Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 723: BIỂN HOA MẠN ĐÀ LA



 

Tô Ngữ còn chưa kịp trả lời thì cây đại thụ đã kêu la lên.

“Nhiều cái gì mà nhiều, một chút cũng không nhiều. Ta nói cho ngươi vị trí của Tục Mệnh Thảo, ngươi có thể đổi về được bao nhiêu thứ?”

Tô Ngữ cũng gật đầu nói:

“Đích xác không nhiều, hơn nữa chỉ là linh tuyền thủy mà thôi có đáng gì đâu.”

Nàng cái gì cũng không nhiều, lẽ nào nước linh tuyền còn không nhiều sao?

Thấy Tô Ngữ đã nói như vậy, Nhược Tà cũng không hé răng nữa.

Tô Ngữ trực tiếp đi đến bên miệng đại thụ hỏi:

“Ta làm sao để đưa nước cho ngươi?”

Đại thụ nghe vậy liền vui vẻ:

“Đút cho ta, đút cho ta.”

Tô Ngữ nghe vậy cũng không nói nhiều trực tiếp đưa tay ra phía miệng đại thụ.

Không bao lâu liền có nước từ trong tay nàng không ngừng chảy ra đi thẳng vào miệng đại thụ.

Dòng nước tuy không lớn nhưng tốc độ rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đủ năm mươi cân.

Tô Ngữ thu tay lại, phi thân lùi về lại cùng nhóm người Nhược Tà đứng chung một chỗ.

Đại thụ nhắm mắt lại chép chép miệng hình như là đang tận hưởng dư vị, một hồi lâu sau nó mới mở mắt ra nói:

“Ngươi tính toán thật rõ ràng, nói năm mươi cân là năm mươi cân một giọt cũng không muốn cho thêm.”

Tô Ngữ khẽ mỉm cười:

“Ngươi gấp cái gì, chỉ cần chúng ta thành công hái được Tục Mệnh Thảo về thì ngươi còn có năm mươi cân nữa cơ mà.”

Nghe Tô Ngữ nói vậy, đại thụ cũng cảm thấy có lý bèn không nói nhảm nữa, nghiêm túc nói:

“Các ngươi từ đây tiếp tục đi vào trong, đi thẳng đến một nơi có một mảnh hoa mạn đà la là có thể tìm được Tục Mệnh Thảo.”

Nhược Tà nghe vậy vội nói:

“Tục Mệnh Thảo đó trông như thế nào? Ngươi nói cho chúng ta biết đi.”

Không biết Tục Mệnh Thảo trông như thế nào, dù có thật sự nhìn thấy e rằng cũng không nhận ra vậy chẳng phải là công cốc sao?

Đại thụ bị lời của Nhược Tà làm cho kinh ngạc. Nó trừng lớn hai mắt không dám tin hỏi:

“Các ngươi không biết Tục Mệnh Thảo trông như thế nào mà đã đến đây tìm d.ư.ợ.c?”

Không trách cây đại thụ này kinh ngạc chuyện này nói cho ai nghe cũng sẽ có phản ứng như vậy.

Nhược Tà nghe đại thụ hỏi vậy cũng bất đắc dĩ:

“Đã lâu lắm rồi không có ai đến đây, cho nên cũng không có ai nói qua Tục Mệnh Thảo trông như thế nào.”

Đại thụ nghe vậy hiểu ra:

“Nói cũng phải. Vậy ta sẽ nói cho các ngươi một lần ngươi nhớ kỹ, Tục Mệnh Thảo toàn thân đỏ như m.á.u lấp lánh như ngọc, trên đó ánh sáng lưu chuyển. Chỉ cần các ngươi nhìn thấy là có thể nhận ra ngay.”

Nhóm người Nhược Tà ghi tạc lời nó nói trong lòng, liền cùng nó cáo biệt tiếp tục đi tới.

Rời khỏi phạm vi của cây đại thụ, Lục Du Kỳ rất cảm thán:

“Cửa ải này qua cũng thật dễ dàng.”

Không đợi có người phụ họa, hắn lại tiếp tục nói:

“Nhưng cũng không dễ dàng. Nếu không có thứ nó muốn, nó sẽ không nói cho chúng ta biết đâu. Chuyện này chỉ có thể nói là vừa hay.”

Nghe hắn nói vậy nhóm người Tô Ngữ đều cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trên đời này điều khó có được nhất chính là sự vừa hay.

Nếu đã biết phương hướng con đường tiếp theo sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Nếu không phải sợ có nguy hiểm gì, Tô Ngữ thật muốn lấy Tiểu Hà Hà ra để nó mang mọi người trực tiếp bay qua đó.

Có điều tốc độ của nhóm người Tô Ngữ cũng không chậm. Ước chừng đi thêm một canh giờ nữa họ liền thấy một vùng biển đỏ.

Dĩ nhiên đây không phải là biển thật mà là một mảnh hoa mạn đà la đỏ rực.

Dù đứng từ xa nhìn cũng đã cảm thấy như một ngọn lửa. Khi thật sự đến gần lại càng cảm thấy rực rỡ lóa mắt.

