Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 724: LUYỆN ĐAN



 

Nhóm người Tô Ngữ nghe vậy mới hiểu ra tại sao Phì Phì vừa mới đến đã lập tức đưa họ vào không gian.

Nhược Tà lại không có tâm trí để hỏi xem bên ngoài rốt cuộc là quái vật gì. Y nhanh chân xông đến trước mặt Phì Phì:

“Tục Mệnh Thảo đã lấy được chưa?”

Phì Phì nâng cằm lên vẻ mặt kiêu ngạo:

“Có bổn mèo ra tay sao có thể không lấy được.”

Nhìn bộ dạng kiêu ngạo nhỏ bé của nó, Tô Ngữ không nhịn được mà nở nụ cười. Có điều nghe thấy nó nói đã đem Tục Mệnh Thảo về đây nàng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Mạng của Nguyễn Hằng đã được cứu rồi.

Lục Du Kỳ nghe vậy liền sáp lại gần:

“Mau đem cái gì đó Tục Mệnh Thảo ra đây xem xem rốt cuộc là loại thảo d.ư.ợ.c gì mà lại có thể tục mệnh.”

Lục Du Kỳ gắt gao nhìn chằm chằm Phì Phì ánh mắt rất vội vàng.

Nhóm người Tô Ngữ nghe vậy cũng đưa mắt nhìn về phía nó chờ nó đem Tục Mệnh Thảo ra.

Trên mặt Phì Phì đột nhiên lộ ra một nụ cười thần bí. Nhóm người Tô Ngữ còn chưa kịp phản ứng lại đã nghe thấy nó nói:

“Đi theo bổn mèo.”

Nghe vậy, nhóm người Tô Ngữ nhìn nhau. Đây là tình huống gì? Có điều thấy Phì Phì đã đi về phía trước họ cũng vội vàng đuổi kịp.

Ba người Kiều Kiều vốn dĩ đang chơi cùng Đại Hắc, thấy nhóm người Tô Ngữ vào trong liền vội vàng chạy lên đi theo.

Đi một mạch theo Phì Phì, họ đến một sườn núi trồng d.ư.ợ.c liệu.

Dược liệu trồng ở đây trước kia, Tô Ngữ tuy không phải loại nào cũng nhận ra nhưng cũng đã nhớ gần hết.

Thế nhưng trước mắt, một mảnh đỏ như m.á.u đột nhiên xuất hiện kia là cái gì?

Mấy người đi vào mới thấy đó là một mảnh cỏ màu đỏ. Nếu chỉ xét về hình dạng, nó không khác gì cỏ dại ven đường. Chỉ là màu sắc của nó đỏ như m.á.u thì thôi, lá cây vẫn là hình tròn. Chỉ riêng hai điểm khác biệt này là có thể làm cho người ta biết, loại cỏ này tuyệt đối không bình thường.

Nhóm người Tô Ngữ không cần hỏi Phì Phì cũng đã biết, đây không phải thứ gì khác chính là Tục Mệnh Thảo mà họ hằng mong ước.

Chỉ là một mảng lớn như vậy, ít nhất cũng có mấy trăm đến hơn một ngàn cây.

Không phải nói Tục Mệnh Thảo cực kỳ hiếm có sao? Một mảnh này rốt cuộc là tình huống gì? Lẽ nào là vì cấm địa này đã quá lâu không có người đến cho nên Tục Mệnh Thảo ở đây đã mọc nhiều đến vậy sao?

Tựa như đã hiểu được nghi hoặc trong lòng nhóm người Tô Ngữ.

Phì Phì l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt của mình, thản nhiên nói:

“Nơi đây có một con linh thú, lúc nó thăng cấp cần đến Tục Mệnh Thảo. Hơn nữa nó vô cùng lợi hại, ngay cả mấy người các ngươi bây giờ ra ngoài cùng nhau xông lên cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của nó. Vốn dĩ những Tục Mệnh Thảo này chỉ cần mọc ra là sẽ bị nó ăn hết dùng để tu luyện thăng cấp. Nhưng lần này chúng ta đến rất đúng lúc, nó đã canh giữ mấy trăm năm để cho Tục Mệnh Thảo sinh sản nhiều như vậy chính là để dùng một lần ăn hết, thật tốt để thăng thêm một bậc.”

Nghe Phì Phì nói vậy trong lòng Tô Ngữ đã ẩn ẩn có suy đoán. Cho nên đây là Phì Phì hổ khẩu đoạt thực (cướp thức ăn từ miệng hổ) sao?

Lúc này chỉ nghe Phì Phì lại nói:

“Cũng là do bổn mèo đi kịp thời. Nó mới ăn được mười mấy cây, ta nhân lúc nó đang tiêu hóa trực tiếp đem số còn lại di thực vào trong không gian rồi bỏ chạy. Hắn tuy có đuổi theo nhưng cũng không đuổi kịp, cho nên…”

“Cho nên nó bây giờ chắc chắn là đang điên cuồng tìm kiếm chúng ta. Bây giờ mà chúng ta ra ngoài chắc chắn sẽ bị nó g.i.ế.c c.h.ế.t.”

Lục Du Kỳ nói tiếp.

Phì Phì nghe vậy nhìn về phía Lục Du Kỳ, tán thưởng nói:

“Không ngờ tới đầu óc của ngươi chuyển cũng rất nhanh, nói rất đúng. Cho nên chúng ta phải ở đây trốn một thời gian.”

