải qua một phen tra xét của Khương Kỳ, mọi người liền yên tâm.
Nếu đã xác định trong viện là an toàn, Nhược Tà bước chân nhanh như bay đi về phía thượng phòng.
Đi thẳng vào buồng trong, quả nhiên thấy đám người Tôn Yên còn đang canh giữ bên giường Nguyễn Hằng. Mà sắc mặt Nguyễn Hằng lại càng thêm khó coi so với hai ngày trước.
Đám người Tôn Yên ai nấy đều hốc mắt đỏ hoe trên mặt tràn đầy vẻ bi thương.
Thấy Nguyễn Hằng hơi thở yếu ớt sắp tắt, mà Nhược Tà vẫn chưa trở lại trong lòng họ đã tuyệt vọng.
Đột nhiên nghe thấy một trận bước chân vội vàng mọi người đồng thời quay đầu lại. Thấy là nhóm người Nhược Tà vào trong, ai nấy đều hai mắt tỏa sáng.
Tôn Yên kích động đến mức môi cũng nhẹ nhàng run rẩy:
“Tà nhi, thế nào rồi…”
Bà không hỏi hết cũng là sợ không nhận được câu trả lời mình muốn.
Nhược Tà lại tự tin cười:
“Ngoại tổ mẫu, người xem đây là cái gì.”
Y nói rồi liền lấy ra một chiếc bình sứ cũng lấy nút bình trên đó xuống.
Tức khắc, một luồng hơi thở sinh mệnh thuần túy từ trong bình tỏa ra làm cho tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy tinh thần chấn động.
Tôn Yên kích động nhìn chiếc bình trong tay Nhược Tà:
“Đây là?”
Nhược Tà gật đầu:
“Đây là Tục Mệnh Đan mà Tô Ngữ đã luyện chế.”
Nghe thấy ba chữ Tục Mệnh Đan, Tôn Yên kinh hãi kêu lên một tiếng. Ánh mắt nhìn về phía Tô Ngữ tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng.
Đan phương đã thất truyền không biết bao nhiêu năm này thế mà Tô Ngữ lại biết.
Không chỉ biết mà còn có thể thành công luyện chế ra.