Đám người Tô Ngữ nhìn biển hoa mạn đà la trước mắt, trong phút chốc kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Qua một hồi lâu mới nghe thấy Khanh Yên cười khổ nói:

“Màu đỏ rực mênh m.ô.n.g vô bờ này xem mà mắt ta cũng hoa cả lên. Bây giờ bất kể nhìn đi đâu cũng là một màu đỏ rực.”

Nhóm người Tô Ngữ không hé răng nhưng đều nhíu mày. Nguyên do không gì khác họ đều giống như Khanh Yên. Dù cho có thu lại ánh mắt khỏi biển hoa mạn đà la nhưng bất kể nhìn về phía nào cũng đều là một màu đỏ rực, không thể nhìn rõ được gì.

Dưới tình huống như vậy làm sao họ có thể tìm được Tục Mệnh Thảo?

Lại nghĩ lại lời của cây đại thụ vừa rồi, Tô Ngữ chỉ cảm thấy trong lòng bực mình. Còn tưởng cây thụ đó là thứ gì tốt, không ngờ lại ác ý đến vậy.

Nói gì mà chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra. Bây giờ trong mắt toàn là màu đỏ, lẽ nào muốn hái hết tất cả những gì nhìn thấy về sao? Tô Ngữ nghĩ vậy liền cảm thấy cả người rùng mình một cái.

Một mảnh huyết hồng mênh m.ô.n.g vô bờ này, muốn hái hết quả thực là si tâm vọng tưởng. Dù cho có hái hết về, từng cây phân biệt cũng cần thời gian không hề ngắn.

Trong lúc nghĩ tới nghĩ lui không có cách nào, Tô Ngữ bỗng nhiên nghĩ tới Phì Phì.

Phì Phì hẳn là biết cách làm sao để tìm được Tục Mệnh Thảo chứ? Nghĩ vậy, nàng liền trực tiếp triệu hồi Phì Phì ra.

Phì Phì xuất hiện trên khoảng đất trống trước mặt Tô Ngữ. Nó ngáp một cái lúc này mới mắt buồn ngủ m.ô.n.g lung hỏi:

“Gọi bổn mèo ra đây làm gì?”

Tô Ngữ ngồi xổm xuống cười nói:

“Chúng ta đang ở trong cấm địa của Dược Vương Cốc tìm Tục Mệnh Thảo. Đã biết Tục Mệnh Thảo ở gần đây nhưng lại không phân biệt được cây nào là cây nào cho nên xem ngươi có cách gì không.”

Nghe Tô Ngữ nói vậy, cơn buồn ngủ của Phì Phì lập tức tan biến hơn một nửa.

Chỉ thấy nó trợn tròn mắt nói:

“Các ngươi thế mà lại tìm được Tục Mệnh Thảo?”

Không trách Phì Phì kinh ngạc, thật sự là thứ như Tục Mệnh Thảo rất khó tìm. Nó chỉ là nói thật với Tô Ngữ cách cứu Nguyễn Hằng chứ không hề ôm hy vọng.

Mới chỉ qua một đêm mà nhóm người Tô Ngữ thế mà đã tìm được Tục Mệnh Thảo, điều này thật sự khiến nó kinh ngạc.

Nhìn Tô Ngữ nghiêm túc gật đầu, Phì Phì cũng quay đầu nhìn quanh. Khi thấy một mảnh đỏ rực xung quanh, đôi mắt mèo tròn xoe tràn đầy kinh hỉ. Thế mà lại thật sự có một nơi như vậy.

“Các ngươi ở đây chờ ta, ta lát nữa sẽ trở về.”

Phì Phì kích động đến mức cũng chẳng buồn dùng bổn mèo để tự xưng nữa, vội vàng nói xong những lời này thân hình liền chui vào trong biển hoa mạn đà la.

Toàn thân đen nhánh của nó trong biển hoa mạn đà la đỏ rực rất rõ ràng. Ánh mắt của nhóm người Tô Ngữ cứ thế dõi theo nó liền thấy tốc độ nó bay nhanh, càng chạy càng xa. Mãi cho đến khi chỉ còn thấy một chấm đen xa xa đang di động, không còn nhìn rõ được thân hình nữa mấy người mới thu lại ánh mắt.

Sau khi thu lại ánh mắt mọi người mới cảm thấy đôi mắt một trận đau nhức. Dù cho có nhắm mắt lại nghỉ ngơi, vẫn cảm thấy kéo dài mãi một mảnh huyết hồng đó. Cảm giác này thực sự không mấy mỹ diệu.

Cứ thế chờ đợi ước chừng non nửa canh giờ, mới lại từ xa thấy thân ảnh Phì Phì nhanh ch.óng quay trở lại. Mọi người nhìn chằm chằm vào thân ảnh nó ngày một gần, không khỏi càng ngày càng căng thẳng.

Mãi cho đến khi nó đến trước mặt, Nhược Tà lập tức định mở miệng hỏi lại cảm thấy thân hình chao đảo, mở mắt ra lần nữa thì thế mà đã đến trong không gian của Tô Ngữ.

Tô Ngữ cũng có chút nghi hoặc, vừa rồi là Phì Phì trực tiếp mang họ vào trong không gian.

Mọi người đều nhìn về phía nó lại nghe nó nói:

“Tên canh giữ Tục Mệnh Thảo đuổi tới rồi, chúng ta ở đây trốn một lát chờ nó đi rồi chúng ta lại ra ngoài.”

--

Hết chương 723.