Lục Du Kỳ: !!!

Hắn thật sự không cần lời khen này. Hắn thà rằng mình nói sai.

Khó khăn lắm mới hái được Tục Mệnh Thảo rồi lại bị nhốt trong không gian không thể ra ngoài. Bất kể là ai, lúc này tâm trạng đều không mấy mỹ diệu. Đặc biệt là Nhược Tà.

Vốn dĩ hái được Tục Mệnh Thảo, y liền nghĩ đến việc nhanh ch.óng trở về cứu ngoại tổ phụ. Thế nhưng bây giờ không thể từ trong không gian đi ra ngoài, đây tuyệt đối là một phiền phức còn lớn hơn nữa càng làm cho người ta tâm phiền ý loạn.

Điều này cũng giống như có người muốn ăn gì đó nhưng lại chỉ có thể nhìn mà không được ăn vậy.

Tô Ngữ an ủi nói:

“Huynh cũng đừng gấp, còn có hai ngày thời gian nữa cơ mà. Chúng ta chỉ cần trong vòng hai ngày trở về là được rồi. Bây giờ các huynh cứ ở đây chờ, ta đi chuẩn bị một chút tranh thủ trở về là có thể trực tiếp cứu người.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhược Tà nghe vậy hai mắt sáng rực lên.

Đúng vậy!

Sao y lại gấp đến quên mất, thời gian của Tô Ngữ ở trong không gian càng thêm đầy đủ. Nếu có thể ở đây chuẩn bị mọi việc thật tốt vậy thì sau khi họ trở về sẽ không cần phải chậm trễ thời gian nữa.

Nghĩ thông suốt rồi, thần sắc trên mặt Nhược Tà cũng nhẹ nhõm đi không ít.

Tô Ngữ dẫn theo Phì Phì đi thuận tiện mang đi một ít Tục Mệnh Thảo.

Vào đến phòng luyện đan, nàng liền ngồi một bên nhìn Phì Phì bận rộn.

Không có cách nào, nàng cũng không hiểu, không gây thêm phiền phức đã là tốt rồi chứ đừng nói là giúp đỡ.

Thời gian luyện đan trôi qua rất nhanh.

Mặc dù nhóm người Nhược Tà ở bên ngoài chờ đợi lòng nóng như lửa đốt, cảm thấy một giây như một năm.

Ở trong phòng luyện đan Tô Ngữ và Phì Phì lại cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh.

Đảo mắt trong không gian đã trôi qua một năm mà bên ngoài không gian cũng đã qua đi một ngày.

Khi Tô Ngữ và Phì Phì từ trong không gian ra ngoài liền thấy Nhược Tà khuôn mặt tiều tụy, hốc mắt trũng sâu trên cằm còn đầy râu ria.

Tô Ngữ kinh ngạc nhìn Nhược Tà lắp bắp hỏi:

“Ta đã ở bên trong mấy trăm năm sao?”

Nhược Tà nghe vậy sững người, vội vàng lắc đầu:

“Không có, trong không gian chẳng qua chỉ mới trôi qua một năm mà thôi.”

Tô Ngữ gật đầu lúc này mới yên tâm.

Có điều khi nhìn về phía Nhược Tà ánh mắt vẫn kinh ngạc vô cùng:

“Vậy ngươi làm sao lại biến mình thành thế này?”

Thật không trách Tô Ngữ nói vậy.

Dáng vẻ hiện tại của Nhược Tà quả thực như đã già đi mười tuổi.

Dáng vẻ tiểu thịt tươi trước kia một đi không trở lại.

Đám người Khương Kỳ nghe thấy tiếng nói chuyện của hai người cũng đều đã đi tới.

Lục Du Kỳ lại càng chỉ vào Nhược Tà cười nói:

“Tên này từ lúc ngươi vào trong liền đứng ở cửa này, không ăn không uống, không động không ngủ chỉ chờ ngươi ra tới.”

Tô Ngữ nghe vậy cũng hiểu ra. Trong tình huống như vậy mà đứng suốt một năm, biến thành như bây giờ cũng là điều hợp lý.

Chỉ là Tô Ngữ bật cười:

“Huynh thật sự không cần phải như vậy.”

Lời tuy nói vậy nhưng nàng cũng hiểu tại sao Nhược Tà lại như thế.

Đó dù sao cũng là thân nhân của y, y lo lắng cũng là điều không thể tránh khỏi.

Để tránh cho Nhược Tà lại lo lắng, Tô Ngữ cười nói:

“Xong rồi.”

Nói rồi liền lấy ra một chiếc bình sứ.

Nhược Tà thần sắc kinh hỷ lấy quá chiếc bình sứ, mở nó ra lập tức hai mắt tỏa sáng.

Mọi người trong khoảnh khắc chiếc bình sứ được mở ra cũng cảm thấy vui vẻ thoải mái. Hình như có thứ gì đó từ mũi tiến vào đại não, làm cho mình cảm thấy sảng khoái vô cùng, ngay cả tinh thần cũng tốt hơn vài phần, sinh mệnh lực cũng tăng thêm một ít.

Nhược Tà hướng về phía Tô Ngữ cảm kích cười:

“Thật là cảm ơn ngươi, Tô Ngữ.”

Chỉ cần ngửi thôi đã có tác dụng như vậy, vậy thì sau khi dùng sẽ ra sao chỉ cần nghĩ thôi y đã cảm thấy vô cùng vui mừng.

--

Hết chương 724.